Chương 34: kỳ quái mộng ngón tay chống
Nguyễn Trầm Dạ sửng sốt.
Thấy nàng không nói gì, Phong Tiêu lập tức bày ra vẻ buồn bã.
“Tỷ tỷ, vừa rồi ta gặp một cơn ác mộng rất đáng sợ.”
“Chuyện gì?”
Nguyễn Trầm Dạ vẫn chưa hoàn hồn khỏi câu nói trước.
Nghe Phong Tiêu nói gặp ác mộng, nàng lập tức không nghĩ nhiều nữa.
“Thôi, ngươi vào trước đi.”
“Ta đỡ tỷ tỷ.”
Phong Tiêu đỡ Nguyễn Trầm Dạ trở lại giường, tiện tay ném gối sang bên rồi ngồi cạnh nàng.
Chiếc sơ mi trên người Phong Tiêu vốn đã không dài.
Vừa cử động, lúc nàng ngồi xuống, Nguyễn Trầm Dạ mơ hồ thoáng thấy một màu hồng nhạt, phía dưới là làn da trắng nõn còn hằn dấu siết nhẹ.
Nguyễn Trầm Dạ lập tức không dám nhìn lung tung.
Nàng ép hết tạp niệm xuống, chỉ chăm chú nhìn mặt Phong Tiêu.
“Mơ thấy gì?”
Phong Tiêu lộ vẻ cô đơn.
Nàng ấm ức nhìn Nguyễn Trầm Dạ, giọng mang theo chút nghèn nghẹn.
“Ta mơ thấy tỷ tỷ không cần ta nữa.”
“Ta đứng ở đó lớn tiếng gọi tên tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại nói… lại nói…”
Dường như khó nói tiếp, nàng cúi đầu, ngón tay vê vạt váy ngủ Nguyễn Trầm Dạ, vò lớp vải đang phẳng phiu thành mấy nếp nhăn.
Nguyễn Trầm Dạ thở dài.
Không ngờ chỉ một câu của Phong Linh lại ảnh hưởng đến Rả Rích sâu như vậy.
Nàng nâng tay xoa đầu Phong Tiêu.
“Muội muội ngốc. Mộng đều là ngược lại.”
“Chẳng phải như vậy càng chứng minh ta sẽ không bỏ ngươi sao?”
Phong Tiêu ủ rũ gật đầu.
“Ta biết rồi.”
Thấy nàng vẫn thất thần, Nguyễn Trầm Dạ bỗng nhớ tới lời nàng vừa nói.
Nàng bật cười.
“Thế này đi. Dù sao ngươi cũng mang gối sang rồi, cứ ngủ ở đây.”
“Ta ở bên cạnh, cho dù ngươi gặp ác mộng cũng có người bầu bạn.”
Phong Tiêu cố gắng đè khóe môi đang muốn cong lên.
Nàng nuốt nước miếng, do dự nói:
“Hay là thôi đi. Vừa rồi chỉ là ta nhất thời xúc động.”
“Giờ nghĩ lại… hình như không tốt lắm. Ta vẫn nên về phòng ngủ.”
Nói xong, Phong Tiêu đưa tay định lấy chiếc gối mình mang tới.
Còn chưa kịp cầm đã bị Nguyễn Trầm Dạ nhanh tay giật lấy rồi ném xa hơn.
“Muộn thế này còn đi qua đi lại, cơn buồn ngủ cũng bị giày vò mất.”
Nguyễn Trầm Dạ nhìn vẻ do dự của nàng, trêu chọc:
“Có gì không tốt? Chẳng lẽ ngươi sợ ta?”
Phong Tiêu lập tức lắc đầu.
Nàng quỳ ngồi cạnh Nguyễn Trầm Dạ, nhỏ giọng giải thích:
“Sao ta có thể sợ tỷ tỷ được. Chỉ là… chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
Nguyễn Trầm Dạ bất đắc dĩ.
“Có gì còn không thể nói với ta?”
“Chỉ là ta sợ tỷ tỷ hiểu lầm.”
Phong Tiêu cắn môi, lo lắng nhìn nàng.
Nguyễn Trầm Dạ sửng sốt.
Nhất thời không hiểu vì sao mình lại hiểu lầm Phong Tiêu.
“Mấy hôm trước ta vừa mới tỏ tình với tỷ tỷ.”
Phong Tiêu thấy nàng không hiểu, lập tức nắm tay giải thích.
“Dù ta đã nghĩ thông rồi, nhưng lời cũng đã nói ra. Ta sợ tỷ tỷ sẽ nghĩ nhiều.”
“Ta thật sự đã nghĩ thông.”
“Tỷ tỷ nói đúng, ta có chút xúc động, suy nghĩ chưa toàn diện. Sau này ta sẽ sửa.”
Nguyễn Trầm Dạ chớp mắt.
Nếu Phong Tiêu không nhắc, nàng thật sự chẳng liên tưởng tới phương diện đó.
Có điều nghe nàng nói vậy, trong lòng Nguyễn Trầm Dạ lại rất hài lòng.
Nhận ra mình từng xúc động là được.
Ai cũng có lúc không kiểm soát tốt cảm xúc.
Nàng hoàn toàn có thể hiểu.
“Ta sẽ không nghĩ nhiều.”
Nguyễn Trầm Dạ xoa đầu Phong Tiêu.
“Ngươi là muội muội mà.”
“Bây giờ yên tâm chưa? Lên giường đi. Muộn rồi, chúng ta nghỉ sớm.”
“Tỷ tỷ thật sự không để ý sao?”
Phong Tiêu nhíu mày.
Không ngờ tỷ tỷ lại đồng ý thoải mái đến thế, ngược lại khiến nàng có chút bất an.
“Đương nhiên không.”
Nguyễn Trầm Dạ nói rất nhẹ nhàng.
“Huống hồ chúng ta đều là nữ nhân. Ta có, ngươi cũng có, có gì phải để ý?”
Nàng nói tiếp:
“Với lại ta là Alpha. Nếu phải để ý thì người nên để ý là ngươi mới đúng.”
“Được rồi, đừng nghĩ nhiều. Nghỉ sớm đi.”
Dù sao trong thế giới ABO, Alpha là người có thể đánh dấu Omega.
Theo lý phải là Rả Rích để ý mới đúng.
Rả Rích còn không ngại, nàng ngại gì?
Huống hồ hồi đi học nàng cũng từng chen chung giường với bạn.
Chiếc giường ký túc xá ngày ấy còn nhỏ hơn hiện giờ rất nhiều.
Phong Tiêu há miệng.
Nhìn vẻ mặt nhẹ nhàng tự nhiên của Nguyễn Trầm Dạ, nàng nhất thời có chút mờ mịt.
Nàng thật sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của tỷ tỷ.
Nằm xuống bên cạnh Nguyễn Trầm Dạ, Phong Tiêu vẫn chưa hoàn hồn.
Mọi chuyện tiến triển quá thuận lợi, ngược lại khiến nàng hơi hoảng.
Nhìn Nguyễn Trầm Dạ hoàn toàn không đề phòng mình, Phong Tiêu cắn môi dưới, kéo chăn nhích về phía nàng một chút.
“Sao vậy? Hay ta bảo người mang thêm một chăn tới?”
Nguyễn Trầm Dạ tưởng nàng thấy hai người chung một chăn hơi chật.
“Không, không cần. Ta chỉ muốn gần tỷ tỷ một chút.”
Phong Tiêu dùng chăn che nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng rực nhìn nàng.
Nguyễn Trầm Dạ lại tưởng nàng đang thúc mình ngủ.
Nàng ngáp một cái, đặt quyển sách trên gối xuống tủ đầu giường rồi chui vào chăn.
“Hôm nay cũng mệt cả ngày. Nghỉ sớm đi.”
Nàng kéo chăn lên, cọ đầu vào gối, mí mắt dần khép.
“Tỷ tỷ cũng ngủ ngon.”
Phong Tiêu chăm chú nhìn gương mặt nàng, khẽ nói.
Đèn phòng ngủ chậm rãi tắt.
Rất nhanh, không gian chìm vào bóng tối.
Dù bên cạnh có thêm một người, nhưng hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, tinh thần Nguyễn Trầm Dạ cạn kiệt.
Không lâu sau, nàng đã chìm vào giấc ngủ trong tiếng hô hấp khe khẽ của Phong Tiêu.
Phong Tiêu lại hoàn toàn không buồn ngủ.
Giữa nàng và Nguyễn Trầm Dạ lúc này chỉ cách một cánh tay.
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của cả hai.
Từ tiết tấu đan xen, dần dần lại trở nên đồng điệu.
Phong Tiêu cẩn thận nhích lại gần Nguyễn Trầm Dạ.
Động tác cực chậm, cực nhẹ.
Chỉ một khoảng cách nhỏ nhưng nàng cảm giác như đã mất rất lâu.
Lâu tới mức trán đã lấm tấm mồ hôi.
Phong Tiêu ló đầu khỏi chăn, lau mồ hôi.
Nàng nằm nghiêng, mê mẩn nhìn gương mặt Nguyễn Trầm Dạ khi ngủ.
Lần trước nàng nhìn tỷ tỷ ngủ là lúc ở bệnh viện.
Khi đó nàng ở phòng nghỉ bên cạnh.
Nửa đêm không ngủ được liền chạy sang phòng bệnh, ngồi trên sô pha nhìn tỷ tỷ tới tận bình minh.
Lúc ấy, làm sao nàng biết sau này giữa mình và Nguyễn Trầm Dạ sẽ xảy ra nhiều chuyện như vậy?
“Tỷ tỷ.”
Phong Tiêu dùng hơi thở khẽ gọi.
Nguyễn Trầm Dạ không đáp.
Cơ thể thậm chí không động.
Chỉ hơi nghiêng đầu, để gương mặt ngủ say quay về phía Phong Tiêu.
Một Nguyễn Trầm Dạ hoàn toàn không đề phòng khiến tay Phong Tiêu ngứa ngáy.
Nhưng nàng không dám tùy tiện làm gì.
Chỉ đưa ngón tay lên khoảng không, chậm rãi phác theo đường nét gương mặt nàng.
Nhớ tới lời Nguyễn Trầm Dạ vừa nói, Phong Tiêu dần nhận ra một vấn đề.
Ý thức giới tính của tỷ tỷ hình như có gì đó không đúng.
Cho dù hai người đều là nữ nhân, nhưng nàng cũng là người đã từng tỏ tình với tỷ tỷ.
Vậy mà tỷ tỷ không những không đề phòng, thậm chí hoàn toàn chẳng có ý tránh né.
Dường như không hề để ý.
Ít nhất Phong Tiêu không thể thản nhiên tới mức ngủ chung giường với một người từng tỏ tình với mình.
Huống hồ trước đây Nguyễn Trầm Dạ từng qua lại với nữ Omega.
Chẳng lẽ tỷ tỷ thật sự không có chút cảnh giác nào?
Nữ nhân cũng rất nguy hiểm.
Đặc biệt là một nữ nhân đã sinh dục vọng với nàng.
Phong Tiêu nheo mắt.
Ánh nhìn chậm rãi lướt trên gương mặt ngủ say của Nguyễn Trầm Dạ.
Thấy khóe môi nàng vì bị gối ép mà hơi cong lên, Phong Tiêu im lặng nuốt nước miếng.
Nàng khẽ cử động chân.
Trong chăn vang lên tiếng da thịt cọ nhẹ.
Nếu vậy…
Nàng có thể làm hơi quá một chút không?
Dù sao người không đề phòng nàng là tỷ tỷ.
Người dung túng nàng cũng là tỷ tỷ.
Vậy nàng làm gì, tỷ tỷ hẳn cũng sẽ tha thứ cho nàng… đúng không?
Phong Tiêu lại nhích gần thêm.
Tới khi bàn tay chạm vào một mảng da ấm áp.
Nàng nhớ lại vị trí.
Hình như là cánh tay tỷ tỷ.
Điều hòa trong phòng mở rất lạnh.
Nguyễn Trầm Dạ gần như vùi cả người trong chăn.
Nàng thích ngủ nghiêng.
Một tay đặt trên gối, tay còn lại tùy ý để trước người.
Phong Tiêu cọ sát đến bên cạnh nàng.
Gần đến mức đã ngửi thấy mùi thanh mát sau khi tắm trên người Nguyễn Trầm Dạ.
“Tỷ tỷ.”
Phong Tiêu lại gọi.
Vẫn không phản ứng.
Nàng đưa tay, cố ý đặt lên phía bên kia chiếc gối.
Gối chịu thêm trọng lượng, chậm rãi lún xuống rồi lệch sang.
Bàn tay Nguyễn Trầm Dạ cũng theo đó trượt xuống, dần dần tiến về phía tay Phong Tiêu.
Cuối cùng hai bàn tay chạm vào nhau.
Nguyễn Trầm Dạ khẽ động.
Theo bản năng ngoắc lấy thứ gì đó.
Những ngón tay tự nhiên co lại, giống một cây trinh nữ bị chạm phải, khẽ khép ngón út Phong Tiêu vào lòng bàn tay.
“Là tỷ tỷ động tay trước.”
Phong Tiêu thì thầm.
“Không thể trách ta.”
Dưới chăn, Phong Tiêu co đầu gối, từng chút một tiến về phía tay Nguyễn Trầm Dạ.
Khoảnh khắc chạm phải, bàn tay đang ngủ say kia như có ý thức, lập tức vòng về phía trước.
Chạm phải vật cản mới dừng lại.
Lúc dừng, đầu ngón tay còn vô thức dịch lên một chút.
Phong Tiêu lập tức biến sắc.
Nàng cắn môi kìm một tiếng rên, không dám động nữa, sợ đánh thức Nguyễn Trầm Dạ.
Tay tỷ tỷ…
Đáy mắt Phong Tiêu dần dâng hơi nước.
Nàng không ngờ Nguyễn Trầm Dạ lại chạm đúng nơi đó.
Nàng chỉ…
Nàng chỉ muốn tỷ tỷ ôm mình ngủ thôi.
Giờ lại thành cưỡi hổ khó xuống.
Nàng phải làm sao?
Phong Tiêu quá căng thẳng.
Nơi bị đầu ngón tay Nguyễn Trầm Dạ chạm vào bất giác co rút.
Nguyễn Trầm Dạ dường như bị đánh thức, lại như chỉ đang cử động theo bản năng.
Bàn tay trong chăn vô thức vuốt ve.
Hơi thở Phong Tiêu lập tức trở nên dồn dập.
Nàng không dám phát ra tiếng.
Chỉ có thể dùng tay còn lại che miệng.
Hơi nước nơi đáy mắt dần thành nước mắt, chảy xuống má rồi thấm vào gối.
Tỷ tỷ.
Nguyễn Trầm Dạ.
A Dạ.
Phong Tiêu liên tục gọi tên nàng trong lòng, hy vọng có thể phân tán chú ý, bỏ qua ngón tay vô thức gây loạn dưới chăn.
Chỉ một lát, cả người nàng đã như vừa được vớt khỏi nước.
Hổ khẩu bị chính nàng cắn in dấu răng sâu.
Đến cuối cùng, nàng đưa tay giữ lấy bàn tay Nguyễn Trầm Dạ đang làm loạn, chậm rãi đẩy ra.
Thà đánh thức tỷ tỷ, cũng không thể để tỷ tỷ phát hiện nàng…
Dù Phong Tiêu đã rất nhẹ, Nguyễn Trầm Dạ vẫn tỉnh.
Nàng khó khăn hé mắt, cuối cùng chỉ mở được một khe nhỏ.
Giọng nói mơ hồ.
“Rả Rích? Còn… chưa ngủ…”
“Lập tức ngủ. Tỷ tỷ ngủ ngon.”
Phong Tiêu cố giữ hơi thở bình ổn.
“Ừm… ngủ…”
Nguyễn Trầm Dạ trở mình nằm thẳng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Tinh thần căng thẳng của Phong Tiêu cuối cùng mới thả lỏng.
Nếu lúc này bật đèn, sẽ thấy gương mặt nàng đỏ bừng cùng đôi mắt ướt đẫm dục vọng.
Một ngày nào đó…
Ta sẽ để ngươi làm những chuyện này khi còn tỉnh táo.
Ngày mới lại tới.
Khi Nguyễn Trầm Dạ tỉnh, Phong Tiêu đã rời giường.
Nàng ngồi dậy, mờ mịt nhìn bàn tay mình.
Tối qua hình như nàng nằm mơ.
Trong mơ, nàng ngồi trên một con thuyền.
Nước sông trong vắt.
Mặt trời treo cao.
Ngồi trên thuyền có chút nhàm chán, nàng bèn nằm sấp ở mạn thuyền, đưa tay nghịch nước.
Bên tai là tiếng nước lay động.
Hơi đục.
Lại có chút dính nhớp.
Giờ nghĩ lại, hình như không giống tiếng nghịch nước lắm.
Nguyễn Trầm Dạ không nghĩ nhiều.
Dù sao cũng chỉ là mơ.
Càng kỳ lạ lại càng bình thường.
Nhìn giờ, nàng chuẩn bị đi làm.
Nguyễn Trầm Dạ chống tay, vừa mở cửa phòng ngủ đã thấy Phong Tiêu đứng ngoài.
Trông tinh thần đặc biệt tốt.
“Hôm nay tâm tình ngươi có vẻ rất tốt.”
Thấy Phong Tiêu định đỡ mình, Nguyễn Trầm Dạ cười.
“Không cần. Chân ta gần khỏi rồi, để ta đi nhiều một chút, tránh lúc khỏi hẳn lại không quen.”
“Được. Tỷ tỷ yên tâm, ta sẽ ở phía sau bảo vệ tỷ tỷ.”
Phong Tiêu cũng không cố ép.
Hai tay nàng hờ hững vòng sau Nguyễn Trầm Dạ, phòng trường hợp bất ngờ.
“Ngươi tỉnh lúc nào?”
“Cũng vừa tỉnh không lâu. Rửa mặt đánh răng xong thì định tới gọi tỷ tỷ dậy.”
Phong Tiêu cong mắt.
Ánh nhìn không tự chủ rơi lên bàn tay Nguyễn Trầm Dạ đang nắm gậy.
Chính bàn tay này tối qua…
Phong Tiêu rũ mắt, ép những ý nghĩ không đúng lúc ra khỏi đầu.
“Quả nhiên là người trẻ tuổi, tỉnh sớm thật.”
Nguyễn Trầm Dạ lại ngáp.
Nếu không phải đi làm, nàng chẳng dậy sớm vậy đâu.
“Tỷ tỷ tối qua ngủ ngon không?”
Phong Tiêu cười, thăm dò hỏi.
“Cũng được. Chỉ là nằm mơ, tỉnh dậy hơi mệt.”
Nguyễn Trầm Dạ bắt đầu xuống cầu thang.
Vì chân còn thương, nàng chăm chú nhìn bậc để tránh trượt.
“Là… là mơ gì?”
Trong lòng Phong Tiêu căng lên.
Nhưng thấy Nguyễn Trầm Dạ sáng nay vẫn tự nhiên như thường, nàng lại cảm giác mình nghĩ nhiều.
“Ừm…”
Nguyễn Trầm Dạ suy nghĩ.
“Ngồi thuyền, rồi nghịch nước. Không có gì đặc biệt, chỉ là một giấc mơ bình thường thôi.”
“Có điều cũng vừa hay nhắc ta một chuyện.”
Nàng quay sang.
“Chờ mấy hôm nữa chân ta khỏi, ta đưa ngươi đi du hồ dạo chơi, thế nào?”
Nghe hai chữ “nghịch nước”, trái tim Phong Tiêu như ngồi tàu lượn, lập tức treo lên.
Nàng chăm chú nhìn gương mặt nghiêng Nguyễn Trầm Dạ, cố tìm chút dị thường.
Mãi tới khi nghe câu sau mới thở phào.
“Được!”
Phong Tiêu đồng ý cực nhanh.
Đây chính là cơ hội hẹn hò với tỷ tỷ.
Tuyệt đối không thể bỏ qua.
Còn chuyện tối qua…
Tỷ tỷ hẳn không phát hiện gì.
May quá.
Thấy Phong Tiêu đáp ứng nhanh như vậy, Nguyễn Trầm Dạ lại tự kiểm điểm.
Rả Rích bình thường dường như chỉ chạy qua lại giữa nhà và trường, rất ít ra ngoài chơi.
Chẳng trách nàng vui vậy.
Tuổi này vốn nên thích hoạt động.
Có lẽ nàng cũng muốn ra ngoài, chỉ vì lo chân của mình và vài nguyên nhân khác nên chưa từng nhắc tới.
Xem ra mỗi tuần nàng nên dành chút thời gian đưa Rả Rích ra ngoài nhiều hơn.
Ăn sáng xong, Nguyễn Trầm Dạ tới công ty.
Phong Tiêu đi trường học.
Hai người lên xe rời đi theo hai hướng.
Buổi chiều, Phương Lăng mang một phần tài liệu mã hóa tới.
“Nguyễn tổng, có kết quả rồi.”
Nguyễn Trầm Dạ không ngờ Phương Lăng nhanh đến vậy.
Nàng nhận tài liệu, cố giữ bình tĩnh mở ra.
Ánh mắt lướt thật nhanh.
Đến khi thấy kết luận cuối cùng, biểu cảm Nguyễn Trầm Dạ trở nên hoảng hốt.
“Nguyễn tổng, kết quả không như mong muốn sao?”
Phương Lăng thấy vẻ mặt nàng, tưởng là tin xấu.
Nguyễn Trầm Dạ lắc đầu, đưa tài liệu cho nàng.
“Hoàn toàn ngược lại.”
Suy đoán của nàng quả nhiên đúng.
Phong Tiêu và Phong Linh không phải tỷ muội ruột.
Nhưng còn một vấn đề nữa.
Phong Thịnh Thái có thật sự là phụ thân Phong Tiêu hay không?
“Bằng mọi cách, giám định quan hệ huyết thống giữa Phong Thịnh Thái và Rả Rích!”
“Hiểu rồi. Ta đi ngay!”