Chương 67: Nàng không thể xác định Hạ Dĩ Ninh thích nàng
Cửa thư phòng mở.
Hạ Dĩ Ninh đang đeo kính, chăm chú nhìn nội dung trên máy tính.
Minh Tư An chưa từng nghe nói nàng cận thị.
Trước kia cũng chưa bao giờ thấy nàng đeo kính.
Thời tiết đã hơi lạnh.
Vì đang ở nhà, Hạ Dĩ Ninh mặc bộ đồ dài tay bằng lụa.
Thêm cặp kính gọng bạc trên sống mũi, cả người mang vẻ cấm dục đến kỳ lạ.
Lại vô cùng quyến rũ.
Minh Tư An hạ mắt, lập tức chuyển tầm nhìn sang cạnh bàn.
Không dám tiếp tục nhìn.
"Chủ tịch."
Nàng nhẹ giọng gọi.
Nghe cách xưng hô ấy, trong mắt Hạ Dĩ Ninh đang nhìn màn hình thoáng qua chút không vui.
Sau đó mới chuyển ánh mắt sang nàng.
"Tìm ta có chuyện?"
Rõ ràng Hạ Dĩ Ninh đã biết nàng sẽ tới.
Nhưng biểu hiện hiện giờ lại giống như hoàn toàn không biết.
Trong giọng Hạ Dĩ Ninh có chút không vui.
Nhiều hơn vẫn là lạnh nhạt.
Minh Tư An thu lại tâm thần, kể lại toàn bộ chuyện Thẩm Mộng tới tập đoàn hôm nay.
"Cho nên vài ngày tới bên ngươi sẽ nhận được lời mời hòa giải ngoài tòa."
Trước khi chính thức xét xử thường sẽ có bước hòa giải.
Nếu hòa giải không thành mới lên tòa.
Hạ Dĩ Ninh cũng có thể lựa chọn không tham gia, tương đương trực tiếp từ chối hòa giải.
Đương nhiên Minh Tư An cảm thấy cả hai vụ án này Hạ Dĩ Ninh đều không thể thua.
Những người khởi kiện nàng rất có thể chỉ đang bị người khác lợi dụng.
Hạ Dĩ Ninh lại chẳng để tâm chuyện mình bị kiện.
"Ngươi tới chỉ vì nói những chuyện này?"
"Ừ."
Minh Tư An gật đầu.
Đương nhiên không phải.
Nàng còn rất nhiều lời muốn nói.
"Chủ tịch mấy ngày nay rất bận sao?"
Ánh mắt Hạ Dĩ Ninh lập tức lạnh xuống.
"Ta cần báo cáo với ngươi?"
"Không phải. Chỉ là có rất nhiều công việc cần chủ tịch tự mình xử lý."
Minh Tư An cúi đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn.
Nàng cảm nhận được ánh mắt không vui của đối phương nhưng vẫn không ngẩng lên.
Lập trường quyết định lời nói.
Hiện tại nàng chỉ là trợ lý.
Hạ Dĩ Ninh đứng dậy đi tới trước mặt nàng.
"Kỳ phát nhiệt."
Ba chữ lạnh lùng rơi xuống bên tai Minh Tư An như tiếng sấm.
Nàng âm thầm tính ngày.
Hai ngày này quả thật đúng kỳ phát nhiệt của Hạ Dĩ Ninh.
Đầu nàng càng cúi thấp.
"Chủ tịch nghỉ ngơi cho tốt. Ta đi trước."
Nhưng Hạ Dĩ Ninh trực tiếp chặn trước mặt.
"Đã tới rồi, tại sao còn muốn đi?"
"Chuyện đã nói xong."
"Ta còn chưa nói."
Nghe câu này, chân Minh Tư An giống như bị đóng đinh.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu.
Bốn mắt đối diện.
Trong đôi mắt ấy như chứa ngàn lời vạn chữ.
Minh Tư An cảm giác tim mình hụt mất một nhịp, sau đó lập tức đập nhanh như trống.
Băng giá trong mắt Hạ Dĩ Ninh dường như đang tan.
Lộ ra một chút dịu dàng.
Dịu dàng dành cho nàng sao?
Minh Tư An không dám nghĩ sâu.
Hạ Dĩ Ninh sao có thể dịu dàng với nàng?
Rốt cuộc sự dịu dàng ấy xuất hiện vì điều gì?
"Tại sao không dám nhìn ta?"
Hạ Dĩ Ninh trầm giọng hỏi.
Vừa thấy tầm mắt Minh Tư An chạm vào mình rồi lập tức né đi, nàng bước thêm một bước.
Khoảng cách giữa hai người càng gần.
Đã quá lâu hai người không đứng sát như vậy.
Đặc biệt lúc này Hạ Dĩ Ninh đang trong kỳ phát nhiệt.
Lại ở nhà nên không dán miếng ức chế.
Minh Tư An có thể ngửi rất rõ tin tức tố mang mùi lá thông giữa tuyết của nàng.
Nhịp tim lập tức tăng lên.
Minh Tư An âm thầm lùi lại.
"Không có."
Nhưng Hạ Dĩ Ninh lại từng bước ép tới.
Cho tới khi đùi Minh Tư An chạm vào mép bàn.
Không còn đường lui.
Hạ Dĩ Ninh nghiêng người áp sát.
Mùi hương thanh lãnh tràn vào hơi thở.
Tim Minh Tư An run lên.
Suýt nữa nàng không nhịn được muốn hít thật sâu.
Hai người đứng rất gần.
Chóp mũi chỉ quanh quẩn mùi hương của đối phương.
Trong đầu cả hai gần như cùng lúc hiện lên những hình ảnh từng quấn lấy nhau trong quá khứ.
Thân mật.
Mê người.
Ngoài cửa sổ sắc trời dần tối.
Không hiểu sao khiến phòng tuyến trong lòng người ta tự nhiên hạ xuống thêm một tầng.
Đột nhiên một cơ thể mềm mại rơi vào lòng.
Minh Tư An theo bản năng muốn giơ tay ôm lấy.
Nhưng khi cánh tay sắp chạm tới, nàng lại cứng rắn dừng lại.
Giây tiếp theo, Hạ Dĩ Ninh đã bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng ngẩng đầu.
"Nếu không, nhìn ta."
Hơi thở thơm mát lướt qua tai Minh Tư An, mang theo cảm giác tê dại.
Nếu lúc này nàng mặc áo ngắn tay, có lẽ sẽ thấy toàn bộ lông tơ trên cánh tay đều dựng lên.
Hơi thở hai người quyện vào nhau.
Giống như thế giới chỉ còn lại hai người.
Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể nhau.
Minh Tư An một lần nữa xác nhận.
Nàng hoàn toàn không có sức chống cự trước Hạ Dĩ Ninh.
Nàng cố gắng khống chế bản thân, cảm nhận từng thay đổi rất nhỏ trong cơ thể.
Gần như chìm hoàn toàn vào cảm giác này.
Ánh mắt Hạ Dĩ Ninh chậm rãi quan sát gương mặt Minh Tư An, không bỏ sót bất kỳ thay đổi nào trong mắt nàng.
Nàng cảm nhận được Minh Tư An vẫn rung động vì mình.
Nhận ra điểm này, Hạ Dĩ Ninh sao có thể buông người trước mặt đi.
Trong đầu nàng bất giác hiện lên những hình ảnh thân mật trước kia.
Trái tim cũng mất khống chế đập dữ dội.
Con thỏ trắng đã tự đưa tới cửa.
Nào còn đạo lý thả đi.
Ánh mắt Hạ Dĩ Ninh từ đôi mắt Minh Tư An chậm rãi lướt qua ngũ quan, cuối cùng dừng ở môi nàng.
Đôi môi từng khiến Hạ Dĩ Ninh thất thần.
Thậm chí mất khống chế.
Minh Tư An cũng chẳng khá hơn.
Ngay lúc ánh mắt Hạ Dĩ Ninh dừng trên môi, cổ họng nàng lập tức khô lại.
Khẩn trương.
Cùng với mong đợi.
Nàng muốn lùi thêm.
Nhưng phía sau đã là bàn.
Chỉ có thể ngả người về sau.
Cũng đúng lúc ấy, một lớp mềm mại phủ lên môi nàng.
Hơi thở Minh Tư An lập tức ngưng lại.
Nàng cảm nhận sự đòi hỏi của Hạ Dĩ Ninh, càng lúc càng mãnh liệt.
Minh Tư An vội đưa tay muốn đẩy.
Nhưng khi lòng bàn tay chạm vào vai Hạ Dĩ Ninh, nàng lại không nỡ dùng sức.
Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái.
Nhìn càng giống nửa muốn từ chối nửa muốn đón nhận.
Minh Tư An không biết trên đời có ai từ chối nổi sự chủ động của Hạ Dĩ Ninh hay không.
Dù sao nàng không thể.
Trái tim vốn đã chẳng bình tĩnh.
Giờ càng hoàn toàn mất khống chế.
Nàng chỉ có thể tiếp nhận.
Ngoài mặt giống như bị động.
Trong lòng lại âm thầm vui mừng.
...
Sáng hôm sau.
Minh Tư An từ giấc ngủ tỉnh lại.
Ngay khi ý thức trở về, nàng không lập tức mở mắt.
Trước tiên cảm nhận bên cạnh không có người, lúc này mới mở mắt.
Nàng bước ra khỏi phòng.
Không thấy Hạ Dĩ Ninh.
Trên bàn trà trong phòng khách nhỏ có một tờ giấy.
Chỉ viết mấy chữ.
Đợi ta trở về.
Chữ giống người.
Thanh lãnh mà đẹp mắt.
Minh Tư An cầm tờ giấy lên, gấp lại cẩn thận rồi nhét vào trong ốp điện thoại.
Đi hay ở?
Hạ Dĩ Ninh đã bảo nàng đợi.
Vậy thì...
Đợi một chút cũng được.
Minh Tư An quen đường đi sang phòng bên cạnh, mở ngăn kéo lấy đồ dùng vệ sinh mới.
Nhìn bản thân trong gương.
Quầng thâm dưới mắt khá rõ.
Trong lòng nàng thật sự vô cùng rối rắm.
Ban đầu đã quyết định phải giữ khoảng cách với Hạ Dĩ Ninh.
Nhưng nàng căn bản không từ chối nổi lúc đối phương tới gần.
Cảm nhận sự chủ động của Hạ Dĩ Ninh.
Cảm nhận sự dịu dàng quá rõ ràng ấy.
Minh Tư An chỉ thấy máu trong cơ thể như sôi lên.
Tin tức tố càng mất khống chế tràn ra.
Cho tới khi Hạ Dĩ Ninh tự tay xé miếng dán ức chế của nàng.
Từ khoảnh khắc đó, tin tức tố không còn bị ngăn cản.
Phòng tuyến mà nàng vẫn cố ép mình duy trì cũng hoàn toàn sụp đổ.
Nhớ lại những chuyện đêm qua, tâm trạng Minh Tư An phức tạp.
Nàng phát hiện trước sự tương hợp hoàn mỹ của tin tức tố, mình gần như không có khả năng kháng cự.
Mối tình này, Hạ Dĩ Ninh có thể tùy lúc rút ra.
Còn nàng lại giống một con diều.
Dây diều nằm trong tay Hạ Dĩ Ninh.
Muốn kéo gần hay thả xa đều do đối phương.
Rất nhiều lần nàng tự hỏi.
Hạ Dĩ Ninh thật sự có tình cảm với nàng sao?
Tối qua Hạ Dĩ Ninh nhiệt tình hơn tất cả những lần trước.
Nhiệt tình tới mức khiến nàng có ảo giác Hạ Dĩ Ninh thật sự yêu mình.
Nàng muốn tìm hiểu.
Hạ Dĩ Ninh có thật sự động lòng hay không.
Chỉ vì tin tức tố thôi, người ta cũng có thể đối xử với một người như vậy sao?
Ít nhất Minh Tư An không làm được.
Nếu nàng không có tình cảm với Hạ Dĩ Ninh, nàng tuyệt đối không thể chấp nhận những lần thân mật tới mức mất khống chế như thế.
Nhưng nếu Hạ Dĩ Ninh thật sự có tình cảm với nàng...
Nàng còn có thể kiên định rời khỏi Cảng Giang rồi không quay lại nữa sao?
Kế hoạch ban đầu của Minh Tư An là trở về nội địa học xong đại học.
Sau đó có thể quay lại Cảng Giang học chương trình hành nghề luật.
Đó vốn là vì sự nghiệp.
Không phải vì Hạ Dĩ Ninh.
Tương lai nàng vẫn sẽ có lúc rời đi.
Nhưng nếu Hạ Dĩ Ninh cũng thích nàng thì sao?
Chỉ nghĩ tới đó, trái tim đã không nhịn được rung lên.
Minh Tư An lại nghĩ tới một chuyện rất thực tế.
Cho dù hai người thật sự thích nhau, điều kiện bề ngoài nhìn qua có vẻ tương hợp.
Nhưng địa vị lại cách nhau như trời với đất.
Nàng có gì?
Một tài khoản hơn triệu người theo dõi.
Cổ phần trong một xưởng.
Hiện tại tài khoản cá nhân hơn triệu người theo dõi vẫn chưa quyết định kiếm tiền bằng cách nào.
Nhưng tài khoản Đại Tranh Tử đã có khả năng sinh lợi rất tốt.
Thu nhập quảng cáo khoảng sáu trăm nghìn.
Tiền thưởng trực tiếp mỗi tháng từ một trăm tới hai trăm nghìn.
Tạm thời chưa bán hàng nên chưa có khoản đó.
Phim ngắn của xưởng hiện được đưa lên ứng dụng chuyên phát phim ngắn của Âm Phù.
Thưởng lưu lượng cùng các khoản nhiệm vụ mỗi tháng cũng được vài chục nghìn.
Ngoài ra còn có thu nhập từ quyền sở hữu trí tuệ, mỗi tháng khoảng một trăm nghìn.
Kể từ lúc đưa phim ngắn lên nền tảng chuyên biệt, các tác phẩm mới chuyển sang hình thức trả phí mở khóa.
Những bộ trước kia miễn phí vẫn tiếp tục miễn phí, dùng để dẫn người xem sang nền tảng mới.
Vì vậy phía Âm Phù còn trả thêm một khoản phí bản quyền.
Tác phẩm mới sau khi áp dụng trả phí đã mang về hơn một triệu.
Mà phim vẫn còn đang phát, chưa kết thúc.
Ngoài ra còn có nhãn hàng tìm tới xưởng để cài sản phẩm vào nội dung.
Tùy mức độ xuất hiện nông hay sâu, mỗi tập có thể thu từ năm mươi nghìn tới năm trăm nghìn.
Còn có tiền chia lưu lượng.
Những đường dẫn gắn cùng tác phẩm nếu có người bấm vào cũng tạo thêm lợi nhuận.
Không ít diễn viên đóng các nhân vật trong phim đã ký với xưởng.
Các sản phẩm ăn theo nhân vật cũng phải chia lợi nhuận với xưởng.
Hiện nay doanh thu tháng của xưởng Minh Tâm Trừng Ý đã vượt ba triệu.
Sau khi trừ chi phí cùng phần chia, riêng Minh Tư An có thể nhận khoảng một triệu mỗi tháng.
Tự tay gây dựng từ số không.
Lại còn đang là sinh viên.
Sự ưu tú của Minh Tư An là điều ai cũng nhìn thấy.
Thành tựu tương lai chắc chắn sẽ không thấp.
Nhưng hiện giờ vẫn chỉ là mức triệu.
Khoảng cách giữa nàng và Hạ Dĩ Ninh vẫn giống trời với đất.
Đừng nói vài triệu.
Ngay cả vài chục triệu cũng chưa chắc lấp nổi khoảng cách đó.
Nhưng Minh Tư An có kế hoạch kinh doanh riêng.
Công ty phim ngắn sau này chắc chắn phải thành lập.
Về lâu dài có thể còn quay phim dài.
Phát triển song song nhiều định dạng.
Cuối cùng thành lập công ty điện ảnh và truyền hình.
Thế giới này có các trang văn học mạng.
Dựa vào hiểu biết của nàng về xu hướng phim ảnh trong vài năm tới, nàng có thể mua trước bản quyền những tác phẩm có tiềm năng.
Sau đó tiến hành chuyển thể.
Khi có tiền, nàng có thể nắm càng nhiều bản quyền trong tay.
Chỉ cần bám sát nội dung gốc, đừng tùy tiện phá nát cốt truyện, khả năng lỗ sẽ thấp.
Chỉ cần một tác phẩm bùng nổ là đủ giúp nàng kiếm khoản rất lớn.
Nàng không hiểu cổ phiếu.
Huống chi thế giới này chỉ giống thế giới trước kia, không hoàn toàn giống.
Không thể bê nguyên kinh nghiệm đời trước tới dùng.
Nếu nhất định phải nói thứ nàng còn nhớ, thì là về sau giá vàng sẽ tăng rất mạnh.
Vàng là kim loại quý phổ biến, không liên quan tới tên một công ty cụ thể.
Điểm này có thể thử.
Những thứ ấy đều chỉ là nghề phụ.
Nghề chính của Minh Tư An vẫn là luật sư.
Về kinh doanh, muốn tài sản ngang với Hạ gia gần như rất khó.
Nàng chỉ có thể cố hết sức thu hẹp khoảng cách.
Nhưng nếu chỉ nói về nghề luật, nàng có lòng tin một ngày nào đó có thể đứng ngang hàng với Hạ Dĩ Ninh.
Đáng tiếc hiện tại vẫn còn cách quá xa.
Ít nhất phải ba năm sau nàng mới có thể chính thức hành nghề.
Đến lúc ấy Hạ Dĩ Ninh chắc chắn đã trở thành đại luật sư nổi tiếng trong ngành.
Ít nhất cũng thuộc loại phí tư vấn tính theo giờ đã lên tới sáu con số.
Không có cách nào.
Khoảng thời gian chênh lệch ấy vĩnh viễn tồn tại.
Ba năm tới nàng vẫn phải tập trung phát triển nghề phụ.
Dù sao trước khi tốt nghiệp đại học, ngay cả tư cách thi chứng chỉ hành nghề nàng cũng chưa có.
Chậm một bước thì tự nhiên từng bước đều chậm.
Trừ phi ngay sau khi lấy được chứng chỉ, nàng nhận được một vụ án gây chấn động rồi thắng.
Nhưng tài nguyên của một luật sư cá nhân sao có thể so với Hạ gia?
Ít nhất trong mười năm tới, chỉ cần nàng đứng cạnh Hạ Dĩ Ninh vẫn sẽ có người nói nàng trèo cao.
Mười năm sau...
Chỉ cần không có biến cố, dù đi đúng con đường đời trước, nàng cũng sẽ trở thành luật sư nổi tiếng trong giới.
Huống chi hiện tại nàng còn có mười năm kinh nghiệm, lại biết một chút về xu hướng những năm tiếp theo.
Nhưng có một chuyện rất quan trọng.
Những kế hoạch này vốn là kế hoạch cá nhân của nàng.
Cho dù giữa nàng và Hạ Dĩ Ninh không có gì, nàng vẫn sẽ làm.
Quan trọng hơn hết...
Nàng căn bản vẫn không thể xác định Hạ Dĩ Ninh có thích nàng hay không.