Chương 1: Chương 1
Mở màn đã là độ khó địa ngục?
【Đẹp quá.】
Khi suy nghĩ ấy xuất hiện, Giang Bắc Vọng rõ ràng cảm nhận được người trong đám đông khựng lại một chút, ánh mắt như có điều suy nghĩ nhìn về phía cô.
Giang Bắc Vọng cụp mi. Vẻ mặt cô vẫn bình thản, phảng phất chút lười biếng như thường ngày. Ánh đèn dịu dàng trong đại sảnh xuyên qua những sợi tóc vụn bên trán, hắt lên gương mặt nghiêng, tạo thành một thần thái rất thường xuất hiện trên khuôn mặt cô.
Nếu bỏ qua những sự việc không mấy thân thiện trong lời đồn, chỉ xét riêng gương mặt này, Giang Bắc Vọng hoàn toàn có thể được xem là đỉnh trần trong giới Alpha, không hề có tranh cãi.
Ngay khi vừa xuyên tới, Giang Bắc Vọng đã soi gương. Khuôn mặt hiện giờ của cô không khác trước khi xuyên bao nhiêu, chỉ có vài thay đổi rất nhỏ, khiến tổng thể càng phù hợp với hình tượng tra A hơn.
Thật ra cô chỉ là một người lúc nào cũng thích đọc tiểu thuyết máu chó. Chẳng qua vào một buổi tối nọ, sau khi đọc xong một cuốn tiểu thuyết máu chó mà mình không mấy yêu thích, lúc mở mắt ra lần nữa, cô đã ngồi trong một đại sảnh xa hoa lộng lẫy.
Lý do Giang Bắc Vọng không thích cuốn truyện này đơn giản đến mức chỉ cần nhìn là hiểu.
Cô trùng tên với tra A trong truyện.
Còn vì sao không thích mà vẫn đọc tiếp cho đến hết?
Bởi vì tra A này vừa giàu vừa có thân phận.
Nhận ra ánh mắt Úc Đông đã dời đi, Giang Bắc Vọng mới thở phào nhẹ nhõm. Cô vuốt nhẹ lớp vải trên người có xúc cảm tốt đến khó tin, không khỏi cảm thán rằng vừa mở mắt đã được mặc đồ thủ công cao cấp đặt may riêng.
Lời tác giả: Trang đọc miễn phí Cúc Oa Tiểu Thuyết hoan nghênh mọi người ghé đọc.
Úc Đông là nữ chính của cuốn tiểu thuyết máu chó này. Nàng xinh đẹp, lương thiện, lại là con gái duy nhất của nhà họ Úc. Những Alpha theo đuổi nàng có thể xếp hàng từ bậc thang đầu tiên của đại sảnh này lên đến bậc cuối cùng trên tầng cao nhất.
Ban đầu Giang Bắc Vọng còn cảm thấy cách miêu tả ấy hơi khoa trương.
Cho đến khi cô xuyên thành tra A trong truyện.
Lúc ấy cô mới phát hiện nữ chính quả nhiên không hổ là nữ chính. Thậm chí chẳng cần xem tư liệu, cô cũng có thể nhận ra ngay ai là nữ chính giữa đám đông.
【Tiếp theo phải làm gì nhỉ? Cứ ngồi đây giả vờ lạnh lùng cho đến khi tan tiệc sao?】
【Thật ra thế này cũng khá ổn. Nếu bên cạnh có thêm ít bánh quy sô-cô-la thì càng tuyệt. Hình như bên kia có người đang gây chuyện, ngồi đây xem cũng rõ thật.】
Ánh mắt Úc Đông lại lướt qua Giang Bắc Vọng một lần.
Giang Bắc Vọng vẫn luôn chú ý đến phía Úc Đông. Thấy nữ chính xinh đẹp lại nhìn về bên này, vẻ mặt cô lập tức thu liễm, động tác tao nhã mà trôi chảy cầm lấy chiếc ly bên cạnh.
【May mà mình đọc nhiều tiểu thuyết máu chó có tra A, động tác này thuần thục như đã làm mấy trăm lần vậy.】
【Đây có phải ly của mình không nhỉ? Thôi kệ, cầm trước đã, dù sao cũng chẳng có lúc uống.】
Tra A?
Từ ban nãy, Úc Đông vẫn luôn nghe thấy bên tai một giọng nói như có như không.
Những người xung quanh đều có vẻ rất bận rộn, chẳng ai đang nói chuyện với nàng.
Bữa tiệc lần này được tổ chức để chúc mừng sự hợp tác giữa nhà họ Giang và nhà họ Úc. Không ít người có quan hệ làm ăn với hai gia tộc đều tới tham dự. Đại sảnh tuy không đến mức chen chúc, nhưng tuyệt đối cũng chẳng thể gọi là ít người.
Phần lớn mọi người hiếm khi có cơ hội gặp nhiều nhân vật có tiếng như vậy nên đều tranh thủ tìm người bắt chuyện. Chỉ có Giang Bắc Vọng từ lúc tới đây vẫn ngồi yên trong góc.
Hôm nay Úc Đông mặc một chiếc váy đen đơn giản. Mái tóc dài hơi xoăn được búi gọn, chỉ để lại hai lọn tóc bên trán, càng làm làn da nàng trắng như tuyết.
Quả thực là hình tượng nữ chính hoàn hảo.
【Sao còn nhìn nữa vậy? Bình thường đến đoạn này đáng lẽ phải kết thúc rồi chứ, mấy động tác phía sau mình còn chưa học.】
【Sao mình cảm thấy cô ấy càng lúc càng lại gần thế nhỉ? Hay là tìm đại cái cớ chuồn trước?】
Đúng lúc quan trọng, Giang Bắc Vọng đã chuẩn bị đứng dậy đổi chỗ, Úc Đông lại đột ngột đổi hướng, đi sang bên cạnh.
【May quá, may quá. Suýt nữa còn tưởng cô ấy đi thẳng về phía mình.】
【Lúc này hình như vẫn chưa đến đoạn phải đối đầu. Nếu không có chuyện ngoài ý muốn thì chắc là...】
Sắp có chuyện ngoài ý muốn rồi.
Úc Đông phát hiện khoảng cách với Giang Bắc Vọng càng gần, giọng nói kia lại càng rõ.
Kết hợp với một vài động tác của cô, mặc dù chưa thể hoàn toàn chắc chắn, trong lòng Úc Đông vẫn dần nảy sinh một suy đoán.
Nàng có thể nghe thấy tiếng lòng của Giang Bắc Vọng.
Chuyện này quả thực hoang đường.
Trước đây nàng chưa từng nghe thấy loại âm thanh như vậy.
Nhưng khi nàng đặt đĩa bánh quy sô-cô-la lên chiếc bàn bên cạnh Giang Bắc Vọng, lập tức nghe thấy một tiếng kinh ngạc rõ mồn một.
【Sao cô ấy tự nhiên lại tới đây vậy!!】
【Bánh quy sô-cô-la cũng ở đây nữa!】
Tiếng lòng của Giang Bắc Vọng gần như đinh tai nhức óc, nhưng trên mặt lại chẳng có chút thay đổi nào.
Có lẽ vì bị dọa bất ngờ nên sắc mặt còn chưa kịp phản ứng, thành ra vẫn bình thản như mọi ngày.
Chỉ có bản thân cô biết, tiếng tim mình lúc này rõ đến bất thường.
Úc Đông nghe giọng nói nổ tung bên tai, ánh mắt rơi xuống khóe môi Giang Bắc Vọng.
Rõ ràng người này không hề mở miệng.
Thế mà ồn thật.
Nhưng cũng nhờ vậy, nàng đã xác nhận được mình quả thật có thể nghe thấy tiếng lòng của người trước mặt.
Khả năng kỳ lạ này một tiếng trước vẫn chưa hề tồn tại. Nó chỉ bắt đầu xuất hiện từ lần vô tình chạm mắt giữa nàng và Giang Bắc Vọng cách đây không lâu.
【Chúc mừng ký chủ đã liên kết thành công với Hệ thống Không Được Phá Thiết Lập Nhân Vật. Sau đây là phần giới thiệu sơ lược về thế giới.】
Sau khi Úc Đông không nói gì rồi rời đi, Giang Bắc Vọng mất một lúc mới tiêu hóa xong phần giới thiệu thế giới mà giọng nói kia truyền tới.
Đại khái cô vẫn còn ấn tượng từ lúc đọc truyện. Những nội dung này không khác những gì cô từng đọc là bao.
Nếu nhất quyết phải tìm điểm khác biệt, Giang Bắc Vọng nhìn thấy trong một góc có mấy chữ vô cùng nhỏ.
【Nữ chính đã hắc hóa.】
Giang Bắc Vọng:...
Chỉ là mấy chữ nhỏ bé, vậy mà hướng phát triển của cả câu chuyện lập tức rẽ sang một cực hoàn toàn khác.
Ban đầu nữ chính phải là đại diện cho lương thiện, xinh đẹp và thông minh.
Cho dù tháng sau nữ chính sẽ trải qua cảnh phá sản, rồi bị ép gả cho tra A, cũng chính là cô của hiện tại, sau đó tiếp tục bị tra A đối xử vô cùng tồi tệ, nàng vẫn luôn tích cực hướng về phía trước, vui vẻ sáng sủa.
Nhưng hai chữ "hắc hóa" này lại mang theo cảm giác nguy hiểm trong từng nét.
Nói đơn giản, nếu nữ chính nguyên bản mang cho cô một đĩa bánh quy, đó hẳn là vì phép lịch sự và lòng tốt.
Còn nữ chính đã hắc hóa mang cho cô một đĩa bánh quy...
Đó là muốn độc chết cô.
Bởi vì cô là tra A.
Giang Bắc Vọng chỉ có thể tự an ủi rằng cốt truyện hiện tại vẫn còn sớm, muốn thay đổi hình tượng tra A chắc vẫn còn kịp.
Cô chẳng hứng thú gì với việc làm tra A. Chỉ cần giữ khoảng cách với nữ chính, yên ổn làm cá muối là được.
【Nhắc nhở. Ký chủ liên kết với Hệ thống Không Được Phá Thiết Lập Nhân Vật. Phá vỡ thiết lập nhân vật sẽ khiến thế giới sụp đổ.】
Hệ thống dường như cảm nhận được suy nghĩ của Giang Bắc Vọng. Giọng máy móc không chút nhiệt độ cất lên, khiến cô lạnh như bị ném thẳng vào giữa trời tuyết.
【Nhiệm vụ của ký chủ là duy trì thiết lập tra A, giúp nữ chính tiếp tục hắc hóa cho đến khi nữ chính tiến hành trả thù.】
【Sau khi nữ chính trả thù xong thì sao?】 Giang Bắc Vọng hỏi.
【Ký chủ có thể trở về thế giới ban đầu.】
Nghe thấy có thể trở về thế giới cũ, Giang Bắc Vọng miễn cưỡng chấp nhận.
Chỉ cần cô ở đây chờ nữ chính hắc hóa đến cực hạn rồi bắt đầu trả thù, cô sẽ có thể công thành thân thoái, rời khỏi nơi này.
Với năng lực của Úc Đông, chắc hẳn sẽ không mất quá lâu.
Nhà họ Giang là gia tộc có địa vị cao nhất nơi này.
Vô số gia tộc muốn bám lấy chút quan hệ, chỉ cần chạm được một chút thôi cũng đủ để đứng vững tại vùng này.
Bữa tiệc lần này không chỉ nhằm mục đích chúc mừng sự hợp tác giữa nhà họ Giang và nhà họ Úc, mà còn là nút cốt truyện bà nội Giang muốn thúc đẩy hôn sự giữa tra A và nữ chính.
Là tra A, đương nhiên cô phải từ chối không chút nể mặt, tiện thể khiến nữ chính mất mặt trước mọi người, khinh miệt nàng một phen.
Giang Bắc Vọng vẫn đang ngồi tại chỗ học thuộc những lời thoại lát nữa phải nói, hoàn toàn không để ý vị trí cách đó không xa nơi Úc Đông đang đứng đã trở thành trung tâm của một cuộc trò chuyện.
"Nhà họ Úc chẳng qua chỉ là một doanh nghiệp nhỏ không đáng nhắc đến. Cũng không hiểu sao nhà họ Giang lại chịu hợp tác với loại doanh nghiệp như thế."
"Nhìn động tác vừa rồi của cô Úc đi, biết đâu lại dùng cách nào đó để bám lấy nhà họ Giang."
"Tôi nhìn thấy rõ đấy. Vị kia của nhà họ Giang còn chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, chắc mộng đẹp tan rồi nên đang đau lòng lắm."
"..."
Giang Bắc Vọng thấy thời gian đã gần đến, làm bộ làm tịch chỉnh lại bộ quần áo vốn chẳng có lấy một nếp nhăn, đi ngang qua Úc Đông rồi thẳng về phía đám đông.
Cô chỉ cần đứng đó, thậm chí chưa nói một lời, những người xung quanh đã tự động tản ra, để lại một khoảng trống bên cạnh cô.
Nhóm người ban nãy còn bàn luận lập tức im bặt.
Một người bước ra giải thích:
"Chúng tôi chỉ thấy cô Úc hình như rất thích cô."
Giang Bắc Vọng thản nhiên lướt mắt qua đám đông, giữa mày hơi nhíu lại.
"Người không liên quan thì đừng nhắc đến nữa. Đĩa đồ kia cũng xử lý đi."
Nữ chính đứng không xa, cho dù cô có nói nhỏ đến đâu cũng vẫn có thể nghe thấy.
Trong lòng Giang Bắc Vọng không ngừng xin lỗi nữ chính, đến mức chẳng dám quay đầu nhìn sắc mặt nàng lấy một lần.
Dáng vẻ ấy, nhìn kiểu gì cũng giống như không muốn dính dáng gì tới Úc Đông.
Chưa đến mức căm ghét, nhưng ít nhất cũng mang vài phần chán ghét.
Những người trước đó còn lo ngoại hình của Úc Đông sẽ thu hút Giang Bắc Vọng lập tức nở nụ cười, ánh mắt chốc chốc lại liếc về phía Úc Đông, muốn nhìn thấy chút thất vọng trên gương mặt nàng.
Nhưng thực tế Úc Đông chỉ muốn xác nhận giọng nói mình nghe được có phải phát ra từ Giang Bắc Vọng hay không.
Dù vậy, hành vi của đối phương quả thật vẫn khiến nàng không mấy dễ chịu.
Úc Đông ngẩng mắt, lại nghe thấy giọng của Giang Bắc Vọng vang lên.
【Phí của trời quá! Bánh quy kia nhìn là biết ngon rồi, sao nói vứt là vứt vậy chứ? Phải đi theo xem người ta vứt ở đâu, nhặt lên vẫn ăn được mà.】
Nhặt lên... vẫn ăn được?
Giang Bắc Vọng cảm thấy bánh quy chắc là đồ do đại sảnh chuẩn bị, không tiện hạ độc. Hơn nữa hiện giờ cô vẫn chưa làm gì nữ chính, nữ chính tự hắc hóa cũng chẳng thể oán lên đầu cô được.
Cho đến khi bóng lưng Giang Bắc Vọng đi theo người kia rồi biến mất, Úc Đông cũng lặng lẽ đi theo.
【Vứt đâu rồi? Sao nhanh thế đã không thấy nữa vậy.】
【Biết vậy ban nãy ăn trước hai miếng. Một miếng còn chưa được ăn đã bị vứt mất, lãng phí quá đi.】
【Dù sao cũng là Úc Đông tự tay mang tới. Có khi đây sẽ là lần thân thiết nhất giữa mình và Úc Đông trước khi rời khỏi thế giới này.】
Tìm mãi không thấy, Giang Bắc Vọng đành quay về đại sảnh.
"Hôm nay mời mọi người tới đây còn vì một chuyện nữa."
Trên bục, bà nội Giang đứng đó, nét mặt mang ý cười.
"Nhà họ Giang quyết định hôm nay sẽ định hôn sự với nhà họ Úc."
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn lên Giang Bắc Vọng.
Cô đã biết từ trước sẽ có phân đoạn này. Đứng giữa đám đông, giọng nói cô mang theo hơi lạnh.
"Tôi không đồng ý."
Người dám nói chuyện với bà nội Giang như vậy, cả thành phố này cũng chỉ có một mình Giang Bắc Vọng.
Ngay cả cha mẹ Giang Bắc Vọng đứng bên cạnh cũng không ngừng ra hiệu bằng mắt, ý bảo cô có chuyện gì thì về nhà rồi nói.
Nhà họ Giang chỉ còn Giang Bắc Vọng là chưa có hôn ước, còn Úc Đông lại là con gái duy nhất của nhà họ Úc.
Tất cả mọi người đều hiểu hai nhà Giang và Úc liên hôn mang ý nghĩa gì.
"Nhà họ Giang là nơi ai muốn vào cũng vào được sao?"
Giọng Giang Bắc Vọng rất nhẹ, chậm rãi mà rõ ràng.
"Đợi đến khi cô Úc đủ tư cách hợp tác với tôi rồi hãy nhắc đến chuyện đính hôn."
【Giọng mình có lớn quá không? Có dọa cô ấy không vậy...】
【Mặc dù đúng là nhà họ Giang tự tiện quyết định hôn sự, nhưng bị công khai từ chối thế này chắc chắn sẽ rất nhục nhã. Tra A khó diễn thật đấy.】
【Giọng của ký chủ đã đủ nhỏ rồi. Nhỏ thêm nữa sẽ bị phán định là phá vỡ thiết lập nhân vật.】
Úc Đông, một nhân vật chính khác giữa đám đông, dường như chỉ im lặng tiếp nhận tất cả.
Tiếng bàn tán bên cạnh đã lớn đến mức gần như không thể ngăn nổi. Úc Đông thậm chí còn có chút không nghe rõ tiếng lòng của Giang Bắc Vọng.
【Sau hôm nay, Úc Đông sẽ trở thành người bị đem ra bàn tán thảm nhất. Nguyên nhân tạo nên tất cả lại chính là mình.】
【Mình có tội... tội ác tày trời, không thể tha thứ.】
【Sao cứ cảm thấy nhiệm vụ thất bại còn đơn giản hơn vậy.】
Ông nội Giang nổi một trận lôi đình.
Giang Bắc Vọng liên tiếp mấy ngày không được ăn một bữa no.
Cốt truyện sau đó diễn biến giống hệt nguyên tác.
Nhà họ Úc gần như đứng bên bờ vực phá sản. Úc Đông cũng vì chuyện bị công khai từ hôn mà trở thành trò cười của không ít người.
Úc Đông đứng trong đại sảnh nhà họ Úc với ánh sáng mờ tối.
Nàng là con gái duy nhất của nhà họ Úc, theo lý mà nói phải được nâng niu từ nhỏ.
Nhưng chỉ có bản thân Úc Đông biết nàng không được người nhà họ Úc chào đón đến mức nào.
Mẹ ruột nàng đã qua đời vì bệnh nặng từ khi nàng còn nhỏ.
Người mẹ trên danh nghĩa sau này đối với nàng chỉ đơn thuần là một thân phận.
Cha nàng cũng vì công việc mà hiếm khi ở nhà.
Cuộc đời Úc Đông gần như bị hai chữ cô độc phủ kín.
Sự nghiệp không thuận lợi, nhà họ Úc vốn muốn dựa vào cuộc hôn nhân giữa Úc Đông và nhà họ Giang để giành lấy một đường sống.
Sau khi không đạt được kết quả mong muốn, mẹ kế rất nhanh đã đuổi Úc Đông ra ngoài.
"Đáng tiếc thật, nhà họ Úc chỉ có đúng một Omega đem đi liên hôn mà người ta còn chẳng thèm để mắt. Đến chút giá trị cũng không có."