Chương 9: Sau này không được đi thanh lâu
Thật muốn mạng.
Mộc Quan Xuân lập tức dời mắt.
Lâu Vân Li lại hỏi rất có lý:
"Ta keo kiệt?"
Cổ họng Mộc Quan Xuân bỗng ngứa.
Nàng cúi đầu ho hai tiếng.
"...Ta cũng có sai. Không nên hung ngươi như vậy, càng không nên phạt nặng như vậy."
"Quan tâm quá nên loạn. Ngươi đừng giận ta nữa."
"Ngươi còn đánh ta."
Cái này Mộc Quan Xuân tuyệt đối không nhận.
Nàng quay mặt lại.
Lúc này cổ áo Lâu Vân Li càng mở.
Mộc Quan Xuân muốn giúp nàng chỉnh nhưng cảm thấy không ổn.
Cuối cùng chỉ kéo chăn lên che trước ngực nàng.
"Ta đánh ngươi lúc nào?"
"Lấy thước đánh lòng bàn tay ta."
"Ta đánh Thẩm Tê Đường."
Nàng lớn hơn Lâu Vân Li bảy tuổi.
Nhưng chưa đến mức già lẫn.
Muốn lừa nàng?
Không có cửa.
"Ngươi chính là đánh."
Lâu Vân Li như thẹn quá hóa giận.
Vùng cổ bắt đầu đỏ.
Sau đó lan nhanh lên mặt.
Mộc Quan Xuân lập tức nhìn ra.
Đây là đang vô lý.
Thôi.
Nàng đâu phải lần đầu gặp.
"Được được được. Hay ngươi đánh lại?"
Mộc Quan Xuân xòe một tay ra.
Năm ngón thon dài.
Khớp xương rõ ràng.
Lâu Vân Li không chút do dự.
Chát một tiếng.
Đánh thật.
Mộc Quan Xuân trở tay giữ cổ tay nàng.
"Giờ hết giận chưa?"
Giọng Lâu Vân Li nhỏ xuống.
Như mèo con vừa chào đời.
"Còn một chút."
"Vậy phải làm sao mới hết hẳn?"
Lâu Vân Li ấp úng:
"...Sau này không cho ngươi đi thanh lâu."
"Gì?"
Mộc Quan Xuân không nghe rõ.
Nàng nghiêng tai.
"Sau này không được đi thanh lâu."
Mộc Quan Xuân khựng lại.
Nàng nhớ tới câu trong nhật ký kia.
Xem ra.
Quyển nhật ký quả thật do Lâu Vân Li cố ý để nàng nhặt.
Thật khiến người ta bất đắc dĩ.
Mộc Quan Xuân tạm gạt những suy nghĩ lộn xộn sang bên.
Nàng cố ý nói nhẹ nhàng:
"Được. Vậy sau này nếu ngươi lại đi thanh lâu thì sao?"
"Đánh gãy chân ta."
Lâu Vân Li bực bội đáp.
"Nhưng nếu sau này ngươi nuốt lời, cũng đánh gãy chân ngươi."
"Tê..."
Mộc Quan Xuân cạo nhẹ sống mũi nàng.
"Càng ngày càng không lớn không nhỏ."
Sắc mặt Lâu Vân Li lúc này mới dịu như tuyết xuân tan.
Đã hết giận.
Nàng thuận thế hỏi luôn nguyên nhân Mộc Quan Xuân tới thanh lâu.
Nhất quyết phải hỏi rõ Mộc Quan Xuân có thích Ngọc Thanh Tiêu không.
Mộc Quan Xuân vốn cũng muốn nàng tránh xa Ngọc Thanh Tiêu.
Vì thế bắt đầu bịa chuyện.
Nàng nói Ngọc Thanh Tiêu ngoài mặt là một nữ tử yếu đuối.
Thật ra là đại đạo tặc khét tiếng.
Cực kỳ phát rồ.
Táng tận lương tâm.
Heo chó không bằng.
Mặt người dạ thú.
Trên tay ít nhất cũng có tám mươi mạng người.
Hôm đó dưới cầu Tiểu Vân, nàng đã nhận ra.
Chỉ vì sợ đánh rắn động cỏ nên mới không bắt ngay.
May mà lưới trời lồng lộng, tuy thưa khó lọt.
Cuối cùng vẫn chặn được nàng ở Mênh Mang Lâu.
Hai câu không dài.
Một nửa đều dùng để mắng người.
Rất khó khiến người ta không nghi Mộc Quan Xuân có thù riêng.
Nhưng nghe qua...
Ngọc Thanh Tiêu quả thật rất đáng sợ.
"Thật sao?"
Lâu Vân Li bán tín bán nghi.
"Thiên chân vạn xác."
Mộc Quan Xuân mặt không đổi sắc.
Lâu Vân Li vỗ ngực.
Dáng vẻ còn rất sợ hãi.
"Ta còn tưởng ngươi thích nàng..."
Nàng yếu ớt nâng hai tay.
Khóe mắt còn đọng hai giọt nước.
"Li nhi hơi sợ. Thiên tuế ôm một cái."
Nói xong lập tức nhào vào lòng Mộc Quan Xuân.
Mộc Quan Xuân không kịp phòng.
Trước kia chuyện thân mật thế này rất bình thường.
Nhưng bây giờ...
Nàng do dự vài lần.
Cuối cùng vẫn ôm người.
Tay nhẹ nhàng vỗ lưng.
Lâu Vân Li đặt cằm lên vai nàng, nức nở:
"Thiên tuế sẽ mãi mãi陪 ta sao?"
"Đương nhiên. Ngươi là thịt đầu tim của ta."
Khóe môi Lâu Vân Li lặng lẽ cong lên.
Sau đó lập tức giấu mất.
Nàng vẫn tiếp tục ủy khuất hút mũi.
Oán trách đêm ấy Mộc Quan Xuân phạt quá nặng.
"Được rồi. Không phạt ngươi nữa."
"Thiên tuế nhất ngôn cửu đỉnh. Mới phạt ta xong đã phải tới nhận sai, bọn nô tài chắc chắn sẽ cười."
"Ai dám cười bổn vương, nhổ răng hắn."
Mộc Quan Xuân xoa đầu nàng.
Tóc mềm như tơ.
"Cười một cái."
"Ta muốn thiên tuế đáp ứng một yêu cầu mới cười."
"Ngươi nói."
"Sau này không được đánh lòng bàn tay ta, không được hung ta, không được dùng gia pháp với ta."
Mộc Quan Xuân do dự.
Cái này không cho.
Cái kia cũng không cho.
Sau này quản thế nào?
Lâu Vân Li lập tức khoanh tay trước ngực.
Môi bĩu lên.
Trên lông mi còn đọng nước mắt.
Dáng vẻ rõ ràng nói:
Ngươi không đồng ý thì ta lập tức tức tiếp.
Mộc Quan Xuân đành chịu.
"Được."
Tâm tình Lâu Vân Li lập tức tốt lên.
Ngay cả đôi môi vốn nhợt nhạt cũng có thêm chút hồng.
Nàng vén chăn xuống giường, hứng thú ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu tô son điểm phấn.
Mộc Quan Xuân sợ phong hàn của nàng nặng thêm, lập tức bảo Tiểu Tường Tử ở ngoài cho đốt địa long.
Đợi trong phòng dần ấm.
Mộc Quan Xuân nhìn bóng lưng Lâu Vân Li.
Yểu điệu.
Thướt tha.
Nàng đột nhiên nhận ra.
Đứa nhỏ này từ lâu đã lớn thành một cô nương duyên dáng.
Tuổi vừa đôi mươi.
Nếu là nữ tử nhà bình thường, có lẽ sớm đã lấy chồng.
Lâu Vân Li nhìn qua gương đồng.
"Thiên tuế sao vậy?"
"Tối nay tiệc phủ... cũng không có người ngoài. Li nhi không cần trang điểm cầu kỳ, đơn giản là được."
"Chính vì chỉ có thiên tuế và ta nên ta mới càng phải dụng tâm."
Lâu Vân Li quay đầu nhìn nàng.
Trong mắt là tình ý sâu kín.
Quyến luyến không che giấu.
Mộc Quan Xuân im lặng.
Tạo nghiệt.