Chương 11: Chương 11
Bánh ngọt trên bàn tỏa ra hương thơm dịu ngọt. Những chiếc bánh quy giòn xốp kẹp giữa một miếng mứt chua ngọt.
Đi bộ xa như vậy, Úc Đông lại không cảm thấy quá đói. Nhưng nàng vẫn cầm một miếng bánh, cho vào miệng rồi chậm rãi nhai.
Bánh quy ngọt nhẹ kết hợp với mơ khô hơi chua, vị ngọt vừa phải, không hề ngấy.
Sau khi bình tĩnh lại, Úc Đông mới nhận ra hành động vừa rồi của mình có phần thất thố.
Khi đột nhiên không nghe được tiếng lòng của Giang Bắc Vọng, nàng hoàn toàn không biết mình nên làm gì.
Trong khoảng thời gian ở nhà họ Giang, trước mặt người ngoài Giang Bắc Vọng vẫn luôn tỏ ra chán ghét nàng, không kiên nhẫn với mọi hành động của nàng, thỉnh thoảng thậm chí còn động tay hất đổ những thứ trong tay nàng.
Thế nhưng khi nàng bị thương, Giang Bắc Vọng lại âm thầm đưa tới một đĩa bánh thơm ngon.
Rất phức tạp.
Trước kia dựa vào tiếng lòng của Giang Bắc Vọng, Úc Đông có thể làm một vài chuyện phù hợp với mong muốn của nàng ấy.
Nhưng khi tiếng lòng không truyền tới nữa, nàng lại giống như bị một dải vải đen dày nặng bịt kín mắt, bất kể hướng nào cũng không lọt vào được một tia sáng.
Một miếng bánh ăn hết.
Úc Đông không biết tình trạng như vậy xuất hiện vì nguyên nhân gì, cũng không thể chắc chắn sau này có còn xảy ra nữa hay không.
Nàng muốn biết suy nghĩ của Giang Bắc Vọng.
Không thể chỉ dựa vào tiếng lòng.
—
Giang Bắc Vọng đang ngẩn người nhìn trần nhà.
Rốt cuộc vì sao Giản Phong không đưa nữ chính về? Rõ ràng hai người đã gặp nhau rồi. Theo lý mà nói, tuyến tình cảm của hai nhân vật chính phải vững chắc không thể lay chuyển mới đúng.
"Hệ thống, hiện tại cốt truyện có lệch không?"
Giang Bắc Vọng hỏi.
"Lệch nhẹ. Giản Phong không giúp được Úc Đông, khiến quan hệ giữa hai người hiện vẫn dừng ở mức xa lạ."
Vậy tức là chỉ cần để Giản Phong giúp Úc Đông một lần, cốt truyện có thể quay trở lại quỹ đạo.
Giang Bắc Vọng trở mình, vùi nửa khuôn mặt vào chăn mềm.
Hơi buồn ngủ.
Hôm nay lượng nhiệm vụ hơi nhiều. Nào là dự tiệc, tìm vị trí, lại còn phải suy nghĩ xem cốt truyện có phát triển thuận lợi không, thiết lập A cặn bã có sụp quá nghiêm trọng không.
Trước khi ngủ, trong lúc ý thức mơ màng, Giang Bắc Vọng nghĩ hay là gọi luôn Giản Phong tới nhà họ Giang.
Không có cơ hội thì tạo cơ hội.
Giữa hai người tốt mà chen thêm một kẻ xấu như nàng, kiểu gì họ chẳng có lúc giúp đỡ lẫn nhau.
Giang Bắc Vọng vô tình ngủ quên, cuối cùng bị một tràng gõ cửa đánh thức.
Khi tỉnh lại, nàng nhìn đồng hồ trên tường.
Đã là sáng hôm sau.
Sáng sớm đã gõ cửa.
Tốt nhất là có chuyện cực kỳ quan trọng.
Giang Bắc Vọng còn chưa tỉnh hẳn, cam chịu đi tới cửa mở ra.
Úc Đông đứng ngay ngắn trước cửa, trong tay bưng bữa sáng còn bốc hơi nóng. Thấy cửa mở, nàng chậm rãi ngẩng mắt nhìn Giang Bắc Vọng.
Cảnh tượng này...
Quá đỗi quen thuộc.
Giang Bắc Vọng lập tức tỉnh táo.
Đây rõ ràng chính là cảnh Úc Đông ngày đầu tiên tới nhà họ Giang.
Khi đó nàng chẳng những không được ăn bữa sáng đầy tình thương nữ chính tự tay làm, mà còn không chút lưu tình hất đổ nó.
Không phải mơ, cũng không phải ảo giác.
Chẳng lẽ nàng ngủ một giấc rồi quay về ngày đầu tiên Úc Đông tới nhà họ Giang sao?
Mãi đến khi bóng dáng Hạ Lê xuất hiện ở cuối hành lang, Giang Bắc Vọng mới yên tâm đôi chút.
Hạ Lê vì hôm qua quá muộn nên mới tạm thời ở lại nhà họ Giang một đêm, chứng minh nàng không hề ngủ quay ngược thời gian.
Nhưng!
Tại sao Úc Đông đáng lẽ lúc này phải nằm trên giường yên tĩnh dưỡng thương lại xuất hiện trước cửa phòng nàng?
Giang Bắc Vọng bày ra gương mặt khó chịu, định dùng vẻ mặt ấy dọa nữ chính bỏ đi.
"Ngươi nghe không hiểu tiếng người sao?"
Toàn thân nàng toát lên vẻ bực bội vì giấc ngủ bị quấy rầy, cùng sự âm trầm vì lời mình nói không được coi trọng.
Hoàn toàn là dáng vẻ một A cặn bã đang cực kỳ khó chịu và mất kiên nhẫn.
Nàng đã nói đến mức ấy rồi, tại sao nữ chính vẫn chịu làm bữa sáng cho tên cặn bã như nàng?
Làm vậy khiến nàng thấy vô cùng áy náy!
Đã bị thương còn cố làm bữa sáng cho nàng vì sợ nàng đói sao?
Vai A cặn bã này nàng thật sự không diễn nổi thêm ngày nào nữa.
Thế nhưng Úc Đông hoàn toàn không có ý định rời đi. Đôi mắt trong veo lại hơi trống rỗng nhìn nàng, dường như muốn nói điều gì.
"Có chuyện thì nói, đừng đứng trước cửa phòng ta, xui xẻo."
Giang Bắc Vọng khoanh tay, tùy ý dựa vào cửa rồi ngáp một cái.
Thật ra nàng hoàn toàn có thể đóng cửa ngay.
Nhưng Giang Bắc Vọng hơi tò mò không biết Úc Đông muốn nói gì.
Trong ấn tượng của nàng, Úc Đông hình như không nói nhiều.
Nhưng quả thật cũng chẳng có nhiều cơ hội để mở miệng.
Trong nguyên tác, giai đoạn đầu nữ chính bị bắt nạt phần lớn đều âm thầm nhẫn nhịn, mãi về sau mới dần bắt đầu phản kháng.
"Có phải... ngươi rất ghét ta không?"
Đầu ngón tay Úc Đông vô thức siết chặt chiếc khay đựng bữa sáng.
Ngay cả khi đối diện Ninh Hàm Nhạn, nàng cũng chưa từng hỏi những lời tương tự.
Từ trước tới nay, Úc Đông vẫn cho rằng mình không để tâm thái độ của người khác đối với mình.
Mãi đến khi gặp Giang Bắc Vọng, nàng mới nhận ra thật ra mình rất để tâm.
Chỉ là nàng chưa từng kỳ vọng ở những người đó, nên luôn ép bản thân đừng quan tâm.
Ninh Hàm Nhạn muốn con mình kế thừa gia nghiệp nhà họ Úc, vì vậy ghét nàng. Chuyện này nàng còn hiểu rõ hơn bản thân tưởng tượng.
Những người khác ghét nàng chẳng qua vì lợi ích, hoặc muốn nhân cơ hội giẫm lên nhà họ Úc từng có địa vị.
Khi nhà họ Úc chưa sụp đổ cũng từng đắc tội không ít người, lại thêm bê bối liên quan đến gia chủ nhà họ Úc bị phanh phui, bởi vậy mới sụp đổ nhanh như thế.
Chờ một lúc lâu vẫn không nhận được câu trả lời, Úc Đông vô thức nhìn sắc mặt Giang Bắc Vọng.
Giang Bắc Vọng lúc này hình như... rất khó xử?
Không biết có phải ảo giác của Úc Đông không, nhưng câu hỏi này dường như rất khó trả lời đối với Giang Bắc Vọng.
Có phải nàng đã hỏi điều không nên hỏi?
Úc Đông cụp mắt nhìn mũi chân mình.
Chỗ sưng đỏ tối qua giờ đã được bôi một lớp thuốc dày, bên ngoài quấn băng.
Hôm qua Giang Bắc Vọng nói mấy ngày tới không muốn nhìn thấy nàng.
Nhưng Úc Đông cảm thấy mình không sao. Chỉ là lúc đi lại mắt cá chân hơi đau một chút thôi, chứ không phải không thể đi.
"Ký chủ, phát hiện hiện tại là thời cơ tốt nhất để bắt đầu tình tiết cốt truyện."
"Xin ký chủ dựa theo tính cách nguyên chủ, hung hăng sỉ nhục nữ chính."
"Theo cốt truyện, đại khái chính vào khoảng thời gian này nữ chính hoàn toàn mất hy vọng đối với nhà họ Giang, bắt đầu phát triển sự nghiệp của mình."
Thấy Giang Bắc Vọng vẫn không phản ứng, hệ thống tiếp tục nhắc nhở.
"Nếu nữ chính không trải qua tình tiết bị sỉ nhục, nàng ấy sẽ không mở ra tình tiết tiếp nhận tài sản gia đình tiếp theo."
"Cốt truyện đã lệch nhẹ, xin ký chủ nắm bắt thời cơ."
Giọng máy móc không chút cảm xúc liên tục vang lên trong đầu, hết lần này đến lần khác nhắc nàng phải làm gì.
Giang Bắc Vọng hít sâu.
Sau đó âm thầm thở dài.
Nàng thật sự ghét câu hỏi lựa chọn!
Hôm qua đã nói với Úc Đông những lời tàn nhẫn như vậy, kết quả nữ chính vẫn làm sẵn bữa sáng cho nàng. Rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn nảy sinh ý định trả thù nàng.
Nói cách khác, nàng bắt nạt nữ chính còn chưa đủ tàn nhẫn.
Úc Đông hiện giờ chẳng hề có ý muốn trả thù tên A cặn bã, thậm chí còn chạy tới hỏi có phải bị nàng ghét hay không.
Giang Bắc Vọng không thể không tự kiểm điểm xem mình có chỗ nào khác nguyên chủ.
Theo lý mà nói, nữ chính đã hắc hóa thì phải càng dễ nảy sinh ý định trả thù nàng chứ.
Vì sự phát triển của cốt truyện phía sau, ánh mắt Giang Bắc Vọng rơi xuống cốc sữa còn hơi ấm.
Nhân cơ hội này làm một trận thật ác.
Cố gắng đạt tới mức sau này Úc Đông không bao giờ chủ động tới tìm nàng nữa.
Chỉ cần số lần nàng gặp Úc Đông ít đi, số lần phải giả làm A cặn bã cũng sẽ giảm theo.
Làm xong lần này nàng sẽ dừng tay. Sau này cố gắng ít xuất hiện trước mặt Úc Đông, để nữ chính an tâm thừa kế tài sản, phát triển công ty của mình.
Nhà họ Úc đúng là đã sụp đổ, nhưng Úc Đông vẫn còn di sản mẹ nàng để lại.
Theo cốt truyện ban đầu, chuyện này hẳn phải xảy ra muộn hơn một chút.
Úc Đông bị A cặn bã bắt nạt quá tàn nhẫn, lúc trốn đi xem di vật của mẹ mới vô tình phát hiện mẹ đã để lại cho nàng một khoản tài sản khổng lồ trước khi qua đời.
Đó là chuyện ngay cả gia chủ nhà họ Úc lẫn Ninh Hàm Nhạn đều không biết.
Một con số không hề nhỏ.
Hồi tưởng xong cốt truyện, Giang Bắc Vọng hạ quyết tâm.
Nàng cầm chiếc cốc được đặt ngay ngắn lên. Vì động tác đột ngột không thu lực, sữa bên trong sóng sánh vài cái, vài giọt bắn lên cổ tay áo nàng.
Do đã để một lúc, sữa không còn nóng, chỉ còn âm ấm ở nhiệt độ vừa vặn.
Gần bằng nhiệt độ cơ thể.
Sau khi xác nhận sẽ không làm bỏng Úc Đông, Giang Bắc Vọng đưa tay lên phía trên đầu nàng, chậm rãi nghiêng chiếc cốc.
Sữa không lạnh không nóng men theo tóc chảy xuống.
Giang Bắc Vọng cao hơn Úc Đông một chút, vì vậy tay nàng chỉ cần nâng ngang tầm mắt. Cúi xuống là có thể nhìn thấy gương mặt xinh đẹp không chút tì vết của Úc Đông.
Trong đôi mắt sạch sẽ ấy lóe qua một tia cảm xúc khác thường.
Giang Bắc Vọng biết mục đích của mình hẳn đã đạt được.
Nàng chỉ tùy ý tựa nửa người vào cửa, đôi chân dài hơi co lại một cách lười biếng, tương phản rõ rệt với Úc Đông đang đứng ngay ngắn cẩn thận trước mặt.
Khoảnh khắc sữa chảy qua gò má, tay Úc Đông đang siết mép khay bữa sáng chậm rãi buông lỏng.
Nàng dường như đã làm sai chuyện gì đó.
Khiến Giang Bắc Vọng không vui.
Sau khi đổ hết một cốc sữa, Giang Bắc Vọng không nặng không nhẹ đặt chiếc cốc rỗng trở lại.
Chiếc cốc thủy tinh chạm xuống phát ra một tiếng vang.
Hai tay Úc Đông đều đang bận, không có tay để lau. Nàng đứng rất thẳng, rất nghiêm túc, cũng rất cẩn thận.
Giang Bắc Vọng cong môi, ghé sát gương mặt có phần chật vật của Úc Đông, khẽ nói:
"Ta đương nhiên không ghét ngươi."
Mùi sữa thơm nồng khi lại gần càng ngửi càng ngọt.
Mãi đến khi Úc Đông ngẩng mắt, nàng mới chậm rãi nói tiếp:
"Bởi vì ngươi còn chẳng có tư cách để bị ta ghét."
Ý trong lời rất rõ.
Úc Đông chẳng qua chỉ là thứ nhà họ Giang tiện tay nhặt về, đừng coi sự tồn tại của mình quan trọng đến thế.
Nhà họ Giang có thể vứt bỏ Úc Đông bất cứ lúc nào.
Nói xong, Giang Bắc Vọng xoay người vào phòng, cánh cửa đóng lại phát ra tiếng động không nhỏ.
Hạ Lê đứng nhìn từ đầu đến cuối cũng không nhịn được mà bắt đầu thương Úc Đông.
Đây là chuyện con người có thể làm ra sao?
Hạ Lê túm một người hầu đi ngang qua, bảo nàng đưa Úc Đông đi rửa sạch, lại lấy một chiếc khăn tắm thật mềm lau tóc cho người ta.
"Nhất định phải thật mềm, tuyệt đối đừng làm tổn thương trái tim Tiểu Úc thêm nữa."
Hạ Lê nói.
Khoảng thời gian ở nhà họ Giang, Tiểu Úc đúng là chịu khổ rồi.
Nhìn hành động vừa rồi của Giang Bắc Vọng, thời gian ngắn chắc cũng không thể nhắc tới Úc Đông trước mặt nàng.
Úc Đông không vội rời đi.
Nàng đứng ngoài cửa, nghe tiếng lòng truyền tới từ sau cánh cửa đóng kín.
"Ta đúng là không phải người. Làm đến mức này chắc nàng ấy sẽ tránh xa ta rồi chứ?"
"Mấy ngày tới ta phải trả giá cho hành vi của mình, tự trừng phạt thật nặng."
"..."
"Trong tủ quần áo có những bộ ta đã cẩn thận chọn. Không biết Úc Đông có mở ra xem không."
"Quên mất chưa dặn người hầu trước. Bây giờ mới nói có muộn quá không?"
"Úc tiểu thư."
Người hầu nhận chỉ thị của Hạ Lê mang theo một chiếc khăn tắm tới.
"Xin hãy đi theo tôi."
"Ký chủ, Hạ Lê đã bảo người đưa Úc Đông đi rửa sạch rồi."
Giang Bắc Vọng ngẩng đầu.
Còn ngươi, Hạ Lê, mới là người bạn cặn bã tốt nhất của ta.