Chương 13: Chương 13
Ngôn Thanh Nhiên cuối cùng cũng hiểu vì sao chủ nhân trước của thân thể này lại mê Dung Tích Triều đến vậy.
Ngay cả trái tim cô vừa rồi cũng không chịu nghe lời.
Dung Tích Triều bước vào nhà ăn, đi tới trước mặt cô gái đang chia thức ăn.
"Tích Triều, muốn ăn gì? Chị lấy cho em."
Giọng cô gái dịu dàng vô cùng.
Mọi người vừa nhìn rõ mặt cô, lập tức im lặng.
Đây chẳng phải hội trưởng hội học sinh Cố Tư Huyền sao?
Từ bao giờ cô lại có thêm nghề tay trái này vậy?
Ai nấy đều tò mò.
Nhắc đến Cố Tư Huyền, đó cũng là một nhân vật nổi bật trong trường.
Xinh đẹp, dịu dàng, thành tích xuất sắc, lại là hội trưởng hội học sinh, trong trường có vô số người ủng hộ.
"Tư Huyền, sao cậu lại ở đây?"
Dung Tích Triều nhìn thấy Cố Tư Huyền cũng vô cùng kinh ngạc.
Sao người phụ nữ này lại chạy tới đây làm công việc chia thức ăn vậy?
"Không còn cách nào khác, coi như trải nghiệm cuộc sống?"
Thật ra Cố Tư Huyền chỉ đơn thuần cảm thấy thú vị.
Đừng nói chứ, chia thức ăn cũng vui thật.
Gặp người vừa mắt thì múc nhiều một chút.
Không vừa mắt thì múc ít đi một chút.
Ai dám ý kiến thì cứ thử xem.
Dung Tích Triều đương nhiên chẳng tin lời này được bao nhiêu.
Một đại tiểu thư thế gia như cậu mà trải nghiệm cuộc sống?
Đùa ai vậy?
Dung Tích Triều chẳng hề giữ hình tượng mà trợn mắt nhìn Cố Tư Huyền.
Cố Tư Huyền bật cười.
Hình tượng thục nữ đâu rồi?
Hai người là bạn thân lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Hai gia đình vốn là thế giao nên quan hệ giữa họ vẫn luôn rất tốt.
Mặc dù Cố Tư Huyền bằng tuổi Dung Tích Triều, tâm lý của cô lại trưởng thành hơn rất nhiều.
Từ nhỏ, cả hai đều là niềm kiêu hãnh của cha mẹ, là viên ngọc quý được nâng niu trong lòng bàn tay.
Cố Tư Huyền giống như một người chị, luôn chăm sóc và quan tâm Dung Tích Triều.
Quan hệ của hai người thân thiết vô cùng.
Với mức độ yêu chiều Dung Tích Triều của Cố Tư Huyền, đương nhiên cô lập tức múc cho nàng một khay đầy thức ăn.
Dung Tích Triều ăn rất ít.
Cố Tư Huyền lại không chịu nổi cái sức ăn nhỏ đến đáng thương của nàng, lần nào cũng muốn thêm món này, thêm món kia.
Vì thế, điều Dung Tích Triều sợ nhất chính là ăn cơm cùng Cố Tư Huyền.
Dung Tích Triều bưng khay thức ăn đầy ắp, đi tới một góc tương đối yên tĩnh rồi chậm rãi dùng bữa.
Ánh mắt Ngôn Thanh Nhiên bất giác đi theo nàng.
Thấy nàng ngồi xuống ngay phía trước mình, trong mắt cô hiện lên một tia sáng nhàn nhạt.
Nhìn một lúc, Ngôn Thanh Nhiên mới cúi đầu, lặng lẽ tiếp tục ăn.
Dung Tích Triều bỗng cảm nhận được một ánh mắt có phần căm tức đang nhìn mình.
Nàng ngẩng đầu, lập tức thấy Lạc Ninh Manh phồng má, hung hăng trừng mình.
Dung Tích Triều vô cùng vô tội.
Nàng đã làm gì cô bé đáng yêu này rồi?
Ánh mắt nàng dịch sang bên cạnh, nhìn người đang ngồi cạnh Lạc Ninh Manh, trong lòng chợt nghi hoặc.
Trong trường từ lúc nào xuất hiện một nam sinh tuấn tú như vậy?
Còn khá đẹp trai nữa.
Nói đến đây, Ngôn Thanh Nhiên thật sự phải cảm ơn món canh xương Dương Y hầm suốt những ngày vừa qua, cùng công sức chăm chỉ đắp mặt nạ và dưỡng da của bản thân.
Cuối cùng da cô cũng trắng lên không ít, khuôn mặt lại mịn màng, chẳng còn nổi mụn.
Da trắng lên, những khuyết điểm trước kia cũng nhạt đi rất nhiều.
Quả nhiên câu "một trắng che ba xấu" không hề sai.
Cảm nhận được ánh mắt phía đối diện, Ngôn Thanh Nhiên ngẩng đầu.
Hai người nhìn thẳng vào nhau.
Đôi mắt sâu thẳm của Ngôn Thanh Nhiên hướng về Dung Tích Triều.
Dung Tích Triều nhìn vào đôi mắt ấy, chỉ cảm thấy chúng giống như một đầm nước sâu không thấy đáy, nhìn mãi vẫn không thể đoán được bên trong đang cất giấu điều gì.
Bỗng nhiên, Ngôn Thanh Nhiên khẽ mỉm cười.
Dung Tích Triều bình thản cúi đầu.
Ừm...
Vành tai ửng đỏ khả nghi đã được mái tóc đen nhánh khéo léo che khuất.