Chương 13: Lựa chọn của Chị Lệ
Không nghi ngờ gì nữa, việc Bùi Khải đến thăm đoàn đã kéo chậm tiến độ.
Tan làm muộn một phút, oán khí của dân công sở đủ triệu hồi mười Tà Kiếm Tiên.
Muộn nửa tiếng?
Tối nay về nhà lập tức làm búp bê nguyền rủa hắn.
Đặc biệt công việc ở căn cứ ghi hình vốn thường xuyên kéo dài tới tối.
Được tan đúng giờ đã hiếm.
Một khi bị trì hoãn, rất có thể làm tới nửa đêm.
Sáng hôm sau còn phải gặm bánh mì chạy tới làm tiếp.
Tần Nhiễm đã nhìn thấy khóe miệng mấy nhân viên giật giật.
Họ chẳng quan tâm người tới là đại nhân vật hay minh tinh nào.
Ở trong giới lâu rồi cũng quen.
Hơn nữa ân oán tình thù của đám nghệ sĩ giống hệt phim truyền hình, chẳng liên quan gì dân làm công.
Trong lòng người làm công chỉ có hai việc.
Nghỉ ngơi.
Kiếm tiền.
Mọi thứ khác tránh sang bên.
Nhân viên dẫn Bùi Khải vào hàng ghế đầu, nơi có góc nhìn đẹp nhất, cười nói nhiệt tình.
Chỉ nhìn khẩu hình, Tần Nhiễm cũng đoán được.
Nàng ngồi cạnh Chị Lệ, bắt chước giọng:
"Ôi, thật ngại quá. Lăng Diệu Hàm tiểu thư còn mấy nhóm nữa mới ra. Ngài yên tâm, vũ mỹ của chúng tôi đều do chuyên gia phụ trách, nhất định sẽ quay toàn bộ vẻ đẹp của Lăng Diệu Hàm tiểu thư."
Chị Lệ bật cười.
"Hay em cũng công khai thân phận boss Cửu Thập Cửu Hỗ Ngu, để bọn họ phục vụ em gói siêu VIP?"
Tần Nhiễm bĩu môi.
"Không cần. Chẳng phải làm phiền người khác sao?"
Nhưng việc làm phiền còn chưa hết.
Bùi Khải mang tới rất nhiều đồ uống, kem và bánh ngọt.
Nhân viên công ty hắn phát cho tất cả mọi người.
Tần Nhiễm và Chị Lệ cũng mỗi người một phần.
Nước chanh xanh ướp lạnh.
Kem nhãn hiệu lớn, một hộp nhỏ đã hơn hai mươi.
Bánh dâu cũng tầm hai mươi.
Cộng lại mỗi suất hơn năm mươi.
Nếu phát xong cho mọi người tự xử lý thì ai cũng vui.
Nhưng Bùi Khải lại nói:
"Trời nóng. Mọi người nghỉ một lát, ăn xong rồi làm tiếp."
Một câu lập tức khiến nhân viên vừa vui vì có đồ ăn lại tối mặt sau lưng.
Việc vẫn nằm đó.
Ăn xong chỉ đồng nghĩa giờ về muộn hơn.
Nhưng đại boss đã tới thăm đoàn, chắc chắn muốn nhìn mọi người ăn quà rồi cảm động.
Khác hẳn lần Tần Nhiễm bảo Chị Lệ phát nước.
Hôm ấy chọn lúc mọi người rảnh.
Phát xong là xong.
Muốn uống lúc nào tùy.
Còn bây giờ…
Một món quà nhỏ nhận vào, vừa vui vừa khó chịu.
Tần Nhiễm thì rất thẳng thắn.
Mở kem.
Lấy thìa dưới nắp.
Ăn luôn.
Kem hơi mềm vì vận chuyển, vừa đủ múc.
Đưa vào miệng liền cảm nhận được vị lạnh.
Nàng ăn khá vui.
Chị Lệ lại đưa phần mình cho trợ lý.
Trợ lý cười híp mắt cất bánh, ăn luôn hai hộp kem.
Các nhân viên khác cũng đành chấp nhận số phận.
Biết không ăn xong thì chưa làm tiếp được.
Khổ nhất là nhóm nghệ sĩ tiếp theo.
Chờ phía sau hơn nửa tiếng cho năm phút biểu diễn.
Nếu có công ty lớn, nhân viên còn phải giải thích với Bùi Khải để họ lên trước.
Bây giờ vẫn chưa xuất hiện, chứng minh so với Bùi Khải, nhóm đó không quan trọng.
Nửa tiếng sau, thấy mọi người ăn gần xong, Bùi Khải gật đầu ra hiệu tiếp tục.
Nhân viên phụ trách như được đại xá, lập tức gọi mọi người làm việc.
Nhóm chờ lâu cuối cùng cũng ra.
Họ vất vả chờ hơn nửa tiếng cho vài phút trên sân khấu.
Chỉ có quản lý phía sau để tâm.
Qua thêm vài nhóm, cuối cùng đến Lăng Diệu Hàm.
Nhóm nàng rất bình thản.
Tần Nhiễm mắt tinh còn thấy mẩu bánh nhỏ dính ở khóe môi một thành viên.
Nàng theo phản xạ sờ miệng mình.
Không có gì mới yên tâm.
Chị Lệ châm chọc:
"Đồ người ta cho mà em ăn vui ghê."
"Ngày nào thân phận bị lộ, không biết người ta sẽ lấy chuyện này làm đề tài thế nào."
Tần Nhiễm chẳng quan tâm.
Cùng lắm nàng chỉ là nữ sinh bình thường.
Hiện giờ ai rảnh chụp nàng?
Nước còn khá ngon nữa.
Chị Lệ nhìn nàng, tức không biết nói gì.
Lại nhìn Bùi Khải phía xa.
Bùi Khải làm việc hơi khó chịu thật, nhưng khí thế nhìn vẫn rất giống tổng tài.
Nào như boss nhà mình.
Nhìn kiểu gì cũng là nữ sinh nghèo.
Chị Lệ còn đang chửi thầm thì thấy Bùi Khải sau khi xem Lăng Diệu Hàm biểu diễn xong, đi thẳng về phía họ.
Ban đầu nàng tưởng hắn tìm Tần Nhiễm.
Cửu Thập Cửu Hỗ Ngu một hơi rút được lượng tiền mặt lớn như vậy, chắc chắn gia thế sâu.
Các hào môn Kinh Thành có khi đều biết nhau.
Nàng còn đang chờ xem kịch.
Kết quả Bùi Khải tìm nàng.
"Nghiêm Lệ tiểu thư, lâu rồi không gặp."
"Trước đây công ty tôi cũng từng gửi lời mời làm việc tới cô. Không ngờ cô lại từ chối chúng tôi, chuyển sang một công ty mới không danh tiếng."
Chị Lệ nghe hắn gọi "Nghiêm Lệ", khựng một chút.
Thậm chí hơi xấu hổ.
Chủ yếu là nàng không thích người khác gọi tên thật.
"Nghiêm Lệ" nghe gần giống "nghiêm khắc", vừa dữ vừa hơi quê.
Ngay cả Tần Nhiễm cũng gọi Chị Lệ.
Nếu thật sự muốn gọi tên, có thể gọi tên tiếng Anh Lily mà.
Bùi Khải nói xong nàng mới nhớ ra.
Đúng là công ty hắn từng thông qua headhunter mời mình.
Nhưng công ty quá lớn, tầng quản lý phức tạp.
Ngoài Bùi Khải độc quyền, còn rất nhiều cổ đông và lãnh đạo.
Chị Lệ vừa hết hợp đồng với công ty cũ, khó khăn lắm mới thoát khỏi cảnh nhiều sếp quản, đương nhiên không muốn nhảy sang nơi tương tự.
Hơn nữa nàng còn nghe nói Bùi Khải tìm mình để đóng gói hình tượng cho một đại tiểu thư có quan hệ rất thân với hắn.
Chỉ nghĩ cũng biết Bùi Khải sẽ có hàng loạt yêu cầu.
Chị Lệ chỉ muốn tìm một boss.
Không muốn tìm một ông tổ.
Thế nên từ chối vô cùng lịch sự.
Sau đó nhìn thấy điều kiện của Cửu Thập Cửu Hỗ Ngu:
Không can thiệp vào công việc chuyên môn.
Chỉ cần chịu trách nhiệm với tổng giám đốc và boss.
Quá hấp dẫn.
Đây mới là quyền lực một quản lý kim bài nên có.
Ban đầu Chị Lệ còn lo boss thật sự chẳng dễ nói chuyện đến thế.
Không ngờ…
Dễ hơn tưởng tượng quá nhiều.
Chỉ là chẳng ngờ hôm nay lại gặp Bùi Khải.
Chị Lệ cười xã giao.
"Chuyện này mà… Cửu Thập Cửu Hỗ Ngu tuy là công ty mới nhưng rất có sức sống, toàn người trẻ dám nghĩ dám làm. Bọn họ kiên trì mời nên cuối cùng tôi mới đồng ý."
"Đương nhiên công ty của Bùi tổng cũng là công ty lớn nổi tiếng trong ngành. Không thể gia nhập quý công ty, tôi cũng rất tiếc."
Người lớn bẩn thỉu dù trong lòng chẳng coi ra gì, ngoài mặt vẫn phải khen nhau.
Tần Nhiễm có tuổi thật cộng hai đời còn lớn hơn Chị Lệ hai tuổi đang ngồi bên cạnh âm thầm chửi.
Không ngờ Bùi Khải lại chú ý tới nàng.
"Vị này là nghệ sĩ mới của quý công ty?"
"Tôi cứ tưởng Nghiêm Lệ tiểu thư từ chối tôi vì không muốn phụ trách Diệu Diệu có bối cảnh. Xem ra cũng không hoàn toàn như vậy."
Không thể không nói, mắt Bùi Khải khá chuẩn.
Tần Nhiễm thường ngày rất kín tiếng.
Nhưng kiếp trước từ nhỏ đã được mẹ thuê giáo viên lễ nghi nghiêm khắc dạy dỗ.
Ngồi.
Đứng.
Đi.
Ngay cả uống nước thế nào cũng bị quy định.
Kiếp này tùy tính hơn, nhưng tư thái ngấm vào xương vẫn còn.
Bùi Khải cũng được dạy từ nhỏ.
Lăng Diệu Hàm bên cạnh hắn càng là mẫu đại tiểu thư điển hình.
Vì thế chỉ nhìn đã nhận ra Tần Nhiễm từng được huấn luyện nghiêm khắc.
Thuê giáo viên lễ nghi lâu dài không rẻ.
Loại khí chất hình thành tự nhiên này rõ ràng được dạy từ nhỏ.
Gia đình bình thường rất khó làm được.
Cũng không giống nhà giàu mới nổi.
Chị Lệ nhìn Tần Nhiễm, thầm nghĩ:
Quả nhiên phú gia tử đệ nhìn nhau là nhận ra.
Dù chưa đoán được nhà nào, Bùi Khải vẫn thấy nàng có tiền.
Chị Lệ còn chưa mở miệng, Tần Nhiễm đã cười.
Nụ cười không rực rỡ.
Thậm chí hơi lạnh.
"Vị… tổng giám đốc này, ngài nhìn tôi chỗ nào giống người có thể làm nghệ sĩ?"
"Không khéo lắm."
"Tôi chỉ là người chạy việc vặt."