Chương 59: Trấn an — “Tỷ tỷ, ta…”

Chương 59: Trấn an — “Tỷ tỷ, ta…”

Vợ Omega Điên Cuồng Nhất Quyết Bắt Tôi Đánh Dấu [Xuyên Sách] · ~1.781 từ · 9 phút đọc · 59/100

“Ta thích ngươi.”

Nguyễn Trầm Dạ bỗng phát hiện bốn chữ ấy tuy đơn giản, nhưng khi thật sự nói ra lại cần rất nhiều dũng khí.

Điều đó khiến nàng nhớ đến lần Phong Tiêu từng bày tỏ rồi bị nàng từ chối vài tháng trước.

Nếu người bị từ chối khi ấy là nàng…

Nguyễn Trầm Dạ không biết mình có còn đủ can đảm để tiếp tục thích nữa không.

Nhưng Phong Tiêu đã cho nàng câu trả lời.

Nàng có.

Hơn nữa chưa từng lùi bước.

Bây giờ Nguyễn Trầm Dạ vô cùng may mắn.

May mắn Phong Tiêu chưa từng từ bỏ.

May mắn nàng ấy luôn kiên trì.

Có được một người yêu như vậy là may mắn của đời nàng.

Ánh mắt Nguyễn Trầm Dạ tràn đầy thương tiếc.

Nàng ôm Phong Tiêu, lặp đi lặp lại bên tai:

“Ta thích ngươi.”

Phong Tiêu ngẩn ngơ nhìn bầu trời hồng.

Bên tai là hơi thở ấm áp của Nguyễn Trầm Dạ cùng những lời thổ lộ không ngừng.

“Ta đang nằm mơ sao?”

Cánh tay Phong Tiêu vòng quanh eo nàng, chậm rãi siết lại.

Giọng đầy hoảng hốt.

Nguyễn Trầm Dạ không ngờ phản ứng đầu tiên của nàng lại là nghi mình nằm mơ.

Trong mắt vừa đau lòng vừa buồn cười.

Nàng đẩy Phong Tiêu ra một chút, đặt hai tay lên vai nàng.

Thấy ánh mắt vẫn ngẩn ngơ, Nguyễn Trầm Dạ cong môi, cố ý nắm tay Phong Tiêu rồi cắn nhẹ đầu ngón trỏ.

Nàng khống chế lực rất tốt.

Không cắn mạnh.

Thấy vẻ mặt Phong Tiêu thay đổi, rõ ràng đã nhận ra cảm giác đau là thật, nàng mới buông.

“Bây giờ còn nghĩ là mơ không?”

Phong Tiêu kinh ngạc rút tay lại.

Cơn đau rõ ràng nói cho nàng biết mọi thứ là thật.

Nàng theo bản năng lắc đầu.

Trong mắt lập tức sáng rực.

“Tỷ tỷ! Ngươi… ngươi có thể nói lại lần nữa không?”

Nguyễn Trầm Dạ bật cười.

Nàng nhìn vẻ kích động ấy, lại thỏa mãn mong muốn.

“Phong Tiêu, ta thích ngươi.”

Chỉ sáu chữ.

Nhưng là đáp án Phong Tiêu đã chờ quá lâu.

Nàng lập tức nhào vào lòng Nguyễn Trầm Dạ, ôm chặt eo.

“Ta cũng vậy!”

“Ta thích tỷ tỷ.”

“Thích tỷ tỷ nhất!”

Nguyễn Trầm Dạ nhanh chóng chớp mắt, ngẩng đầu nhìn trời để giấu sự xúc động.

Nàng vuốt mái tóc dài của Phong Tiêu.

“Xin lỗi.”

Giọng hơi khàn.

“Là ta nhận ra quá muộn.”

Phong Tiêu lắc đầu, cọ trong hõm vai nàng.

“Không muộn.”

Chỉ cần Nguyễn Trầm Dạ thích nàng.

Bao lâu nàng cũng chờ được.

Không hề muộn.

Rõ ràng trước đó có vô số chuyện để nói.

Nhưng lúc này hai người chỉ lặng lẽ ôm nhau.

Không ai mở miệng.

Bầu trời hồng dần tối.

Sao đêm bắt đầu xuất hiện.

Gió đêm thổi qua, xua đi chút nóng còn sót lại của ban ngày.

Nguyễn Trầm Dạ tỉnh lại, thấy người xung quanh ít dần, bèn vỗ lưng Phong Tiêu.

“Muộn rồi. Chúng ta nên về.”

Phong Tiêu không nỡ, nhưng vẫn ngoan ngoãn buông.

Nàng ngẩng lên nhìn Nguyễn Trầm Dạ.

“Tỷ tỷ, vậy bây giờ chúng ta…”

Nàng mím môi.

“Là quan hệ gì?”

Nguyễn Trầm Dạ sững người.

Nhìn vẻ chờ mong trong mắt nàng, gương mặt đột nhiên nóng lên.

Nàng che miệng ho nhẹ, quay mặt.

“Ta… chúng ta bây giờ…”

Vừa rồi chỉ lo thổ lộ.

Hoàn toàn chưa nghĩ đến bước tiếp theo.

Phong Tiêu hỏi đột ngột khiến nàng có chút ngượng.

Nhưng chỉ dừng một lát.

Nguyễn Trầm Dạ hít sâu, nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Ngươi có nguyện ý làm bạn gái của ta không?”

Phong Tiêu chớp mắt.

Không ngờ tỷ tỷ lại ném câu hỏi trở lại.

Đúng là giảo hoạt.

Nhưng đáp án của nàng từ đầu đến cuối chỉ có một.

“Ta nguyện ý!”

Phong Tiêu cười rạng rỡ.

Toàn thân như tỏa ra niềm vui.

Nguyễn Trầm Dạ cũng không nhịn được cười.

“Vậy tỷ tỷ thì sao?”

Phong Tiêu nắm tay giả làm ống nói đưa tới môi nàng.

“Tỷ tỷ có nguyện ý làm bạn gái của ta không?”

“Ta nguyện ý.”

Nguyễn Trầm Dạ nắm lấy bàn tay đó, cúi đầu hôn nhẹ lên mu tay.

Ánh mắt mềm mại.

Phong Tiêu lập tức nóng vành tai.

“Đi thôi, bạn gái.”

Nguyễn Trầm Dạ đứng dậy, cúi người đưa tay.

“Chúng ta nên về rồi.”

Phong Tiêu đặt tay vào.

Nguyễn Trầm Dạ kéo nàng đứng lên.

Hai bàn tay tự nhiên nắm chặt, mười ngón đan vào nhau.

Hai người sóng vai trở về.

Đến trang viên, ban đầu Nguyễn Trầm Dạ định gọi quản gia chuẩn bị thêm phòng.

Nhưng nhìn ánh mắt đầy dựa dẫm và không nỡ của Phong Tiêu, nàng cuối cùng thôi.

Lúc này nàng vẫn nên ở cạnh rả rích.

“Bạn gái, tỷ tỷ, bạn gái, tỷ tỷ…”

Vừa về phòng, Phong Tiêu đã nhào Nguyễn Trầm Dạ xuống ghế dài, nằm trên người nàng.

“Tỷ tỷ, sau này ta còn gọi ngươi là tỷ tỷ sao?”

Nguyễn Trầm Dạ bật cười.

“Ta thế nào cũng được.”

Phong Tiêu nhăn mũi.

“Không được.”

Nàng nghĩ một chút.

“A Dạ? Ta gọi ngươi A Dạ được không?”

Nguyễn Trầm Dạ không quá để ý xưng hô.

“Được.”

Phong Tiêu lập tức lắc đầu.

“Không được, không được.”

“Cái này không đủ đặc biệt.”

“Ta muốn một cách gọi chỉ mình ta có.”

Nàng không muốn giống những người khác gọi A Dạ.

Nhưng gọi tỷ tỷ lại sợ người khác không nhìn ra quan hệ hiện tại.

Gọi bạn gái thì quá cố ý.

Phong Tiêu nhất thời rơi vào rối rắm.

Nguyễn Trầm Dạ không ngờ nàng có thể phiền não vì một cách gọi.

Đầu nàng tựa lên tay vịn ghế.

Hai tay giữ eo Phong Tiêu.

Một chân chống đất, chân kia bị Phong Tiêu kẹp lấy.

Tư thế không thoải mái lắm, nhưng nàng vẫn yên lặng làm đệm cho người.

Cách gọi đặc biệt sao?

Hình như có một cách thật sự chỉ Phong Tiêu có thể gọi.

Nguyễn Trầm Dạ vừa nghĩ đến liền hơi nhướng mày.

Nhưng có phải tiến triển quá nhanh không?

“Tỷ tỷ đang nghĩ gì?”

Phong Tiêu đang rối rắm, thấy nàng thất thần liền bất mãn.

Nguyễn Trầm Dạ hoàn hồn.

Nàng vuốt lưng Phong Tiêu như dỗ mèo.

“Chỉ cần là cách gọi từ miệng ngươi, với ta đều đặc biệt.”

“Không cần nghĩ nhiều.”

Phong Tiêu sững người.

Tim lập tức lỡ một nhịp.

“Thật… thật sao?”

Nàng hơi lúng túng.

“Vậy ta vẫn gọi tỷ tỷ. Quen rồi.”

Bây giờ nàng mới biết.

Nguyễn Trầm Dạ khi yêu có thể nói lời dễ nghe đến vậy.

Càng chiều nàng.

Càng dịu dàng.

Một ý nghĩ phá hỏng sự dịu dàng ấy bất chợt nảy lên.

Phong Tiêu rất muốn biết.

Tỷ tỷ dịu dàng như vậy…

Nếu bị bắt nạt đến khóc thì sẽ thế nào?

Có phải vừa cầu xin nàng dừng, vừa vẫn dịu giọng nói không sao không?

Lần này đến lượt Phong Tiêu thất thần.

Nguyễn Trầm Dạ bỗng cảm thấy lạnh sống lưng.

Lông tơ dựng lên.

Giống như sắp có chuyện nguy hiểm.

Nàng khó hiểu.

“Được rồi.”

Nguyễn Trầm Dạ vỗ lưng Phong Tiêu.

“Hôm nay mệt cả ngày. Nghỉ sớm đi.”

Phong Tiêu lắc đầu.

Ngược lại còn bò lên thêm chút, hoàn toàn đè lên người nàng.

“Không vội.”

Nàng đáng thương nhìn Nguyễn Trầm Dạ.

“Tỷ tỷ ngày mai phải đi rồi. Không muốn ở bên ta thêm sao?”

Nguyễn Trầm Dạ lập tức chua xót.

Nàng suýt quên.

Tối mai đã phải rời đi.

“Được.”

Nàng mềm lòng.

“Thời gian còn lại đều nghe ngươi. Được chưa?”

Ánh mắt Phong Tiêu lập tức sáng rực.

“Thời gian còn lại tỷ tỷ đều nghe ta?”

Nguyễn Trầm Dạ gật đầu.

Thậm chí dang hai tay, làm ra vẻ mặc ngươi muốn làm gì thì làm.

Phong Tiêu trong lòng lập tức ảo não.

Câu này của tỷ tỷ nói sai thời điểm quá.

Nếu đang ở nhà…

Nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Nhưng hiện giờ ở nơi khác.

Nàng sợ tỷ tỷ khó chịu.

Cũng không thích để lại dấu vết của tỷ tỷ trên địa bàn của người khác.

Chẳng lẽ cứ thế bỏ qua?

Không được.

Nàng không biết bao giờ mình mới về.

Cứ thế bỏ qua thì thật sự chịu không nổi.

Cổ tay Nguyễn Trầm Dạ bỗng bị giữ rồi ép lên trên đầu.

Nàng tò mò nhìn Phong Tiêu.

Muốn xem nàng định làm gì.

Ngay sau đó, đôi môi bị hôn mạnh.

Nguyễn Trầm Dạ mở lớn mắt.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức không còn kẽ hở.

Nụ hôn của Phong Tiêu không hề dịu.

Nguyễn Trầm Dạ dần mất tiêu cự.

Trong lòng chỉ kịp nghĩ.

Xem ra rả rích thật sự nhịn rất lâu.

Không biết bao lâu sau, Phong Tiêu cuối cùng buông.

“Tỷ tỷ, ta khó chịu.”

Giọng nàng khàn, hơi thở vẫn nóng.

Nguyễn Trầm Dạ hiểu ý.

Nàng cũng vậy.

“Bây giờ không thích hợp.”

Giọng nàng cũng khàn.

Cố dùng chút lý trí còn lại.

Phong Tiêu đương nhiên biết thời gian và địa điểm đều không thích hợp.

Nhưng vẫn rất khó chịu.

“Tỷ tỷ.”

Nàng tựa lên ngực Nguyễn Trầm Dạ.

“Ta khó chịu. Làm sao bây giờ?”

Nguyễn Trầm Dạ thở dài.

Một ý nghĩ xuất hiện.

Hương trà đen đậm lập tức lan quanh hai người.

Nhìn mặt mày Phong Tiêu dần giãn ra, Nguyễn Trầm Dạ mới yên tâm.

“Đỡ hơn chút chưa?”

Sau đánh dấu, tin tức tố An-pha có thể trấn an cảm xúc Ô-mê-ga.

Tuy không thể giải quyết hoàn toàn, ít nhất khiến Phong Tiêu dễ chịu hơn.

Phong Tiêu dựa trong lòng nàng, cảm nhận tin tức tố thuộc về Nguyễn Trầm Dạ nhẹ nhàng bao lấy mình.

Mùi hương này nàng từng ngửi ở mức đậm tương tự một lần.

Ngày Nguyễn Trầm Dạ phát bệnh.

Khi ấy tin tức tố đầy tính công kích, ép nàng gần như quỳ ngoài cửa.

Còn bây giờ…

Những thứ từng muốn áp chế nàng lại ngoan ngoãn quấn quanh người, an ủi, thỏa mãn nàng.

Hương cam cũng hòa vào trà đen.

Dùng cùng cách ấy xoa dịu Nguyễn Trầm Dạ.

Lúc này, mong muốn trở về nhà của cả hai đều dâng đến đỉnh.

Mục lục
59 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây