Chương 5: Cái tát

Sau khi gả cho ngốc tử để trừ tà · ~2.161 từ · 10 phút đọc · 5/95

“Ai là A Chúc? Lăn ra đây cho ta!”

“A Chúc!”

Vưu Hỉ ngồi ngoài cửa ngủ gật suốt đêm, sáng sớm đã bị tiếng la hét không rõ từ đâu đánh thức.

Nàng mơ màng mở mắt nhìn, chỉ thấy cách đó không xa có một nữ tử hấp tấp đi tới.

Người này không mặc trang phục tỳ nữ, nhưng vải trên người cũng tuyệt đối không phải thứ tiểu thư trong phủ sẽ dùng.

Nhìn dáng vẻ ngang ngược khi bước vào Chiêu Vu viện, Vưu Hỉ phần nào đoán được thân phận nàng ta.

Trong phòng ngủ chính, A Chúc đang nằm sát mép giường.

Chưa ngủ đủ đã bị tiếng ồn làm phiền, nàng bực bội trở mình.

Không ngờ quên mất mình đang nằm ở vị trí nào.

Chân đột nhiên đạp hụt khiến nàng lập tức mở mắt.

Giây sau, cả người “rầm” một tiếng ngã sấp xuống đất.

“Ai da...”

“Sáng sớm đã tới viện lục tiểu thư la hét om sòm, ngươi muốn làm gì?”

“Bổn cô nương là tỳ nữ bên cạnh Triệu Tuyết Vô! Đồ cẩu nô tài không có mắt, còn không mau tránh ra cho bổn cô nương!”

“Ồ, hấp tấp hùng hổ như vậy, ta còn tưởng đại nhân vật nào. Hóa ra cũng chỉ là nô tài hầu hạ chủ tử.”

A Chúc vừa nghe tiếng tranh cãi ngoài cửa vừa xoa đầu gối bò dậy.

Mới ngẩng đầu đã đối diện với Triệu Tuyết Vô không biết từ lúc nào đã thò đầu tới mép giường.

Triệu Tuyết Vô vô tội hỏi:

“Nương tử vì sao ngủ dưới đất?”

“À... dưới đất rộng rãi, ta thích ngủ dưới đất...”

A Chúc nói xong còn nằm xuống, lăn vài vòng để làm mẫu.

“Hắc hắc! Vui quá! A Vô cũng muốn chơi!”

Triệu Tuyết Vô lập tức nhảy khỏi giường, nằm bên cạnh A Chúc rồi lăn qua lăn lại điên cuồng.

Tiếng cười nhanh chóng thu hút hai người đang tranh cãi ngoài cửa.

Vưu Hỉ thấy kỳ lạ, hỏi vào trong:

“Lục tiểu thư, có chuyện gì sao?”

“Tránh ra!”

Tỳ nữ phía sau Vưu Hỉ đẩy mạnh nàng sang bên, hoàn toàn không quan tâm phép tắc chủ tớ, nhấc chân đá tung cửa.

Ánh nắng tràn vào phòng.

Chiếu lên Triệu Tuyết Vô đang vui vẻ lăn qua lăn lại trên nền nhà màu đỏ nâu.

A Chúc ngồi bên cạnh, bất lực dời ánh mắt khỏi Triệu Tuyết Vô sang người vừa xông vào.

Thấy nàng ta không mặc trang phục tỳ nữ, A Chúc lập tức đứng dậy, vụng về hành lễ.

Nữ tử kia ghét bỏ liếc Triệu Tuyết Vô đang lăn trên đất, rồi nhìn A Chúc từ trên xuống dưới.

Nàng ta bước quanh A Chúc một vòng mới hỏi:

“Ngươi chính là A Chúc?”

“Ta phải. Xin hỏi ngài tìm ta có chuyện gì...”

Bốp!

A Chúc còn chưa nói hết, một cái tát đã vang giòn trên má.

Âm thanh lan khắp căn phòng rộng, đến Triệu Tuyết Vô đang lăn cũng im bặt.

A Chúc nhíu chặt mày, cảm nhận hơi nóng rát nhanh chóng lan trên gương mặt.

“Chính là tiểu tiện nhân ngươi cướp vị trí của bổn cô nương?! Hôm nay xem cô nãi nãi ta dạy dỗ ngươi thế nào...”

Bốp!

Đây là lần đầu A Chúc tát người.

Không kiểm soát được lực, nàng trực tiếp đánh đối phương loạng choạng ngã xuống đất.

“Chậc... tê...”

A Chúc vẩy bàn tay cũng đang nóng rát, tặc lưỡi.

Người kia không thể tin nổi nhìn nàng rồi gào lên:

“Ngươi dám đánh ta?! Ngươi có biết chủ mẫu đương gia là gì của ta không?!”

“Người xấu! Người xấu!”

Triệu Tuyết Vô lập tức xông tới đè tỳ nữ kia xuống đất, ngồi lên bụng nàng ta rồi vung từng cú đấm vào mặt.

“Bảo ngươi bắt nạt nương tử nhà ta! Ta đánh chết ngươi! Ta đánh chết ngươi!”

Thấy Triệu Tuyết Vô hoàn toàn không có ý định nhẹ tay, A Chúc và Vưu Hỉ gần như đồng thời phản ứng.

Hai người lập tức lao tới kéo Triệu Tuyết Vô ra.

Chỉ trong chốc lát, mũi tỳ nữ kia đã chảy máu, quanh mắt trái bầm tím, trên má cũng có vài vết xước.

Nàng ta vừa khóc vừa ôm mũi ngồi dậy.

Nhìn thấy máu trên tay lập tức hét lên kinh hãi, nước mắt nói tới là tới.

“Muốn chết rồi! Triệu Tuyết Vô, đồ điên này muốn đánh chết ta! Ta nhất định bảo cô cô phạt ngươi thật nặng!”

Triệu Tuyết Vô nghe vậy lập tức co người ra sau A Chúc.

Ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Như thể người vừa đánh đến mất kiểm soát không phải nàng.

“Ngươi bớt nằm mơ làm thiên kim đi!”

A Chúc bước lên một bước, chỉ thẳng mũi nàng ta.

“Cho dù ngươi là bà nội của chủ mẫu, một khi đã vào Triệu phủ làm nô tỳ thì cũng phải cung kính gọi nàng một tiếng ‘lục tiểu thư’!”

“Lục tiểu thư chỉ ngốc chứ chưa chết! Chỉ cần nàng còn sống một ngày, chưa tới lượt nô tỳ như ngươi giương oai trong Chiêu Vu viện!”

“À phải rồi, ngươi vừa hỏi có phải ta cướp vị trí của ngươi không? Chuyện này ngươi nên hỏi cô cô chủ mẫu của ngươi. Ta tới Chiêu Vu viện là do chính chủ mẫu chỉ định. Có oán có hận gì thì tìm cô cô chủ mẫu của ngươi mà trút. Bớt tới đây bắt nạt kẻ yếu!”

Tỳ nữ kia tức đến nghẹn họng.

Nàng ta chật vật đứng lên rồi xám xịt chạy khỏi phòng.

Chạy xa một đoạn mới dám quay đầu đe dọa:

“Tìm cô cô thì tìm cô cô! Ngươi cứ chờ chết đi!”

Đợi người chạy mất, Vưu Hỉ mới lo lắng nói:

“A Chúc, thân phận của nàng ta không phải giả. Nếu thật sự làm kinh động chủ mẫu, e rằng ngươi ta đều khó thoát.”

“Không chết! Không chết! A Vô không muốn nương tử chết!”

Triệu Tuyết Vô nắm chặt tay A Chúc.

A Chúc cụp mắt xuống.

Trong lòng nghĩ, trước khi chủ mẫu dẫn người tới, chạy đi chẳng phải được rồi sao?

“Ngươi muốn chạy ra ngoài?”

Vưu Hỉ đột nhiên nói trúng suy nghĩ của nàng, khiến A Chúc giật mình.

Vưu Hỉ bất đắc dĩ cười:

“Những nữ tử từng lấy thân phận tân nương của đại thiếu gia vào phủ, không ai không nghĩ tới chuyện chạy trốn. Nhưng A Chúc, trốn không thoát đâu.”

“Không thử thì sao biết không thoát được?”

A Chúc vỗ tay Vưu Hỉ.

“Nếu ngươi cũng muốn đi, ta có thể dẫn ngươi cùng chạy.”

Vưu Hỉ khẽ cúi đầu, rút tay về.

“Được thôi, vậy ta chỉ có thể đi một mình. Ngươi bảo trọng.”

Mắt Triệu Tuyết Vô mở tròn xoe nhìn A Chúc, dường như đang cố hết sức hiểu xem hai người nói gì.

A Chúc quay sang nhìn nàng, hơi chột dạ.

Đứng trước mặt người Triệu gia mà nói muốn trốn khỏi Triệu gia, dù người này có lẽ chẳng hiểu gì vẫn khiến nàng có cảm giác không ổn.

A Chúc cười gượng hai tiếng.

Vừa đảo mắt đã thấy trên má phải Triệu Tuyết Vô có vết giống như trầy xước.

Nàng nheo mắt nhìn kỹ, rồi lại nhìn nền phòng phía sau.

Nơi đây chẳng có đồ đạc dư thừa, nền cũng phẳng nhẵn, không nên xuất hiện vết xước như vậy.

Tối qua nàng đã nhìn gương mặt này rất kỹ.

Khi ấy rõ ràng chưa có.

Có lẽ Triệu Tuyết Vô điên điên khùng khùng, vô tình va vào đâu đó.

A Chúc thở dài, gỡ tay Triệu Tuyết Vô đang ôm mình ra.

“Lục tiểu thư, ngươi ở đây nghỉ trước. Ta đi chuẩn bị nước ấm cho ngươi rửa mặt, được không?”

“Ừm!”

Triệu Tuyết Vô nhảy tới ngồi trước bàn trang điểm, cầm một cây trâm lên chu môi nghịch ngợm.

A Chúc cùng Vưu Hỉ ra khỏi phòng, cùng đi về phía bếp.

A Chúc không vội chạy trốn ngay.

Nhân lúc đi lấy nước cho Triệu Tuyết Vô, nàng tranh thủ quan sát khắp Chiêu Vu viện.

Đặc biệt là khi tới bếp, nàng thấy trước cửa có một con chó vàng lớn đang nằm phơi nắng, vẫy đuôi.

Bên cạnh miệng nó có chiếc bát sứ vẫn còn rau thừa.

Có nuôi chó thì chắc chắn sẽ có lỗ chó.

Hạ nhân Chiêu Vu viện không nhiều.

Dọc đường A Chúc chỉ thấy hai ba gã sai vặt và tỳ nữ quét dọn, ai nấy đều lười nhác, không giống người thích xen vào việc người khác.

Cùng lúc ấy, chủ mẫu Lưu thị đang ngồi trên đình thủy tạ, nghe đào hát trên sân khấu phía đối diện ca xướng.

Bà ta nhắm mắt hưởng thụ, trong tay ôm một bát thịt bò khô, thỉnh thoảng cho vào miệng nhai.

Hạ nhân bên cạnh người bóc hạt, người gọt trái cây, không ngừng nghỉ.

Khung cảnh yên tĩnh hài hòa ấy bỗng bị một tiếng kêu chói tai phá vỡ.

Lưu thị nghe tiếng liền nhíu mày.

Không cần mở mắt bà ta cũng biết ai tới.

Chắc lại là cô cháu gái Lưu Ý, vì cha nàng ta có quan hệ huyết thống với Lưu thị nên vội vã từ quê chạy tới bám víu.

Lưu thị lấy miếng thịt bò khô trong miệng ra, bực bội ném vào bát rồi đưa cho tỳ nữ bên cạnh.

“Tiểu cô cô! Tiểu cô cô! Ngài nhất định phải làm chủ cho Ý nhi!”

Lưu Ý trượt quỳ tới, ôm chân Lưu thị khóc lóc.

Lưu thị xoa thái dương, chậm rãi nói:

“Hấp tấp như vậy còn ra thể thống gì? Đứng lên nói.”

Lưu Ý không nghe, vẫn ôm đùi bà ta khóc.

“Vị trí tỳ nữ bên cạnh Triệu Tuyết Vô vốn là của Ý nhi, lại bị tiện nhân mới tới cướp mất! Nàng không những cướp chỗ của Ý nhi còn ra tay đánh Ý nhi! Ngài nhìn thương tích trên mặt Ý nhi đi, đều do tiện nhân kia đánh! Tiểu cô cô phải làm chủ cho Ý nhi!”

Lúc này Lưu thị mới nhìn kỹ Lưu Ý.

Lông mày lập tức nhíu lại.

Mặt Lưu Ý bầm dập, vết máu mũi lau chưa sạch vẫn còn trên da, quả thực rất khó coi.

Lưu thị giơ tay ra hiệu cho sân khấu dừng hát, sau đó dùng mu bàn tay gạt tay Lưu Ý đang ôm chân mình ra rồi nhích sang bên.

“Là ta bảo A Chúc tới hầu hạ Triệu Tuyết Vô.”

Sắc mặt Lưu Ý lập tức sầm xuống.

“Vì sao?!”

“Ta quyết định chuyện gì, còn phải giải thích với ngươi sao?”

“Tiểu cô cô, Ý nhi không thể mất việc ấy. Ngài biết nhà Ý nhi còn cha mẹ tuổi cao và đệ đệ năm tuổi phải nuôi. Ngài chỉ cần mở miệng bảo nàng trả vị trí cho Ý nhi thôi!”

Lưu Ý lại ôm lấy chân Lưu thị.

“Ta nể tình phụ thân ngươi từ nhỏ đối xử không tệ với ta nên năm ấy mới đặc cách nhận một kẻ vô dụng như ngươi vào phủ. Vì chuyện đó gia chủ còn trách móc ta không ít.”

Lưu thị trợn mắt, tiếp tục:

“Ở chỗ Triệu Tuyết Vô ba năm, thịt trên mặt ngươi đúng là tăng không ít. Cuộc sống chắc dễ chịu lắm nhỉ? Đồ ăn đưa vào Chiêu Vu viện đều chui vào bụng ngươi cả rồi phải không?”

“Tiểu cô cô... Triệu Tuyết Vô là đồ ngốc, mệnh cũng xấu, sống chẳng được mấy năm. Sớm muộn gì cũng giống mẹ ruột nàng mà chết sớm. Đồ ngon vào bụng nàng chẳng phải lãng phí sao?”

“Vào bụng ngươi còn chẳng khác gì cho lợn ăn.”

Lưu Ý nghe vậy nghiến chặt răng, lại khóc rấm rứt.

“Tiểu cô cô, ngài đi Chiêu Vu viện với Ý nhi một chuyến, dạy dỗ A Chúc kia đi! Hôm nay nàng dám trèo lên đầu Ý nhi, ngày sau sẽ dám trèo lên đầu tiểu cô cô!”

Lưu thị lạnh lùng liếc nàng ta.

Thật sự không hiểu nổi huynh trưởng của mình tuy không phải người tài giỏi gì nhưng cũng coi như nho nhã, sao lại sinh ra thứ này.

Tuy nhiên A Chúc mới tới đã dám đánh cô cháu gái được mình che chở.

Chắc vì nghe đại sư tối qua nói mấy lời kia nên thật sự tưởng mình là linh vật của Triệu phủ.

“Linh vật” không thể giết.

Nhưng dạy cho nó biết làm linh vật thế nào thì vẫn được.

Mục lục
5 / 95
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây