Chương 22: Đại tiểu thư hào môn mất song thân (22)
Chờ đợi luôn khiến người ta sốt ruột.
Người sốt ruột lúc này, đương nhiên là Diệp Tử Huyên.
Nàng thậm chí nảy ra ý muốn lập tức rời khỏi đây.
Đột nhiên nàng cảm thấy hôm nay mình tới gặp Trác Tri Tầm thật sự chưa chuẩn bị đầy đủ.
Chỉ một khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi đã đủ khiến mọi giả định trước đó của nàng bị lật đổ.
Nhưng cứ thế rời đi, nàng lại không cam lòng.
Hiện tại còn chưa xảy ra chuyện gì, nếu nàng đã vội rút lui thì thật sự không giống phong cách của nàng.
Chi bằng cứ đợi thêm một chút.
Đứng từ góc độ của Trác Tri Tầm, chuyện Trần Nữ qua lại với Hoắc Khang rõ ràng đã chạm vào điều kiêng kỵ của nàng.
Dù Trần Nữ giải thích thế nào, Trác Tri Tầm cũng không thể tiếp tục hoàn toàn không khúc mắc như trước.
Một khi hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, sớm muộn cũng sẽ bén rễ nảy mầm.
Nàng cần gì phải sợ?
“Trác tiểu thư hình như không quá tin lời ta.”
Chờ đợi trong im lặng chỉ khiến người ta càng bất an.
Chi bằng nói vài câu, biết đâu còn có thể giúp hạt giống nghi ngờ kia nhanh chóng bén rễ.
Tri Tầm ngước mắt, đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Nàng thẳng thắn hỏi: “Ngươi cảm thấy ngươi là ai?”
“Trước đây chúng ta còn chẳng quen biết. Dựa vào đâu ta phải tin lời ngươi?”
Diệp Tử Huyên sửng sốt.
Lời này khiến nàng không cách nào phản bác, nhất thời xấu hổ vô cùng.
Trác Tri Tầm thật sự chẳng chừa cho nàng chút mặt mũi nào.
“Trác tiểu thư hình như không hài lòng với ta.”
Tri Tầm nói: “Ngươi đã chạy tới đây châm ngòi ly gián, còn muốn ta hài lòng với ngươi?”
Ban ngày ban mặt mà nằm mơ cái gì vậy?
Có phải quá đương nhiên rồi không?
Dù gương mặt Tri Tầm chẳng có biểu cảm dư thừa, Diệp Tử Huyên vẫn có thể tưởng tượng được đối phương đang ghét bỏ và mất kiên nhẫn đến mức nào.
Nàng siết chặt tay trên ghế sô pha, trong bụng đầy tức giận mà chẳng có chỗ phát tiết.
“Ta chỉ có lòng tốt tới nhắc nhở Trác tiểu thư, tránh để tài sản của ngươi rơi vào tay Hoắc Khang. Không ngờ Trác tiểu thư lại có thái độ như vậy, thật sự khiến ta hơi thất vọng.”
Diệp Tử Huyên cố thể hiện sự bất mãn.
Dù thế nào nàng cũng là khách.
Thái độ của Trác Tri Tầm thật sự chẳng thân thiện chút nào.
Nói chuyện trực tiếp đến mức này, nàng thậm chí còn hoài nghi lúc trước Trác Tri Tầm quản lý Trác thị có đắc tội với rất nhiều người hay không.
Trước đây Diệp Tử Huyên chẳng mấy quan tâm đến những việc ấy, đương nhiên không biết Tri Tầm vốn luôn nói chuyện như vậy.
Nghe có vẻ thẳng thắn quá mức, nhưng ở chung lâu sẽ phát hiện, chỉ cần người khác khách khí với nàng, nàng cũng sẽ khách khí.
Cho dù lời lẽ trực tiếp, cũng chỉ là trực tiếp, không cố ý khiến người khác khó chịu.
Những người từng hợp tác lâu dài với nàng đều biết tính nàng như vậy, không thích vòng vo, làm việc dứt khoát gọn gàng.
Ngược lại, rất nhiều người thích hợp tác với nàng.
Làm việc với Trác Tri Tầm thoải mái hơn nhiều so với những kẻ ngoài cười trong đâm.
Ít nhất không có những vòng vo tính toán khiến người ta mệt mỏi.
Ngươi khiến nàng hài lòng, nàng cũng sẽ khiến ngươi hài lòng.
Có phần giống như ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng.
Chỉ có những kẻ thích giở trò, thích tính kế người khác mới không thích Tri Tầm.
Huống hồ Trác thị vốn mạnh, Tri Tầm lại không chơi trò bẩn.
Những người từng hợp tác với nàng rất hiếm khi bất mãn.
Trong thời gian Tri Tầm quản lý, gần như chưa từng xảy ra sai lầm lớn trong quyết sách.
Người hiểu một chút đều biết nàng có thiên phú kinh doanh cực cao.
Chỉ vì nàng quá lười, nếu không Trác thị không biết còn có thể phát triển tới mức nào.
“Trác tiểu thư đã không chào đón ta như vậy, ta vẫn nên đi thôi. Nói đi nói lại, hình như chỉ có một mình ta nhiệt tình, chẳng khác nào lấy mặt nóng dán vào mông lạnh, thật vô nghĩa.”
Diệp Tử Huyên đổi ý.
Bất an trong lòng càng lúc càng lớn, nàng quyết định rời đi trước.
Dù sao hạt giống đã gieo xuống.
Cho dù Trác Tri Tầm và Trần Nữ hiện tại không trở mặt, về sau cũng sẽ trở mặt.
Đến lúc ấy, Trác Tri Tầm tự nhiên sẽ có lúc hối hận, nói không chừng còn phải sốt ruột gọi điện cầu nàng giúp đỡ.
Hiện tại Trác Tri Tầm đã đem toàn bộ tài sản cho người khác, đến một chút cổ phần Trác thị cũng không còn.
Không biết rốt cuộc ai cho nàng dũng khí để nói chuyện như vậy.
Trác Tri Tầm đúng là ngây thơ đến buồn cười.
Đem tài sản chắp tay nhường người, tự tay giao điểm yếu chí mạng vào tay kẻ khác.
Vừa ngu ngốc vừa ngây thơ.
Có lẽ nàng cho rằng Trần Nữ là do mình một tay nuôi lớn, nên đối phương sẽ không phản bội.
Nhưng trên đời này, ngay cả con ruột còn có thể mặc kệ cha mẹ.
Huống chi chỉ là một đứa trẻ không biết được nhặt về từ xó xỉnh nào.
Diệp Tử Huyên đã đứng dậy, cầm túi xách.
“Ta vốn có lòng tốt tới đây nói cho ngươi chuyện này...”
“Có lòng tốt nói cho ta?” Tri Tầm hỏi. “Không phải ngươi tới tìm ta hợp tác sao?”
Nàng nhìn Diệp Tử Huyên.
“Diệp thị gần đây rơi vào giai đoạn khó khăn, tiền vốn bị mắc kẹt, không lấy được dự án thích hợp, chẳng khác nào con thú bị nhốt đang vùng vẫy. Chỉ cần xử lý không tốt một chút, thậm chí có nguy cơ phá sản. Ngươi cõng một Diệp thị nguy ngập như thế tới tìm ta, là vì lòng tốt dành cho ta?”
Diệp Tử Huyên ngẩn người.
Không ngờ Trác Tri Tầm ở nhà mà vẫn biết tình hình bên ngoài.
Nghĩ lại thì đây cũng chẳng phải bí mật.
Nhưng bị vạch trần ngay trước mặt vẫn khiến nàng vô cùng khó xử.
Nơi này thật sự không ở thêm được nữa.
Trác Tri Tầm không chừa cho nàng chút thể diện nào.
“Một trong những mục đích ngươi tới tìm ta, đơn giản là muốn mượn tay ta giúp Diệp thị vượt qua nguy cơ trước mắt.”
Tri Tầm đúng là đã lui khỏi thương trường.
Nhưng ai cũng biết nàng có thiên phú kinh doanh.
Thêm vào đó là mạng lưới quan hệ tích lũy được từ những năm ở Trác thị.
Chỉ cần nàng tùy tiện lên tiếng vài câu, sẽ có không ít người sẵn lòng kéo Diệp thị một phen.
Dù sao trong mắt nhiều người, nàng vẫn đại diện cho Trác thị.
Cho dù bên ngoài đều đồn nàng đã chuyển toàn bộ tài sản cho Trần Nữ, vẫn có người không tin nàng ngu ngốc đến vậy, cho rằng chắc chắn nàng còn để lại hậu chiêu.
“Diệp tiểu thư hà tất phải vội? Không bằng chờ Trần Nữ trở về, nói rõ ràng rồi hãy đi.”
“Ngươi vừa tới đã châm ngòi quan hệ giữa ta và Trần Nữ, nói xong phủi tay rời đi. Không có đạo lý ấy. Chi bằng đợi nàng trở về đối chất. Nếu Diệp tiểu thư nhất quyết phải đi, ta thật sự sẽ nghi ngờ ngươi đang chột dạ.”
“Đương nhiên, nếu ngươi nhất quyết muốn rời đi thì ta cũng không thể ngăn. Dù sao giam giữ tự do thân thể của người khác là phạm pháp.”
Nghe tới đây, lòng Diệp Tử Huyên chợt khựng lại.
Đúng vậy.
Nàng muốn đi thì đi.
Chẳng lẽ Trác Tri Tầm còn có thể ngang ngược giữ nàng ở lại?
Nếu đối phương dám làm vậy, nàng sẽ báo cảnh sát, xem cuối cùng ai mất mặt.
Nhưng còn chưa kịp bước đi, Tri Tầm đã thong thả lấy điện thoại ra, mở trò chơi, đồng thời nói: “Nhưng nếu cứ thế rời đi, vậy chuyện hôm nay sẽ biến thành Diệp tiểu thư vô cớ tới châm ngòi quan hệ giữa ta và Trần Nữ.”
“Ta nghĩ một khi chuyện này truyền ra ngoài, hẳn chẳng còn mấy người muốn hợp tác với Diệp thị nữa.”
Diệp Tử Huyên trừng lớn mắt, suýt phun ra một ngụm máu.
Trác Tri Tầm!
Đây là uy hiếp đúng không?
Tri Tầm không nói thêm.
Cả phòng khách chỉ còn tiếng chém giết từ trò chơi.
Nghe âm thanh Tri Tầm liên tục đè đối thủ xuống nghiền nát, người Diệp Tử Huyên đầy mồ hôi.
Nàng bắt đầu hối hận.
Có lẽ ngay từ đầu nàng đã không nên tới tìm Trác Tri Tầm.
Một người mới hơn mười tuổi đã có thể quản lý một công ty khổng lồ, thật sự là người nàng có thể tùy tiện nắm thóp sao?
Trong lúc chờ đợi, tiếng trò chơi trong phòng khách khiến đầu Diệp Tử Huyên gần như muốn nổ tung.
Nếu ở nhà, có lẽ nàng đã nổi giận từ lâu.
Thật ra dù ở nơi khác, khả năng cao nàng cũng sẽ nổi giận.
Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến Trác Tri Tầm chỉ dùng vài câu đã tạo cho mình áp lực khủng khiếp thế nào, nàng không dám.
“Diệp tiểu thư muốn chơi không?”
Diệp Tử Huyên cố nặn ra nụ cười: “Không cần.”
“Ồ...”
Nghe Tri Tầm hết lần này tới lần khác giành bốn mạng, năm mạng liên tiếp, Diệp Tử Huyên dần trở nên chết lặng.
Nàng nhớ tới vài lời đồn về Trác Tri Tầm.
Nghe nói nữ nhân này rảnh là chơi trò chơi, nhân viên đi ngang qua phòng làm việc thường xuyên nghe thấy tiếng game.
Trước kia nàng không tin.
Bây giờ tin rồi.
Dẫu vậy, Diệp Tử Huyên vẫn không cho rằng Trác Tri Tầm có thể mãi ung dung như thế.
Chỉ cần Trần Nữ và Hoắc Khang bên kia thật sự có gì, Trác thị chắc chắn sẽ xảy ra biến động long trời lở đất.
Trác Tri Tầm có lợi hại đến đâu thì sao?
Tài sản đã chắp tay tặng người, còn có thể lấy gì xoay chuyển càn khôn?
“Tri Tầm...”
Ngoài cửa vang lên giọng Trần Nữ vội vã.
Ngay sau đó, bóng người nàng lao nhanh vào, ngồi phịch xuống cạnh Tri Tầm, trong lòng còn ôm một túi hồ sơ.
Nàng thò đầu nhìn màn hình điện thoại của Tri Tầm.
Thấy số mạng nàng đã hạ được, khóe môi Trần Nữ cong lên.
“Ngươi đánh xong rồi nói.”
Nàng không muốn vì chút việc nhỏ này mà khiến Tri Tầm phải bỏ trận giữa chừng.
Bây giờ nàng đã về nhà, tiểu yêu tinh bên ngoài có châm ngòi thế nào cũng vô dụng.
Trần Nữ khoanh chân ngồi trên sô pha, đặt cằm lên vai Tri Tầm.
Nàng không nhìn màn hình điện thoại, mà liếc mắt đánh giá Diệp Tử Huyên, còn ném sang một ánh nhìn đầy ý vị.
Diệp Tử Huyên.
Được lắm.
Lại dám chủ động tìm tới cửa châm ngòi quan hệ giữa nàng và Tri Tầm.
Diệp thị gần đây hình như xảy ra không ít vấn đề.
Nàng không ngại bỏ đá xuống giếng.
Ai bảo mông Diệp thị vốn chẳng sạch sẽ, chỉ cần kéo một chuyện ra là có thể lôi theo cả chuỗi.
Diệp Tử Huyên bị ánh mắt cười như không cười của Trần Nữ nhìn đến lạnh cả người, ngồi không yên.
Nàng thật sự hối hận không thôi.
Trước kia hiểu biết về hai người này quá ít.
Nếu sớm biết quan hệ giữa các nàng tốt đến vậy, tính tình lại khó đối phó thế này, nàng tuyệt đối sẽ không tùy tiện tìm tới.
“Diệp tiểu thư, ngươi đang sợ sao?” Trần Nữ cười tủm tỉm hỏi. “Ai bảo ngươi làm chuyện trái lương tâm. Sợ cũng là bình thường.”
“Sau này ngoan một chút, đừng làm chuyện trái lương tâm nữa.”
Trần Nữ chẳng hề khách khí.
Đối với loại người tới châm ngòi ly gián, nàng mà còn khách khí mới lạ.
Nếu Tri Tầm là người nhỏ nhen hơn một chút, lại hay đa nghi, giữa các nàng không chừng đã sinh ra khúc mắc.
Một khi khúc mắc xuất hiện, chẳng khác nào gieo xuống hạt giống nghi ngờ và không tin tưởng.
Về sau muốn khôi phục quan hệ sẽ rất khó.
Đợi chuyện này xong, nàng sẽ thẳng thắn với Tri Tầm.
Sau đó kết hôn.
Sắc mặt Diệp Tử Huyên trắng bệch.
Lúc này nàng căn bản không dám buông lời cay nghiệt.
Nếu không cố gắng khống chế, có lẽ cơ thể nàng đã run lên.
Ngay cả hiện tại, nàng vẫn có thể cảm nhận cơ bắp đang co giật ngoài ý muốn.
Nàng muốn chạy.
Rời khỏi nơi này.
Sau này không bao giờ muốn giao tiếp với hai người này nữa.
Uy hiếp của Trác Tri Tầm giống như một cơn gió ấm, nhẹ nhàng thổi qua nhưng lại lột từng lớp da thịt của nàng.
Còn uy hiếp của Trần Nữ thì rõ ràng hơn nhiều.
Sự căm ghét, địch ý và tính công kích không hề che giấu ấy chẳng khác nào mưa rền gió dữ.
Một khi thật sự ập xuống người nàng, nhất định sẽ khiến nàng máu thịt bê bết.
Cuối cùng, Tri Tầm kết thúc ván chơi.
Khoảnh khắc nhìn thấy nàng đặt điện thoại xuống, tim Diệp Tử Huyên lập tức treo lên.
“Trần Nữ, ngươi giải thích đi.”
Trần Nữ vẫn không ngồi ngay ngắn, tiếp tục tựa sát bên cánh tay Tri Tầm.
“Tri Tầm, ta với Hoắc Khang thật sự chẳng có gì. Mỗi lần gặp hắn đều là ở những buổi tụ hội cần thiết, hơn nữa luôn là hắn chủ động tìm ta nói chuyện. Ban đầu ta không muốn để ý, sau đó nghĩ lại, người này không thể vô duyên vô cớ tiếp cận ta nên ta cho người điều tra.”
“Ta không nói với ngươi là vì cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ, không cần quấy rầy ngươi, ta tự xử lý được.”
“Sau đó ta thỉnh thoảng nói với Hoắc Khang vài câu cũng chỉ là thuận nước đẩy thuyền, khiến hắn hiểu lầm một chút để tranh thủ thời gian thu thập chứng cứ, sau đó cho hắn một đòn trí mạng.”
“Tri Tầm, ngươi không biết Hoắc Khang thất đức đến mức nào đâu. Hắn làm môi giới nhà đất, thuê lại rất nhiều nhà của chủ nhà rồi biến thành chung cư cho thanh niên thuê, chuyên dùng giá thấp hấp dẫn sinh viên mới tốt nghiệp, dụ họ ký hợp đồng vay tiền để thuê nhà.”
“Theo tình hình hiện tại, có vẻ hắn định vét một mẻ lớn rồi bỏ chạy. Những căn phòng được sửa sang nhìn thì đẹp, thật ra toàn dùng vật liệu không đạt chuẩn, lượng chất độc trong không khí vượt mức, thời gian thông gió lại không đủ mà đã cho sinh viên mới tốt nghiệp vào ở. Cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng xảy ra chuyện.”
“Công ty hắn còn có dấu hiệu trốn thuế.”
“Ngoài ra, hắn còn làm trang web lậu, ăn cắp tác phẩm của người khác để kiếm lượt truy cập. Hiện tại ta đã mua lại một trang văn học, đang thu thập chứng cứ để kiện hắn.”
“Mông tên này bẩn lắm, chỉ mấy chuyện ấy cũng đủ cho hắn uống một bình rồi.”
“Công ty hắn còn có một tài khoản đăng video, bên trên đăng không ít nội dung bịa đặt. Ta cũng định kiện một lượt, cho hắn hiểu internet không phải nơi ngoài vòng pháp luật, bịa đặt cũng phải trả giá.”
“Tin mới nhất là hắn còn lấy danh nghĩa từ thiện để huy động vốn trái phép.”
Trần Nữ càng nói càng đắc ý.
“Gia hỏa này mà không vào trong ngồi vài năm, ta sẽ không mang họ Trần nữa.”
Nàng chuẩn bị mọi chuyện này cực kỳ nghiêm túc.
Ai bảo Hoắc Khang chẳng sạch sẽ.
Nếu đối phương hoàn toàn không phạm gì, nàng thật sự còn khó xử lý.
Tri Tầm nhìn dáng vẻ đắc ý của Trần Nữ, tâm trạng cũng vui vẻ theo.
Trần Nữ hình như thật sự không đi theo kịch bản.
Chẳng lẽ ở thế giới này, nàng sẽ trải qua một kết cục khác?
Có lẽ đến cuối cùng Trần Nữ cũng sẽ không phản bội nàng?
Bất kể thế nào, hiện tại nàng bắt đầu có chút mong chờ.
Diệp Tử Huyên đã hoàn toàn chấn động.
Đồng thời nàng cũng nghi hoặc vì sao Trần Nữ dám nói những thứ này ngay trước mặt mình.
Không sợ nàng báo cho Hoắc Khang sao?
Trần Nữ nhìn ra nghi hoặc của nàng.
“Bây giờ ngươi có gọi ngay cho Hoắc Khang ta cũng không ngăn. Những chuyện hắn làm, ta đều có chứng cứ. Hơn nữa trước khi tới đây, ta đã cho người tố cáo hắn, chứng cứ cũng đã nộp. Đồng thời, bộ phận pháp lý của Trác thị đã chính thức khởi kiện Hoắc Khang.”
“Nói thật, ta thấy các ngươi đúng là nghĩ hay thật. Một Hoắc Khang tiếp cận ta còn chưa đủ, ngươi lại chạy tới tiếp cận Tri Tầm, muốn châm ngòi quan hệ giữa chúng ta.”
“Để ta đoán nhé. Hoắc Khang bày cho ngươi chủ ý, bảo ngươi tới tìm Tri Tầm. Như vậy vừa có thể châm ngòi quan hệ giữa chúng ta, vừa khiến Tri Tầm ra tay giúp Diệp thị giải quyết nguy cơ. Đúng không?”
“Bàn tính hay thật.”
Cổ họng Diệp Tử Huyên như bị bóp chặt.
Đây đúng là kế hoạch giữa nàng và Hoắc Khang.
Không có người thứ ba biết.
Vậy mà Trần Nữ lại đoán ra được.
Nàng quay sang nhìn Tri Tầm.
Đối phương vẫn bình thản như cũ.
Nhớ tới thái độ của Trác Tri Tầm từ đầu, Diệp Tử Huyên bỗng nghi ngờ...
Chẳng lẽ ngay từ đầu Trác Tri Tầm đã biết nàng có mục đích không trong sáng?
“Vốn dĩ ta không để ý tới ngươi lắm, dù sao giữa chúng ta cũng chẳng có thù oán gì.”
Trần Nữ cười lạnh.
“Nhưng ngươi đã lòng mang ý xấu, còn tự tìm tới nhà quấy rầy Tri Tầm. Nếu ta không làm gì thì thật có lỗi với công sức ngươi chạy chuyến này.”
Nàng mở túi hồ sơ.
Bên trong là tư liệu của Diệp Tử Huyên, có cả ảnh nàng và Hoắc Khang, bên cạnh còn ghi rõ ngày tháng.
“Tri Tầm, ngươi xem. Hoắc Khang và Diệp Tử Huyên căn bản chưa từng chia tay. Hai người họ vẫn lén gặp nhau. Phía sau bức ảnh này chính là địa chỉ biệt thự nhỏ của Diệp Tử Huyên.”
“Trai đơn gái chiếc, chạng vạng cùng nhau trở về rồi cả đêm không ra ngoài. Còn có thể là gì?”
“Ngươi nhìn ngày xem, chính là hôm qua. Mới tinh luôn.”
Sắc mặt Diệp Tử Huyên từ đầu đến cuối chưa từng có lại chút máu.
Nhìn Trần Nữ và Tri Tầm ngồi cạnh nhau, nàng đột nhiên cảm thấy mình giống hệt một vai hề.
“Diệp tiểu thư, ngươi có thể đi rồi.” Tri Tầm nói.
Diệp Tử Huyên nhớ ra chuyện gì đó, lập tức hoảng hốt xin lỗi: “Trác tiểu thư, Trần Tổng, lần này là ta không đúng. Ta xin lỗi hai người, xin hai người buông tha Diệp thị.”
“Diệp tiểu thư, ngươi nên đi.” Tri Tầm lặp lại.
Buông tha?
Diệp thị vốn đã nguy ngập, cách phá sản chẳng còn bao xa.
Đây không phải vấn đề buông tha hay không.
Sự tồn tại của Diệp Tử Huyên chẳng qua chỉ khiến Diệp thị lao nhanh hơn về phía diệt vong.
Lỗ hổng vốn lớn như vậy, quyết sách lại liên tục sai lầm.
Kẻ ngốc nào sẽ tới tiếp nhận?
Diệp Tử Huyên không muốn đi, thậm chí định quỳ xuống cầu xin.
Đáng tiếc Tri Tầm và Trần Nữ đều không phải loại người chỉ cần kẻ khác tỏ vẻ đáng thương là sẽ tùy tiện mềm lòng.
Diệp Tử Huyên rõ ràng tới đây để hại Tri Tầm.
Nếu còn thương hại nàng mới thật sự có bệnh.
Diệp Tử Huyên mặt dày không chịu rời đi.
Trần Nữ thấy phiền, bước tới muốn xách nàng lên.
Không ngờ dùng một tay lại không xách nổi.
“Thật nặng.”
“Là sức ngươi yếu.” Tri Tầm nói. “Gần đây bận công việc, ít rèn luyện.”
Nàng đứng lên, chìa cánh tay mảnh khảnh.
Dưới ánh mắt trắng bệch của Diệp Tử Huyên, Tri Tầm túm sau cổ nàng, dễ như trở bàn tay xách người lên rồi đi thẳng ra ngoài biệt thự.
Trần Nữ: Không thể lơ là rèn luyện được.
Mất mặt quá.
An Thừa Nhạc đứng ở cửa, có chút buồn cười.
Hắn nhìn ra được.
Hôm nay tâm trạng đại tiểu thư thật sự rất tốt.
Tri Tầm nhẹ nhàng đặt Diệp Tử Huyên xuống ngoài cửa.
“Đừng bước vào đây thêm một bước nữa. Nếu không sẽ là tự ý xâm nhập nhà riêng. Ta báo cảnh sát, ngươi có thể bị tạm giữ.”
“Mau về kiểm kê tài sản đi.” Trần Nữ vẫy vẫy tay. “Ngày tháng sau này của ngươi chắc không dễ sống đâu.”
Dáng vẻ đầy vẻ khiêu khích ấy khiến Diệp Tử Huyên tức đến muốn hộc máu.
Nhưng nàng thật sự bị dọa.
Không dám tiếp tục ăn vạ ở đây.
“Tri Tầm.”
Trần Nữ chạy chậm tới bên cạnh, khoác cánh tay nàng.
“Thật sự làm ta sợ muốn chết. Ta còn tưởng ngươi sẽ tin lời nàng.”
“Ta tin lời người trong cuộc hơn, cũng tin những gì chính mắt mình nhìn thấy. Lời truyền qua miệng người khác đôi khi hoàn toàn trái ngược với sự thật.”
Trần Nữ lén nhìn Tri Tầm.
Thấy nàng không hề để chuyện này trong lòng, cuối cùng cũng yên tâm.
Nàng vô thức gãi nhẹ cánh tay Tri Tầm.
Sự thôi thúc muốn thổ lộ trong lòng càng lúc càng khó áp chế.
Nhưng vừa ngẩng đầu đã chạm phải nụ cười của An Thừa Nhạc, nàng lập tức rụt hết can đảm trở về.
Vẫn nên vào nhà rồi nói.
Nói trước mặt An thúc, nàng không dám.
Sợ bị cười.
Đợi thành công rồi mới thông báo chuyện này với An thúc.
Đến lúc ấy, dù không muốn công bố cũng chẳng được.
Thật ra nàng vẫn hơi sợ.
Không biết Tri Tầm nghĩ thế nào về chuyện các nàng kết hôn.
Nàng lắc đầu.
Còn chưa chính thức yêu nhau mà đã nghĩ tới kết hôn.
Có phải hơi vội không?
Nếu Tri Tầm muốn yêu một thời gian rồi mới cưới, nàng cũng chấp nhận.
Nhưng ít nhất phải công khai quan hệ trước.
“Ngươi muốn nói gì?”
Tri Tầm đã sớm phát hiện Trần Nữ cứ muốn nói lại thôi.
Do dự lâu như vậy vẫn không mở miệng.
Hiện tại nàng rất hứng thú với Trần Nữ, cũng rất mong chờ biểu hiện tiếp theo của đối phương.
Đây là người đầu tiên nàng gặp trong tiểu thế giới không phát triển theo kịch bản.
Thông thường, những người thân cận với nàng, vào những thời khắc quan trọng, nhất định sẽ vì đủ loại lý do mà phản bội nàng.
Những lý do ấy thật ra rất buồn cười, căn bản không đứng vững.
Bọn họ giống như những chương trình được cài đặt sẵn.
Tới đúng thời điểm sẽ tự động đi lên con đường ấy.
Trần Nữ không giống vậy.
Trần Nữ không trả lời ngay, kéo Tri Tầm lên lầu, đi thẳng vào thư phòng.
Nàng cảm thấy nơi này yên tĩnh, bình thường An Thừa Nhạc sẽ không tới quấy rầy.
Nàng có thể nói hết những lời mình muốn nói.
Tri Tầm nhận ra sự nghiêm túc của Trần Nữ, càng lúc càng tò mò.
Khó được một lần nàng không lấy điện thoại ra chơi game.
Hai người ngồi đối diện nhau.
Trần Nữ ấp ủ một lúc lâu.
Thấy Tri Tầm vẫn bình tĩnh chờ đợi, cuối cùng nàng mở miệng.
“Tri Tầm, ta cảm thấy nếu cứ tiếp tục như thế này, nói không chừng sau này còn xuất hiện Hoắc Khang thứ hai.”
“Khó tránh khỏi sẽ có người chạy tới bên cạnh ngươi hoặc bên cạnh ta châm ngòi ly gián, gây phiền phức cho chúng ta.”
Tri Tầm hỏi: “Cho nên?”
“Tri Tầm, thật ra ta không có quá nhiều giới hạn trong chuyện tìm đối tượng. Nữ hài tử cũng rất tốt.”
Tri Tầm: “?”
Trần Nữ có người mình thích sao?
Định nhân cơ hội này ngả bài với nàng?
Tri Tầm hơi nhíu mày.
Sao nàng lại không biết?
Xem ra Trần Nữ thật sự rất coi trọng người này.
Giấu kỹ đến mức nàng cũng không phát hiện.
Tri Tầm âm thầm suy đoán.
Chẳng lẽ người khiến Trần Nữ thay đổi không phải Hoắc Khang, mà là người nàng giấu đi?
Trước cứ xem Trần Nữ muốn nói gì.
Nếu có cơ hội gặp người kia thì càng tốt.
Như vậy nàng mới có thể đoán được kịch bản tiếp theo sẽ phát triển thế nào.
Tâm trạng vốn vui vẻ dần tan đi, trở về bình thản.
Đương nhiên ngoài mặt Trần Nữ không nhìn ra gì.
Nàng vẫn còn đang ấp ủ lời kế tiếp.
“Tri Tầm, ta biết tâm tư của ngươi.”
Tri Tầm đang suy nghĩ: “...”
Tâm tư của nàng?
Có ý gì?
“Lúc biết ngươi thích ta, thật ra ta kích động đến mức muốn nhảy dựng lên. Ta thật sự vui lắm. Hóa ra không phải chỉ có mình ta tương tư, mà là chúng ta cùng hướng về nhau.”
Tri Tầm: “...”
“Ta biết ngươi không thổ lộ với ta, chắc chắn vì lo ta không thích nữ hài tử, sợ phá hỏng quan hệ hiện tại. Cho nên ngươi định cứ yên lặng ở bên cạnh, bảo vệ ta.”
“Ta thật sự không ngờ ngươi còn nguyện ý đem toàn bộ tài sản cho ta. Lúc ấy ta đã muốn nói rõ tâm ý với ngươi, nhưng lại sợ ngươi cảm thấy ta chỉ vì cảm động trước những gì ngươi làm nên mới thổ lộ, không tin ta thật sự thích ngươi.”
“Hơn nữa ta cảm thấy, rất có thể ngươi còn không chịu thừa nhận.”
“Cho nên ta mới bắt đầu kể cho ngươi nghe một số câu chuyện tình yêu giữa nữ hài tử với nữ hài tử, để ngươi hiểu thật ra ta không ghét những chuyện ấy.”
“Chỉ cần người đó là ngươi, ta đều thích.”
“Ban đầu ta định làm việc ở Trác thị hai năm, khiến tài sản Trác thị tăng gấp đôi rồi mới thổ lộ.”
“Nhưng sự xuất hiện của Diệp Tử Huyên khiến ta bất an.”
“Lỡ có ngày thật sự có người châm ngòi thành công thì sao?”
“Lỡ một ngày ngươi buông bỏ ta, lựa chọn ở bên người khác, ta phải làm sao?”
Trần Nữ hít sâu.
“Tri Tầm, hôm nay ta muốn nói rõ tâm ý với ngươi.”
“Ta đã thích ngươi rất lâu rồi.”
“Không phải chỉ có một mình ngươi tương tư.”
“Nếu chúng ta đều thích nhau, vậy yêu nhau đi. Công khai với bên ngoài, để những kẻ có ý đồ tự thu lại tâm tư, cũng không còn ai tới quấy rầy chúng ta.”
“Thật ra chúng ta thích nhau như vậy, trực tiếp kết hôn cũng được... nếu ngươi đồng ý.”
Nói xong một hơi dài, Trần Nữ không dám ngẩng đầu.
Hai má nàng đỏ bừng, cúi gằm xuống chờ phản ứng của Tri Tầm.
Dù tin rằng Tri Tầm thích mình, nàng vẫn căng thẳng.
Tri Tầm: “...”
Nàng thích Trần Nữ?
Còn yêu thầm rất lâu?
Âm thầm hy sinh vì đối phương?
Đem toàn bộ tài sản cho đối phương cũng vì thích nàng?
...
Tri Tầm nhìn chằm chằm đỉnh đầu Trần Nữ.
Rất muốn xem bên trong rốt cuộc chứa thứ gì kỳ lạ.
Nhưng những lời Trần Nữ vừa nói cứ liên tục vang lên trong đầu nàng.
Khi nói những lời ấy, sự kích động trong mắt đối phương, tình cảm gần như tràn ra khỏi đôi mắt ấy, khiến người ta không thể bỏ qua.
Đôi mắt nhìn nàng vẫn sạch sẽ giống hệt lần đầu gặp mặt.
Sạch đến mức chỉ cần liếc một cái đã có thể nhìn thấy bên trong tràn đầy hình bóng của nàng.
Không phải Tri Tầm chưa từng được ai thổ lộ.
Chỉ là nàng chưa từng thử yêu ai.
Bởi vì nàng cảm thấy những mối quan hệ ấy đều không bền.
Những kẻ từng tỏ vẻ thâm tình chẳng qua chỉ cố dựng nên dáng vẻ si tình để mê hoặc nàng.
Sự thật chứng minh nàng đoán không sai.
Những người từng thổ lộ với nàng trước kia, không ai thật sự chân thành.
Ngay cả người thân cũng có thể phản bội nàng.
Huống chi là người ngoài?
Một mối quan hệ như thế càng không đáng tin.
Nhưng Trần Nữ...
Trong mắt đối phương chỉ có chờ mong và yêu thích.
Không có gì khác.
Lúc kể những suy đoán ấy, nụ cười trên gương mặt nàng hoàn toàn là niềm vui thật sự.
Tri Tầm nhớ lại biểu hiện của Trần Nữ gần đây, bỗng hiểu ra.
Thảo nào nàng cảm thấy Trần Nữ càng lúc càng ân cần.
Hóa ra đối phương tưởng nàng đã yêu thầm mình từ lâu.
“Tri Tầm.”
Trần Nữ chờ mãi không nghe nàng trả lời, thấp thỏm ngẩng đầu.
“Nếu ngươi cảm thấy quá đột ngột thì có thể từ từ suy nghĩ.”
Nàng cũng không chắc.
Có phải mình thổ lộ quá vội vàng không?
Tri Tầm cảm thấy đột ngột?
Hay là nàng quá tự tin?
Có lẽ bản thân Tri Tầm không chấp nhận được chuyện như thế này, nên mới chỉ lựa chọn âm thầm bảo vệ nàng?
Chấp nhận người khác yêu đồng giới, không có nghĩa có thể chấp nhận chính mình như vậy.
Cũng rất bình thường.
Sắc mặt Trần Nữ bỗng trắng đi.
Nếu thật sự như thế...
Chẳng lẽ nàng không thể ở bên Tri Tầm?
Tri Tầm phát hiện Trần Nữ đang buồn bã.
Gương mặt nhỏ tái nhợt ấy nhìn thật sự hơi đáng thương.
“Ngươi thích ta?”
“Thích đến mức nào?”
Trần Nữ lập tức lấy lại tinh thần.
“Cực kỳ thích.”
“Thích đến mức không biết phải nói thế nào.”
“Ngươi là ánh sáng của ta, là hy vọng của ta, là tất cả của ta.”
“Nếu thế giới này không có Tri Tầm, sẽ không có Trần Nữ.”
Tri Tầm hỏi: “Vậy ngươi còn thích người khác không?”
“Sao có thể?”
Trần Nữ vội vàng bảo đảm.
“Ta chỉ thích một mình Tri Tầm.”
“Nếu đời này ta còn thích người khác, vậy để ta ra đường làm ăn xin đi.”
Khóe mắt Tri Tầm hiếm khi hiện lên chút ý cười.
Nàng bỗng muốn thử xem...
Xem Trần Nữ có thật sự phải ra đường ăn xin hay không.
“Ta không thích bị phản bội.”
“Ngươi phải suy nghĩ kỹ.”
“Nếu sau này ngươi không làm được lời mình đã hứa, ta sẽ giúp ngươi hoàn thành nguyện vọng, đưa ngươi đi ăn xin.”
Sắp xếp hai vệ sĩ.
Hai mươi bốn giờ một ngày đi theo nàng.
Canh nàng đi xin cơm.
Tri Tầm không hề nói đùa.
Nàng chưa từng có người yêu.
Cũng chưa từng thật sự thích ai.
Sống quá lâu, nàng chưa bao giờ động lòng, càng chưa từng để loại quan hệ này vào trong lòng.
Thế giới này có thể là thế giới cuối cùng.
Cũng có thể là khởi đầu mới.
Cho nên nàng muốn thử xem cảm giác có một người yêu sẽ thế nào.
Có lẽ hiện tại nàng chưa có tình cảm sâu đậm với người này.
Nhưng nàng có cả một đời để cảm nhận và hiểu rõ.
Nàng không phản cảm với Trần Nữ.
Thậm chí còn thấy nàng có vài phần đáng yêu.
Hơn nữa nàng thích dáng vẻ trong mắt Trần Nữ chỉ có mình nàng.
Điều ấy khiến nàng cảm thấy mọi thứ mình đang trải qua đều rất chân thật.
Cho nên nàng nguyện ý thử thích người này.
Khả năng rất lớn là nàng sẽ thật sự thích Trần Nữ.
Có lẽ từ khoảnh khắc nàng đồng ý, nàng đã bắt đầu thích cô gái này một chút.
“Cho nên...” Trần Nữ vui vẻ hỏi, “chúng ta yêu nhau nhé?”
Tri Tầm dừng một chút rồi đáp: “Ừ.”
Trần Nữ kích động nhào tới ôm lấy nàng.
Cái ôm này hoàn toàn khác với những lần tiếp xúc trước đây.
Tri Tầm nghe tiếng tim Trần Nữ đập nhanh đến mức gần như mất kiểm soát.
Ánh sáng trong mắt nàng càng rực rỡ hơn.
Đây là dáng vẻ khi thích một người sao?
“Tri Tầm, khi nào chúng ta đi chọn nhẫn đôi, sau đó công khai quan hệ với bên ngoài?”
“Nếu không, những kẻ có ý đồ cứ tưởng chỉ cần chen tới trước mặt chúng ta là có thể làm gì đó.”
Tri Tầm lấy điện thoại ra.
“Công khai trên trang cá nhân luôn đi. Nhẫn thì tìm người đặt làm.”
Nàng chỉnh máy ảnh.
Trần Nữ không khách khí chen lên ghế cùng Tri Tầm.
Tri Tầm nhường một chút chỗ.
Trần Nữ khoác cánh tay nàng.
Hai gương mặt kề sát nhau.
Trước khi chụp, Tri Tầm lại hỏi một lần.
“Tấm ảnh này đăng lên rồi, sau này nếu ngươi thay lòng đổi dạ, chỉ có thể ra đường ăn xin.”
“Đừng tưởng ta nói đùa.”
“Đến lúc ấy ta sẽ sắp xếp vệ sĩ canh ngươi hai mươi bốn giờ, nhìn ngươi đi xin cơm.”
“Ha ha, Tri Tầm, ngươi đang cảnh cáo ta, sợ ta thích người khác sao?”
Trần Nữ cười đến vui vẻ.
“Vừa mới yêu nhau đã quản nghiêm như vậy, nhưng ta rất thích.”
“Yên tâm đi.”
“Ta vĩnh viễn sẽ không thích người khác.”
“Trong lòng ta toàn là ngươi, không còn chỗ chứa ai nữa.”
Tri Tầm hài lòng.
Nàng chụp ảnh hai người, đăng lên trang cá nhân, kèm bốn chữ:
Có đối tượng rồi.
Trần Nữ cũng lấy điện thoại ra, chụp thêm một tấm.
Nàng đăng lên ngay sau đó, kèm dòng chữ:
Đối tượng của ta.
Hai bài đăng một trước một sau xuất hiện, không chặn bất kỳ ai.
Lập tức gây nên sóng lớn.
Vô số người nhìn hai bài đăng đến ngẩn người.
Cuối cùng chỉ có thể thốt lên:
“Trời đất!”
Chưa đầy mười phút, truyền thông nhạy tin đã đăng chuyện hai người công khai yêu nhau, còn kèm ảnh chụp màn hình trang cá nhân.
Đây là tin lớn.
Chẳng bao lâu đã được đẩy tới trước mắt vô số người.
Không ít người cực kỳ khiếp sợ.
Nhưng hai người không hoạt động trong giới giải trí.
Cho nên ngoài bất ngờ ra, chuyện này chủ yếu chỉ khiến mọi người biết quan hệ của các nàng, không tạo ra quá nhiều rắc rối không cần thiết.
Ngược lại...
Cổ phiếu Trác thị tăng.
Cư dân mạng đồng loạt cảm thấy khó tin.
Nếu nghệ sĩ trong giới giải trí công khai yêu người cùng giới, phần lớn sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới cả hai.
Bởi chuyện này, trong mắt một bộ phận người bình thường, vẫn chưa dễ dàng được chấp nhận.
Nhưng cổ phiếu Trác thị lại tăng.
Thật sự khó tin.
Sau khi có người chuyên nghiệp phân tích, cư dân mạng cuối cùng cũng hiểu tại sao.
Năng lực của Trác Tri Tầm, người trong giới đều biết rõ.
Nhưng nàng quá lười, sống ung dung, lại còn thích chơi game.
Năng lực của Trần Nữ, thời gian gần đây mọi người cũng đã nhìn thấy.
Nàng có sức hành động mạnh, đang định dẫn Trác thị đi theo hướng mới.
Hai người kết hợp...
Chẳng phải vừa vặn bổ sung hết khuyết điểm cho nhau sao?
Tương lai Trác thị muốn không thăng tiến cũng khó.
Phải biết lúc Trác Tri Tầm còn quản lý Trác thị, phàm là quyết sách qua tay nàng đều gần như không xảy ra sai sót.
Bây giờ Trần Nữ là đối tượng của nàng.
Nàng sẽ để Trần Nữ xảy ra chuyện sao?
Chắc chắn âm thầm đứng sau chống lưng.
Người trong giới đột nhiên bừng tỉnh.
Cuối cùng cũng hiểu vì sao Trác Tri Tầm tự tay đưa Trần Nữ lên vị trí tổng giám đốc Trác thị, thậm chí còn truyền rằng nàng đã chuyển toàn bộ tài sản sang cho đối phương, chẳng màng tổn thất do việc tặng tài sản gây ra.
Đây là tình yêu đích thực sao?
Cư dân mạng nghe xong phân tích, hưng phấn vô cùng.
Nhìn hai bức ảnh, họ bắt đầu nhiệt tình ghép đôi.
Nào là tình yêu thần tiên, tình yêu tuyệt mỹ, hai người đúng là sinh ra dành cho nhau, nhất định phải bên nhau cả đời.
Đặc biệt là khi có người tổng hợp lại những chuyện công khai của hai người trong mấy năm qua, cư dân mạng càng phấn khích.
Một người còn đăng được bức ảnh hiếm.
Trong ảnh, Tri Tầm đang vác Trần Nữ từ nhà hàng đi ra.
Cư dân mạng phát cuồng.
Đột nhiên cảm thấy giới tính thật sự không phải vấn đề.
Rất nhiều người gọi Tri Tầm là tiểu tỷ tỷ, còn tuyên bố mình cũng có thể.
Một số nam giới cũng chạy vào hùa theo, kêu trời vì bỏ lỡ.
Tri Tầm hoàn toàn không ngờ “tình sâu như biển” của mình đã lưu truyền khắp bên ngoài.
Đến lúc nàng biết, đã là hôm sau.
Tri Tầm lướt qua những bài viết khoa trương trên mạng, nhìn đến mức nghi ngờ người họ nhắc tới có thật là mình không.
Cư dân mạng đúng là rất biết tưởng tượng.
So với Trần Nữ không hề thua kém.
Khi xuống lầu, nàng phát hiện Trần Nữ đã dậy từ sớm.
An Thừa Nhạc nói cho nàng biết Trần Nữ đang ở trong bếp làm bữa sáng tình yêu.
An Thừa Nhạc đã biết chuyện từ hôm qua.
Thật ra hắn sớm nhìn ra chút manh mối, nên rất ủng hộ.
Theo hắn, nếu cần một người ở bên đại tiểu thư tới khi đầu bạc, người ấy chỉ có thể là Trần tiểu thư.
Nếu Trần tiểu thư còn không được, người khác càng không thể.
Trần tiểu thư thật sự rất thích đại tiểu thư.
Biểu hiện ngày thường rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.
Chỉ là đại tiểu thư chưa từng bày tỏ thái độ.
Mà hắn vốn không phải người nhiều chuyện.
“Ta đi xem.”
Tri Tầm bước vào bếp.
Trần Nữ đang luống cuống tay chân, cúi người nhìn chằm chằm chảo.
Tri Tầm tò mò, đi thêm hai bước.
Trần Nữ đang làm trứng chiên hình trái tim.
Nhưng nàng không chuẩn bị khuôn từ trước.
Muốn làm trứng thành hình trái tim dường như rất khó.
Bên cạnh đã có mấy quả trứng chiên thất bại.
“Rõ ràng ta biết nấu ăn, sao chiên một quả trứng hình trái tim lại khó vậy?”
Trần Nữ nhìn giờ.
“Xong rồi, không kịp nữa.”
“Muốn chiên thành hình gì?” Tri Tầm hỏi.
Trần Nữ giật mình, sau đó lộ vẻ buồn rầu.
“Đương nhiên là trái tim. Nhưng ta không chuẩn bị khuôn trước, cảm giác thế nào cũng không thành.”
“Ta thử.”
Nếu đã lựa chọn yêu Trần Nữ, Tri Tầm đương nhiên sẽ không làm khúc gỗ.
Nàng muốn nghiêm túc cảm nhận cuộc sống khi ở cùng một người khác.
Phát hiện ưu điểm của đối phương.
Xem liệu có điều gì thật sự lay động được mình.
Cũng để bản thân hiểu thích một người rốt cuộc là cảm giác gì.
Nàng không ghét Trần Nữ.
Thậm chí còn cảm thấy nàng khá đáng yêu.
Hơn nữa nàng rất thích dáng vẻ trong mắt Trần Nữ chỉ có mình.
Điều đó khiến nàng cảm thấy mọi thứ chân thật hơn.
Cho nên nàng muốn thử thích cô gái này.
Có lẽ từ khi đồng ý yêu nhau, nàng đã thật sự có một chút tình cảm.
Tri Tầm nhận lấy xẻng.
Nàng gắp quả trứng đang chiên dở ra để sang bên.
Trần Nữ định giúp đánh trứng, lại bị ngăn lại.
“Không cần đánh tan hết. Ta muốn làm hoa văn.”
Tri Tầm dùng hai quả trứng, tách lòng trắng và lòng đỏ.
Nàng cho lòng trắng vào chảo trước, điều chỉnh lửa, tạo thành hai trái tim song song.
Sau đó dùng một phần lòng đỏ đã đánh tan tạo thành mũi tên.
Cuối cùng dùng lòng đỏ trang trí thêm trên phần lòng trắng.
Trần Nữ trợn mắt.
“Tại sao trứng tới tay ngươi lại nghe lời như vậy?”
Tri Tầm nghĩ thầm: Đây chính là lợi ích của thần hồn mạnh.
Dùng còn tốt hơn khuôn.
Trần Nữ nâng đĩa.
Hai trái tim bị mũi tên tình yêu xuyên qua nằm ngay ngắn bên trong.
Nàng kích động đến mức muốn hét lên.
Đây là đối tượng của nàng.