Chương 13: Chương 13
Ngày sinh thần của lão thái thái, Triệu Ngữ Trinh và Trần Nhạc Nghiên bận đến tối tăm mặt mũi.
Vì Triệu Ngữ Trinh muốn làm lớn, cho nên đã mời toàn bộ tông tộc cùng những người qua lại trên chuyện sinh ý. Những người qua lại lại mang theo cả nhà tới, nhất thời toàn bộ tiền viện Triệu gia ngồi đầy người.
Tô Chỉ Thu cũng tới, đi theo phụ thân nàng Tô Khải Sơn ngồi ở bàn tiệc thứ nhất bên trái phía trước. Khi nàng ngước mắt, nhìn thấy Triệu Hoài Ninh từ chỗ cổng trăng chạy ra.
Nàng khỏi rồi? Nhanh như vậy?
“Ngươi xem, Hoài Ninh này chẳng phải vẫn hảo hảo sao?” Tô Khải Sơn nhìn về phía tiểu nữ nhi bên cạnh. “Nơi nào giống như ngươi nói là không xuống giường được?”
Tô Vãn Tình cũng sửng sốt, ánh mắt sâu kín nhìn Tô Chỉ Thu một cái, nói: “Tỷ tỷ trở về nói Triệu Hoài Ninh nhờ nàng truyền lời, nói nàng sắp chết rồi, bảo ta mau chóng từ hôn.”
“Phải không?” Tô Khải Sơn nhìn về phía Triệu Hoài Ninh đang đi theo sau Triệu Ngữ Trinh kính rượu người khác. “Nha đầu này có ý gì?”
Tô Vãn Tình siết chặt đũa nói: “Nàng dám gạt ta, xem ta còn để ý đến nàng nữa không.”
“Tô chủ bộ, Từ nương tử, đa tạ đã nể mặt đến chúc thọ gia mẫu.” Triệu Ngữ Trinh dẫn Triệu Hoài Ninh đi đến bàn Tô gia. Vừa tới, nàng đã kính rượu hai người.
“Ngươi ta hai nhà hiện giờ là thông gia tốt đẹp, theo lý nên tới chúc thọ lão thái thái.” Tô Khải Sơn dứt lời, ngửa đầu uống cạn rượu trong chén, sau đó nhìn Triệu Hoài Ninh cười nói: “Nghe nói Hoài Ninh rơi xuống vách núi, hiện giờ đã khỏe lại, thật là thật đáng mừng.”
Triệu Ngữ Trinh vẻ mặt vui mừng nói: “Chuyện này cũng đều nhờ vị ân nhân kia. Hoài Ninh cảm giác có người cứu nàng, lại không nhớ rõ diện mạo người nọ. Bằng không nhất định phải tới cửa hảo hảo bái tạ.”
Tô Chỉ Thu nghe vậy ngước mắt liếc Triệu Hoài Ninh một cái, không ngờ đối phương cũng đang nhìn nàng. Bốn mắt nhìn nhau, không ai né tránh. Tô Chỉ Thu nhìn Triệu Hoài Ninh trước mắt, hiếm khi tinh tế đánh giá hai cái. Triệu Hoài Ninh thay đổi kiểu tóc ngày trước, hôm nay nàng buộc toàn bộ tóc ra sau, để lộ cái trán trắng nõn đầy đặn.
Không biết vì sao, nàng cảm thấy Triệu Hoài Ninh để lộ trán trông anh khí hiên ngang hơn trước nhiều. Trước kia thật không cảm thấy đối phương còn có một mặt sạch sẽ lanh lẹ như vậy.
“Có thể được người cứu, chứng tỏ Hoài Ninh mạng lớn. Đại nạn không chết, tất có phúc về sau.” Tô Khải Sơn nói rồi nhìn về phía Tô Vãn Tình. “Sao lại cúi đầu không nói lời nào? Không phải vẫn luôn lo lắng cho Hoài Ninh sao?”
Tô Vãn Tình nghe vậy nhìn về phía Triệu Hoài Ninh. Thật ra nàng cũng chú ý thấy đối phương từ tóc tai đến y phục đều thay đổi phong cách. Nàng đứng xa nhìn cũng thấy trước mắt sáng ngời. Vì vậy lửa giận đầy ngực trong khoảnh khắc này không hiểu sao tiêu tán không ít, chỉ ủy khuất mở miệng hỏi: “Hoài Ninh, ngươi đang yên đang lành, vì sao nhờ tỷ tỷ của ta nói ngươi sắp chết rồi? Ngươi có biết ta lo lắng gần chết không?”
Triệu Hoài Ninh liếc đối phương một cái, lại nhìn Tô Chỉ Thu, không khỏi nghi hoặc. Tô Vãn Tình này thật sự là thân tỷ muội với Tô Chỉ Thu sao? Sao ngũ quan không có chỗ nào giống nhau vậy?
Tô Chỉ Thu thấy đối phương nhìn nàng mà không nói lời nào, không khỏi ném qua một ánh mắt hình viên đạn. Nàng lo Triệu Hoài Ninh giở trò vô lại.
Triệu Hoài Ninh nhận lấy ánh mắt sắc như dao kia, nhếch miệng cười nói: “À, lúc ấy ta cảm thấy thật sự không ổn, cứ ngỡ mình sắp chết rồi. Ngươi đừng thấy hiện tại ta còn nhảy nhót tung tăng, không chừng qua hai ngày nữa, thứ ngươi nhìn thấy chính là thi thể của ta.”
“Nói bậy bạ gì đó???” Triệu Ngữ Trinh sa sầm mặt, “Không ra thể thống gì cả. Đi, ra phía sau xem mẫu thân ngươi thế nào, phụ giúp thu xếp một chút.”
“Vâng.” Triệu Hoài Ninh đáp một tiếng, mặc kệ Tô Vãn Tình đang đỏ hoe vành mắt, như sắp khóc đến nơi, xoay người tiêu sái rời đi.
Tô Chỉ Thu nhìn theo bóng lưng Triệu Hoài Ninh rời đi, trong đầu lại vang lên những lời giống như đang dặn dò hậu sự của đối phương. Trong lòng nàng tức khắc có cảm giác Triệu Hoài Ninh dường như thật sự muốn đi tìm chết.
Chỉ là vì sao chứ?
Tô Chỉ Thu đang nghĩ ngợi, chợt nghe phía sau bức tường thấp có tiếng động lướt qua. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng dáng vàng nhạt vượt tường mà đi.
Khổng Niệm Nhi...
Hai mắt Tô Chỉ Thu khẽ động, nàng đứng dậy.
“Đi đâu?” Ánh mắt Từ Tuệ sắc bén.
“Uống nhiều trà.” Tô Chỉ Thu làm như không thấy ánh mắt của Từ Tuệ, rời khỏi yến tiệc.
Tô Chỉ Thu đã đến Triệu gia vài lần, quen đường quen lối đi vào bên trong. Nàng vừa đi đến trước hòn giả sơn, cổ tay đã bị người kéo lại.
“Sư tỷ.” Khổng Niệm Nhi kéo người vào trong núi giả, “Sư tỷ, chúng ta chia nhau tìm. Ta đi bên trái, ngươi đi bên phải.”
Tô Chỉ Thu nghe vậy liền kéo tay Khổng Niệm Nhi lại, nói: “Niệm Nhi, về đi.”
“Sư tỷ?” Khổng Niệm Nhi nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó liền hiểu ra, “Sư tỷ, ta biết đây là nhà lão sư của ngươi, ngươi không nỡ. Hay là như vậy, ngươi trở lại yến tiệc đi, để ta lục soát một mình.”
“Kẻ nào?” Triệu Hoài Ninh đứng cách hòn giả sơn không xa, cất tiếng hỏi.
Hai người trong núi giả lập tức nín thở, không dám phát ra tiếng.
“Ra đây.” Triệu Hoài Ninh tiến lên vài bước, “Giữa ban ngày ban mặt, mang theo kiếm vào đây muốn làm gì?”
Khổng Niệm Nhi nghe vậy vội vàng thu thanh kiếm đang lộ ra ngoài núi giả về.
“À, bịt tai trộm chuông sao?” Triệu Hoài Ninh hoạt động cổ tay cổ chân. Sau khi có thể đi lại, ngày nào nàng cũng rèn luyện, không vì điều gì khác, chỉ là nàng thật sự không chịu nổi cảm giác thân thể mềm nhũn yếu ớt này, “Còn không ra, ta gọi người đấy.”
Lời vừa dứt, một bóng dáng màu vàng lao ra.
Triệu Hoài Ninh thấy đối phương che mặt, rút kiếm đâm về phía nàng, liền nghiêng đầu tránh một kiếm, đồng thời giơ tay đánh vào cổ tay nữ tử che mặt. Gân tay Khổng Niệm Nhi mềm nhũn, kiếm rơi xuống đất.
Khổng Niệm Nhi thấy vậy thì kinh hãi. Trong ấn tượng của nàng, Triệu Hoài Ninh vai không thể gánh, tay không thể xách, vì sao bỗng nhiên lại lợi hại như vậy? Khổng Niệm Nhi còn đang khiếp sợ, thấy đối phương tay không tấn công tới, chỉ đành chật vật chống đỡ. Hai người giao thủ ba chiêu, Triệu Hoài Ninh liền nắm lấy cổ tay Khổng Niệm Nhi, vặn ngược ra sau.
“A!” Khổng Niệm Nhi đau đến bật tiếng kêu. Nàng giãy giụa mấy cái lại phát hiện căn bản không thể nhúc nhích, vội vàng nhìn về phía núi giả. Nếu sư tỷ không cứu nàng, nàng nhất định phải thua dưới tay Triệu Hoài Ninh mất.
“Chỉ có chút bản lĩnh này mà cũng dám che mặt xông vào nhà ta?” Triệu Hoài Ninh nói, tay hơi dùng sức, “Nói, đến hậu viện nhà ta làm gì?”
Khổng Niệm Nhi đau đến sắp khóc, nghe vậy lại vẫn cắn chặt môi, không chịu mở miệng.
“Không nói à? Vậy ta sẽ trói ngươi lại, sau đó...” Triệu Hoài Ninh nhướng mày, lộ ra một nụ cười xấu xa, “Sau đó từng món từng món... lột sạch y phục của ngươi xuống.”
Tô Chỉ Thu ở trong sơn động nghe vậy, thầm mắng một tiếng vô lại. Nàng tiện tay nhặt một viên đá nhỏ, nhanh chóng ném về phía sau gáy Triệu Hoài Ninh.
Triệu Hoài Ninh nghe thấy tiếng động, theo bản năng tránh đi. Trong lúc né tránh, nàng cũng buông lỏng tay Khổng Niệm Nhi.
Khổng Niệm Nhi không dám ở lại lâu, nhân lúc đối phương buông tay liền phi thân rời đi.
“Tính ra ngươi chạy cũng nhanh.” Triệu Hoài Ninh nói xong, phủi phủi bụi trên người rồi xoay người rời đi.
Tô Chỉ Thu thấy vậy liền cụp mắt. Vừa rồi nàng ra tay, đáng lẽ Triệu Hoài Ninh phải biết trong núi giả có người mới đúng, sao cứ như vậy mà đi? Trong lòng Tô Chỉ Thu nghi hoặc. Thấy Triệu Hoài Ninh đã đi xa, nàng cũng không dám ở lại núi giả lâu. Để tránh chạm mặt Triệu Hoài Ninh, nàng quay đầu đi về phía một lối ra khác của núi giả.
Tầm nhìn trong núi giả cực kỳ kém. Khi sắp đến lối ra, ánh nắng mới hơi lọt vào. Nàng vừa đặt một chân ra khỏi núi giả, lại đột nhiên khựng lại.
Triệu Hoài Ninh đang chắp tay sau lưng, đứng ngay cửa núi giả!!!
Tô Chỉ Thu trước nay chưa từng hoảng hốt như vậy. Cảm giác ấy như kẻ trộm bị bắt quả tang, khiến cả người nàng đều không được tự nhiên.
“Nữ hiệp...” Triệu Hoài Ninh chậm rãi quay đầu lại, nở một nụ cười ngây thơ, “Nhà ta có phải bị trộm ghé thăm không?”
Gò má Tô Chỉ Thu đỏ lên, nhất thời không biết nên nói gì. Cảm giác bị bắt quả tang như thế này thật chẳng dễ chịu chút nào.
“Ngươi không phải đi rồi sao?” Giờ phút này, Tô Chỉ Thu có thể rõ ràng cảm nhận được mặt mình nóng bừng. Triệu Hoài Ninh này từ khi nào lại nhiều tâm nhãn như vậy?
Triệu Hoài Ninh nghe vậy cười nói: “Nữ hiệp là khách, ta sao có thể để nữ hiệp một mình ở hậu viện này được? Nữ hiệp không ở phía trước dùng yến, lại chạy đến nơi này, chẳng lẽ hậu viện nhà ta có gì khác thường, đặc biệt hấp dẫn người ta sao?”
Tô Chỉ Thu nghe vậy tránh khỏi ánh mắt sáng rực của đối phương, nói: “Nhà ngươi vì sao hấp dẫn người, trong lòng ngươi hẳn phải rõ ràng mới đúng.”
“Ta rõ ràng cái gì?” Triệu Hoài Ninh giả vờ không biết, nói: “Ta cái gì cũng không biết. Vì sao có trộm, hẳn là trong lòng tên trộm kia rõ ràng hơn chứ.”
Vừa nghe đối phương nói mình là trộm, Tô Chỉ Thu tức giận đến khó nhịn.
“Triệu Hoài Ninh, ngươi cho rằng ta sẽ làm trộm trong nhà lão sư của mình sao?”
Lời này hỏi ra dường như còn mang theo mấy phần nghiến răng nghiến lợi. Thấy đối phương thật sự nổi giận, Triệu Hoài Ninh không dám trêu nữa, cười nói: “Nữ hiệp sao có thể là trộm được? Nữ hiệp hiệp can nghĩa đảm, ngoài lạnh trong nóng, tâm địa tốt nhất. Ta nói trộm là nha đầu võ nghệ không tinh vừa rồi kia.”
Tô Chỉ Thu nghe vậy sửng sốt. Nếu Khổng Niệm Nhi biết Triệu Hoài Ninh, người mà ngày thường nàng xem thường nhất, gọi nàng là nha đầu, còn nói nàng là trộm, chắc chắn sẽ tức đến nổ tung.
“Sau khi tỉnh lại, tính tình ngươi đúng là thay đổi rất nhiều.” Tô Chỉ Thu nhìn Triệu Hoài Ninh trước mắt bằng ánh mắt xem xét. Một người sao có thể có hai gương mặt khác biệt như vậy?
“Vậy tính tình trước kia tốt, hay tính tình hiện tại tốt?” Triệu Hoài Ninh cười khanh khách chờ Tô Chỉ Thu trả lời. Nàng cũng là người, đã là người thì không ai không thích nghe lời hay.
Tô Chỉ Thu cảm thấy Triệu Hoài Ninh hiện tại, trừ điểm vô lại không biết xấu hổ ra, những chỗ còn lại đều tốt hơn trước kia. Nhưng nhìn bộ dạng khoe khoang của đối phương, tận sâu trong lòng nàng thật sự không muốn để đối phương được như ý.
“Triệu Hoài Ninh trước kia thật thà lễ độ, Triệu Hoài Ninh hiện tại thì một bộ dạng vô lại lưu manh.” Tô Chỉ Thu nói xong liền lướt qua Triệu Hoài Ninh đi ra ngoài.
Nụ cười trên mặt Triệu Hoài Ninh cứng đờ. Nàng đi theo sau, nói: “Kỳ thật ta là người nhiều mặt. Khi cần táo bạo, ta rất táo bạo. Khi cần thong dong, ta cũng có thể rất thong dong.”
“Chưa từng thấy người nào mặt dày vô sỉ đến vậy.” Tô Chỉ Thu đưa ra một câu đánh giá.
Triệu Hoài Ninh mím môi. Cũng may nàng còn phải trở về báo thù, bằng không nàng nhất định phải ở lại cùng Tô Chỉ Thu hảo hảo tranh luận một phen, so tài một trận cho ra lẽ.
Hai người một trước một sau đi đến trước cửa trăng. Triệu Hoài Ninh nghe thấy phía trước náo nhiệt, vừa định bước ra, đã bị Tô Chỉ Thu túm cổ áo.
“Làm gì vậy? Ngươi xách ta như xách gà con thế.”
Trong mắt Tô Chỉ Thu hiện lên một tia ý cười. Vốn nàng còn không cảm thấy gì, bị Triệu Hoài Ninh nói vậy, lại thấy ví von này quả thật rất chuẩn xác.
“Ngươi đang cười à?” Triệu Hoài Ninh như phát hiện chuyện mới lạ, hai mắt sáng long lanh. Kỳ thật Tô Chỉ Thu có gương mặt trứng ngỗng, sống mũi cao, khi cười lên hẳn là rất đẹp, “Lần sau ngươi đừng chỉ dùng mắt cười nữa, khóe miệng học cách nhếch lên, cười như vậy đẹp hơn.”
Triệu Hoài Ninh vừa nói vừa duỗi hai ngón trỏ đặt ở khóe miệng mình, kéo khóe miệng hướng lên trên, nói: “Giống như vậy, ngươi thử xem?”
Tô Chỉ Thu hơi kinh ngạc. Nàng cảm thấy Triệu Hoài Ninh như vậy thật buồn cười, nhưng trong lòng cười thì được, nàng sẽ không để lộ ra trên mặt.
“Ta không biết.” Tô Chỉ Thu nói xong liền đi ra ngoài, “Ta đi ra trước, ngươi cách một lát rồi hẵng ra.”
Triệu Hoài Ninh vẫn giữ động tác kéo khóe miệng lên, trơ mắt nhìn Tô Chỉ Thu cứ như vậy mà đi.
“Người gì vậy chứ, đến cười cũng không biết.” Triệu Hoài Ninh bĩu môi. Trong ấn tượng, hình như Tô Chỉ Thu thật sự chưa từng cười. Không lẽ nàng ấy đúng là mặt than? Hay là khi còn nhỏ không cười, lớn lên liền không biết cười thế nào?
Triệu Hoài Ninh đợi ở cửa một lát, lúc này mới chắp tay sau lưng bước ra. Nàng vừa muốn đi đến trước chiếc bàn lớn đang được mọi người vây quanh, liền nghe thấy một giọng lão giả trầm hùng vang lên.
“Bát tự của lệnh nữ này... Ai, hôm nay vốn là tiệc mừng thọ của lão thái thái, lão phu vốn không nên nói thật. Nhưng xem bát tự thì không thể nói dối. Triệu chủ nhân à, bát tự của lệnh nữ là mệnh cách khất cái, tương lai e là phải làm ăn mày mà sống qua ngày.”
Triệu Hoài Ninh đứng sau đám đông, hơi nhướng mày. Mê tín phong kiến, vậy mà vẫn có người tin sao?
Tác giả có lời muốn nói:
Có hơi chậm nhiệt ha, không sao, chương sau Tô Vãn Tình từ hôn, tiến vào giai đoạn tiếp theo.