Chương 4: Chương 4
Ngay khi bước vào Trường Quý tộc Hoàng Lâm, Ngôn Thanh Nhiên đã cảm thấy bầu không khí xung quanh có gì đó không đúng.
Các học sinh liên tục chỉ trỏ nàng, trên mặt đầy vẻ khinh thường.
"Tên biến thái đó sao không bị xe đâm chết luôn đi?"
"Đúng đấy, thế mà còn có mặt mũi tới trường nữa~"
Từng lời từng lời lọt vào tai Ngôn Thanh Nhiên.
Nàng nhướng mày.
Chủ nhân trước của cơ thể này rốt cuộc đã làm chuyện gì khiến trời giận người oán mà đắc tội cả trường vậy?
"Ngôn Thanh Nhiên, cậu còn dám vác mặt tới trường?"
Một giọng nói ngang ngược vang lên từ trong đám đông.
Các học sinh xung quanh lập tức tự động tránh đường.
Ngôn Thanh Nhiên tò mò nhìn người trước mặt.
Ừm.
Trông cũng khá xinh.
Chỉ tiếc vẻ kiêu ngạo giữa hàng mày khiến dung mạo này bị trừ không ít điểm.
Cao khoảng một mét sáu mươi lăm, vóc dáng được xem như cao ráo, mái tóc đen dài xõa xuống vai.
Ngôn Thanh Nhiên cứ thế im lặng nhìn Mộ Dung Tử.
Mộ Dung Tử nổi giận.
Tên này lại dám coi thường nàng?!
Bàn tay trắng nõn lập tức giơ lên.
Một cái tát sắp sửa giáng xuống mặt Ngôn Thanh Nhiên.
Ngay lúc ấy, xung quanh đồng loạt vang lên những tiếng kinh ngạc.
Tất cả học sinh đều trợn mắt.
Ngôn Thanh Nhiên...
Lại bắt được cổ tay Mộ Dung Tử!
Tên này không muốn sống nữa sao?!
Mọi người gần như đồng loạt cảm thấy Ngôn Thanh Nhiên sắp chết tới nơi, âm thầm thắp cho nàng một ngọn nến trong lòng.
Đương nhiên, những kẻ nghĩ như vậy đều là đám thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, hơn nữa vốn đã cực kỳ ghét Ngôn Thanh Nhiên.
Bọn họ chỉ hận Mộ Dung Tử không thể đánh chết nàng ngay tại chỗ.
Ngôn Thanh Nhiên thật sự không biết chủ nhân trước đây đã làm chuyện thương thiên hại lý gì...
Khuôn mặt Mộ Dung Tử lập tức đỏ bừng.
Đương nhiên không phải đỏ vì xấu hổ.
Mà là đỏ vì thẹn quá hóa giận!
Đôi mắt nàng gần như bốc lửa, chỉ hận không thể xé Ngôn Thanh Nhiên thành tám mảnh.
"Ngôn Thanh Nhiên, cậu chán sống rồi à? Lại còn dám phản kháng tôi?"
Tiếng gầm khó tin của Mộ Dung Tử lập tức khiến hình tượng thục nữ của nàng giảm đi một nửa.
Ngôn Thanh Nhiên nghe vậy chỉ muốn cười lạnh.
Cô là ai chứ?
Cô đánh tôi, chẳng lẽ tôi còn phải vui vẻ đứng yên cho cô đánh?
"Cô là ai? Hửm? Cô đánh tôi, chẳng lẽ tôi còn phải ngoan ngoãn đứng yên chịu trận?"
Giọng Ngôn Thanh Nhiên lạnh xuống vài phần.
Các học sinh xung quanh bất giác rùng mình.
Sao cảm giác Ngôn Thanh Nhiên hôm nay khác hẳn trước đây vậy?
Một vài người gan lớn lại âm thầm cười khẩy.
Người vẫn là người đó, còn có thể thay đổi thành cái dạng gì?
Chẳng phải vẫn xấu xí, vẫn đáng ghét như cũ sao!
Mộ Dung Tử càng thêm tức giận.
Tưởng giả vờ mất trí nhớ thì có thể thoát khỏi số phận bị nàng đánh sao?
Ngây thơ!
Nghĩ vậy, tay còn lại của Mộ Dung Tử lập tức đánh tới.
Nhưng Ngôn Thanh Nhiên còn nhanh hơn.
Nàng mạnh tay giữ lấy cổ tay còn lại.
Mộ Dung Tử mất thăng bằng, dưới chân vừa vặn trượt một cái, cả người ngã xuống.
Các học sinh xung quanh không nỡ nhìn cảnh hoa khôi lớp ngã sấp mặt, đồng loạt nhắm mắt.
Thế nhưng...
Một lúc lâu vẫn không nghe tiếng động.
Mọi người mở mắt.
Sau đó đồng loạt nhìn thấy một cảnh tượng kinh người.
Một tay Ngôn Thanh Nhiên giữ cổ tay Mộ Dung Tử.
Tay kia...
Đang ôm lấy eo nàng.
Sắc mặt Mộ Dung Tử lập tức xanh mét.
Mẹ nó!
Ngôn Thanh Nhiên, tên khốn này dám lợi dụng mình?!
Hôm nay Ngôn Thanh Nhiên không đeo kính.
Đôi mắt sâu thẳm cứ thế nhìn thẳng vào Mộ Dung Tử.
Mộ Dung Tử vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với đôi mắt ấy.
Trong khoảnh khắc, nàng hoàn toàn bị ánh mắt của Ngôn Thanh Nhiên hút lấy.
Xung quanh im phăng phắc.
Yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Khóe môi Ngôn Thanh Nhiên khẽ cong lên.
Giọng nàng thản nhiên vang lên.
"Nhìn đủ chưa? Tay tôi mỏi rồi."
Mộ Dung Tử lập tức hoàn hồn.
Mặt nàng đỏ bừng, vội vàng đứng thẳng rồi mạnh tay đẩy Ngôn Thanh Nhiên ra.
Ngôn Thanh Nhiên chỉ cảm thấy khó hiểu.
Cô gái này làm sao vậy?
"Cậu... cậu... cậu cứ chờ đó cho tôi!"
Mộ Dung Tử lắp bắp nói xong, xoay người chạy mất.
Ngôn Thanh Nhiên nhìn bóng lưng nàng, vẻ mặt vô cùng vô tội.
Nàng có làm gì đâu...
Làm người tốt thật khó.
Haiz~
Mộ Dung Tử chạy đến một góc khuất, đưa tay sờ mặt.
Chết tiệt!
Sao lại nóng đến thế này?!
Nghĩ đến dáng vẻ bản thân vừa rồi bị Ngôn Thanh Nhiên mê hoặc, Mộ Dung Tử lập tức cảm thấy mình đúng là đồ ngốc.
Chỉ hận không thể tự tát cho mình hai cái.
Chẳng phải Ngôn Thanh Nhiên chỉ có đôi mắt đẹp hơn một chút thôi sao?!
Trời mới biết...
Mộ Dung Tử hoàn toàn không có sức chống cự trước những người sở hữu đôi mắt đẹp!