Chương 15: Chương 15
Hôm sau, sáng sớm, Tô Khải Sơn và Từ Tuệ cùng nhau đến cửa.
Triệu Ngữ Trinh và Trần Nhạc Nghiên đoán bọn họ đến để từ hôn. Việc này tuy đúng ý các nàng, nhưng vừa nghĩ đối phương vì nữ nhi nhà mình có mệnh khất cái nên mới lui thân, trong lòng khó tránh khỏi có chút bi thương.
Tô Khải Sơn đi thẳng vào vấn đề: “Là ta dạy nữ không nghiêm. Hôm qua sau khi trở về, Vãn Tình khóc ngất mấy lần, ta và mẫu thân nàng đều vô cùng lo lắng.”
Triệu Ngữ Trinh thở dài: “Là nữ nhi nhà ta mệnh không tốt, vốn không nên liên lụy Vãn Tình. Nhà ta nguyện cùng Tô gia từ hôn.”
Tô Khải Sơn nghe vậy vội nói: “Ngươi ta hai nhà đã kết thân, sao có thể lui? Huống hồ, ta Tô mỗ cũng không phải loại người thất tín bội nghĩa. Hai nhà ngươi ta vĩnh viễn là thông gia tốt.”
Triệu Ngữ Trinh nghe vậy liếc mắt nhìn Trần Nhạc Nghiên, nói: “Vậy hôm nay Tô chủ bộ đến cửa là vì chuyện gì?”
“Hôm nay đến cửa là vì đổi thân.”
Trần Nhạc Nghiên khó hiểu: “Đổi thân là sao?”
“Ta có hai nữ nhi đều đã đính thân, nhưng Vãn Tình học thức không đủ, tư tưởng không thông, ta sợ sau khi nàng thành thân với Hoài Ninh, trong lòng uất ức mà sinh bệnh, cũng lo lắng hai người sau khi thành hôn không hòa hợp. Cái gọi là dưa hái xanh không ngọt, ta nghĩ suốt một đêm, tìm được một phương pháp lưỡng toàn.”
Tô Khải Sơn nói rồi lấy từ trong ngực ra hai quyển hôn thư.
“Trước đó Trương gia giành trước tới cửa cầu thân, ta đã gả Chỉ Thu cho Trương gia. Vì Vãn Tình không biết cố gắng, ta nguyện để ba nhà đổi thân, gả Chỉ Thu cho Hoài Ninh, còn Vãn Tình gả cho con trai Trương gia là Trương Cảnh Minh.”
Lời vừa nói ra, Triệu Ngữ Trinh và Trần Nhạc Nghiên đều kinh hãi.
Trong kinh ngạc của Triệu Ngữ Trinh có vài phần ngoài ý muốn. Việc đổi thân này đúng theo nguyện vọng của các nàng.
“Trương gia có thể đồng ý sao?” Triệu Ngữ Trinh có chút lo lắng.
“Đêm qua ta đã đến Trương gia, Trương gia đồng ý. Chỉ cần Triệu chủ nhân gật đầu, ba nhà chúng ta hiện tại có thể lập tức đến huyện nha sửa lại hôn thư.” Tô Khải Sơn quan sát phản ứng của đối phương, cảm thấy việc này có thể thành, “Việc hôn nhân của ba nhà chúng ta người ngoài còn chưa hay biết, hiện tại sửa lại rồi định ngày hôn kỳ, mọi chuyện đều vừa vặn.”
Triệu Ngữ Trinh nghe vậy nhìn về phía thê tử đang trầm tư bên cạnh, hỏi: “Nghiên Nương, ngươi nói đi?”
Trần Nhạc Nghiên vốn nhìn trúng Tô Chỉ Thu, vốn nên cao hứng. Nhưng nghĩ đến việc người Tô gia chỉ sau khi biết nữ nhi nhà mình là mệnh khất cái mới gả Chỉ Thu cho nữ nhi nhà mình, trong lòng nàng liền không thoải mái. Đứa nhỏ Chỉ Thu kia từ nhỏ đã chịu đủ ủy khuất. Hiện giờ, nàng sao có thể kéo đứa trẻ tốt như vậy vào một hố lửa không biết rõ?
“Chuyện đổi thân, Chỉ Thu biết không?” Trần Nhạc Nghiên mở miệng hỏi.
Từ Tuệ nghe vậy sửng sốt, cười nói: “Hôn sự nhi nữ, trưởng bối làm chủ, nàng còn chưa biết đâu. Bất quá, tính tình Chỉ Thu ổn trọng, cũng không khóc nháo, Trần phu tử yên tâm.”
Trần Nhạc Nghiên vừa nghe lời này thì mặt trầm xuống. Không khóc nháo thì có thể mặc kệ ý nguyện của nữ nhi sao?
“Từ hôn thì được, đổi thân nhà ta không đồng ý.” Trần Nhạc Nghiên lạnh mặt nói.
Triệu Ngữ Trinh nghe vậy sao có thể không biết thê tử đang nghĩ gì, không khỏi thở dài. Ba chữ mệnh khất cái kia đã khắc sâu trong lòng các nàng, khiến các nàng đều ngượng ngùng thay nữ nhi cầu hôn Chỉ Thu!
Từ Tuệ không nói gì. Từ hôn cũng tốt, nếu không phải Tô Khải Sơn kiên quyết không đồng ý từ hôn, nàng còn không vui để đại nữ nhi thành thân với Triệu Hoài Ninh đâu. Chỉ cần lui thân, nàng có thể chọn cho Vãn Tình một người tốt hơn, như vậy hai nữ nhi đều sẽ có ngày lành.
“Trần phu tử, tuyệt đối không thể từ hôn. Tô gia ta cũng là thư hương môn đệ, sao có thể làm chuyện như vậy!” Tô Khải Sơn hơi sốt ruột, “Kỳ thật, nói ra thì bà mối của Triệu gia và Trương gia gần như đồng thời tới cửa cầu thân. Bà mối nhà ngươi chỉ nói cầu thú Tô gia tiểu thư, cũng không chỉ đích danh họ tên. Hiện tại chúng ta đổi lại không phải cũng rất tốt sao?”
Trần Nhạc Nghiên vừa nghe liền nhìn về phía Triệu Ngữ Trinh. Triệu Ngữ Trinh cũng ngơ ngác. Bà mối chỉ nói cầu thú Tô gia tiểu thư?
“Trinh Nương, Nghiên Nương.” Phía sau chính đường truyền đến giọng của lão thái thái.
Triệu Ngữ Trinh và Trần Nhạc Nghiên nghe tiếng vội đứng dậy.
Hai nha hoàn đỡ lão thái thái từ phía sau đi ra.
Triệu Ngữ Trinh vội đỡ lão thái thái ngồi xuống: “Mẫu thân, thân thể ngài còn chưa hoàn toàn bình phục, sao lại ra đây?”
“Ngày hôm qua xảy ra chuyện lớn như vậy, ngươi cho rằng ngươi bảo hạ nhân giấu ta, ta sẽ không nhìn ra manh mối sao? Tối qua sắc mặt ngươi xấu đến chết, ta gặng hỏi một nha đầu, nha đầu dám không nói cho ta sao?”
Triệu Ngữ Trinh nghe vậy không nói gì.
Lão thái thái ngay sau đó nhìn về phía phu thê Tô Khải Sơn đang vấn an nàng, cười nói: “Khó được Tô gia cao thượng. Nhà bình thường nếu nghe nói Hoài Ninh có mệnh cách như vậy, e là đều phải đến từ hôn. Trong loạn thế này, người tín nghĩa song toàn như Tô chủ bộ không nhiều.”
“Lão thái thái quá khen.” Tô Khải Sơn nói.
“Đây đều là lời thật lòng của lão thái thái ta, Tô chủ bộ không cần quá khiêm tốn.” Lão thái thái cười cười, nhìn về phía Trần Nhạc Nghiên nói: “Nghiên Nương à, cho người gọi Hoài Ninh tới đây. Đây là hôn sự của nàng, nên để nàng tự mình quyết định.”
Trần Nhạc Nghiên nghe vậy vội ra ngoài sảnh, phân phó một tiểu nha hoàn đi gọi Triệu Hoài Ninh.
Triệu Hoài Ninh vừa nghe người Tô gia đến, tưởng là đến từ hôn, liền vô cùng cao hứng đi tới. Vì tâm tình tốt, thấy Tô Khải Sơn và Từ Tuệ, nàng cũng vui vẻ hành lễ vấn an.
“Hoài Ninh à, lại đây.” Lão thái thái vẫy tay với cháu gái, “Tô bá bá của ngươi muốn vì Vãn Tình từ hôn, ý ngươi thế nào?”
“Được ạ.” Triệu Hoài Ninh đáp ứng vô cùng sảng khoái, “Có thể, hoàn toàn không có vấn đề.” Một màn xem mệnh này đúng là giúp nàng đại ân. Bằng không, nàng còn phải cố tình chọc cho Tô Vãn Tình chán ghét mình, chờ đến khi đối phương chán ghét nàng rồi từ hôn thì chẳng biết phải đợi tới khi nào.
Trần Nhạc Nghiên ngơ ngác nhìn nữ nhi trước mắt, mím môi. Không chỉ đáp ứng, còn lộ ra vui sướng nồng đậm như vậy là chuyện thế nào?
Tô Khải Sơn và Từ Tuệ cũng ngây ngẩn cả người. Sau đó trên mặt hiện lên một tia không vui. Nàng cao hứng như thể nữ nhi Vãn Tình của bọn họ là ôn thần, chỉ muốn mau mau tiễn đi vậy!!
“Khụ!” Lão thái thái ho nhẹ một tiếng, “Tô bá bá của ngươi là người cao thượng. Lui thân Vãn Tình rồi, hắn muốn gả Chỉ Thu tỷ tỷ cho ngươi, ngươi xem...”
“Hả?” Triệu Hoài Ninh kinh hãi. Trong sách đâu nói Tô Chỉ Thu được gả cho Triệu Hoài Ninh. Hơn nữa nàng đều sắp đi tìm chết rồi, đính thân với Tô Chỉ Thu chẳng phải là hại người ta sao?
“Không cần!!!” Triệu Hoài Ninh từ chối dứt khoát như chém đinh chặt sắt.
...
Tô Khải Sơn và Từ Tuệ sắc mặt sắc bén nhìn Triệu Hoài Ninh. Hai chữ không cần này có cần phải nói lớn tiếng như vậy không?? Nữ nhi của bọn họ có chỗ nào không xứng với một Triệu Hoài Ninh mang mệnh khất cái chứ? Nha đầu này quá không biết điều!
Tô Khải Sơn lạnh mặt nói: “Vậy hôn sự của ngươi và Vãn Tình cũng đừng lui. Tô gia ta không thể làm chuyện thất tín bội nghĩa. Chuyện đổi thân coi như ta chưa từng nhắc đến.”
Triệu Hoài Ninh vừa nghe, vậy không được. Nàng sao có thể để Tô Vãn Tình ở lại gây họa cho Triệu gia?
“Tô bá bá, ý ta là Chỉ Thu tỷ tỷ từ trước đến nay không thích để ý tới ta, ta sợ nàng sẽ không đồng ý. Ngươi xem như vậy được không? Hai nhà chúng ta đi nha môn từ hôn trước, miễn cho trì hoãn Vãn Tình tỷ tỷ. Còn về Chỉ Thu tỷ tỷ, nếu nàng đồng ý, hai nhà chúng ta lại kết thân, như thế nào?”
Tô Khải Sơn nghe vậy, sắc mặt hòa hoãn hơn. Hắn nhìn về phía trưởng bối Triệu gia nói: “Lão thái thái, Triệu chủ nhân, Trần phu tử, việc này các ngươi thấy thế nào?”
Lão thái thái cười nói: “Ta thấy chủ ý của Hoài Ninh rất tốt.”
Trần Nhạc Nghiên cũng phụ họa: “Ta cũng đồng ý.”
Tô Khải Sơn nhìn về phía Triệu Ngữ Trinh, nói: “Vậy... Triệu chủ nhân, hiện tại ngươi ta đi nha môn từ hôn?”
“Tô chủ bộ, mời.” Triệu Ngữ Trinh nói rồi cầm hôn thư đứng dậy.
Nhìn mấy người rời đi, Triệu Hoài Ninh đối diện với ánh mắt dò xét của Trần Nhạc Nghiên, lập tức chạy trốn. Nàng trở về phòng tắm rửa một phen, thay một bộ y phục, xếp những quyển sách đã xem chỉnh tề trên bàn, sau đó đi đến cửa đóng cửa rời đi!
Đêm khuya mộng về, khi bị bừng tỉnh, nàng đã suy nghĩ rất nhiều kiểu chết. Cuối cùng nàng quyết định tôn trọng Triệu Hoài Ninh trong sách một chút, đi Phượng Quyết Sơn nhảy vực!
Phượng Quyết Sơn xanh biếc một màu. Triệu Hoài Ninh đứng trên đỉnh núi, dang rộng hai cánh tay, nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy gió xuân phả vào mặt vô cùng dễ chịu.
“Diêm Quân! Ta đến đây!!!” Triệu Hoài Ninh nói rồi nhón chân, cúi người lao xuống... Sau đó, cảm giác phi thân như dự đoán không hề xuất hiện, chỉ có cảm giác cổ bị siết đến sắp không thở nổi.
“Ai?” Triệu Hoài Ninh quơ hai tay trong không trung, mở mắt, quay đầu nhìn lại, liền thấy một gương mặt lạnh băng không cảm xúc đang nhìn nàng, mà tay đối phương thì túm chặt cổ áo sau của nàng.
“Sắp bị ngươi siết chết rồi, có thể kéo ta về không?” Giọng Triệu Hoài Ninh khàn khàn, vô cùng khó chịu mà khẩn cầu. Nàng muốn chết, nhưng không muốn chết ngạt đau đớn như vậy!
Tô Chỉ Thu nghe vậy liền dùng lực kéo đối phương trở về.
Triệu Hoài Ninh loạng choạng lùi về sau hai bước, ngồi phịch xuống cỏ, há miệng thở dốc.
“Ngươi... hô, đến đây lúc nào?”
Tô Chỉ Thu ôm cánh tay đứng tại chỗ, từ trên cao nhìn xuống Triệu Hoài Ninh, nói: “Ta đã đến từ lâu. Vốn định đến xem ngày đó ngươi tới vách núi làm trò quỷ gì, sau đó không thu hoạch được gì nên đang muốn rời đi, về thư viện học. Nào ngờ phát hiện ngươi đã ở dưới chân núi, cho nên ta trốn sau cây. Không ngờ, ngươi lại muốn tự sát!”
Triệu Hoài Ninh nghe vậy cười nói: “Ta đã sớm nói với ngươi rồi, ta sắp chết.”
“Vì sao? Chỉ vì người khác nói ngươi là mệnh khất cái?” Tô Chỉ Thu cụp mắt.
“Xùy!” Triệu Hoài Ninh cười, “Ta việc gì phải để ý người khác nói gì? Mệnh ta do chính ta định đoạt!”
Tô Chỉ Thu nghe vậy trầm ngâm một lát, hỏi: “Vậy ngươi... là vì Vãn Tình muốn từ hôn với ngươi?”
Triệu Hoài Ninh vừa nghe đến đây thì vui vẻ: “Nực cười, ta ước gì nàng sớm từ hôn. Muội muội ngươi là người được voi đòi tiên, đứng núi này trông núi nọ, điển hình vừa muốn chỗ tốt lại vừa muốn thanh danh. Ta và nàng không phải người cùng đường. Hiện tại hai nhà từ hôn, ta cao hứng còn không kịp.”
Trong lòng Tô Chỉ Thu kinh ngạc. Đối phương từ khi nào nhìn muội muội nàng như vậy?
“Sau lưng nói xấu người khác, cũng không phải việc quân tử nên làm.”
Triệu Hoài Ninh nghe vậy đứng lên, nói: “Ta đang móc tim móc phổi nói với ngươi vài câu lâm chung, sao ngươi còn lôi đạo đức ra làm gì?”
“Ngươi vẫn muốn chết?” Tô Chỉ Thu không hiểu nổi, “Vì sao?”
“Nếu ta nói, ta xuống dưới tìm Diêm Quân uống rượu, ngươi tin không?” Triệu Hoài Ninh nhướng mày cười nói.
“Nhàm chán.”
Triệu Hoài Ninh thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc nói: “Rất vui được quen biết ngươi. Hy vọng ta ở dưới cửu tuyền có thể nhìn thấy ngươi tiến nhanh thẳng tới, đánh lui Liêu binh, được như ước nguyện.”
Triệu Hoài Ninh nói, nhân lúc Tô Chỉ Thu kinh ngạc, nhanh chóng chạy đến bên vách núi, nhảy xuống.
Tô Chỉ Thu thấy vậy thì kinh hãi, vội vàng chạy đến bên vách núi nhìn xuống. Chỉ thấy cành khô của cây cô tùng mọc hướng lên xuyên thẳng qua đai lưng phía sau của Triệu Hoài Ninh, cả người nàng theo thân cây đong đưa qua lại.
Trong lòng Triệu Hoài Ninh có một vạn câu mắng đang gào thét. Nàng bất đắc dĩ khoanh tay, mặt xám như tro tàn, mặc cho thân cây treo nàng lắc lư trong gió xuân!
Tác giả có lời muốn nói:
Tô Chỉ Thu:...... Ta cái gì cũng không thấy.
Triệu Hoài Ninh: Ngươi thà không nói lời nào còn hơn! Cảm ơn!
16-30