Chương 57: Mô phỏng yêu đương — “Ngươi muốn cùng ai yêu tay ba?”

Chương 57: Mô phỏng yêu đương — “Ngươi muốn cùng ai yêu tay ba?”

Thanh Mai Là Gái Thẳng Hệ Quyến Rũ [Giới Giải Trí] · ~2.227 từ · 11 phút đọc · 57/80

Hạ Dạng Tri thừa nhận mình đã lừa nàng.

Một luồng ấm áp chảy qua lồng ngực Chu Hàm Căng, theo mạch máu lan khắp người.

Nàng nhìn chằm chằm Hạ Dạng Tri.

Đôi mắt đen ướt.

Gương mặt phơn phớt hồng.

Yết hầu trắng như sứ khẽ động.

Khiến người ta muốn hôn.

Nhưng nàng không hôn.

Ngoài tình yêu và ham muốn khiến người ta say mê, nàng còn có chuyện quan trọng hơn cần hỏi.

“Vậy câu trước đây ngươi nói, rằng sẽ không thích ta…”

“Có phải cũng lừa ta không?”

Hạ Dạng Tri nghe thấy nhịp tim mình dồn dập.

Nàng hé môi, còn chưa nghĩ xong phải nói gì thì đầu ngón tay Chu Hàm Căng đã đặt lên môi.

“Câu này ngươi có thể lừa ta.”

Hạ Dạng Tri thoáng ngạc nhiên.

“Cái gì?”

Chu Hàm Căng nhìn môi nàng.

Thẳng thắn nói:

“Ta chỉ muốn nghe một đáp án.”

Hương lạnh quanh quẩn.

Không gian dường như trở nên chật hẹp.

Hơi thở Hạ Dạng Tri khựng lại.

Đáp án vốn có hai.

Nhưng Chu Hàm Căng chỉ muốn nghe một.

Cho dù là nói dối cũng được.

Hạ Dạng Tri bỗng nhận ra, có lẽ Chu Hàm Căng cũng giống mọi người, bị vẻ ngoài lạnh nhạt bình tĩnh của nàng đánh lừa.

Thật ra trong tình cảm nàng không mạnh mẽ.

Giống một lon nước đã uống hết.

Nhìn tưởng đầy.

Nhưng chỉ cần bóp nhẹ là móp.

Hai người quen nhau nhiều năm.

Hạ Dạng Tri yêu thầm nhiều năm.

Không ai biết.

Nàng đã quen trốn sau lớp vỏ cứng mang tên tình bạn, một mình liếm láp vết thương của tình yêu đơn phương.

Muốn đập vỡ lớp vỏ ấy…

Nàng không dám nghĩ.

Trên đời, chuyện xấu luôn có vẻ mạnh hơn chuyện tốt.

Kết quả có thể khiến nàng hạnh phúc.

Nhưng trái tim vẫn sợ.

Nàng nhìn Chu Hàm Căng.

Lại cảm thấy mình dường như không thật sự nhìn nàng.

Có lẽ bởi trong lòng đang trốn tránh.

Giống một con rùa chui trở vào mai.

Rồi con rùa nhỏ chỉ dám thò nửa cái đầu ra.

Hạ Dạng Tri hỏi:

“A Căng.”

“Có phải ngươi nhập vai rồi không?”

Chu Hàm Căng nhướng mày, bật cười.

Ánh sáng ấm phủ lên mày mắt nàng.

Chóp mũi trắng gần như trong suốt.

Nàng đưa cho Hạ Dạng Tri lựa chọn A và B.

Vậy mà học sinh giỏi này lại tự sáng tạo ra phương án C?

Còn hỏi ngược người ra đề xem có ra sai không.

Hạ Dạng Tri khựng lại.

Chu Hàm Căng trông có vẻ rất vui.

Là không để ý câu trả lời?

Hay tức quá hóa vui?

Chu Hàm Căng rũ mắt.

Đầu ngón tay quấn lấy một lọn tóc của Hạ Dạng Tri.

Mùi dầu gội dịu nhẹ lan tới chóp mũi.

Rất thơm.

Bất cứ mùi hương nào một khi liên quan đến Hạ Dạng Tri đều trở nên hấp dẫn.

Chu Hàm Căng chậm rãi nhìn lên.

“Tri Tri.”

“Ý ngươi là lúc ta diễn Phương Minh Mị, ta đem cảm xúc yêu đương của nàng với Đào Chanh chiếu sang đời thật, rồi yêu luôn người đang diễn cùng ta là ngươi sao?”

“Nhưng hình như người nhầm nhân vật với hiện thực không phải ta.”

“Mà là một người khác.”

Hạ Dạng Tri: “…”

Chỉ thiếu đọc luôn số giấy tờ của nàng.

Nàng nói:

“Lần đó ta thật sự không cố ý.”

“Cố ý cũng không sao.”

Chu Hàm Căng áp sát mặt nàng, chậm rãi nói:

“Nhưng ta muốn giải thích rõ.”

“Ta không nhập vai.”

“Các nàng quen nhau không lâu bằng chúng ta.”

“Ta cũng chẳng đến mức đi so với nhân vật trong kịch bản xem ai yêu sâu hơn.”

“Nhưng ta muốn ngươi biết, ta sẽ không nhận nhầm bất cứ ai thành ngươi.”

“Ngươi cũng không phải người thay thế cho bất kỳ ai.”

“Cho dù không diễn Phương Minh Mị, ta vẫn sẽ thích ngươi.”

“Chỉ là có lẽ phải chậm thêm một chút ta mới nhận ra tâm ý.”

Mày mắt Chu Hàm Căng vừa quyến rũ vừa dịu.

Khóe mắt và khóe môi cùng cong lên.

“Nhưng ta sẽ không không diễn Phương Minh Mị.”

“Ta không muốn nhìn ngươi cùng người khác quay phim tình cảm.”

“Ta sẽ đuổi theo ngươi tới đoàn phim.”

“Rồi đến một thời điểm nào đó, ta sẽ nhận ra mình thích ngươi.”

Mắt Hạ Dạng Tri cay lên.

Đường nét xinh đẹp của Chu Hàm Căng dần trở nên mơ hồ.

Chu Hàm Căng nâng gương mặt trắng như ngọc của nàng.

“Cho nên…”

“Tri Tri.”

“Ngươi có muốn ở bên ta không?”

Nghe nàng nói, mặt Hạ Dạng Tri nóng bừng như bị nắng chiếu.

Đầu óc choáng váng.

Suýt cắn trúng đầu lưỡi.

Giọng cũng trở nên mơ hồ.

“Đột ngột quá.”

Nhưng nàng hiểu tính cách Chu Hàm Căng hơn bất kỳ ai.

Hôm qua vừa ám chỉ rằng bạn tốt có thể thành người yêu.

Kéo tới hôm nay mới thật sự nói rõ mục đích, với Chu Hàm Căng đã gần như kiên nhẫn suốt một năm.

Ngày còn học mẫu giáo.

Cô giáo phát hình dán cho các bạn nhỏ.

Vừa nói tới câu “có thể dán lên thứ mình thích…”

Hai chữ “đồ vật” còn chưa kịp nói ra, Chu Hàm Căng đã lạch bạch đem hoa đỏ nhỏ, vịt con, mặt cười dán hết lên cánh tay Hạ Dạng Tri.

Sau đó còn đắc ý xin cô giáo khen mình là người đầu tiên dán xong.

Mức kiên nhẫn có thể thấy rõ.

Hạ Dạng Tri hỏi:

“Vậy sao tối qua ngươi không hỏi tiếp?”

Chu Hàm Căng chớp đôi mắt đào hoa đẹp đẽ, kéo dài giọng:

“Tất nhiên là cố ý cho ngươi thời gian suy nghĩ chuyện bạn tốt biến thành người yêu.”

Hạ Dạng Tri: “…”

Nguyên một ngày.

Thật là thời gian vô cùng đầy đủ.

Chu Hàm Căng:

“Ngươi chuẩn bị tâm lý xong chưa?”

Hạ Dạng Tri:

“…Chưa.”

Chu Hàm Căng hôn lên má nàng.

Hơi ấm lẫn trong hương thơm.

“Vậy cho ta cơ hội đường đường chính chính theo đuổi ngươi.”

Đường đường chính chính.

Theo đuổi nàng.

Cổ họng Hạ Dạng Tri ngứa lên.

Nàng vốn đã thích Chu Hàm Căng.

Còn nói gì tới chuyện để đối phương theo đuổi?

Không phải không thích.

Mà là yêu thầm quá lâu, nàng không dám phá vỡ quan hệ bạn tốt.

Giống người sắp chìm.

Ngay cả dũng khí đưa tay vớt khúc gỗ nổi trước mặt cũng không có.

Đào Chanh và Phương Minh Mị chính là ví dụ rõ nhất.

Bạn tốt thành người yêu.

Tính cách khác biệt rồi mâu thuẫn.

Cuối cùng đường ai nấy đi.

Chu Hàm Căng hỏi:

“Sao ngươi không hỏi đường đường chính chính là thế nào?”

Hạ Dạng Tri sửng sốt.

“Là thế nào?”

Chu Hàm Căng liếc nàng, cười rực rỡ.

“Là để tất cả mọi người đều biết ta muốn theo đuổi ngươi.”

“Oanh oanh liệt liệt.”

“Gióng trống khua chiêng.”

Hạ Dạng Tri lập tức:

“Không được.”

Chu Hàm Căng chọc má nàng.

“Ngươi vẫn thích lén lút nhặt rác mà yêu sao?”

Hạ Dạng Tri: “…”

Nàng nói:

“Ngươi còn nhớ ta từng làm trắc nghiệm tính cách không?”

“Ta thuộc kiểu hướng nội.”

“Nếu có người công khai theo đuổi ta, ta sẽ rút khỏi giới.”

Nàng không dám tưởng tượng Chu Hàm Căng cho bắn pháo hoa vàng tạo thành ba chữ “Hạ Dạng Tri” để tỏ tình.

Hay mua màn hình quảng cáo khổng lồ giữa khu thương mại, chiếu ảnh nàng kèm câu “Người phụ nữ ta yêu đẹp nhất”.

Những chuyện này Chu Hàm Căng hoàn toàn làm được.

Chu Hàm Căng nhìn nàng thật sâu.

Thà rời giới cũng không nói không cho nàng theo đuổi.

Tri Tri trong tiềm thức quả nhiên cũng yêu nàng đến mức không chịu nổi.

Chu Hàm Căng nói:

“Không thể đường đường chính chính thì ta lén theo đuổi.”

Hàng mi Hạ Dạng Tri khẽ rung.

“A Căng.”

“Ngươi hỏi lại ta câu lúc nãy đi.”

“Câu hỏi ta có lừa ngươi hay không.”

Chu Hàm Căng nâng tay nàng, như muốn hôn đầu ngón tay.

Giọng chậm rãi:

“Ngươi nói sẽ không thích ta.”

“Có phải lừa ta không?”

Hạ Dạng Tri nói:

“Phải.”

Cho nên.

Không cần theo đuổi nàng.

Tim Chu Hàm Căng đập nhanh.

Nàng từng tưởng mình đã thích Hạ Dạng Tri tới mức không thể thích hơn nữa.

Nhưng lúc này lại phát hiện.

Hóa ra còn có thể yêu thêm.

Hạ Dạng Tri nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Nhưng ngươi có thể cho ta thêm chút thời gian không?”

“A Căng, trước đây chúng ta là bạn tốt.”

“Cả hai lại chưa từng yêu.”

“Không ai biết yêu đương thật sự là thế nào.”

“Tốt hay xấu.”

Chu Hàm Căng:

“Chẳng phải chúng ta đã yêu trong phim rồi sao?”

Hạ Dạng Tri thành thật hỏi:

“Ngươi thấy giống nhau à?”

Chu Hàm Căng do dự.

“Không giống lắm.”

“Ta cũng nghĩ vậy.”

Hẹn hò trên đời nhìn chung chẳng khác nhau nhiều.

Người yêu cũng được.

Bạn tốt cũng thế.

Đi xem phim, dạo công viên, hóng gió biển, làm đồ thủ công, ăn uống…

Các hoạt động gần như trùng lặp.

Khác biệt nằm ở quan hệ.

Quan hệ khác nhau sẽ sinh ra cảm xúc khác nhau.

Giống Đào Chanh và Phương Minh Mị.

Cuộc hẹn của họ có thể giống hàng vạn cặp tình nhân khác.

Cũng giống hàng vạn đôi bạn thân.

Nhưng lời họ nói với nhau, tình yêu chảy giữa hai người, cảm xúc trong lòng…

Là một bản duy nhất trên đời.

Hạ Dạng Tri nói:

“Hơn nữa, hình tam giác là quan hệ ổn định nhất.”

Chu Hàm Căng lập tức suýt nổi nóng:

“Ngươi muốn yêu tay ba với ai?”

Hạ Dạng Tri:

“Ta.”

“Ngươi.”

“Và chuyện yêu đương bí mật giữa chúng ta.”

Nàng tiếp tục:

“Không khí khi người yêu ở bên nhau khác với bạn bè.”

“Hay là chúng ta thử mô phỏng yêu đương trước.”

“Yêu tới khi đoàn phim đóng máy?”

Nàng tin Chu Hàm Căng thích mình.

Vậy nên nàng cũng muốn lấy hết dũng khí.

Dũng cảm một lần.

Chu Hàm Căng vươn tay lấy điện thoại trên đầu giường, bấm mấy cái rồi áp lên tai.

“A lô? Đường đạo à?”

“Ta muốn đầu tư thêm hai trăm triệu…”

Đôi mắt Hạ Dạng Tri lập tức mở lớn.

Nàng giật lấy điện thoại.

Lúc nhìn rõ mới phát hiện màn hình còn dừng ở giao diện nhập số.

Chưa gọi đi.

“…”

Đồ xấu xa.

Biết lừa người.

Chu Hàm Căng trêu chọc nhìn nàng.

“Thế nào?”

“Chê ít à?”

“Vậy ngươi thấy đầu tư bao nhiêu thì chúng ta có thể quay đến thiên hoang địa lão?”

Hạ Dạng Tri chậm rãi nói:

“Nếu quay cả đời…”

“Chúng ta sẽ không có lúc chính thức yêu nhau.”

Chu Hàm Căng: “…”

Suýt quên mất chuyện này.

Mô phỏng yêu đương tuy tốt.

Nhưng nàng vẫn muốn thật sự yêu Hạ Dạng Tri.

Yêu tới bạc đầu.

Nàng hừ nhẹ, cắn đầu ngón tay Hạ Dạng Tri một cái.

“Vậy nghe ngươi.”

“Trước tiên yêu tới lúc đoàn phim đóng máy.”

“Nếu sau đó không có vấn đề, chúng ta chuyển thành chính thức.”

Hạ Dạng Tri cong môi.

Nghe giống như xin việc vào công ty.

Phải thực tập trước.

“Được.”

Chu Hàm Căng nhấn mạnh:

“Tuy là mô phỏng yêu đương.”

“Nhưng tình cảm ta dành cho ngươi không thiếu một ly một lạng.”

Hạ Dạng Tri nhìn dấu răng nhạt trên đầu ngón tay.

“Cảm ơn Chu lão bản.”

Chu lão bản?

Xưng hô ấy lập tức khơi dậy lòng chơi đùa của Chu Hàm Căng.

Nàng nâng cằm Hạ Dạng Tri.

Giọng điệu ngả ngớn:

“Ngươi là nữ chính của ‘Dối’ đúng không?”

“Biết quay bộ này phải lấy lòng ai chưa?”

Hạ Dạng Tri: “…”

Ngày đầu có bạn gái.

Đã phải chơi trò kim chủ với nàng sao?

Hạ Dạng Tri chớp mi, ngoan ngoãn nói:

“Là ngài.”

“Ngài là ai?”

“Chu lão bản.”

“Đúng là bé ngoan biết điều.”

Trong mắt Chu lão bản thoáng qua ý động tình.

Cánh tay trắng như tuyết vòng qua cổ Hạ Dạng Tri.

“Đêm nay làm ta no.”

“Không thiếu chỗ tốt cho ngươi.”

Hạ Dạng Tri né nụ hôn.

Rũ mắt.

Giọng chính trực đến cực điểm:

“Chu lão bản xin tự trọng.”

“Ta có bạn gái.”

Bạn gái.

Nữ.

Bạn.

Gái.

Chu lão bản giả vờ nổi giận:

“Ngươi nói lại lần nữa?”

Hạ Dạng Tri không sợ cường quyền:

“Ta có bạn gái.”

Chu lão bản tức tối.

Khó khăn lắm mới để mắt tới một ngôi sao nhỏ, vậy mà nhiều lần trái ý nàng.

Nàng hung dữ cắn lên môi đối phương.

“Có bạn gái thì ghê gớm lắm sao?”

Khóe môi Hạ Dạng Tri cong nhẹ.

Giọng lạnh trong lại nhuốm ham muốn.

“Rất ghê gớm.”

[Tác giả có lời muốn nói]

Không có.

Mục lục
57 / 80
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây