Chương 11: Chương 11

Chương 11: Chương 11

Sau Khi Xuyên Thư, Có Mỹ Nhân Tới Cửa Cầu Thân Rồi · ~3.213 từ · 15 phút đọc · 11/158

Không khí có chút ngưng đọng. Triệu Hoài Ninh chính nghĩa mở miệng: “Yên tâm, hiểu lầm vừa rồi ta sẽ giải thích rõ với mẫu thân ta.”

“Không cần.” Tô Chỉ Thu dứt lời liền xoay người đi ra ngoài. Muốn giải thích cũng là nàng đi giải thích với lão sư. Nếu để Triệu Hoài Ninh đi giải thích, với sức tưởng tượng của lão sư nàng, chắc chắn sẽ cho rằng Triệu Hoài Ninh đang lừa gạt nàng!

Thật muốn mất mạng! Lớn đến vậy rồi, lần đầu tiên nàng mất mặt đến không còn chỗ dung thân trước lão sư!!!

Triệu Hoài Ninh thấy đối phương rời đi, cười lắc đầu. Tô Chỉ Thu lớn lên không hung dữ, nhưng tính tình vì bị thân nhân lạnh nhạt mà trở nên hung ba ba. Đây rõ ràng là biểu hiện từ nhỏ thiếu yêu thương, cho rằng mình lạnh lùng lên thì người khác sẽ cảm thấy nàng không dễ bắt nạt!

Ấu trĩ thì đúng là ấu trĩ, nhưng không thể không nói, tinh tế phẩm vị lại có chút đáng yêu. Chỉ là người không hiểu có lẽ sẽ cảm thấy Tô Chỉ Thu lạnh nhạt khó tiếp cận. Thật ra đều là hù người!

Người bề ngoài lạnh băng, lòng chưa chắc đã lạnh. Lớn lên trong hoàn cảnh không có tình yêu thương, không biết biểu đạt thế nào, không biết ở chung ra sao, thường thường bị hiểu lầm đến mức cả trái tim đều đầy vết thương.

Khi đọc sách, Triệu Hoài Ninh từng đau lòng cho Tô Chỉ Thu. Hiện giờ xem ra, ở một mức độ nào đó, nàng và Tô Chỉ Thu đồng bệnh tương liên. Điểm khác là, Tô Chỉ Thu chịu đau lòng, mà nàng phải trả giá bằng tính mạng!

Nói thẳng ra, nàng muốn giúp Tô Chỉ Thu. Triệu Hoài Ninh siết chặt Liên Hoa Bội trong tay. Một kế hoạch dần dần thành hình trong lòng nàng. Có thể thay đổi vận mệnh hay không, phải xem tạo hóa của chính Tô Chỉ Thu.

Bên kia, Tô Chỉ Thu đi gặp Trần Nhạc Nghiên, lại bị đối phương kéo đến bàn cơm.

Tô Chỉ Thu nhìn ngọn núi nhỏ thức ăn trong bát, lên tiếng giải thích chuyện vừa rồi, miêu tả sinh động vấn đề vị trí đứng.

“Lão sư, thật sự là ngươi nhìn lầm. Ta và Hoài Ninh muội muội vô cùng trong sạch, mong lão sư tin tưởng ta.”

Trần Nhạc Nghiên nghe vậy cùng Triệu Ngữ Trinh nhìn nhau một cái, sau đó Trần Nhạc Nghiên cười nói: “Tất nhiên tin, tất nhiên tin. Tới, Chỉ Thu, nếm thử canh gà ác lão sư tự tay hầm.”

Tô Chỉ Thu nhìn canh gà ác trước mắt, trong lòng thở dài. Ánh mắt của lão sư và Triệu sư mẫu khiến nàng có chút bất lực. Ngoài miệng nói tin tưởng, nhưng bộ dạng hai người trao đổi ánh mắt rõ ràng là đang nói phải chừa cho hài tử chút mặt mũi!

Đổi thành người khác, Tô Chỉ Thu căn bản sẽ không để ý người ta nghĩ gì. Nhưng đây là lão sư vỡ lòng của nàng. Khi còn nhỏ bị mẹ ruột làm tổn thương đến nước mắt đầy mặt, lại không muốn thường xuyên để bà ngoại biết, phần lớn thời gian nàng đều tự chữa lành trong lòng Trần lão sư.

“Lão sư, sư mẫu, ta nói thật. Hoài Ninh muội muội đã đính thân với muội muội ta. Ta sao có thể làm ra chuyện có lỗi với muội muội, tổn thương nhà lão sư?”

Triệu Ngữ Trinh nghe vậy vội nói: “Chúng ta tất nhiên tin tưởng cách làm người của ngươi. Đừng nghĩ nhiều, mau ăn cơm đi.”

Tô Chỉ Thu ôm tâm tình thấp thỏm ăn xong bữa cơm chiều này. Sau bữa cơm, Trần Nhạc Nghiên và Triệu Ngữ Trinh cùng nhau tiễn Tô Chỉ Thu đến cổng lớn. Nhìn theo đối phương đi xa, Trần Nhạc Nghiên xoay người bước qua ngạch cửa liền đi thẳng đến sân của nữ nhi.

Vừa vào cửa, nàng thấy nữ nhi đang ngồi đầu giường đọc sách dưới ánh đèn.

“Sao lại nghĩ tới việc xem Đại Chu sử ký?” Trần Nhạc Nghiên kéo ghế ngồi bên mép giường, cầm lấy một quyển sử lật xem.

Triệu Hoài Ninh vốn đang buồn chán, nhớ tới trong sách từng nhắc đến chuyện nữ nữ, nam nam cũng có thể sinh con, liền sáng sớm bảo Tịch Mai tìm vài quyển sách tới. Tịch Mai rất thông minh, nàng chỉ mịt mờ nhắc một câu, Tịch Mai đã giúp nàng tìm tới mấy quyển sử ký và một quyển sách giảng về thai sản, tên là 《 Điểm Trầm Sa 》.

“Tùy tiện xem thôi.” Triệu Hoài Ninh khép sách lại, cười nói. “Mẫu thân tới tìm ta hỏi chuyện Tô Chỉ Thu đúng không? Ta và nàng trong sạch lắm.”

Trần Nhạc Nghiên nghe vậy nói: “Bất kể trong sạch hay không, mẫu thân chỉ hỏi ngươi, có muốn giải trừ hôn ước với Tô Vãn Tình không?”

“Đương nhiên muốn.” Triệu Hoài Ninh không chút do dự. Thật ra không cần Triệu gia hao tâm tốn sức, sau khi Tô Vãn Tình gặp một người, nàng ta sẽ chủ động cùng Triệu Hoài Ninh giải trừ hôn ước. Chỉ là nàng không chờ được lâu như vậy!

Trần Nhạc Nghiên nghe vậy sửng sốt hồi lâu, sau một lúc lâu mới nói: “Sao lúc này lại nghĩ thông rồi?”

“Nữ nhi chỉ chậm rãi phát hiện Tô Vãn Tình không thích hợp với ta lắm.”

Trần Nhạc Nghiên ngơ ngẩn giơ tay sờ mặt nữ nhi, nói: “Mẫu thân phát hiện sau khi ngươi tỉnh lại, tính tình thay đổi không ít.”

Triệu Hoài Ninh nghe vậy không nói. Hiện tại tuy nàng có thể trấn an đối phương, nhưng khi nàng cũng rời khỏi thế giới này, Trần Nhạc Nghiên cuối cùng vẫn phải đối mặt với hiện thực nữ nhi đã không còn.

“Hôn sự nương sẽ đi lui. Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi, đừng đọc sách quá lâu. Muộn như vậy không tốt cho mắt.” Trần Nhạc Nghiên nhìn thấy nốt ruồi sau tai nữ nhi, cảm thấy có lẽ mình nghĩ nhiều, dặn dò một câu rồi đứng dậy rời đi.

Trần Nhạc Nghiên vừa đi, Triệu Hoài Ninh lại cầm sách lên xem.

Thế giới trong sách tuy có phân biệt nam nữ, nhưng mang thai sinh con lại không quyết định bởi giới tính! Trẻ con vừa sinh ra sẽ được điểm trầm sa ở sau eo. Có người trong quá trình trưởng thành, điểm trầm sa tự biến mất. Có người lại sau khi thành thân, hành phòng xong mới biến mất.

Người đời tìm bạn đời phần lớn đều phải báo trước cho bà mối biết điểm trầm sa còn ở hay không. Bất kể là nam nữ, nữ nữ hay nam nam, chỉ cần một người có điểm trầm sa biến mất, một người có điểm trầm sa còn ở, sau khi thành thân liền có thể sinh con. Chỉ là không thể biết trước rốt cuộc ai sẽ là người mang thai.

Đại Chu khai quốc hơn sáu trăm năm, có nam tử mang thai, cũng có nữ tử mang thai; có người điểm trầm sa biến mất mà mang thai, cũng có người điểm trầm sa chưa biến mất mà mang thai. Đến nay dù là lý học gia hay đoán mệnh học giả, không một ai có thể chuẩn xác suy đoán trong một đôi tân nhân, rốt cuộc ai tương lai sẽ là người mang lục giáp.

Đương nhiên, đó chỉ là đại đa số người. Trên sử sách cũng ghi chép không ít trường hợp bạn lữ đều có điểm trầm sa biến mất nhưng vẫn sinh được con cái, chỉ là xác suất mang thai không lớn bằng loại trước. Vì vậy người đời định thân cho con cái, đa số vẫn theo đại lưu.

Triệu Hoài Ninh giơ tay luồn vào trong y phục. Nàng sờ sờ sau eo mình, điều chỉnh tư thế rồi vén trung y lên, nhìn từ gương đặt dưới đất phía sau. Quả nhiên nàng phát hiện sau eo có một dấu tròn đỏ tím đỏ tím.

Đây là điểm trầm sa? Triệu Hoài Ninh dùng tay lau, phát hiện không lau được!

“Có cần thần kỳ như vậy không?” Triệu Hoài Ninh nổi hứng thú, đổ chút nước thấm vào khăn rồi lau thử, phát hiện vẫn không lau được.

Chẳng lẽ thật sự chỉ sau khi hành phòng mới biến mất? Triệu Hoài Ninh muốn nghiên cứu điểm trầm sa một chút. Nếu biết thành phần, sau khi trọng sinh nàng có phải có thể tự nghiên cứu chế tạo một chút không?

Triệu Hoài Ninh loay hoay một hồi lâu. Nàng lấy nước trà Trần Nhạc Nghiên bưng tới lau thử, phát hiện vẫn không lau được.

“Lau không được, chẳng lẽ cạo thì cạo xuống được?” Triệu Hoài Ninh có ý nghĩ này xong, lục quanh những nơi tay có thể với tới nhưng không có chủy thủ nào. Song nàng lại phát hiện dưới đáy giường có một cái bình màu xanh. Mở ra ngửi thử là rượu.

Rảnh rỗi không có việc gì, nàng đổ chút rượu lên khăn. Vốn không ôm hy vọng, nàng nhẹ nhàng dùng khăn lau sau eo…

!!!

Lau được rồi!!!

Triệu Hoài Ninh kinh ngạc nhìn sau eo trong gương. Điểm trầm sa bị nàng lau mất một phần tư. Thấy tình huống này, nàng cứng đờ không nhúc nhích.

Có phải nàng gây họa rồi không?

Triệu Hoài Ninh sợ tới mức ném khăn đi, cầm lấy 《 Điểm Trầm Sa 》 lật xem. Đến khi nhìn thấy một chuỗi chữ, nàng lại lần nữa chấn kinh.

Điểm trầm sa không thể lau được. Hoặc là mỗi ngày màu sắc nhạt dần, đến khi tự biến mất; hoặc là sau khi thành thân hành phòng xong sẽ biến mất ngay lập tức.

Như vậy chẳng phải nói điểm trầm sa sau eo Triệu Hoài Ninh trong sách là giả sao? Điểm trầm sa của nàng đã sớm biến mất, nhưng chính nàng lại làm một cái giả.

Vì sao?

Triệu Hoài Ninh ngã trở lại gối gấm. Giờ phút này, nàng vô cùng thống hận tác giả 《 Đại Chu Mạt Đế Truyện 》. Ngươi viết sách mà, nhân vật nhỏ có thể viết thêm chút bút mực hay không? Làm hại nàng hiện giờ ngoài việc biết một ít chuyện tra của Triệu Hoài Ninh ra, những chuyện khác đều không biết.

Chẳng lẽ… Một ý nghĩ nhảy vào đầu Triệu Hoài Ninh. Có khi nào Triệu Hoài Ninh kia biết điểm trầm sa của Tô Vãn Tình đã biến mất, để giảm bớt trở ngại khi thành thân với đối phương, liền tự mình làm một điểm trầm sa giả, giấu mẫu thân và nương nàng?

Triệu Hoài Ninh suy đoán…

Này… tính là lừa hôn đi! Tuy trên sách ghi lại hai người có điểm trầm sa đều biến mất vẫn có thể sinh con, nhưng không phải tất cả đều có thể. Ở một mức độ nào đó, hẳn là tính lừa hôn. Hoặc là điểm trầm sa của Triệu Hoài Ninh vốn chưa biến mất, nhưng nàng đã sớm cùng người khác lén lút qua lại!

Nếu là thật, vậy càng tra!

“Di!!! Đáng đời ngươi chết đói đầu đường.” Triệu Hoài Ninh một trận phẫn uất.

Bên kia, Tô Chỉ Thu trở về Từ trạch. Người còn chưa đi đến sảnh ngoài, đã thấy Tô Vãn Tình chạy ra.

“Tỷ tỷ, thế nào?”

Tô Chỉ Thu thấy thần sắc muội muội nôn nóng, liền nói: “Ta thấy nàng không sao. Khí sắc không tệ, có thể ăn có thể ngủ. Nghĩ đến nghỉ ngơi mười ngày tám ngày là có thể xuống đất.”

“Vậy bây giờ nàng thì sao? Hiện tại có thể xuống đất đi lại không?”

Tô Chỉ Thu nghe vậy thành thật nói: “Nàng bệnh nằm trên giường, lại sao có thể xuống đất?”

“Vậy nghĩa là tàn hay không tàn vẫn chưa chắc?”

“Nàng không tàn, yên tâm đi.” Tô Chỉ Thu nói rồi lướt qua đối phương muốn đi, lại bị Từ Tuệ ngăn lại.

“Nàng còn chưa xuống đất, sao ngươi biết nàng không tàn? Người Triệu gia nói với ngươi à?”

Tô Chỉ Thu nhìn mẫu thân mình, mở miệng nói: “Không có.”

Từ Tuệ vừa nghe liền giận dữ: “Không nói cho ngươi, ngươi lại dám nói không tàn? Đây chính là đại sự chung thân của muội muội ngươi, vậy mà ngươi lại không để tâm như thế!”

Tô Vãn Tình trong lòng thấp thỏm, khóc lên: “Tỷ tỷ, Triệu Hoài Ninh có nói thân thể nàng thế nào không? Hoặc là nàng có lời gì nhờ ngươi mang cho ta không?”

Tô Chỉ Thu nghe vậy chuyển ánh mắt từ mặt Từ Tuệ sang người Tô Vãn Tình, nói: “Ồ, nàng có lời nhờ ta mang cho ngươi. Nàng nói nàng sắp chết rồi, bảo ngươi mau từ hôn.”

Tô Vãn Tình vừa nghe liền khóc càng lớn: “Nương…”

“Ai u, không khóc không khóc.” Từ Tuệ an ủi tiểu nữ nhi, quay đầu trừng Tô Chỉ Thu một cái. “Ngươi không phải nói người không sao sao? Sao lúc này lại sắp chết? Ngươi xem người kiểu gì vậy? Uổng công ngươi còn học y, không biết ở thư viện học được cái gì, một chút tác dụng cũng không có!”

Sắc mặt Tô Chỉ Thu giờ phút này càng thêm lạnh. Nàng dời mắt, không nhìn hai người đang ôm nhau kia nữa, nói: “Ta nói người không sao là thật, nàng nói nàng sắp chết rồi bảo từ hôn cũng là thật. Tin nàng hay tin ta, hai vị tự tiện.”

Tô Chỉ Thu nói rồi đi nhanh vào trong: “Trương dì, tiễn khách!”

Tô Vãn Tình khóc như hoa lê đẫm mưa, dậm chân: “Nương… ta nên làm gì bây giờ?”

“Đừng khóc. Mẫu thân cẩn thận cân nhắc một chút. Tỷ tỷ ngươi người này tuy khiến người ta ghét, nhưng vẫn khinh thường nói dối ở chuyện này. Nàng học y, nàng dám trở về nói người không sao thì người kia nhất định không sao. Bằng không vạn nhất có việc, ta và phụ thân ngươi có thể lột da nàng, nàng không dám đâu.”

Tô Vãn Tình nghe vậy không vui vì Từ Tuệ tin tưởng Tô Chỉ Thu như vậy, khóc nói: “Mẫu thân, mặc kệ người có khỏe hay không, ta đều muốn từ hôn.”

“Được được được, nhưng phải chờ phụ thân ngươi trở về.”

Tô Chỉ Thu không để ý tới hai mẹ con phía sau nữa. Nàng bước nhanh trở về phòng, vừa mở cửa đã hơi sững lại. Trong phòng có người!

Tô Chỉ Thu nâng cao cảnh giác, bước vào trong một bước.

“Chỉ Thu đã trở về?” Sau rèm có một người đi ra, cười khanh khách nhìn Tô Chỉ Thu.

Khuôn mặt Tô Chỉ Thu tuy không biến hóa, nhưng trong mắt xẹt qua một tia vui mừng: “Sư phụ.”

Nam Minh Tử đi lên trước, chỉ chỉ đồ trên bàn nói: “Vi sư vừa từ Trừ Châu trở về, mang cho ngươi chút món ăn vặt đặc sản Trừ Châu.”

“Đa tạ sư phụ.”

Nam Minh Tử cười nhập tọa, nói: “Thế nào? Trong khoảng thời gian vi sư đi Trừ Châu giao lưu y thuật, công khóa của ngươi vẫn tốt chứ?”

“Vẫn tốt.” Đối mặt với vị sư phụ trước mắt, lời nói của Tô Chỉ Thu càng thêm ngắn gọn.

Nam Minh Tử nghe vậy gật đầu. Hồi lâu sau, ông vuốt chòm râu thở dài: “Vi sư ra ngoài chuyến này mới phát hiện mình ở Hoài Âm chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Trước mắt Đại Liêu quy mô tiến công biên cảnh, trong nước lại khởi nghĩa nhiều nơi, dân chúng lầm than. Lần này gặp được không ít chí sĩ đầy lòng nhân ái, vi sư cảm thấy chữa bệnh cho người không bằng chữa bệnh cho quốc gia. Chữa bệnh cho người cứu được vài người, chữa bệnh cho quốc gia cứu được vạn dân.”

Tô Chỉ Thu ở bên cạnh lẳng lặng nghe. Trước mắt đích xác loạn trong giặc ngoài. Nàng cũng có lòng cứu vớt vạn dân khỏi nước sôi lửa bỏng, chỉ là không có con đường.

“Sư phụ có phương pháp chữa bệnh cho quốc gia sao?”

“Vốn cũng không có. Nhưng lần này đi Trừ Châu, ta biết được một cách từ chỗ một cao nhân.” Nam Minh Tử nói rồi lấy từ trong lòng ra một tờ giấy đưa cho Tô Chỉ Thu.

Tô Chỉ Thu nhận lấy nhìn, tức khắc cả kinh. Hình vẽ này chẳng phải Liên Hoa Bội sao?

“Cao nhân nói trong viên trân châu của Liên Hoa Bội này có mảnh tàng bảo đồ. Ghép đủ mười ba mảnh liền có thể tìm được kho báu kếch xù. Đến lúc đó dâng cho triều đình chiêu binh mãi mã, mua sắm lương thảo vận tới tiền tuyến. Đại Liêu xuất binh đã nhiều ngày, nếu lâu công không hạ được, tự nhiên sẽ lui binh!”

Tô Chỉ Thu nghe vậy, trong đầu bỗng nghĩ đến lời Triệu Hoài Ninh nói. Nàng nói sau này nếu trong phủ nàng có thứ nàng muốn, ngàn vạn lần phải bảo vệ người nhà nàng. Nàng nói sư phụ nàng, Nam Minh Tử, khắp nơi cướp đoạt tiền tài dùng vào mục đích của hắn…

Thứ Triệu Hoài Ninh nói chẳng lẽ chính là Liên Hoa Bội? Nàng sớm biết bí mật của Liên Hoa Bội? Chỉ là, Triệu Hoài Ninh dựa vào gì mà kết luận nàng sẽ muốn Liên Hoa Bội?

Nàng cũng chỉ vừa nghe sư phụ nói, chính mình còn chưa quyết định có làm chuyện này hay không.

“Các đồ đệ khác của vi sư ở thư viện khác đã bắt đầu tìm kiếm. Chỉ Thu, đại nghĩa dân tộc, quốc gia tồn vong là trách nhiệm của mỗi người. Ngày thường ngươi cũng lưu ý một chút đi. Hy vọng mọi người chúng ta đồng tâm hiệp lực, sớm ngày tìm được kho báu, cứu vớt vạn dân khỏi nước lửa.”

Tô Chỉ Thu nghe vậy, trong đầu toàn là lời Triệu Hoài Ninh nói sư phụ nàng là người xấu. Nàng muốn xua nó đi, nhưng bên tai vẫn không tự giác vang vọng…

Triệu Hoài Ninh… Trong lòng Tô Chỉ Thu lặp đi lặp lại cái tên này. Đối phương đã thành công khơi lên lòng hiếu kỳ của nàng. Nàng quyết định xin nghỉ mấy ngày, nhìn chằm chằm Triệu Hoài Ninh!

Tác giả có lời muốn nói:

Tô Chỉ Thu: Xin nghỉ ba ngày, xem ngươi là người hay quỷ.

Triệu Hoài Ninh: … Ngươi đừng tới đây!!!

Mục lục
11 / 158
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây