Chương 3: Thế giới tiểu thuyết
Năm mười chín tuổi, Tần Nhiễm lại một lần nữa trở thành học muội của Úc Thư Mạn.
Úc Thư Mạn vẫn luôn giữ liên lạc với nàng.
Tần Nhiễm cũng không hiểu vì sao Úc Thư Mạn có thể kiên trì nói chuyện với một người như mình lâu đến vậy.
Tần Nhiễm rất trạch, vẻ ngoài lúc nào cũng ủ rũ đến mức Úc Thư Mạn thường phải lấy chính trải nghiệm của mình ra an ủi nàng.
Nàng không có mấy liên hệ với thế giới này.
Bạn bè chẳng bao nhiêu.
Còn họ hàng?
Nửa người cũng không có.
Tần Nhiễm trả lời tin nhắn cũng chẳng nhiệt tình.
Nhưng Úc Thư Mạn cứ nói mãi.
Nàng thường xuyên chia sẻ đủ chuyện qua ứng dụng nhắn tin, lắm lời đến mức Tần Nhiễm từng nghi mình bị xem như nhật ký điện tử.
Thế nhưng Tần Nhiễm không thấy phiền.
Bởi mỗi khi đọc những lời ấy, trong đầu nàng luôn hiện lên nụ cười của Úc Thư Mạn.
Đến lúc này, Tần Nhiễm buộc phải thừa nhận.
Nàng đã yêu Úc Thư Mạn từ cái nhìn đầu tiên.
Không những thế, còn cắm rễ sâu đến mức nhổ cũng chẳng nhúc nhích.
Thỉnh thoảng Tần Nhiễm cũng tự hỏi, sao mình lại có thể thích Úc Thư Mạn?
Nàng không cho rằng bản thân bẩm sinh thích phụ nữ.
Kiếp trước chưa từng yêu ai, cũng chẳng có thiện cảm đặc biệt với người nào.
Dù là trạch nữ, phim hoạt hình bách hợp nàng vẫn từng xem, nhưng quả thực chưa từng nảy sinh cảm giác như thế với phụ nữ.
Cho đến hiện tại.
Chỉ cần nhận được tin nhắn của Úc Thư Mạn, nàng sẽ nhớ tới nụ cười ấy, rồi cả trái tim trở nên mềm nhũn.
Nếu như thế còn không gọi là tình yêu, Tần Nhiễm cũng chẳng biết thứ gì mới được tính.
Nghĩ lại, có lẽ ngay trong buổi chiều hoàng hôn hôm ấy, khi ánh vàng ấm áp phủ lên người Úc Thư Mạn, làm nụ cười nàng ấy sáng rực, trái tim Tần Nhiễm đã rơi lại ở nơi đó.
Nhưng nhận ra lòng mình, Tần Nhiễm vẫn không theo đuổi.
Nàng vốn không phải kiểu người chủ động.
Hơn nữa tất cả đều đang sống trong thế giới hiện thực. Mẹ Úc Thư Mạn còn bệnh nặng. Nếu nàng tùy tiện kéo Úc Thư Mạn bước lên con đường yêu đồng giới, chưa chắc đã là chuyện tốt.
Điều đau khổ nhất trên đời có lẽ chính là thích một người, nhưng lại phát hiện tình yêu của mình đối với người ấy có thể trở thành gánh nặng.
Vì vậy, Tần Nhiễm chỉ có thể chôn tình cảm ấy xuống đáy lòng.
Lấy thân phận học muội của Úc Thư Mạn ở cạnh nàng.
Thưởng thức vị đắng mang tên đơn phương.
Dù vậy, nàng vẫn bước theo dấu chân Úc Thư Mạn, thi vào cùng trường đại học.
Ngày nhập học, nàng kéo vali đứng trước cổng chờ.
Đó là việc Úc Thư Mạn đã hẹn từ trước.
Nàng ấy nói, làm học tỷ thì đương nhiên phải chăm sóc học muội.
Tần Nhiễm vẫn là bộ dạng cũ: tóc hơi rối phủ quanh đầu, kính tròn che gần nửa gương mặt, quần áo quê mùa, loại người người khác liếc qua rồi quên ngay.
Một vali, một túi máy tính.
Giữa cổng trường đông đúc, nàng gần như không có chút tồn tại.
Úc Thư Mạn thì hoàn toàn ngược lại.
So với ba năm trước, nàng càng rực rỡ hơn.
Vốn đã xinh đẹp, sau khi lên đại học lại càng thu hút ánh mắt.
Hôm ấy nàng mặc rất đơn giản: áo phông trắng, quần short jean, dép sandal trắng.
Cả người như viết bốn chữ "thanh xuân rực rỡ".
Mái tóc đuôi ngựa nghiêm chỉnh thời cấp ba giờ đã đổi thành búi tóc. Vài sợi tóc nghịch ngợm rơi xuống, lại càng làm gương mặt xinh đẹp nổi bật.
Dưới khóe môi nàng còn có một nốt ruồi nhỏ, khiến khuôn mặt vốn hơi non nớt bỗng thêm vài phần trưởng thành.
Chỉ cần đứng đó giơ tay vẫy Tần Nhiễm, nàng đã vô thức hấp dẫn ánh mắt của những người xung quanh.
Tần Nhiễm nhìn đến mức tim cũng rung lên.
May mà cặp kính che đi gần hết cảm xúc.
Úc Thư Mạn tới trước mặt nàng, mỉm cười.
"Không ngờ ba năm trôi qua, em vẫn là học muội của chị."
Ba năm trước, Úc Thư Mạn lớp mười hai, Tần Nhiễm lớp mười.
Ba năm sau, Úc Thư Mạn năm ba, Tần Nhiễm năm nhất.
Thời gian hai người ở cạnh nhau không nhiều.
Tần Nhiễm mới nhập học một năm thì Úc Thư Mạn đã tốt nghiệp cấp ba. Ngoài việc nhắn tin qua điện thoại, gần như không còn giao điểm.
Hai năm không gặp, Úc Thư Mạn vẫn giống hệt trước kia.
Nhiệt tình như một ngọn lửa.
Theo lý, kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông Tần Nhiễm vẫn có thể gặp nàng.
Nhưng Úc Thư Mạn đều bận làm thêm, kiếm học phí và sinh hoạt phí, đồng thời tích góp để trả lại ân tình của "nhân sĩ hảo tâm".
Biết Tần Nhiễm không có người thân, vừa nghe nàng thi vào cùng trường, Úc Thư Mạn đã quyết định tới giúp.
Nàng thuần thục dẫn Tần Nhiễm đến ký túc xá, cùng trải giường, nhận đồ của trường, sau đó đưa nàng đến trung tâm sinh viên nạp tiền vào thẻ.
Biết hoàn cảnh Tần Nhiễm, Úc Thư Mạn còn nhỏ giọng hỏi:
"Em có tiền trong người không?"
"Có."
Vẫn là tiền hoàn từ việc nạp cho chị đấy.
Tần Nhiễm trực tiếp nạp một nghìn.
Sau đó Úc Thư Mạn dẫn nàng đi nhận biết cửa hàng, chỉ cho nàng nhà ăn nào rẻ mà ngon.
Buổi trưa, học tỷ nghĩa khí dẫn học muội lên tầng ba nhà ăn số một, mời ăn món xào.
Chỉ có hai người mà gọi hai món mặn, hai món chay, một canh.
Tần Nhiễm kéo Úc Thư Mạn lại, bảo quá nhiều, quá tốn.
Úc Thư Mạn lại chẳng để tâm.
"Hiếm khi mới ăn một bữa mà. Không hết thì chị gói lại, tối ăn tiếp."
Sau ngày ấy, cứ tới cuối tuần, Úc Thư Mạn lại tìm Tần Nhiễm đi làm thêm cùng.
Năm ba ít tiết.
Những buổi sáng hay chiều không có lớp, Úc Thư Mạn cũng thường vào khu thương mại trong thành phố phát tờ rơi, mặc đồ thú bông, kiếm chút tiền.
Tần Nhiễm luôn lo nàng gặp chuyện.
Úc Thư Mạn quá đẹp.
Đẹp đến mức giống tiên nữ vô tình rơi vào giữa đám người trần.
Dù mặc đồ thú bông nóng đến đổ mồ hôi, khi tháo đầu thú ra rồi mỉm cười, vẫn đủ khiến người khác nhìn ngây người.
Ngay cả mồ hôi trên tóc cũng như phát sáng dưới nắng.
Nàng thường về rất muộn.
An ninh hiện tại không tệ, nhưng chẳng ai đảm bảo không gặp người có ý đồ xấu.
Là phụ nữ, sống trên đời vốn đã có quá nhiều bất tiện. Một khi thật sự xảy ra chuyện, hối hận cũng vô dụng.
Đối diện lời khuyên của Tần Nhiễm, Úc Thư Mạn chỉ bật cười:
"Học muội, hồi cấp hai cấp ba em còn từng trực ca tối ở siêu thị mà. Đừng lo cho chị."
Quả thật Úc Thư Mạn không gặp chuyện xấu.
Ngược lại còn gặp một chuyện khá tốt.
Nàng được người săn tìm tài năng nhìn trúng.
Gương mặt quá nổi bật, đến mức chỉ đứng ven đường phát tờ rơi cũng bị quản lý của công ty giải trí để ý ngay.
Chuyện này khiến Úc Thư Mạn do dự rất lâu.
Về trường, nàng bàn với Tần Nhiễm mãi.
Tần Nhiễm nhìn một cái là biết Úc Thư Mạn đã động lòng.
Nàng chỉ nói:
"Cứ làm theo điều học tỷ thật sự muốn."
Hai ngày sau, Úc Thư Mạn nhắn rằng nàng vẫn muốn thử.
Công ty giải trí kia đối xử với nàng không tệ, chỉ là quá nhỏ, chẳng có tài nguyên gì.
Tìm tới tìm lui, tài nguyên lớn nhất cũng chỉ là một chương trình tuyển chọn thần tượng.
Bọn họ tốn không ít công sức mới nhét được Úc Thư Mạn vào.
Nhưng khi nghe tên chương trình, Tần Nhiễm lại cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
Tên chương trình khá trung nhị.
《Xuất Đạo Đi! Thiếu Nữ》.
Càng nghe, Tần Nhiễm càng bất an.
Cuối cùng nàng tìm người mua một phần tài liệu nội bộ.
Quy tắc nạp tiền của hệ thống có lỗ hổng.
Chỉ cần gắn mác "vì Úc Thư Mạn", nàng gần như có thể trực tiếp tiêu tiền.
Dù sao mục đích của hệ thống vốn là biến ký chủ thành thần hào. Nó là hệ thống của truyện sảng văn, tất nhiên chẳng rảnh đi làm khó ký chủ.
Dựa vào lỗ hổng ấy, Tần Nhiễm muốn moi bao nhiêu tiền cũng được.
Chỉ là trước nay nàng chưa từng muốn sử dụng nhiều.
Cho đến khi đọc xong tài liệu trong tay.
Tần Nhiễm ngồi trong ký túc xá, chân mày nhíu chặt.
Nàng không thể kể chuyện này với bất kỳ ai.
Bởi nàng phát hiện ra——
Thế giới mình đang sống hóa ra là một thế giới tiểu thuyết.
Nàng không đơn thuần là trọng sinh, xuyên tới thế giới khác.
Mà là kiểu "xuyên sách" vô cùng phổ biến trước khi nàng xuyên qua.
Vinh dự trở thành một nhân vật qua đường chưa từng được nhắc tới.
Ngay cả một chữ trong nguyên tác cũng không có.
Úc Thư Mạn thì kém may mắn hơn.
Nàng là nữ phụ.
Lại còn là nữ phụ độc ác.
Hơn nữa còn là tổ đối chiếu của nữ chính.
Đất diễn không nhiều, bởi nàng chủ yếu xuất hiện ở phần đầu câu chuyện. Sau đó chỉ thỉnh thoảng được nhân vật khác nhắc tới.
Mà những lần được nhắc tới đều là để nói nàng thảm đến mức nào.
Phần mở đầu của câu chuyện chính là chương trình 《Xuất Đạo Đi! Thiếu Nữ》.
Đây cũng là khởi điểm để nữ chính tiến vào giới giải trí.
Nữ chính tỏa sáng rực rỡ.
Còn Úc Thư Mạn, với tư cách tổ đối chiếu, bị giẫm xuống tận bụi đất.
Những ký ức từ kiếp trước dần quay lại.
Tần Nhiễm không hiểu vì sao mình lại xuyên vào một cuốn tiểu thuyết từng đọc.
Nàng có thức đêm đọc bộ này đâu!
Bây giờ nàng chỉ có thể cố gắng nhớ lại nội dung.
Đây là câu chuyện nữ chính xông pha giới giải trí.
Nữ chính sở hữu vô số thân phận bí mật: đại thần thiết kế trong giới thời trang, đại thần ca hát trong giới cổ phong, thậm chí còn nghiên cứu sâu về Đông y, là đồ đệ của một vị đại sư.
Không chỉ vậy, đây còn là truyện đoàn sủng.
Nữ chính có ba người anh trai, cùng một tổng tài thanh mai trúc mã.
Nàng vào giới giải trí chỉ để chơi thử.
Sau đó thuận lý thành chương nổi tiếng khắp cả nước.
Được tổng tài thanh mai trúc mã hộ tống suốt đường, cuối cùng nàng trở thành đỉnh lưu rồi sống hạnh phúc bên nam chính.
Còn Úc Thư Mạn?
Chỉ là nữ phụ độc ác bị dùng làm đá kê chân cho nữ chính ngay phần mở đầu.
Ấn tượng của Tần Nhiễm về nữ phụ này vốn không sâu.
Nàng chỉ nhớ mang máng một câu:
"Ả tự cam sa ngã, vậy mà lại tới những bữa tiệc kiểu đó bồi rượu."
Tần Nhiễm siết chặt nắm tay.
Đùa cái gì vậy?
Ai dám bắt học tỷ của nàng đi bồi rượu?!