Chương 18: Hạ Dĩ Ninh không định buông tha Minh Tư An
Minh Tư An không cảm thấy mình cần quan tâm Hạ Dĩ Ninh nghĩ thế nào.
Bảo vệ quyền lợi của bản thân vốn là chuyện đương nhiên.
Cần gì phải để ý người khác đánh giá ra sao?
Nàng khẽ gật đầu với Hạ Dĩ Ninh.
"Luật sư Hạ."
Đã tới quán bar thì chính là khách.
Trước đó Trình Trừng từng nói Hạ gia có cổ phần trong Hoàng Tộc.
Hôm nay là cuộc gặp cổ đông, Hạ Dĩ Ninh có mặt ở đây hoàn toàn bình thường.
Đối với lời chào của Minh Tư An, Hạ Dĩ Ninh thẳng thừng phớt lờ.
Nàng đi ngang qua, bước vào phòng không sáu sáu.
Minh Tư An biết phòng này.
Nó không thuộc quyền quản lý của bất kỳ nhóm nào.
Chỉ khi một nữ Bê-ta cố định có mặt mới dẫn người vào dọn dẹp.
Ngày thường cửa luôn khóa.
Nhìn Hạ Dĩ Ninh bước vào, Minh Tư An chợt nhớ ra.
Ngày hôm ấy nàng và Trình Trừng cũng vào chính căn phòng này.
Khi đó đầu óc nàng hơi hỗn loạn, không chú ý số phòng.
Nhưng khoảnh khắc Hạ Dĩ Ninh bước vào, ký ức lập tức trở lại.
Hóa ra phòng không sáu sáu là phòng riêng của Hạ Dĩ Ninh.
Vậy buổi gặp cổ đông ở phòng không không một hôm nay, nàng có tham gia không?
Hạ Dĩ Ninh trở về phòng, trong đầu vẫn là cảnh Minh Tư An đứng rất gần nữ nhân viên kia.
Từ góc nhìn của nàng, Minh Tư An cao hơn đối phương nửa cái đầu, gần như đang ôm người ta vào trong lòng.
Nhạc trong quán quá lớn.
Nàng không nghe được hai người nói gì.
Chỉ thấy nữ nhân viên kia bỏ chạy như trốn.
Trêu ghẹo?
Hạ Dĩ Ninh nhíu mày, nhấn chuông bên cạnh.
"A Lê, gọi Minh Tư An tới gặp ta."
Minh Tư An còn chưa đi tới bếp sau đã bị vệ sĩ từng gặp hôm đó chặn lại.
Đối phương nhấn bộ đàm.
"Số một một không một, ta dẫn đi."
Không ai ngốc tới mức hỏi người này là ai.
Tuy trên người Minh Tư An cũng có bộ đàm nhưng kênh khác nhau.
Nàng không nghe được liên lạc nội bộ.
Có thể dùng kênh ấy ít nhất cũng phải cấp quản lý.
Thế là Minh Tư An bị đưa thẳng vào phòng không sáu sáu.
Nhìn người buổi sáng còn cướp áo nàng, bây giờ đã lạnh mặt, trên đầu Minh Tư An gần như hiện ra một dấu hỏi.
"Luật sư Hạ?"
Hạ Dĩ Ninh lạnh lùng nhìn nàng.
Muốn nói gì đó nhưng lại không muốn khiến đối phương hiểu lầm mình đang chất vấn.
Lúc này áo gió đã cởi.
Chiếc váy dài khiến vòng eo nàng trông mềm mại, một tay dường như đã có thể ôm trọn.
Dáng người dịu dàng uyển chuyển khiến cổ họng Minh Tư An vô thức khô đi.
Nghĩ tới lát nữa Hạ Dĩ Ninh có thể phải sang phòng không không một.
Nàng không biết bên trong có tình hình gì, có đàn ông hay An-pha khác hay không.
Nhưng với địa vị của Hạ Dĩ Ninh, chắc không ai ngu đến mức buông lời trêu ghẹo.
"Ngươi bắt đầu làm thêm từ bao giờ?"
Hạ Dĩ Ninh chậm rãi hỏi.
Minh Tư An nhướng mày.
"Văn phòng có quy định nhân viên không được làm thêm sao?"
Nàng đâu cần chuyện gì cũng báo cáo.
Nhưng nghĩ đến thân phận Hạ Dĩ Ninh ở quán bar này, Minh Tư An vẫn cố khiến giọng mình bớt cứng.
"Luật sư Hạ không cần lo. Ta sẽ không làm ảnh hưởng công việc ở văn phòng."
Hạ Dĩ Ninh cười lạnh trong lòng.
Lo?
Nực cười.
Buổi trưa khi ngủ, Minh Tư An lại xuất hiện trong giấc mơ của nàng.
Trong mơ hai người dây dưa đến trời đất đảo lộn.
Giấc mơ ấy giống một câu chuyện liên tục.
Bên trong, nàng và Minh Tư An cùng trải qua rất nhiều chuyện.
Chỉ cần nhớ tới Minh Tư An, tim nàng đã không khống chế được mà rung động.
Sinh ra tình cảm chỉ vì giấc mơ?
Thật hư ảo.
Nếu nàng và Minh Tư An vốn đã định sẵn phải dây dưa, hơn nữa còn sâu đến mức ấy, vậy chỉ cần nàng không động lòng, để tất cả diễn ra giống giấc mơ cũng chưa chắc không được.
Ánh mắt Hạ Dĩ Ninh rơi trên đôi môi Minh Tư An.
Cảm giác của đôi môi ấy trong mơ chân thực đến mức đáng sợ.
Nàng không thể phủ nhận bản thân rất hưởng thụ dáng vẻ người này quỳ trước mặt mình.
Vừa rồi nhìn thấy Minh Tư An đứng cùng một nữ nhân viên, trong lòng Hạ Dĩ Ninh lập tức nảy sinh suy nghĩ đen tối.
Nhốt Minh Tư An lại.
Nhốt ở nơi chẳng ai nhìn thấy.
Từ nay về sau thế giới của Minh Tư An chỉ còn mình nàng.
Dựa vào đâu nàng phải chìm trong giấc mơ, còn Minh Tư An ngoài đời vẫn tự do như thế?
"Thân là luật sư, lời nói hành động đều phải cẩn trọng. Có thể đa tình, nhưng không được lạm tình."
Giọng Hạ Dĩ Ninh lạnh tới mức gần như đông cứng Minh Tư An.
"Ngươi đang nói gì vậy?"
Cái gì đa tình, lạm tình?
Minh Tư An đầy đầu dấu hỏi.
Đang nói nàng sao?
Hạ Dĩ Ninh chỉ lạnh lùng nhìn, hoàn toàn không có ý giải thích.
Đầu óc Minh Tư An lập tức vận chuyển điên cuồng.
Chuyện gì vừa xảy ra khiến Hạ Dĩ Ninh nói như vậy?
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có chuyện nàng đối đầu với số một không ba bảy.
Với khoảng cách khi ấy cộng thêm tiếng nhạc trong quán, Hạ Dĩ Ninh chưa chắc nghe được cuộc nói chuyện.
Nếu đổi góc nhìn sang vị trí Hạ Dĩ Ninh đứng, cảnh nàng và số một không ba bảy quả thật trông khá giống nàng đang ép người kia vào tường.
Cho nên Hạ Dĩ Ninh nói nàng lạm tình?
Minh Tư An suýt bật cười vì tức.
Đang định giải thích, nàng chợt nghĩ lại.
Tại sao phải giải thích?
Nàng đang muốn làm một người phụ nữ xấu xa mà.
Càng để Hạ Dĩ Ninh hiểu lầm nàng là An-pha cặn bã càng tốt.
Như vậy mới có thể thuận lợi thoát thân.
"Luật sư Hạ nói đùa rồi. Hai người độc thân tiếp xúc một chút thì có sao?"
"Huống hồ chuyện ngươi tình ta nguyện, lấy đâu ra lạm tình."
Minh Tư An nở nụ cười đúng mực.
"Nếu luật sư Hạ không còn việc gì, ta đi làm."
Nhìn sống lưng nàng cố ý thẳng tắp, đôi mắt lạnh của Hạ Dĩ Ninh hiện lên một tia dò xét.
Không hề có ý định để nàng rời đi.
Có thể cảm nhận tâm trạng Hạ Dĩ Ninh đang rất xấu.
Giống như đen và trắng đang giằng co.
Tiến một bước là ánh sáng.
Lùi một bước là vực sâu.
Nhưng nàng không muốn tiến.
Chỉ muốn ngả người về phía sau, tận hưởng cảm giác gió lướt qua khi rơi xuống vực.
"Thiếu tiền?"
Hạ Dĩ Ninh không hề che giấu ý xúc phạm.
Chỉ khi nhìn Minh Tư An bị tổn thương, lòng nàng mới dễ chịu hơn một chút.
Nếu không thể khiến Minh Tư An chìm trong giấc mơ cùng mình, vậy nàng sẽ tự tay dệt một giấc mộng ngoài đời thực.
Dùng mạng nhện khổng lồ quấn lấy Minh Tư An.
Minh Tư An nhíu mày.
Nàng thiếu tiền hay không thì liên quan gì Hạ Dĩ Ninh?
"Nếu luật sư Hạ muốn làm từ thiện, có thể trực tiếp hủy hợp đồng giữa ngươi và ta."
"Cũng không phải không được."
Hạ Dĩ Ninh nheo mắt.
Ánh mắt dừng trên bàn tay nàng.
Xương ngón tay rõ ràng, trắng nõn thon dài.
Giống hệt bàn tay trong giấc mơ.
Giữa ánh mắt kinh ngạc của Minh Tư An, Hạ Dĩ Ninh chậm rãi mở môi.
Giọng nói thanh lãnh mang chút mê hoặc.
Giống con mèo kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà kêu một tiếng với chủ nhân.
"Làm người của ta, hợp đồng hủy."
Cái gì?
Minh Tư An ngây người.
Hơi thở khựng lại.
Làm cái gì?
Không phải chứ.
Hạ Dĩ Ninh quả nhiên đã để mắt tới nàng.
Bây giờ còn chẳng buồn che giấu.
"Luật sư Hạ đang đùa?"
Không phải đùa.
Ánh mắt Hạ Dĩ Ninh không có chút nhiệt độ.
Giống mặt trăng.
Nhìn thì sáng, nhưng thật ra lạnh lẽo.
Lại mang theo vẻ cao cao tại thượng của nữ vương.
Minh Tư An cười khan.
"Đại tiểu thư, đừng náo nữa. Chúng ta không cùng một đường."
Trực giác nói cho nàng biết Hạ Dĩ Ninh đang đùa giỡn mình.
Cho dù lời ấy là thật, e rằng cũng giống trong tiểu thuyết, chỉ muốn tìm một tấm bia chắn.
Số mệnh vẫn khiến Hạ Dĩ Ninh đưa ra quyết định này.
Dây dưa giữa hai người chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
Có lúc Minh Tư An thật sự muốn đồng quy vu tận với cái gọi là số mệnh.
Đã được sống thêm một đời, vậy mà vẫn bị số mệnh đùa giỡn.
Nhưng nghĩ lại.
Kiếp trước nàng chưa từng thật sự sống vì bản thân.
Bây giờ đã có cơ hội làm lại, tại sao không kiên định với lựa chọn của mình?
Chỉ cần vượt qua cửa ải này, nàng sẽ có tự do.
Nếu không cần thiết, Minh Tư An hoàn toàn không muốn dính dáng tới Hạ Dĩ Ninh.
Rõ ràng nàng đã không còn giả vờ giống nguyên thân, vậy mà Hạ Dĩ Ninh vẫn nhìn trúng nàng.
Hạ Dĩ Ninh đã hết kiên nhẫn.
Nàng mở miệng không phải để bị Minh Tư An từ chối.
Nhưng khi nhìn gương mặt sạch sẽ kia, thần kỳ là nàng vẫn không nổi giận.
"Ngươi sẽ đồng ý."
Lời đã nói ra, nàng tuyệt đối không thu lại.
Ban đầu nàng tưởng mình có thể kiềm chế.
Chỉ cần khống chế Minh Tư An là đủ.
Nhưng sau đó nàng phát hiện mình vậy mà bắt đầu say mê cảm giác hơi say do mùi rượu rum trên áo Minh Tư An mang lại.
Nhìn Minh Tư An cười với Trình Trừng, thân thiết trò chuyện, trong lòng nàng sinh ra bất mãn.
Biết có người theo đuổi Minh Tư An, phản ứng đầu tiên của nàng cũng là bất mãn.
Giống như đồ vật của mình bị kẻ khác nhòm ngó.
Cho dù món đồ ấy có thể chỉ là thứ nàng tiện tay mua, không hề hữu dụng.
Nhưng đã là của nàng thì không ai được tự tiện mang đi.
Minh Tư An lại là con người.
Một người có ý thức chủ quan cực mạnh.
Ép buộc kiểm soát nàng không có tác dụng.
Vậy Hạ Dĩ Ninh nghĩ, cứ tới gần, quyến rũ, khiến nàng chìm sâu rồi trở thành con chó trung thành nhất của mình.
Sự thật chứng minh Hạ Dĩ Ninh không có nhiều kiên nhẫn đến vậy.
Giấc mơ buổi trưa khiến nàng nếm lại niềm vui được bao phủ trong hương rượu rum anh đào.
Vừa tỉnh khỏi giấc mơ, nàng đã không định buông tha Minh Tư An nữa.
Vội vàng tới quán bar.
Lại vừa hay nhìn thấy Minh Tư An đứng cạnh người theo đuổi nàng.
Toàn bộ kiên nhẫn lập tức biến mất.
Suy nghĩ duy nhất còn lại là:
Cho dù phải dùng sức ép buộc, Minh Tư An cũng phải thuộc về nàng.
Lời tác giả:
Minh Tư An: Ngươi có muốn nghe lại xem mình vừa nói gì không?
Hạ Dĩ Ninh: Ngươi không nghe nhầm. Ta muốn ngươi!