Chương 37: Thân thế thê thảm của Quỷ Vương (14), vợ nàng là Quỷ Vương
Vân Phủ nói:
"Bất kể thế nào, khi ấy chúng ta vẫn không tin mình vứt nhầm."
"Người gây phiền phức cho công việc của chúng ta rõ ràng là Mạn Mạn."
"Còn ngươi từ nhỏ đã nghe lời, hiểu chuyện."
Đồng Uyển Hoa tiếp lời:
"Ngươi cũng rất có tiền đồ."
"Chưa từng khiến người khác phải lo lắng, học gì cũng chăm chỉ, luôn là niềm tự hào của chúng ta."
"Sau khi tốt nghiệp đại học, ngươi vào làm ở một công ty khá tốt."
"Kế hoạch của chúng ta là chờ ngươi tích lũy được một ít tiền và quan hệ rồi sẽ khởi nghiệp."
"Nhưng đúng lúc đó, Mạn Mạn xuất hiện."
"Không chỉ xuất hiện, nó còn trở thành người được các đại nhân vật trong đủ mọi lĩnh vực tranh nhau lấy lòng."
"Khi nhìn những người bình thường cao cao tại thượng ấy đối với Mạn Mạn đều nở nụ cười nịnh nọt, ta cảm thấy cả thế giới như bị đảo lộn."
Hai vợ chồng thay nhau kể lại chuyện đời trước.
Sau khi nghe ngóng, họ mới biết những người kia đều từng được Vân Kiều Mạn giúp.
Vân Kiều Mạn giống như có khả năng biết trước tương lai, nhìn được cát hung.
Rất nhiều đại nhân vật mỗi khi định đầu tư dự án đều sẽ hỏi ý kiến nàng.
Nàng nói được, dự án chắc chắn kiếm tiền.
Nàng nói không được, dù bề ngoài có tốt tới đâu cuối cùng cũng thất bại.
Lúc ấy, hai người mới nhớ lại lời của thầy bói năm xưa.
Trong hai cô con gái sinh đôi của họ, một người mang vận xui, là tai tinh.
Người còn lại mang phúc vận, là phúc tinh.
Tới lúc này, họ càng tin rằng mình đã vứt bỏ phúc tinh thật sự, còn giữ tai tinh bên cạnh.
Nghĩ tới việc nếu không giữ tai tinh trong nhà thì suốt bao năm họ đã chẳng mất công ty, chẳng tích lũy nổi tài sản, hơn nữa còn phải tốn tiền nuôi nàng, hai người càng nghĩ càng tức.
Nhưng trong lòng lại không chịu thua.
Vì vậy họ ép nguyên chủ phải mau chóng khởi nghiệp, nhất định phải vượt qua Vân Kiều Mạn.
Nguyên chủ nói mình vừa mới đi làm, không có tiền tiết kiệm, không có quan hệ, cũng chưa có kinh nghiệm.
Nàng muốn làm ở công ty vài năm trước.
Khởi nghiệp không phải chuyện một sớm một chiều, phải chuẩn bị đầy đủ.
Nhưng hai vợ chồng như phát điên.
Thậm chí không tiếc bán nhà để ép nguyên chủ khởi nghiệp.
Bản thân hai người có kinh nghiệm kinh doanh, thế là cả nhà lao vào làm.
Ngoài miệng nói để nguyên chủ khởi nghiệp, thực chất nàng chỉ là con rối bị hai người điều khiển.
Phần lớn quyết định đều do họ đưa ra.
Kết quả vẫn liên tục đụng tường.
Cuối cùng thất bại.
Lúc ấy họ nhớ tới sự thần kỳ của Vân Kiều Mạn, bắt đầu muốn nhận nàng trở về.
Dù sao năm xưa khi báo với bên ngoài, họ chỉ nói một cô con gái không may bị lạc.
Nào ngờ trí nhớ Vân Kiều Mạn cực kỳ tốt.
Nàng vẫn nhớ rõ cảnh mình bị vứt bỏ.
Thậm chí ngay trước mặt mọi người còn châm chọc hai người.
Chuyện ấy lập tức bại lộ.
Tất cả mọi người đều biết họ từng chủ động vứt con.
Hai vợ chồng vì tội vứt bỏ trẻ em mà bị bắt vào tù.
Không còn hai người ép buộc, nguyên chủ tiếp tục đi làm theo kế hoạch.
Cuộc sống tuy bình thường nhưng yên ổn.
Vân Kiều Mạn, cô em gái song sinh, cũng không cố ý làm khó nàng.
Đương nhiên hai người cũng chẳng nhận nhau.
Sau khi vợ chồng Vân Phủ ra tù, cuộc sống của nguyên chủ lại không yên.
Ngày nào nàng cũng bị chửi mắng là tai tinh.
Vân Kiều Mạn càng sống tốt, hai người càng khó chịu.
Mọi cay nghiệt, chửi rủa đều trút lên nguyên chủ.
Sau đó hai người còn từng đi cầu xin Vân Kiều Mạn.
Nhưng nàng không tha thứ.
Không chỉ vậy, những đại nhân vật quanh nàng nhìn sắc mặt nàng mà hành động, khiến hai vợ chồng khổ sở không chịu nổi.
Cuối cùng, trong một lần cãi nhau ngoài đường, hai người bị xe đâm chết.
Trước khi chết họ vẫn hối hận.
Vì sao năm ấy lại vứt nhầm?
Rõ ràng Vân Kiều Mạn mới là phúc tinh.
Sao họ lại chọn sai?
Nếu được làm lại một lần, nhất định sẽ không bao giờ vứt nhầm nữa.
Không ngờ... họ thật sự trọng sinh.
Hơn nữa quay về đúng thời điểm trước khi vứt bỏ Vân Kiều Mạn.
Nhìn tiểu phúc tinh động một chút đã sinh bệnh, khóc nháo trước mặt, hai vợ chồng kích động không thôi.
Cả hai đều tự nhủ lần này tuyệt đối không được sai nữa.
Thậm chí còn cẩn thận bàn bạc xem nên đem nguyên chủ vứt ở đâu.
"Chuyện là vậy."
Vợ chồng Vân Phủ mong chờ nhìn Tri Tầm.
Đồng Uyển Hoa còn giải thích:
"Chúng ta vứt bỏ ngươi cũng là bất đắc dĩ."
"Dù sao ai dám giữ một tai tinh trong nhà chứ?"
"Đời trước chúng ta bị tai tinh hại quá đủ rồi."
"Đời này chỉ muốn sống những ngày thuận lợi một chút thôi."
Trong từng lời nói đều chẳng có chút cảm giác mình từng làm sai.
"Ngươi đã nói chỉ cần chúng ta khai ra thì sẽ thả chúng ta."
Vân Phủ vội nói:
"Bây giờ chúng ta đã nói hết rồi."
Tri Tầm khẽ phất tay.
Trận pháp biến mất.
"Đường ở kia."
Hai vợ chồng lập tức mừng rỡ.
Chẳng kịp nói gì, họ vội chạy ra ngoài.
Trong lòng còn âm thầm may mắn.
Dù thế nào Tri Tầm vẫn là con gái của họ, quả nhiên không thể thật sự xuống tay ác độc.
Nhưng khi chạy khỏi trận pháp, nhìn cảnh rừng núi xanh um bạt ngàn bên ngoài, hai người lập tức ngây ra.
Đây là đâu?
Lúc được đưa tới, họ bị Tri Tầm nhốt trong lĩnh vực nên hoàn toàn không biết cảnh vật bên ngoài.
Giờ nhìn dãy núi nối tiếp hết ngọn này tới ngọn khác, tưởng chừng chẳng có điểm cuối, trong lòng cả hai dần dâng lên sợ hãi.
Bất đắc dĩ, hai người lại quay trở lại.
Đồng Uyển Hoa cố nặn nụ cười:
"Tri Tầm à, ngươi... có thể đưa chúng ta trở về không?"
Tri Tầm nhấc mắt.
"Đưa các ngươi về?"
"Đang mơ đẹp gì vậy?"
Sắc mặt vợ chồng Vân Phủ lập tức trắng bệch.
Chẳng lẽ nàng định bắt họ tự đi ra ngoài?
Nơi này rõ ràng nằm sâu trong rừng núi.
Làm sao họ có thể tự đi ra?
"Ngươi chẳng phải đã hứa chỉ cần chúng ta nói chân tướng thì sẽ thả chúng ta sao?" Đồng Uyển Hoa vừa kích động vừa sợ hãi hỏi.
Nếu không phải e ngại Tri Tầm mạnh, bà đã sớm chửi ầm lên.
Tri Tầm bình thản đáp:
"Ta chẳng phải đã thả rồi sao?"
"Các ngươi hiện giờ có thể đi bất cứ lúc nào."
Hai người nhìn khu rừng bên ngoài, rồi lại nhìn Tri Tầm đứng bất động ở đó.
Cuối cùng cũng hiểu mình bị chơi.
"Nếu các ngươi thích nơi này, cũng có thể tiếp tục ở lại."
Tri Tầm chậm rãi bước về phía họ.
"Các ngươi từng ném ta vào núi rừng, để ta sống ở đây suốt mười ba năm."
"Vậy các ngươi cũng nên ở đây mười ba năm."
"Nếu sau mười ba năm vẫn còn sống, các ngươi có thể ra ngoài."
"Đến lúc ấy, ta sẽ đích thân đưa các ngươi đi."
Vợ chồng Vân Phủ đương nhiên không muốn.
Chỉ mới vài tháng trong trận pháp mà cơ thể đã xuất hiện vấn đề.
Ở thêm mười ba năm, bọn họ sợ mình thật sự biến thành xác sống.
Hai người bàn bạc một hồi, cuối cùng vẫn chọn rời khỏi đây.
Biết đâu... thật sự có thể đi ra ngoài thì sao?
Tri Tầm nhìn theo.
Sau đó lặng lẽ đi phía sau.
Hai người lăn lộn trong núi sâu mấy ngày.
Vừa đói vừa mệt.
Trên người đầy vết xước lớn nhỏ.
Từng bị dã thú tấn công.
Cũng bị đủ loại côn trùng cắn.
Hai người đứng giữa rừng núi gào khóc, kêu cứu, hy vọng có người nghe thấy.
Đáng tiếc chẳng có ai.
Mà cho dù thật sự có người nghe thấy, Tri Tầm cũng sẽ không để họ được cứu.
Thấy hai người sắp kiệt sức, thoi thóp mà vẫn không cam lòng chết như vậy, Tri Tầm mới hiện thân.
Nàng hỏi:
"Có muốn quay lại không?"
Hai người chẳng cần suy nghĩ.
"Muốn!"
Vì thế Tri Tầm đưa cả hai trở về vùng cực âm.
Nàng ném hai người đang như hai con chó chết vào trong, để lại đủ Tích Cốc Đan rồi nhẹ nhàng rời đi.
"Mười ba năm sau ta sẽ tới đón các ngươi."
"Cố sống cho tốt."
"Chỉ cần chịu đủ mười ba năm, các ngươi sẽ được ra ngoài sống những ngày tốt đẹp."
"Phúc tinh của các ngươi hiếu thảo lắm, vẫn luôn không quên các ngươi đâu."
Giọng Tri Tầm nhàn nhạt truyền vào tai hai người.
Vợ chồng Vân Phủ lập tức khóc rống, liên tục cầu xin, đến khản cả giọng.
Tri Tầm trở về biệt thự.
Lâm Tiểu Dung vẫn đang tu luyện.
Nàng không phải đi học, gần như mọi hoạt động đều tiến hành ở nhà.
Tri Tầm vừa xuất hiện trong phòng, Lâm Tiểu Dung lập tức cảm nhận được.
Mở mắt ra, quả nhiên Quỷ Vương đại nhân đang nằm ngay bên cạnh.
Không hiểu vì sao Quỷ Vương đại nhân cứ thích nằm trên giường nàng.
Rõ ràng nơi khác trong biệt thự rộng biết bao.
Chẳng lẽ... Quỷ Vương đại nhân cũng có ý với nàng?
Lâm Tiểu Dung lén nhìn Tri Tầm, nuốt nước bọt.
Một câu đột nhiên bật ra khỏi miệng:
"Quỷ Vương đại nhân, ngươi có muốn tìm đối tượng không?"
Tri Tầm ngước mắt.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Lâm Tiểu Dung lập tức cười hì hì:
"Ta chỉ hỏi thôi, tùy tiện hỏi một chút."
"Tu luyện mệt rồi thì nói chuyện nhân sinh, quỷ sinh gì đó."
Tri Tầm đáp:
"Ừm."
"Cái đó..."
Lâm Tiểu Dung dè dặt hỏi:
"Quỷ Vương đại nhân nói thật đi. Nếu gặp người thích hợp, ngươi có muốn có một đối tượng không?"
Tri Tầm hỏi ngược:
"Có người thích hợp sao? Ở đâu?"
Lâm Tiểu Dung: "..."
Vì sao Quỷ Vương đại nhân lúc nào cũng đâm thẳng vào vấn đề quan trọng như vậy?
Bảo nàng trả lời kiểu gì?
"Cái đó, Quỷ Vương đại nhân..."
"Vài hôm trước ta đăng ký một khóa học vẽ trên mạng."
"Qua một thời gian, chắc tay nghề sẽ khá hơn."
"Đến lúc ấy ngươi không cần tự vẽ quần áo váy vóc nữa."
"Ta có thể vẽ giúp ngươi."
Lâm Tiểu Dung lén liếc Tri Tầm.
Thấy đối phương không phản đối, trong lòng nàng lập tức vui lên.
Quỷ Vương đại nhân nhìn thì đáng sợ, nhưng nếu không thử, nàng sẽ chẳng có gì.
Thử một lần...
Biết đâu sau này thật sự có một Quỷ Vương làm lão bà.
Tri Tầm cảm nhận rõ tâm thái Lâm Tiểu Dung đã thay đổi.
Nàng không lên tiếng.
Tạm thời cứ xem người này muốn làm gì.
Lâm Tiểu Dung hỏi mấy ngày nay Tri Tầm đi đâu.
Tri Tầm kể sơ qua.
"Vậy mười ba năm sau ngươi thật sự thả họ ra sao?"
Lâm Tiểu Dung cảm thán:
"Ngươi đúng là quá thiện lương."
"Bọn họ gián tiếp hại chết ngươi mà."
Tri Tầm không ngờ có ngày mình lại được khen là thiện lương.
Nàng đành giải thích:
"Thả ra để ngồi tù."
Một cơ thể bị âm khí ăn mòn suốt mười ba năm đâu đơn giản như vậy.
Bất quá nàng sẽ nghĩ cách bảo đảm trong thời gian ngồi tù, hai người không xảy ra chuyện quá sớm.
Lâm Tiểu Dung nghe vậy mới hài lòng.
Nàng lấy máy tính ra, bắt đầu học vẽ.
Tuy bây giờ không còn sợ ảnh hưởng người khác, nhưng nàng đã quen ở nhà.
Không muốn tới lớp học trực tiếp.
Huống hồ ở nhà còn có thể hỏi Quỷ Vương đại nhân.
Quỷ Vương đại nhân vẽ giỏi, vừa có thể chỉ dạy, vừa có thể... bồi dưỡng tình cảm.
Ừm.
Nàng như vậy có tính là đang mơ giữa ban ngày không?
Những ngày tiếp theo, Lâm Tiểu Dung sống cuộc đời học tập, tu luyện, ở cạnh Quỷ Vương đại nhân vô cùng vui vẻ.
Nàng thật sự muốn tìm tung tích Thiên Dương đạo nhân.
Hiện giờ cả Huyền môn đều đã đề phòng và tìm hắn.
Nhưng trình độ huyền thuật của nàng vẫn chưa đủ.
Nàng quyết định tu luyện thật tốt trước, nâng cao thực lực.
Dù sao Thiên Dương đạo nhân cũng chẳng phải muốn tìm là tìm được.
Chi bằng tranh thủ thời gian mạnh lên.
Lâm Tiểu Dung càng ngày càng chắc chắn mình thật sự thích Quỷ Vương đại nhân.
Chỉ không biết đối phương nghĩ thế nào.
Hiện giờ nàng vẫn chưa dám hỏi thẳng.
Thời gian cứ thế trôi.
Cuối cùng cũng tới ngày Lâm Khôi bị xử tử.
Hôm ấy, người Cố gia cố ý nói cho Lâm Khôi biết Lâm gia đã suy sụp, mấy đứa cháu hắn cũng lần lượt gặp chuyện bỏ mạng.
Lâm Khôi kích động vô cùng.
Đó vốn là đường lui hắn chuẩn bị!
Nhưng chuyện đã thành vậy, hắn chẳng còn cách nào khác.
Chỉ có thể im lặng chờ chết.
Đợi linh hồn rời khỏi thân thể, hắn sẽ lập tức chạy trốn.
Tạm thời không có thân thể phù hợp cũng không sao.
Rồi sẽ tìm được cách.
So với cơ thể, linh hồn còn ít bị hạn chế hơn.
Sau khi bị xử tử, Lâm Khôi chờ hồn phách rời khỏi xác.
Nhưng hắn đợi mãi.
Cơ thể đã cứng.
Hồn phách vẫn bị nhốt bên trong.
Dù giãy giụa thế nào cũng không thoát được.
Hắn hoảng sợ hét lớn, hỏi người Cố gia chuyện gì đang xảy ra.
Cố Văn Trạch nhe hàm răng trắng.
"Bởi vì bị Quỷ Vương đại nhân khóa lại."
"Lát nữa ngươi còn phải đưa đi hỏa táng."
"Không biết có đau hay không nhỉ?"
Cố Văn Văn cười:
"Lát nữa hỏa táng xong nhớ kể cảm giác cho chúng ta nghe nhé."
Người Cố gia bắt đầu bàn xem khi Lâm Khôi bị hỏa táng, có đau đến sống không bằng chết hay không.
Có người cho rằng cơ thể đã chết rồi, sao còn đau?
Người khác lại bảo đây là thủ đoạn Quỷ Vương đại nhân, biết đâu thật sự cảm nhận được.
Trên đường bị đưa đi hỏa táng, tai Lâm Khôi đầy tiếng bọn họ bàn tán.
Ồn đến hắn phát điên, không nhịn được chửi ầm lên.
Nhưng hiện giờ người Cố gia chẳng còn tính tình tốt với hắn.
Hắn vừa mắng, họ liền cắn vào linh hồn hắn.
Đau đến mức hắn kêu gào thảm thiết.
Quỷ Vương đại nhân đã nói:
Chỉ cần không giết chết Lâm Khôi thì bọn họ muốn trút giận thế nào cũng được.
Mọi người cũng cảm thấy giết luôn thì quá tiện cho hắn.
Cứ để hắn chịu đủ rồi mới đưa xuống địa phủ nhận hình phạt.
Đến lúc ấy bọn họ cũng nên đi đầu thai.
Thiên Dương đạo nhân tuy từng bày trận nhốt họ, nhưng cuối cùng không phải hung thủ trực tiếp giết cả nhà.
Lâm Khôi chết, oán hận trong lòng họ cơ bản cũng tiêu tán.
Huống hồ Quỷ Vương đại nhân mạnh như vậy.
Thiên Dương đạo nhân nhất định chạy không thoát.
Người Cố gia bắt đầu nói chuyện đi địa phủ.
Cố Văn Văn im lặng.
Trên mặt nàng hiện rõ vẻ buồn bã và không nỡ.
"Được chuyển thế đầu thai chẳng phải chuyện vui sao?"
Nhiếp Tuyết Linh hỏi.
"Vì sao ngươi trông không vui?"
Cố Văn Văn khẽ nói:
"Dù sao đầu thai rồi sẽ quên hết chuyện kiếp này."
"Ta... hơi không nỡ."
"Quên được những chuyện đau khổ cũng tốt."
Nhiếp Tuyết Linh nói:
"Như vậy mới bắt đầu cuộc sống mới."
Cố Văn Văn đáp:
"Thật ra ngoại trừ khoảng thời gian vừa chết hơi đau khổ, ta cảm thấy đời này vẫn có nhiều chuyện vui hơn."
"Đừng nghĩ nhiều."
"Đời sau nhất định sẽ vui hơn."
"Chẳng lẽ ngươi còn muốn làm quỷ mãi sao?"
Cố Văn Văn không nói nữa.
Nàng càng im lặng hơn.
Xe tới nơi hỏa táng.
Không bao lâu sau, người Cố gia nghe thấy tiếng Lâm Khôi kêu thảm như heo bị chọc tiết.
Cuối cùng cũng biết hắn có đau hay không.
Lúc ấy, uất khí trong lòng người Cố gia đang chậm rãi tan đi.
Đầu tiên là Cố lão gia tử và lão thái thái cảm nhận được lời triệu gọi từ địa phủ.
Sau đó tới Cố Văn Khôn và Cố Văn Trạch.
Cuối cùng là Cố tiên sinh và Cố phu nhân.
Cả nhà ôm lấy nhau.
Tri Tầm xuất hiện bên cạnh.
"Nếu đã cảm nhận được thông đạo, tâm nguyện cũng đã hoàn thành, vậy đi đi."
Người Cố gia cùng cúi người hành lễ với Tri Tầm.
Bọn họ không thèm nhìn Lâm Khôi đang kêu gào.
Hắn thành thế nào giờ chẳng còn quan trọng.
Bọn họ sắp bắt đầu cuộc đời mới.
Ai cũng vô cùng cảm kích Tri Tầm và Lâm Tiểu Dung.
Lâm Tiểu Dung đứng ngoài khu hỏa táng.
Người Cố gia đi ra cáo biệt nàng, chuẩn bị cùng nhau rời đi.
Nhưng đúng lúc ấy, mọi người phát hiện hồn phách Cố Văn Văn vẫn đứng tại chỗ.
Hoàn toàn không cảm nhận được sức kéo từ địa phủ.
Ai nấy đều kinh ngạc.
Cố Văn Văn nói:
"Gia gia, nãi nãi, ba mẹ, đại ca, nhị ca, mọi người đi trước đi."
"Ta còn muốn ở lại thêm một thời gian."
Người Cố gia đồng loạt nhìn Tri Tầm.
Tri Tầm kiểm tra Cố Văn Văn, xác nhận không có vấn đề gì.
Lúc ấy mọi người mới yên tâm rời đi.
Sau khi người Cố gia biến mất, Cố Văn Văn lập tức chạy tới bên Nhiếp Tuyết Linh.
"Tuyết Linh tỷ, biết đâu sau này chúng ta có thể cùng đi đầu thai."