Chương 6: Chương 6

Sau khi xuyên thành tra A, bị nữ chính đọc được suy nghĩ · ~1.666 từ · 8 phút đọc · 6/109

Giang Bắc Vọng đứng trước cửa, nhìn vào trong qua ô kính sạch bóng.

Rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến Úc Đông đi tới cửa sổ đây?

Có lẽ vì nữ chính hiện giờ đã hắc hóa, đôi lúc Giang Bắc Vọng cảm thấy Úc Đông có chút khác với miêu tả trong nguyên tác.

Ví dụ, nữ chính trong nguyên tác sinh động, lạc quan, lương thiện lại thích giúp đỡ người khác.

Còn Úc Đông trước mặt cô lại tỏa ra khí chất người sống chớ lại gần, trên khuôn mặt xinh đẹp hoàn mỹ chẳng có chút cảm xúc.

Ban đầu Giang Bắc Vọng còn cho rằng đó là vì nữ chính đã hắc hóa.

Sau này lại thấy không đúng lắm.

Một nữ chính đang yên ổn đi theo cốt truyện, tại sao lại tự nhiên hắc hóa?

Đang nghĩ, cô thấy Úc Đông quay đầu nhìn về phía sau.

Giang Bắc Vọng còn chưa phản ứng, cơ thể đã vô thức hạ thấp xuống, trốn khỏi phạm vi ô kính có thể nhìn thấy.

Sau khi phản ứng lại, cô lại cảm thấy hành động này hình như hơi kỳ quặc.

Cho dù không trốn, người khác cũng chỉ nghĩ cô đang đứng nhìn Úc Đông chịu phạt.

Nhưng giờ tự nhiên đứng dậy lại càng kỳ quặc hơn.

Ban nãy cô tránh rất nhanh, chắc không bị nhìn thấy đâu.

Giang Bắc Vọng suy nghĩ vài giây, cuối cùng vẫn cảm thấy cứ trốn thêm một lúc vậy.

Dù sao cũng trốn rồi.

Úc Đông, người tận mắt nhìn thấy cái đầu Giang Bắc Vọng hụp xuống, đang nhìn mấy sợi tóc vẫn còn lộ sau ô kính mà ngẩn người.

Ở nơi không ai nhìn thấy, Úc Đông đột nhiên cong môi cười không thành tiếng.

Giang Bắc Vọng có biết mình trốn lộ liễu đến mức nào không?

Úc Đông nhìn mấy sợi tóc hơi lay động một lúc, bất giác nhớ đến chuyện rất lâu trước kia.

Đó là khi Ninh Hàm Nhạn vừa đến nhà họ Úc.

Trong mắt người ngoài, thậm chí trong mắt người làm, Ninh Hàm Nhạn đều là phu nhân nhà họ Úc không thể bắt bẻ.

Bất cứ chuyện gì qua tay bà ta đều không tìm được lấy một khuyết điểm.

Khi ấy Úc Đông ngày nào cũng cười.

Nhưng thật ra bây giờ nàng đã không nhớ nổi mình cười vì điều gì.

Nàng chỉ cảm thấy mình nên cười.

Bởi vì nàng là đứa con duy nhất của nhà họ Úc.

Khi Ninh Hàm Nhạn vừa trở thành mẹ kế, bà ta gọi nàng vào một phòng sách rất ít khi sử dụng.

Sách bên trong đã phủ một lớp bụi mỏng.

Bởi vì ít người dùng, người làm cũng chẳng thường xuyên tới quét dọn.

Ninh Hàm Nhạn nói nàng phải dọn sạch căn phòng này, vì nàng là con nhà họ Úc, cần bảo đảm bất cứ nơi nào trong nhà họ Úc cũng phải sạch sẽ.

Úc Đông nhớ mình đồng ý rất nhanh.

Nàng không muốn gây ra rắc rối không cần thiết, nên nghiêm túc phủi bụi từng quyển sách.

Mãi cho đến tối.

Nàng kéo cửa.

Bị khóa rồi.

Trong phòng sách không có bất cứ thứ gì ăn được.

Rõ ràng chất đầy sách, nhưng lại khiến người ta có cảm giác trống rỗng đến đáng sợ.

Úc Đông dựa vào cửa.

Cửa sổ duy nhất có thể nhìn ra bên ngoài cũng đã bị đóng kín vì lâu không sử dụng.

Thật ra nàng hiểu.

Ninh Hàm Nhạn đã khóa cửa phòng, đương nhiên cũng sẽ không để cửa sổ mở.

Mãi đến chiều ngày hôm sau, người làm tìm không thấy nàng cuối cùng mới mở cánh cửa ấy ra.

Úc Đông nhớ khi mình bước khỏi phòng sách, trên mặt vẫn mang nụ cười.

Nàng có thể chắc chắn rằng không phải vì mình vui.

Chỉ là vào thời điểm ấy, dường như nàng nên làm ra biểu cảm như vậy.

...

Những ký ức trước kia đã bắt đầu mơ hồ.

Ý thức Úc Đông trở lại.

Nơi nàng đang đứng lúc này được bố trí ấm áp.

Đồ đạc không nhiều, nhưng lại khiến người ta có cảm giác yên tâm.

【Bây giờ ngẩng đầu được chưa nhỉ?】

【Lâu thế rồi chắc không còn nhìn về phía sau nữa đâu.】

【Không biết Úc Đông đang làm gì. Đừng nói vẫn đang ghép cái ly đáng chết kia nhé.】

Giang Bắc Vọng muốn ngẩng đầu lại sợ thời điểm không khéo, vừa lúc chạm mắt với Úc Đông.

Do dự một lúc, cô xoa gáy vì cúi lâu hơi mỏi.

Hay là chờ thêm chút nữa.

Chiếc ly vỡ trên bàn đã từ "chiếc ly bình thường mà tra A thích nhất" biến thành "cái ly đáng chết dám làm tay nữ chính xinh đẹp của mình bị thương".

Ánh mắt Giang Bắc Vọng rơi xuống sàn.

Không phải nói nữ chính đã hắc hóa rồi sao?

Sao vẫn ngoan thế?

Giang Bắc Vọng nghĩ mãi không hiểu.

Nữ chính hắc hóa trong tưởng tượng của cô là hạ độc trong bữa sáng, phản kháng tra A, hung hăng xử lý tra A, vung tay một cái khiến nhà họ Giang phá sản.

Còn nữ chính hắc hóa mà cô nhìn thấy hiện giờ...

Không thích nói chuyện.

Không biểu cảm.

Nhưng bảo làm gì vẫn làm nấy.

Chẳng có lấy chút cảm giác phản kháng.

Thậm chí cô bảo ghép ly, Úc Đông thật sự ngoan ngoãn mặc bộ đồ người làm đưa rồi tới đây ghép ly.

Tới xong cứ cắm đầu ghép.

Đồ xung quanh không thèm nhìn lấy một cái.

Nhìn tình hình chiếc ly sắp ghép xong rồi.

Cứ thế mà đi, sau này cô còn tìm cớ gì để đưa những thứ kia nữa?

Giang Bắc Vọng im lặng thở dài.

【Thật ra đôi lúc đánh mình một cái cũng được. Mình sẽ giả vờ tức giận rồi bỏ đi.】

【Ngoan quá lại làm mình càng áy náy.】

【Thà cứ hung hăng đánh mình hai cái, như thế mình còn yên tâm hơn.】

Chờ thêm vài phút, Giang Bắc Vọng mới hơi ngẩng đầu nhìn một cái.

Không chạm mắt.

Không ghép cái ly đáng chết.

Vậy có nghĩa là!

Cuối cùng.

Úc Đông cuối cùng cũng đi về phía cửa sổ rồi.

Thật ra bên cửa sổ chẳng có gì đặc biệt.

Chỉ có một thùng đầy thuốc ức chế, bên cạnh chất đầy điểm tâm ngon miệng và trái cây, còn có hộp thuốc phòng khi cần dùng đến.

Cùng với mấy bộ quần áo Giang Bắc Vọng lựa chọn kỹ càng từ cả tủ, đều rất hợp với Úc Đông.

Thật ra ngay từ giây đầu bước vào, Úc Đông đã chú ý tới.

Dù sao đặt nổi bật đến mức như vậy, muốn không chú ý cũng khó.

Nhưng Giang Bắc Vọng không biết càng đặt nhiều càng lộ vẻ cố ý sao?

Rốt cuộc ai lại để nhiều điểm tâm và trái cây dễ hỏng đến thế trong một căn phòng không thường dùng?

Hoàn toàn khác với Giang Bắc Vọng trong lời đồn.

Kiểu bố trí vừa cẩn thận vừa vụng về này, cộng thêm thái độ miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo của Giang Bắc Vọng, khiến Úc Đông có chút không biết phải làm sao.

Nàng càng muốn che giấu bản thân, càng vô tình dây dưa với Giang Bắc Vọng nhiều hơn.

Thế mà Giang Bắc Vọng dường như hoàn toàn không nhận ra.

Giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai.

【Trước hết tiêm thuốc ức chế, sau đó ăn một món ngọt nhỏ. Dù sao tiêm thuốc chắc cũng hơi đau, ăn chút đồ ngọt cho đỡ.】

【Nếu điểm tâm hơi nghẹn thì ăn chút trái cây, sau đó uống một ngụm nước ép.】

【Làm xong hết thì mở hộp thuốc, sát trùng vết thương, dán băng cá nhân, cuối cùng mặc bộ đồ mình đã lựa mãi mới chọn được.】

Giang Bắc Vọng sắp xếp hẳn trình tự cho Úc Đông, đầy mong chờ nhìn nàng.

Giống như một người vừa làm xong chuyện mình cảm thấy rất hài lòng, đang chờ được khen.

Hệ thống thật sự nhìn không nổi.

Giọng máy móc vô cảm vang lên.

【Xin ký chủ chú ý thiết lập nhân vật.】

Không có tra A nào làm những chuyện như thế này.

Không đúng.

Tra A này có.

Giang Bắc Vọng hơi thu liễm lại.

Nhìn kỹ thì những thứ cô chuẩn bị quả thật chẳng liên quan gì đến thiết lập của mình.

Lần sau trái cây nên cắt sẵn thành miếng nhỏ, như vậy sẽ dễ ăn hơn.

Quần áo nên treo lên để nhìn được toàn bộ, chọn cũng dễ.

Điểm tâm nhỏ thì cứ đặt thẳng lên bàn, đặt xa quá người ta với không tới.

Không đúng.

Cô là tra A.

Giang Bắc Vọng nghĩ lại.

Những thứ này hoàn toàn chẳng dính dáng gì đến tra A.

【Ký chủ cuối cùng cũng nhận ra rồi sao?】

Giọng máy móc của Hệ thống cảm động đến suýt vỡ giọng.

Nhận ra rồi.

Như vậy sẽ chẳng ai nghĩ đây là việc do tra A làm!

Bởi vì những việc cô làm hoàn toàn không liên quan tới tra A, cho nên người khác có nghĩ kiểu gì cũng không nghĩ đến cô.

Cô đường đường là tra A.

Nhìn thế nào cũng chẳng giống người sẽ làm loại chuyện ấy.

Hệ thống:...

Nghĩ vậy hình như cũng đúng.

Đúng cái quỷ!

Cho dù là Hệ thống, khả năng nhẫn nại cũng có giới hạn.

Hệ thống âm thầm bật chức năng tự kiểm tra tra A, dùng để kiểm tra xem Giang Bắc Vọng có phá vỡ thiết lập nhân vật hay không.

Mục lục
6 / 109
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây