Chương 45: Váy ngủ hai dây
Hoắc Thanh Trạc và Lão Tửu ngồi ở trường đua chờ những người trên Hoa Ngọc Đỉnh quay xong trở về, tiện thể ăn chút cơm.
Trên đỉnh Hoa Ngọc, nhiếp ảnh gia đã chỉnh xong góc máy.
Tống Giác đứng bên cạnh chỉ huy Vệ Thanh Thanh và Thẩm Quân Phú đứng vào vị trí.
"Nghe ta chỉ huy. Hai ngươi trước tiên đứng hướng về phía mặt trời. Đây là cảnh thứ nhất."
"Cảnh thứ hai, ôm nhau."
"Cảnh thứ ba, quay lưng rồi đi về hai hướng khác nhau. Hiểu chưa?"
Đoạn này vốn không liên tục.
Ba cảnh sẽ được xử lý lại ở hậu kỳ.
Như vậy yêu cầu đối với Vệ Thanh Thanh và Thẩm Quân Phú cũng đơn giản hơn.
Thẩm Quân Phú dù không quá tình nguyện, nhưng người đứng trước mặt dù sao cũng là Vệ Thanh Thanh, nên không biểu hiện quá mất kiên nhẫn.
"Cái ôm này hơi kỳ."
Cảnh đầu không có vấn đề.
Đến cảnh thứ hai, Thẩm Quân Phú chỉ hờ hững vòng tay quanh Vệ Thanh Thanh, khiến Tống Giác nhìn thế nào cũng thấy không đúng.
"Hai ngươi lại đây xem."
Tống Giác gọi họ tới, mở bức ảnh giữa trưa Hoắc Thanh Trạc ôm Vệ Thanh Thanh.
"Giống thế này là được."
Lông mày Thẩm Quân Phú lập tức nhíu lại.
Vệ Thanh Thanh cũng hơi khó xử.
"Ta cố thử."
Hai người trở lại vị trí.
Nhìn gương mặt Thẩm Quân Phú, Vệ Thanh Thanh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.
"Quân Phú, ngươi đừng căng mặt như vậy. Trông giống như ta ép buộc ngươi."
Thẩm Quân Phú thở dài.
"Tiểu Thanh Thanh, ngươi không ép ta. Nhưng có người đang uy hiếp ta."
"Ngươi với Thanh Trạc làm sao vậy? Không phải đã làm hòa rồi sao?"
Vệ Thanh Thanh vẫn chưa biết hai người đã nói gì trong phòng nghỉ, trong lòng còn khá tò mò.
"Một lời khó nói hết."
Nguyên nhân thật sự đương nhiên Thẩm Quân Phú không thể nói cho nàng.
Chỉ đành nhận mệnh.
Vệ Thanh Thanh giơ tay ôm eo Thẩm Quân Phú giống như lúc ôm Hoắc Thanh Trạc.
Thẩm Quân Phú hơi cúi đầu, hờ hững vòng tay lại.
"Được, qua!"
Tạm coi như đạt.
Dù hoàn toàn chẳng có bầu không khí hài hòa, nhưng tất cả vẫn có thể giao cho hậu kỳ.
Mặt trời sắp lặn hẳn.
Không còn thời gian trì hoãn.
Sau khi tách ra, trạng thái hai người lập tức tốt hơn nhiều.
Đoàn phim lại chụp thêm vài tấm ảnh dự phòng, sau đó kết thúc.
Mặt trời đã hoàn toàn khuất núi.
Vệ Thanh Thanh và Hoắc Thanh Trạc còn phải quay thêm một ít cảnh đêm.
Thẩm Quân Phú tìm Hoắc Thanh Trạc, tận mắt nhìn nàng xóa đoạn ghi âm rồi mới lười biếng rời đi.
Vệ Thanh Thanh sáng hôm sau còn có lớp.
Bởi vậy sau khi quay xong buổi tối, Lão Tửu lại sắp xếp máy bay, đưa nàng trở về ngay trong đêm.
Xử lý xong mọi việc, tiễn Vệ Thanh Thanh rời đi, đã là nửa đêm.
Chân Hoắc Thanh Trạc cũng đã đến bệnh viện kiểm tra.
Không có vấn đề lớn.
Nàng và Lão Tửu cùng ngồi trên sân thượng khách sạn do đoàn phim bao trọn.
"Muốn đóng điện ảnh không?"
Lão Tửu lại uống chút rượu.
"Bộ phim này phát sóng có thể giúp ngươi càn quét giải truyền hình trong nước, lấy đủ các giải lớn. Nhưng nếu muốn bước ra quốc tế, vẫn phải dựa vào điện ảnh."
"Bây giờ có sớm quá không?"
Hoắc Thanh Trạc cũng muốn tăng nhanh tiến độ.
Nhưng nàng vẫn biết tự lượng sức.
"Tính hết ra ta mới ra mắt chưa tới một năm. Căn cơ còn chưa vững. Ngươi không sợ nguy hiểm quá lớn sao?"
"Cái gọi là nguy hiểm lúc nào chẳng có."
Lão Tửu rất bình thản.
"Ta tin ngươi, cũng tin chính mình. Ngươi đồng ý, ta sắp xếp."
Giọng điệu này giống hệt lần đầu nàng hỏi Hoắc Thanh Trạc có chịu ký hợp đồng với mình hay không.
Lựa chọn vẫn giao vào tay nàng.
Hoắc Thanh Trạc hít một hơi, lại gật đầu.
"Ngươi sắp xếp đi."
"Vậy mới đúng."
Lão Tửu lập tức nói.
"Ta đã liên lạc với căn cứ điện ảnh lớn nhất thế giới cùng đạo diễn Khắc La Kha Ni Tư. Ngươi là nữ chính."
"Một tháng nữa Khắc La Kha Ni Tư sẽ tới thành phố A. Sau khi xác định chính thức, tháng sáu năm sau xuất phát. Có lẽ từ Giáng sinh năm nay đã phải bắt đầu tiếp xúc và làm quen với bên đó."
"Chuẩn bị tâm lý cho tốt."
Lão Tửu nhìn nàng.
"Ngươi có thể đi xa đến đâu ở nơi đó, phải dựa vào chính mình. Đừng làm ta thất vọng."
"Chơi lớn vậy sao?"
Ngay cả Hoắc Thanh Trạc cũng sửng sốt.
Quả Nhĩ là thánh địa điện ảnh toàn cầu, nơi tập trung những đội ngũ điện ảnh xuất sắc nhất.
Khắc La Kha Ni Tư lại là đạo diễn thiên tài hàng đầu ở Quả Nhĩ.
Đội hình như vậy khiến một Hoắc Thanh Trạc cách đây không lâu còn quay phim chiếu mạng tự sản xuất cùng Lão Tửu có cảm giác như đang nằm mơ.
"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt nghi ngờ đó."
Lão Tửu giang tay.
"Khắc La Kha Ni Tư vốn thích dùng diễn viên mới. Ta gửi đoạn phim của ngươi cho hắn, vừa lúc lọt vào mắt hắn. Có gì kỳ quái?"
"Vậy ngươi liên lạc với Khắc La Kha Ni Tư bằng cách nào?"
Hoắc Thanh Trạc càng ngày càng cảm thấy Lão Tửu chính là kho báu.
Rốt cuộc trên đời còn ai nàng không quen?
Lão Tửu đảo mắt nhớ lại.
"Hắn là giảng viên đại học của ta. Kỳ quái sao?"
Hoắc Thanh Trạc im lặng.
Không kỳ quái.
Hoàn toàn không kỳ quái.
Chuyện này cứ thế được quyết định.
Dù sao vẫn còn hơn nửa năm, hiện tại chưa cần gấp.
Sau khi hoàn thành quay phim ở Hoa Ngọc Đỉnh, Lão Tửu cuối cùng cũng phát hiện lương tâm, đồng ý cho thương binh Hoắc Thanh Trạc nghỉ một hai ngày.
Hoắc Thanh Trạc vừa hay nhân cơ hội này ở lì trong khách sạn, học lại toàn bộ phần kiến thức bỏ lỡ thời gian gần đây.
Nghỉ được một ngày.
Buổi tối, Hoắc Thanh Trạc vừa khập khiễng tắm rửa xong, chuẩn bị đi ngủ thì thấy máy tính trên bàn hiện lời mời gọi hình ảnh.
Là Thư Nguyệt Thanh.
Nàng nhảy ba bước thành hai tới bàn, cúi người nhận cuộc gọi.
"Thanh Trạc, ngươi..."
Ở đầu bên kia, Thư Nguyệt Thanh mặc đồ ở nhà màu xanh đậm.
Nàng vừa mở miệng thì nhìn rõ Hoắc Thanh Trạc đang cúi người trước màn hình, quần áo chưa chỉnh tề.
Lời nói lập tức dừng lại.
Ánh mắt có chút mất tự nhiên dời sang chỗ khác.
"Ngươi mặc quần áo chỉnh tề trước rồi ngồi xuống."
Hoắc Thanh Trạc chẳng thấy có gì không ổn.
Nàng cúi đầu nhìn.
Chẳng phải chỉ thiếu cài một nút áo sao?
Có vấn đề gì đâu.
Nàng vịn bàn ngồi xuống ghế, ngay trước mặt Thư Nguyệt Thanh chậm rãi cài nút áo lại rồi chỉnh trang.
"Thư tổng, như vậy được chưa?"
Hoắc Thanh Trạc chống cằm.
Ánh mắt cách màn hình vẫn tinh tế, lưu luyến lại có chút trắng trợn đánh giá người đối diện.
Thư Nguyệt Thanh luôn cảm giác câu hỏi này của nàng như còn có hàm ý khác.
Nàng giả vờ không hiểu, tiếp tục câu vừa rồi.
"Hôm nay Quân Phú gọi cho ta, dò hỏi xem ngươi có nói gì với ta không. Ta bảo không có. Ngươi đã làm gì?"
Thư Nguyệt Thanh sớm muốn hỏi.
Nhưng vẫn tưởng Hoắc Thanh Trạc đang quay phim bình thường nên không gọi.
Đợi đến giờ này, thấy thời gian phù hợp mới liên lạc.
Vừa nghe, Hoắc Thanh Trạc lập tức hiểu.
Thẩm Quân Phú không tin nàng đã xóa sạch đoạn ghi âm, nghi ngờ nàng có bản sao, cho nên mới vòng sang dò hỏi Thư Nguyệt Thanh.
Nghĩ đến cảnh Thẩm Quân Phú vì chuyện này đứng ngồi không yên, tâm trạng Hoắc Thanh Trạc lập tức tốt lên.
Nhưng trước mặt Thư Nguyệt Thanh, nàng vẫn kiềm chế đôi chút, sau đó kể rõ đầu đuôi mọi chuyện.
Sự trừng phạt của Hoắc Thanh Trạc đối với Thẩm Quân Phú thật ra chẳng đau chẳng ngứa.
Thư Nguyệt Thanh cũng biết người quá đáng trước chính là Thẩm Quân Phú.
Đối với việc Hoắc Thanh Trạc làm, nàng dứt khoát nhắm một mắt mở một mắt.
"Thư tổng."
Hoắc Thanh Trạc đổi chủ đề.
"Đợi bộ phim này quay xong, khoảng tháng mười một, ngươi có thời gian không?"
Nàng đã quyết định sẽ đến Quả Nhĩ.
Đến lúc đó thật sự không biết ngày về.
Bây giờ hai người chỉ là khác thành phố.
Sau này sẽ trực tiếp khác quốc gia.
Vì vậy khoảng thời gian còn lại, nàng không muốn lãng phí.
"Tháng mười một sao?"
Thư Nguyệt Thanh suy nghĩ kỹ lịch trình.
"Chắc ta không có thời gian. Ngươi có chuyện gì?"
Vậy thì đáng tiếc.
Hoắc Thanh Trạc thật ra cũng không ôm quá nhiều hy vọng.
Thư Nguyệt Thanh quản lý cả một tập đoàn lớn như vậy, sao có thể quá rảnh rỗi.
"Không có gì. Ta chỉ thuận miệng hỏi."
Nàng không để ý xua tay.
"Nhưng ngày mai ta phải đến thành phố A công tác."
Thư Nguyệt Thanh nói.
"Có thể đến thăm đoàn."
Nàng chỉ nghĩ Hoắc Thanh Trạc muốn tháng mười một gặp nhau một lần, cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Ngược lại còn đang lo ngày mai mình đến thành phố A, Hoắc Thanh Trạc có thời gian hay không.
"Ngày mai?"
Chút tiếc nuối ban nãy của Hoắc Thanh Trạc lập tức tan sạch.
"Ta rất rảnh. Hai ngày nay đoàn phim cho ta nghỉ, lúc nào cũng có thời gian."
"Trùng hợp vậy?"
Thư Nguyệt Thanh hơi bất ngờ.
"Đoàn phim của ngươi còn có ngày nghỉ sao?"
Mỗi lần gặp Hoắc Thanh Trạc ở đoàn phim, nàng đều bận đến mức hận không thể phân thân thành mấy người, quay từ đầu đến cuối.
Chưa từng nghe nói được nghỉ.
Hoắc Thanh Trạc vốn không phải kiểu chịu thiệt rồi tự nuốt xuống, ngoài mặt còn kiên cường nói không sao.
Có cơ hội tốt để kiếm chút đau lòng thế này, đương nhiên không thể bỏ qua.
Nàng kéo ghế lùi ra, để camera quay được mắt cá chân.
"Nghỉ dành cho thương binh."
"Không cẩn thận trẹo chân. Cũng vì vậy nên ta mới buộc phải ép Thẩm Quân Phú quay thay cảnh kia."
Lúc kể chuyện Thẩm Quân Phú ban nãy, nàng cố tình không nhắc mình bị thương.
Thư Nguyệt Thanh vốn tưởng nàng chỉ muốn trêu Thẩm Quân Phú.
Không ngờ còn có nguyên nhân này.
Trên làn da trắng đến chói mắt, mảng sưng đỏ càng trở nên đáng sợ.
Thư Nguyệt Thanh lập tức nhíu mày.
"Ngươi bị thế nào?"
Hoắc Thanh Trạc kéo ghế trở lại.
Gương mặt nàng lại xuất hiện trên màn hình.
"Lúc quay phim, con ngựa chạy hăng quá không dừng được. Ta kéo cương hơi gấp nên bị nó hất xuống. Vấn đề không lớn."
"Thế này còn gọi không lớn?"
Giọng Thư Nguyệt Thanh lập tức trầm xuống.
"Đã đi bệnh viện chưa? Sưng thành thế này, rất đau đúng không?"
Nàng phát hiện Hoắc Thanh Trạc quả thật chẳng xem an toàn và sức khỏe của chính mình ra gì.
Hết lần này tới lần khác bị thương.
Mỗi lần đều không nghe lời bác sĩ.
Nhiều nhất nằm viện một ngày rồi quay đầu chạy mất.
Tần suất bị thương còn cao đến đáng sợ.
"Đã đi bệnh viện rồi. Không nghiêm trọng. Bác sĩ bảo nghỉ hai ngày, hết sưng là được."
Hoắc Thanh Trạc chẳng để ý.
"Vừa hay hai ngày này đoàn phim quay những cảnh khác, ta có thể nghỉ."
Đối với nàng, bị thương vốn là chuyện thường ngày.
Cùng lắm chỉ muốn khiến Thư Nguyệt Thanh đau lòng thêm chút.
Loại thương tích này nàng thật sự chẳng để trong mắt.
"Vậy ngày mai ta tới khách sạn tìm ngươi."
Thư Nguyệt Thanh lập tức đổi ý.
"Ngươi đừng ra ngoài."
Hoắc Thanh Trạc đang bị thương, di chuyển không tiện.
Đây là sự quan tâm của Thư Nguyệt Thanh.
Hoắc Thanh Trạc đương nhiên không từ chối.
Hai người cứ thế vui vẻ quyết định, lại nói chuyện thêm một lúc rồi cúp máy.
Hoắc Thanh Trạc nhìn quanh.
Sau đó khập khiễng đi lục tủ quần áo lẫn hành lý.
Cuối cùng cũng tìm được thứ mình muốn.
Một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa trắng.