Chương 76: Trưởng công chúa uy vũ (2), trưởng công chúa mang theo tiểu cung nữ phi thăng

Chương 76: Trưởng công chúa uy vũ (2), trưởng công chúa mang theo tiểu cung nữ phi thăng

Sau Khi Đại Lão Mỹ Cường Thảm Có Người Yêu [Xuyên Nhanh] · ~2.530 từ · 12 phút đọc · 76/87

Tác giả: Thiên Mịch Hà

Thị nữ áo lục vừa ra ngoài làm việc tên Lục Châu, là người của Thái hậu.

Khi Thái hậu sắp xếp Lục Châu tới bên nguyên chủ, Lục Châu đã lập tức nói rõ thân phận.

Thông qua nàng, hai người có thể thường xuyên truyền tin.

Vì vậy khi nguyên chủ còn sống, Lục Châu là một trong số ít người được nàng tin tưởng.

Cũng chính vì thế, nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng được mẫu thân ruột của mình từ đầu tới cuối chưa từng định tha cho nàng.

Đến khoảnh khắc cuối đời, nàng mới hiểu.

Ngay từ khi nói muốn lật đổ Thái Thượng Hoàng, chỉ sợ Thái hậu đã bắt đầu tính toán.

Mà trong những tính toán ấy, nàng chắc chắn là người phải bị hy sinh.

Nguyên chủ không chỉ lợi dụng mong muốn thành tiên của Thái Thượng Hoàng, khiến hắn dùng đan dược đến chết.

Nàng còn bày ra vô số kế hoạch trong hoàng cung, giúp hoàng đệ củng cố quyền lực, đưa nhược điểm của nhiều người tới tay hắn.

Nàng vẫn luôn cho rằng sau lưng mình có hai người thân có thể tin tưởng vô điều kiện.

Thực tế chỉ là hai con đỉa bám trên người nàng hút máu.

Bên cạnh nguyên chủ có bốn đại cung nữ.

Ngoài Hồng Châu, Lục Châu còn có Tử Châu và Lam Châu.

Tử Châu là người của hoàng đế, cũng chính là đệ đệ nàng.

Nguyên chủ không điều tra ra thân phận Tử Châu, nhưng cũng chưa từng quá tin tưởng.

Bởi vậy Tử Châu ở bên cạnh tương đối mờ nhạt, những việc quan trọng gần như không giao cho nàng.

Còn Lam Châu là người của Thái Thượng Hoàng.

Nhưng Lam Châu lại chính là người nguyên chủ tin tưởng nhất.

Lam Châu quả thật được Thái Thượng Hoàng đưa tới.

Chỉ có điều bản thân nàng không biết mình là người của Thái Thượng Hoàng, nhiệm vụ của nàng cũng không phải giám sát nguyên chủ.

Từ nhỏ nàng đã được nuôi dạy thành người luôn đặt gia đình, thiên hạ lên trước bản thân.

Đủ loại đạo lý lớn đã ăn sâu vào đầu.

Thái Thượng Hoàng lo nếu giao nhiệm vụ trực tiếp sẽ khiến nguyên chủ phát hiện, nên chỉ thiết kế để Lam Châu xuất hiện trước mặt nguyên chủ.

Với tính cách Lam Châu, nàng tự khắc sẽ khuyên nguyên chủ nhẫn nhịn, khuyên nàng đừng tự sát.

Nói trắng ra chính là để nguyên chủ ngoan ngoãn làm con rối, không được tìm cách kết thúc sinh mạng.

Cũng vì vậy, nguyên chủ chưa từng nghi ngờ thân phận Lam Châu.

Cho tới chết, nàng cũng chẳng có nhiều oán hận với Lam Châu.

Hai người thật ra giống nhau.

Đều là những người từ nhỏ đã bị người khác nhồi nhét tư tưởng.

Khi mọi chuyện kết thúc, Lam Châu thậm chí còn vì cứu nguyên chủ mà đi cầu xin hoàng đế và Thái hậu, mong họ tha cho nàng một mạng.

Hoàng đế và Thái hậu đương nhiên không đồng ý.

Ngược lại còn giết luôn Lam Châu.

Đến chết Lam Châu cũng không biết mình từng có tác dụng gì trong kế hoạch này.

Thậm chí không biết mình vốn là quân cờ do Thái Thượng Hoàng đưa tới.

Cuộc đời nàng rất đơn giản.

Đem những đạo lý mình biết nói cho nguyên chủ.

Tận tâm tận lực hầu hạ nguyên chủ.

Đến khi chủ tử gặp nạn thì liều mạng đứng ra.

Quả thật rất đáng buồn.

Nửa ngày sau, Lục Châu trở lại.

Nàng mang theo một danh sách những cung nữ có tên chứa chữ "Dung".

Lục Châu không biết Tri Tầm định làm gì, nhưng vẫn âm thầm lưu tâm.

Sau này nếu điện hạ coi trọng cung nữ nào trong số này, nàng nhất định phải đặc biệt chú ý.

Danh sách khá đơn giản.

Chỉ có tên và tuổi.

Tuổi cung nữ đều không lớn.

Người lớn nhất cũng chỉ hơn hai mươi, không thể dựa vào tuổi mà đoán chiếc áo bông nhỏ là ai.

"Điện hạ muốn tìm người nào sao? Hay gọi tất cả những cung nữ này tới?"

Tri Tầm đáp:

"Ừ, đi đi."

Ánh mắt Lục Châu khẽ động, thấp giọng hỏi:

"Điện hạ, là người quan trọng sao?"

"Không. Đêm qua ta nằm mơ thấy một cung nữ trong tên có chữ Dung. Ta chỉ muốn xem kẻ nào to gan tới mức dám chui vào giấc mộng của ta."

Lục Châu im lặng.

Điện hạ đây là muốn tìm người ra rồi giết sao?

Sắc mặt nàng trầm xuống.

Điện hạ dù bị ép bất đắc dĩ, rất nhiều vụ giết người thật ra đều do Thái Thượng Hoàng mượn danh điện hạ.

Nhưng chẳng lẽ điện hạ bản thân cũng dần bị nhiễm sát khí như vậy?

Nàng phải báo chuyện này cho Thái hậu.

Điện hạ có tính tình hiếu sát như thế, không biết có ảnh hưởng tới đại sự của Thái hậu và Hoàng thượng hay không.

Tri Tầm cảm nhận được cảm xúc của Lục Châu nhưng không để ý.

Nàng sẽ không ở đây quá lâu.

Trước tiên tìm áo bông nhỏ đã.

"Sao còn đứng đó?"

Lục Châu vội khom người hành lễ rồi chạy đi sắp xếp.

Tiện thể gọi những người khác cùng hỗ trợ.

Không bao lâu sau, một nhóm lớn cung nữ bước vào Bồng Lai cung.

Cùng lúc đó, chuyện Tiên Tầm công chúa triệu tập một đám cung nữ tới Bồng Lai cung cũng truyền ra ngoài.

Ban đầu Tri Tầm chỉ là tìm người.

Nhưng tin vừa truyền ra khỏi cung liền biến thành một phiên bản khác.

"Đúng là tạo nghiệt! Tiên Tầm công chúa vì muốn giữ dung nhan trẻ mãi, vậy mà định dùng máu cung nữ làm thuốc dẫn!"

"Ông trời không có mắt! Sao lại để yêu vật như thế gieo họa cho Đại Lan chúng ta!"

"Nghe nói Tiên Tầm công chúa không chỉ tắm bằng máu cung nữ, còn phải uống máu đầu tim của họ. Mỗi ngày đều có một cung nữ chết trong Bồng Lai cung, quá thảm!"

"Nhà ai có con gái thì mau gả đi. Nếu bị tuyển vào cung thì có vào mà không có ra. Ai biết lúc nào sẽ bị yêu nghiệt trong cung giết?"

Ban đầu lời đồn chỉ truyền trong kinh thành.

Sau đó ngày càng lan xa.

Càng truyền, nội dung càng đáng sợ.

Lúc này, Tri Tầm đang lần lượt nhìn hơn hai mươi cung nữ trước mặt, dò xét khí tức linh hồn của họ.

Không một ai có khí tức quen thuộc của chiếc áo bông nhỏ.

Kết quả này cũng không khiến nàng quá thất vọng.

Vốn nằm trong dự liệu.

Khả năng đối phương ở hoàng cung rất lớn.

Nhưng vẫn có khả năng nàng ấy không ở đây.

Giữa biển người mênh mông, tìm một người không biết họ tên, chỉ nhận ra khí tức linh hồn thật sự chẳng dễ.

Nghĩ tới những thế giới trước, đối phương thường luôn tình cờ xuất hiện trước mặt mình, Tri Tầm cũng không quá sốt ruột.

Nàng cho tất cả giải tán.

Chỉ giữ Lam Châu trong điện.

Hồng Châu, Lục Châu, Tử Châu đều lặng lẽ truyền tin cho chủ tử thật sự phía sau mình.

Điện hạ chỉ vì một giấc mộng mà triệu tập người tìm kiếm, quả thật có chút hoang đường.

Dù chẳng phải đại sự, nhưng những chi tiết nhỏ thế này họ vẫn không thể bỏ qua.

"Điện hạ, các nàng chạy nhanh thật."

Ngày thường khi có người khác ở bên, Lam Châu khá ít nói, sợ lỡ lời sẽ gây phiền phức cho điện hạ.

Thân phận Hồng Châu, Lục Châu đều đã rõ.

Tử Châu tuy chưa biết sau lưng là ai, nhưng chỉ cần không trung thành với điện hạ, nàng đều chẳng ưa.

Tri Tầm nhìn Lam Châu.

Lam Châu không nhịn được, khẽ nói:

"Nô tỳ có câu này muốn nói. Điện hạ dường như quá tin tưởng Lục Châu."

"Dù thế nào nàng cũng là người của Thái hậu nương nương. Điện hạ vẫn nên để tâm một chút."

"Đây là hoàng cung, khắp nơi đều là lừa lọc. Điện hạ nên suy nghĩ nhiều hơn cho chính mình."

Tri Tầm nhớ lại khi Lam Châu mới tới bên nguyên chủ.

Nàng từng nói đủ kiểu lời an ủi và đạo lý, cuối cùng khuyên được nguyên chủ đang muốn tự sát sống tiếp, còn khiến nguyên chủ sinh ra dũng khí lật đổ Thái Thượng Hoàng.

Bây giờ Lam Châu đã thay đổi.

Có lẽ nguyên chủ không nhận ra.

Nàng đã bắt đầu thật sự suy nghĩ cho nguyên chủ.

Không còn chỉ nói những đạo lý lớn.

"Sao đột nhiên nhắc chuyện này?"

Lam Châu mím môi, hơi cúi đầu:

"Gánh nặng đặt trên người điện hạ quá nặng."

"Rõ ràng là chuyện liên quan cả thiên hạ, nhưng người mang tiếng xấu, chịu đựng tất cả lại chỉ có điện hạ."

"Nô tỳ cảm thấy không công bằng."

"Nô tỳ to gan nghĩ rằng... những người đó đối với điện hạ đều không thật lòng."

Tri Tầm nhớ lại.

Năm đó Lam Châu quả thật từng định nói những lời này.

Nhưng vừa mở miệng đã bị nguyên chủ cắt ngang.

Nguyên chủ còn nghiêm khắc cảnh cáo nàng về sau không được nhắc lại.

Lam Châu vài lần không nhịn được muốn nói, đều bị ngăn.

Nguyên chủ rất nghiêm túc nói hoàng đế và Thái hậu là những người thân nhất của nàng.

Lúc này không thể nghi ngờ lẫn nhau.

Bọn họ phải liên thủ mới có thể chống lại Thái Thượng Hoàng.

Người ở trong cuộc như nguyên chủ, cuối cùng lại không nhìn thấu bằng Lam Châu.

"Ta biết rồi." Tri Tầm nói.

Lam Châu quả thật không có ác ý.

Nàng chỉ là một người từ nhỏ bị lừa dối, sau đó dần trưởng thành, có thêm chút thông minh và cảnh giác.

Nếu năm đó nguyên chủ chịu nghe nàng một câu, tự chừa đường lui, có lẽ thật sự giữ được mạng.

Lam Châu rõ ràng rất vui.

Trong mắt gần như sáng lên.

"Điện hạ nghĩ thông là tốt."

Nàng ghé gần Tri Tầm hơn, nhỏ giọng:

"Nô tỳ xin cả gan nói thêm một câu. Cho dù sau này mọi chuyện đều yên ổn, chưa chắc người khác đã dung được điện hạ. Điện hạ nên chuẩn bị đường lui từ sớm."

Tri Tầm đáp:

"Được, ngươi nói đúng."

Lam Châu lần này thật sự sững người.

Trước kia hễ nàng nói những lời như vậy, điện hạ đều ngắt ngang.

Có lúc còn mấy ngày chẳng để ý nàng.

Nàng vốn chỉ định thử nhắc lần cuối.

Không ngờ điện hạ thật sự nghe lọt.

Tri Tầm nhìn vẻ kinh ngạc của nàng, hỏi:

"Nếu mọi chuyện bình ổn, ngươi muốn làm gì?"

Thấy nàng trung thành như thế, Tri Tầm quyết định chừa cho Lam Châu một con đường.

Lam Châu nghiêng đầu:

"Đương nhiên vẫn ở bên điện hạ. Mạng Lam Châu là do điện hạ cứu."

Đúng rồi.

Năm đó Thái Thượng Hoàng sắp xếp để Lam Châu xuất hiện chính bằng cách sai người xử lý nàng, sau đó để nguyên chủ tình cờ cứu được.

Tri Tầm không nói tiếp.

Muốn rời khỏi nơi này vẫn còn cần một quãng thời gian.

Không bao lâu sau, Lục Châu trở về, lặng lẽ báo Thái hậu muốn gặp nàng.

Thái hậu muốn gặp, tám chín phần là hỏi chuyện nàng tìm người.

Về cơ bản bên này hễ có động tĩnh gì, Thái hậu đều muốn biết ngay.

Nghĩ kỹ lại, nguyên chủ có từng phát hiện điều đó không?

Có lẽ có.

Chỉ là nàng ấy chưa từng nghĩ mẫu thân ruột thật sự có thể nhẫn tâm nhìn nàng bị thiêu chết.

Quả nhiên, tới cung của Thái hậu, Thái hậu cho người lui hết, kéo tay nàng hỏi có phải đang có kế hoạch gì không.

"Bất kể ngươi làm gì cũng phải cẩn thận. Phụ hoàng ngươi là người đa nghi." Thái hậu đầy vẻ lo lắng. "Nếu để hắn phát hiện, e rằng tính mạng khó giữ."

Tri Tầm đã có kế hoạch của riêng mình.

Tạm thời chưa định xé mặt với Thái hậu.

"Được, ta sẽ cẩn thận."

"Hoàng thượng đâu?"

Tri Tầm dựa theo giọng điệu nguyên chủ mà hỏi.

Thái hậu đáp:

"Đang đọc sách. Ngươi có gì muốn nói thì nói với ta, ta sẽ chuyển lời."

Thái hậu dường như chẳng mấy muốn hai chị em gặp mặt.

Có lẽ không muốn họ có tình cảm quá sâu.

Sợ tương lai hoàng đế sẽ không hạ thủ được?

Quả nhiên tính toán lâu dài.

Nhưng đệ đệ mới hơn mười tuổi của nàng tâm tư còn sâu hơn Thái hậu tưởng.

Tử Châu đã được hắn lặng lẽ cài vào bên cạnh nàng, không ai biết.

Tri Tầm không cố gặp Trần Chiêm.

Trần Chiêm hiện giờ mười một tuổi.

Bề ngoài là một đứa trẻ nhát gan yếu đuối.

Thực tế đều là giả.

Nếu sinh vào thời thái bình, có lẽ hắn thật sự có thể ngồi vững ngôi vị.

Đáng tiếc bao nhiêu năm qua, gốc rễ Đại Lan đã mục.

Từ trên xuống dưới đều thối rữa.

Không cứu được nữa.

Rời khỏi cung Thái hậu chưa bao lâu, Tri Tầm nghe thấy tiếng quát mắng cùng tiếng khóc của một cung nữ.

Nàng ngồi trên long liễn, đưa mắt nhìn cô gái nhỏ cách đó không xa đang cúi đầu khóc.

Nói tới chiếc long liễn nàng đang ngồi, cũng chính Thái Thượng Hoàng sắp xếp.

Hắn nói nàng phải biểu hiện đủ kiêu ngạo.

Một Trưởng công chúa đầy dã tâm, hành sự ngang ngược mới có thể làm tốt vai trò tấm khiên.

"Dừng."

Ánh mắt Tri Tầm lướt qua tiểu cung nữ.

Theo bản năng, nàng kiểm tra khí tức linh hồn của đối phương.

Quả nhiên quen thuộc.

Vì vậy mới lên tiếng dừng lại.

Đại cung nữ đang quát mắng tiểu cung nữ lập tức kéo người quỳ xuống.

Hai người dập đầu sát đất, run lẩy bẩy, sợ sẽ bị đánh chết ngay tại chỗ.

"Điện hạ tha tội!"

Tri Tầm còn chưa kịp mở miệng, đại cung nữ đã điên cuồng dập đầu, trán va xuống nền đá vang rõ.

Tri Tầm chỉ vào tiểu cung nữ:

"Đưa nàng lại đây."

Tiểu cung nữ đang quỳ rạp lập tức bị người đỡ lên, đưa đến trước mặt Tri Tầm.

Lục Châu vừa định quát thì Tri Tầm đã nhích người sang bên cạnh.

"Lên đây ngồi."

Lục Châu sững sờ.

Lam Châu sững sờ.

Tiểu cung nữ cũng sững sờ.

Mục lục
76 / 87
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây