Chương 9: Chương 9
Bầu không khí giữa hai người vừa mơ hồ ái muội, vừa ấm áp.
Mộ Dung Tử vừa bước vào lớp đã nhìn thấy cảnh tượng chướng mắt ấy.
Mặc dù ngay cả nàng cũng không hiểu vì sao nó lại chướng mắt đến thế.
Nhưng...
Nàng chính là cảm thấy khó chịu.
Không muốn nhìn thấy hai người họ thân thiết với nhau.
Nghĩ đến đây, Mộ Dung Tử chỉ muốn tự tát mình mấy cái.
Nàng bị ma nhập rồi sao?!
Sao lại có thể nảy ra suy nghĩ đáng sợ như vậy?
Mộ Dung Tử lập tức lắc mạnh đầu, cố xóa sạch cả suy nghĩ trong đầu lẫn cảm giác kỳ quái trong lòng.
Ngôn Thanh Nhiên quay đầu liền nhìn thấy bộ dạng như phát thần kinh ấy của Mộ Dung Tử.
Nàng đầy khó hiểu.
Cô gái bạo lực này hôm nay làm sao vậy?
Trông ngốc thật đấy!
Mộ Dung Tử vừa hoàn hồn đã thấy ánh mắt Ngôn Thanh Nhiên nhìn mình chẳng khác nào đang nhìn một kẻ ngốc.
Lửa giận lập tức bùng lên.
Nhìn cái gì mà nhìn!
Chưa từng thấy mỹ nữ à?!
Nàng tức tối lao đến trước mặt Ngôn Thanh Nhiên.
"Cậu nhìn cái gì mà nhìn! Ai cho cậu nhìn tôi?!"
Giọng điệu vẫn kiêu ngạo như mọi khi.
Bầu không khí hài hòa giữa Ngôn Thanh Nhiên và Lạc Ninh Manh cứ thế bị Mộ Dung Tử cắt ngang.
Nghe giọng nói ngang ngược ấy, lại nhìn bộ dạng dữ dằn của nàng, Ngôn Thanh Nhiên chỉ có thể cảm thán đúng là sợ cái gì thì cái đó tới.
"Cô không nhìn tôi, sao biết tôi đang nhìn cô?"
Giọng nói quyến rũ mang theo chút ý cười.
Nhưng lọt vào tai Mộ Dung Tử...
Ý vị lập tức thay đổi.
Tên khốn này có ý gì?!
Nàng tuyệt đối không thừa nhận vừa rồi mình từng nảy ra suy nghĩ muốn xử lý Lạc Ninh Manh!
Nàng là Mộ Dung Tử đấy!
Sao có thể cảm thấy tên khốn Ngôn Thanh Nhiên này đẹp được?
Đùa gì vậy!
Chẳng buồn cười chút nào!
"Hửm? Sao không nói nữa?"
Ngôn Thanh Nhiên thật sự bất lực.
Cô gái này làm sao vậy?
Sao bỗng dưng câm luôn rồi?
Ngốc thật à?
Ngôn Thanh Nhiên đưa tay nắm lấy tay Lạc Ninh Manh, chuẩn bị cùng nàng rời khỏi lớp.
Nhưng vừa nhìn thấy hai bàn tay nắm lấy nhau ấy, lửa giận trong lòng Mộ Dung Tử lập tức bốc cao thêm mấy tầng.
"Hai người định đi đâu?! Không được đi! Đứng lại!"
Giọng nàng đột nhiên lớn hẳn.
Sự tức giận bên trong rõ ràng đến mức khiến người ta có cảm giác...
Nàng đang ghen?
Ngôn Thanh Nhiên lập tức cảm thấy không khí có gì đó không đúng.
Nhưng bảo nàng đứng thì nàng phải đứng à?
Thế chẳng phải quá mất mặt sao?
Nghĩ vậy, Ngôn Thanh Nhiên chẳng những không dừng mà còn kéo Lạc Ninh Manh tiếp tục đi.
Mộ Dung Tử lập tức cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích.
Tốt lắm.
Ngôn Thanh Nhiên, tên khốn nhà cậu!
Mộ Dung Tử nhanh chóng đuổi theo.
Nhưng vì không để ý chân bàn phía trước, bàn chân nàng bất ngờ vướng phải.
Cả người lập tức mất thăng bằng, nhào về phía trước.
Ngôn Thanh Nhiên nghe tiếng động liền quay lại xem chuyện gì xảy ra.
Sau đó nàng trợn lớn mắt.
Mộ Dung Tử đang ngã thẳng về phía nàng!
Hai mắt nhắm chặt.
Hai tay còn không quên che khuôn mặt nhỏ.
Ngôn Thanh Nhiên vội buông tay Lạc Ninh Manh, bước nhanh tới đỡ lấy nàng.
Nhưng trọng lượng của Mộ Dung Tử thật sự...
Có hơi vượt dự đoán.
Sau đó...
"Rầm!"
Ngôn Thanh Nhiên cứ thế bị Mộ Dung Tử đè ngã xuống đất.
Mộ Dung Tử nhắm chặt mắt, chờ đợi mặt đất lạnh lẽo và cứng ngắc.
Thế nhưng thứ nàng cảm nhận được...
Lại là một vật mềm mại, mang theo hương thơm nhàn nhạt.
Nàng chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt chính là Ngôn Thanh Nhiên đang nằm dưới đất.
Cùng vẻ mặt đau đớn của nàng.
Ngôn Thanh Nhiên cảm thấy lưng mình gần như sắp gãy đến nơi.
Quả nhiên...
Anh hùng đâu phải dễ làm!
Mộ Dung Tử cứ thế ngơ ngác nằm trong lòng Ngôn Thanh Nhiên.
Một tay Ngôn Thanh Nhiên vẫn đang vòng quanh vòng eo thon nhỏ của nàng.
Bên tai là tiếng tim Ngôn Thanh Nhiên đập.
Thình thịch.
Thình thịch.
Mộ Dung Tử bỗng cảm thấy trái tim mình cũng bắt đầu đập thình thịch theo.
Vòng tay này...
Thật sự rất ấm.
Lại khiến người ta cảm thấy vô cùng an toàn.
Ngôn Thanh Nhiên nhìn Mộ Dung Tử, nghi ngờ cô gái này có phải bị dọa đến ngốc luôn rồi không.
Nhưng lưng nàng đau quá.
Cuối cùng chỉ có thể bất lực lên tiếng:
"Cô có thể... đứng dậy trước được không?"
Giọng nói ấy lập tức khiến Mộ Dung Tử bừng tỉnh.
Gương mặt nàng đỏ bừng.
Nàng vội vàng luống cuống đứng lên.
Lạc Ninh Manh đứng bên cạnh từ lâu đã ngây người.
Thanh Nhiên...
Lại ôm Mộ Dung Tử...
Trong lòng nàng thoáng qua một tia ghen tị.
Nhưng nhìn thấy vẻ đau đớn của Ngôn Thanh Nhiên, cảm giác đau lòng lập tức lấn át tất cả.
Lạc Ninh Manh vội bước tới đỡ Ngôn Thanh Nhiên đứng lên.
Sau khi đứng dậy, Ngôn Thanh Nhiên một tay chống eo, tay kia nắm chặt lấy Lạc Ninh Manh.
Mẹ nó!
Đau thật đấy!
Mộ Dung Tử, người phụ nữ này rốt cuộc ăn cái gì mà lớn vậy?!
Ngày thường nhìn cũng chẳng có bao nhiêu thịt.
Ai ngờ cân nặng lại...
Đúng là người không thể nhìn tướng mạo!
Mộ Dung Tử lo lắng nhìn Ngôn Thanh Nhiên.
Tại sao nàng lại lao tới đỡ mình?
Lần đầu tiên trong đời...
Có một người khiến nàng cảm nhận được sự an toàn như vậy.
Ngôn Thanh Nhiên không sao chứ?
Cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt Mộ Dung Tử, Ngôn Thanh Nhiên âm thầm nghĩ:
Không uổng công đỡ cô ấy.
Ít nhất lương tâm vẫn chưa mất sạch!
Cuối cùng...
Lạc Ninh Manh và Mộ Dung Tử, mỗi người một bên, cùng dìu Ngôn Thanh Nhiên đang đau đến nhăn mặt đi về phía phòng y tế.