Chương 65: Món quà bất ngờ
Sau khi thả lỏng, cả cơ thể lẫn tinh thần dường như được gột rửa một lần.
Dù thân thể mệt mỏi, đầu óc lại đặc biệt nhẹ nhõm.
Hai người dựa vào giường, dịu dàng trò chuyện thêm một lúc.
Phong Tiêu bắt đầu giục Nguyễn Trầm Dạ nghỉ ngơi.
Dù sao hai người hiện tại lệch nhau hơn bốn giờ.
Bị nàng kéo dài đến tận lúc này, bên tỷ tỷ chắc đã gần sáng.
Nguyễn Trầm Dạ lười biếng ngáp một cái, đáp được rồi rồi định tắt video.
“Đừng!”
Phong Tiêu vội gọi nàng lại.
“Có chuyện gì?”
Nguyễn Trầm Dạ ngẩn ra, khó hiểu nhìn nàng.
Phong Tiêu phồng má, bất mãn lên án:
“Ta đã陪 tỷ tỷ lâu như vậy, thế mà tỷ tỷ lại quên chuyện đã hứa với ta.”
Nguyễn Trầm Dạ lập tức đỏ mặt.
“Ngươi đừng nói linh tinh! Ta quên cái gì? Ngươi cứ nói là được, đừng nhắc chuyện vừa rồi nữa.”
Phong Tiêu ghé mặt sát camera, ủy khuất nói:
“Nhưng rõ ràng tỷ tỷ vui xong là quên ta mà.”
“Biết rồi, biết rồi, đừng nói nữa.”
Lần này ngay cả tai Nguyễn Trầm Dạ cũng đỏ.
Phong Tiêu cắn nhẹ đầu lưỡi, cố nhịn ý muốn tiếp tục trêu nàng, hắng giọng chuyển đề tài.
“Tỷ tỷ đã hứa buổi tối sẽ mở video ngủ cùng ta, còn nhớ không?”
Lời hẹn bị nàng ném ra sau đầu cuối cùng cũng bò trở lại trí nhớ.
Nguyễn Trầm Dạ mở to mắt, vẻ mặt hơi xấu hổ, đưa tay gãi má.
“Nhớ ra rồi.”
“Hừ. Chắc chắn là gần đây tỷ tỷ ngủ không ngon nên trí nhớ mới kém. Còn không mau ngủ đi.”
Phong Tiêu không tiếp tục nói mấy câu trêu ghẹo, chỉ giục nàng nghỉ ngơi.
Nguyễn Trầm Dạ vốn đã chuẩn bị tinh thần lại bị nàng chọc đỏ mặt, không ngờ thứ mình nhận được lại là sự quan tâm.
Nàng cảm thấy trái tim như bị Phong Tiêu nắm trong tay.
Lúc thì thả lỏng, lúc lại siết chặt, khiến nhịp tim cứ liên tục rối loạn.
“Ta ngủ ngay đây.”
Nguyễn Trầm Dạ xoay người tìm dây sạc, cắm điện thoại vào nguồn, tránh đến nửa đêm hết pin rồi tự tắt.
“Ngủ ngon, tỷ tỷ.”
“Ngủ ngon, Rả Rích.”
Nguyễn Trầm Dạ vùi nửa mặt vào gối, nhỏ giọng nói.
Hai chữ “ngủ ngon” hiện tại có ảnh hưởng quá lớn với nàng.
Mỗi lần nghe Phong Tiêu nói đều giống như có bàn tay nhẹ nhàng vuốt qua trái tim, khiến nàng không nhịn được rung động.
Dù tinh thần nhẹ nhõm, cơ thể rốt cuộc vẫn mệt.
Cộng thêm cả ngày xảy ra hàng loạt chuyện, Nguyễn Trầm Dạ gần như vừa chạm gối đã ngủ.
Bên Phong Tiêu vẫn còn sớm.
Sợ ánh sáng màn hình đánh thức Nguyễn Trầm Dạ, nàng chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ, vừa học vừa ngắm gương mặt đang ngủ của tỷ tỷ.
Nàng có quá nhiều thứ phải học.
Muốn sớm về nước, nhất định phải tận dụng mọi khoảng thời gian rảnh.
Hơn nữa vừa rồi tinh thần nàng vẫn còn phấn chấn, hoàn toàn không buồn ngủ.
Học được một lúc, ánh mắt Phong Tiêu lại rơi lên điện thoại.
Nhìn gương mặt ngủ ngoan ngoãn của tỷ tỷ, suy nghĩ nàng dần trôi đi.
Nàng không ngờ tỷ tỷ thật sự chịu phối hợp với mình.
Chỉ nghĩ tới những cảm xúc Nguyễn Trầm Dạ vừa để lộ vì nàng, Phong Tiêu đã thấy lòng mình nóng lên.
Nếu lúc ấy nàng thật sự ở bên tỷ tỷ thì tốt biết bao.
Ngòi bút trong tay Phong Tiêu xoay nhẹ giữa các ngón tay.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Phong Tiêu theo bản năng che điện thoại, lo lắng nhìn Nguyễn Trầm Dạ.
Thấy nàng không bị đánh thức, Phong Tiêu lập tức tắt âm thanh rồi đứng dậy ra ngoài.
…
Chuông báo thức vang lên.
Nguyễn Trầm Dạ cọ mặt vào gối, không tình nguyện mở mắt.
Tối qua nàng kéo kín rèm nên lúc này phòng ngủ vẫn tối om.
Nguyễn Trầm Dạ ngồi dậy, nhìn điện thoại.
Cuộc gọi video vẫn còn kết nối.
Chỉ là người bên kia đã ngủ.
Thật sự treo video suốt một đêm.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Trầm Dạ làm chuyện như vậy.
Trước kia nàng từng nghe nói có những cặp đôi ngủ cũng mở cuộc gọi, lúc ấy còn cảm thấy hơi khó hiểu.
Ngủ thôi mà cũng phải kết nối, có phải quá dính nhau không?
Bây giờ người làm chuyện ấy lại thành chính nàng.
Nguyễn Trầm Dạ im lặng một lúc, sau đó nghiêm túc gật đầu với bản thân.
Xem ra trước kia là nàng không hiểu cảm giác của người đang yêu.
Nhìn gương mặt đang ngủ của Phong Tiêu, nàng tắt âm thanh bên mình trước, tránh lúc nàng chuẩn bị đi làm phát ra tiếng đánh thức Rả Rích.
Bởi lệch múi giờ, khi Nguyễn Trầm Dạ đã đến công ty chuẩn bị bắt đầu một ngày làm việc, Phong Tiêu mới tỉnh.
Lúc đó Nguyễn Trầm Dạ đang chăm chú đọc tài liệu, hoàn toàn không nhận ra Phong Tiêu đã dậy.
Âm thanh lại đang tắt nên nàng cũng không nghe thấy tiếng gọi.
Phong Tiêu gọi mấy lần không được, nghĩ một chút rồi gửi vài tin nhắn.
Lúc này Nguyễn Trầm Dạ mới ngẩng đầu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
“Sao không ngủ thêm một lát?”
Nguyễn Trầm Dạ nhìn giờ rồi tính nhanh thời gian bên Phong Tiêu, khẽ nhíu mày.
Sao dậy sớm thế?
Chẳng lẽ ánh sáng bên nàng làm Rả Rích tỉnh?
Phong Tiêu vừa ngủ dậy nên giọng còn hơi khàn.
Rơi vào tai Nguyễn Trầm Dạ, giống như có chiếc lông vũ lướt nhẹ bên vành tai, khiến nàng vô thức ngồi thẳng.
“Tối qua ngủ sớm nên tỉnh sớm thôi. Tỷ tỷ sao còn chưa tắt video?”
Phong Tiêu liếc mắt là biết Nguyễn Trầm Dạ đang ở văn phòng.
Nàng ôm chăn nằm sấp trên giường, giọng lười biếng.
Nguyễn Trầm Dạ cười trêu:
“Ta sợ ngươi tỉnh dậy không nhìn thấy ta rồi lại giận.”
“Tỷ tỷ!”
Phong Tiêu nghe ra nàng đang trêu chuyện tối qua, mặt nóng lên, lập tức vùi đầu vào chăn.
Nguyễn Trầm Dạ bật cười, giọng mềm xuống.
“Được rồi, được rồi, ta không nói nữa. Mau ngẩng đầu lên.”
Nàng陪 Phong Tiêu nói chuyện thêm một lúc.
Thấy Phong Tiêu bỗng ngẩng đầu nhìn sang nơi khác, Nguyễn Trầm Dạ hỏi:
“Có chuyện gì?”
“À, không có gì.”
Phong Tiêu từ trên giường bò dậy.
“Tỷ tỷ cứ làm việc đi, ta cũng phải dậy học rồi. Tối gặp!”
Đáy mắt nàng hiện rõ lưu luyến.
Nguyễn Trầm Dạ gật đầu.
“Được, tối gặp.”
Rất nhanh đã tới thứ Sáu.
Nguyễn Trầm Dạ đặt chuyến bay tám giờ tối, định ngày mai cho Phong Tiêu một bất ngờ.
Sợ lộ trước, nàng dứt khoát lấy cớ tối nay bận, không thể gọi video.
Phong Tiêu tuy trong lòng khó chịu, ngoài mặt vẫn hiểu chuyện bảo nàng cứ đi làm.
Nguyễn Trầm Dạ nhìn ra chút ấm ức trong mắt Phong Tiêu, bật cười.
“Ngày mai. Đợi ngươi tỉnh dậy ngày mai, ta sẽ tìm ngươi. Cả ngày đều陪 ngươi, được không?”
Phong Tiêu tưởng Nguyễn Trầm Dạ định gọi video cả ngày.
Nghĩ một lúc, nàng gật đầu.
“Tỷ tỷ đừng quên. Ngày mai cả ngày đều là của ta.”
“Đương nhiên.”
Nguyễn Trầm Dạ chống cằm, dịu dàng nhìn nàng.
“Không chỉ ngày mai, ngày kia cũng là của ngươi. Hài lòng chưa?”
Không biết ngày mai Rả Rích thấy nàng sẽ có biểu cảm gì.
Có chạy thẳng tới nhào vào lòng nàng không?
Chỉ nghĩ thôi, Nguyễn Trầm Dạ đã đầy chờ mong.
Vừa tắt video, tiếng gõ cửa đúng lúc vang lên.
Nguyễn Trầm Dạ đứng dậy, cầm áo khoác trên lưng ghế, vừa mặc vừa nói:
“Vào đi.”
“Nguyễn tổng, xe đã chuẩn bị xong, chúng ta nên xuất phát.”
Trĩ Lê đẩy cửa vào, giọng trầm ổn.
Nguyễn Trầm Dạ thấy hôm nay người đi cùng là Trĩ Lê thì hơi ngạc nhiên.
Nàng bước tới, quan tâm hỏi:
“Sao không nghỉ thêm vài ngày rồi hãy đi làm?”
Trĩ Lê từng nghe nói sau khi kết hôn Nguyễn tổng như biến thành người khác.
Nhưng trước kia nàng vẫn dưỡng thương, chưa có cơ hội tận mắt thấy.
Giờ nghe Nguyễn tổng chủ động quan tâm, Trĩ Lê có chút được sủng mà kinh.
“Vết thương không nặng, đã ổn rồi. Cảm ơn Nguyễn tổng quan tâm.”
“Không có gì. Dù sao chuyện đó cũng tính là tai nạn lao động.”
Nguyễn Trầm Dạ vừa đi vừa dặn:
“Nếu chân đau hay chỗ nào khó chịu thì cứ nói. Bảo người phòng y tế qua xem, đừng cố chịu.”
Lần tai nạn đó khả năng cao vốn nhắm vào nàng.
Tài xế và Trĩ Lê đều bị liên lụy.
Quan tâm một chút cũng là điều nên làm.
Trĩ Lê nhìn bóng lưng Nguyễn Trầm Dạ, trong mắt đầy kinh ngạc.
Không ngờ lời mọi người nói đều là thật.
Nguyễn tổng bây giờ thật sự dịu dàng hơn rất nhiều.
“Ta thật sự không sao. Hơn nữa Phương trợ lý và mọi người cũng luôn để ý, không cho ta mang vật nặng. Chắc không có vấn đề.”
“Vậy là tốt.”
Nguyễn Trầm Dạ thoáng thả lỏng.
“Sau này mỗi thứ Sáu đặt sẵn cho ta vé bay đến F quốc, thứ Hai quay về. Trước mắt thêm lịch cố định này trong hai tháng.”
“Vâng.”
Trĩ Lê lấy máy tính bảng ra thêm lịch, trong lòng hơi tò mò.
Sao Nguyễn tổng đột nhiên thường xuyên bay sang F quốc như vậy?
Nhưng nàng không hỏi.
Trước khi máy bay cất cánh, Nguyễn Trầm Dạ nhắn cho Phong Tiêu một tin để nàng khỏi lo.
Nàng chỉ nói tối nay có tiệc, có thể sẽ uống say, nên đừng chờ tin.
Phong Tiêu trả lời một chữ “được”, kèm theo hình mèo đáng thương.
Nguyễn Trầm Dạ chạm nhẹ lên con mèo trong màn hình.
Nghĩ bụng nếu Rả Rích thật sự làm vẻ mặt này trước mặt nàng, chỉ sợ nàng muốn gì nàng cũng đồng ý.
Rạng sáng ở F quốc, Nguyễn Trầm Dạ xuống máy bay.
Tài xế đã chờ sẵn, thấy nàng đi ra lập tức tới nhận hành lý.
Vì đã quyết định mỗi tuần đều sang F quốc, Nguyễn Trầm Dạ dứt khoát bảo Phương Lăng mua giúp một căn nhà ở đây làm chỗ nghỉ chân.
Như vậy cũng tiện cho nàng và Rả Rích gặp nhau.
Nguyễn Trầm Dạ nhìn giờ.
Lúc này Rả Rích chắc còn đang ngủ.
Nàng cố nhịn ý muốn lập tức cho nàng bất ngờ, không gửi tin.
Phương Lăng chuẩn bị một căn nhà hai tầng.
Bên ngoài có một khu vườn trống.
Tài xế dừng xe, lấy hành lý xuống.
“Nguyễn tổng, nếu không còn việc gì ta xin phép về trước.”
“Không có gì nữa, làm phiền.”
Nguyễn Trầm Dạ đứng trước cửa nhà, nhìn xe rời đi rồi xoay người mở cửa.
Bên trong được dọn rất sạch.
Đồ nội thất đủ dùng, nhưng đều là những thứ cơ bản nhất, nhìn không có hơi người.
Trên tủ cạnh cửa đặt hai chiếc chìa khóa.
Nguyễn Trầm Dạ cầm lên nhìn rồi kéo vali lên lầu.
Tầng trên có hai phòng.
Phương Lăng không biết quan hệ hiện tại giữa Nguyễn Trầm Dạ và Phong Tiêu tiến triển đến đâu, nên cả hai phòng đều chuẩn bị giường.
Nguyễn Trầm Dạ tùy tiện chọn một phòng, treo quần áo lên.
Bỗng nghe dưới lầu có tiếng động.
Nàng khựng lại.
Nàng vừa mới tới, sao trong nhà lại có tiếng?
Trộm sao?
Nguyễn Trầm Dạ tiện tay cầm một món đồ có thể phòng thân, cẩn thận đi xuống.
Đến khi thấy một nữ nhân phương Đông mặc tạp dề từ bếp bước ra, nàng giật mình.
“Ngươi là?”
“Ngài là chủ nhà mà tiểu thư Phương nhắc tới phải không?”
Nữ nhân hơi ngượng ngùng, lau tay lên tạp dề rồi vuốt tóc mái.
“Xin chào, ta tên Thời Hồng. Tiểu thư Phương thuê ta tới nấu cơm cho ngài. Làm xong ta sẽ rời đi. Ngài… có món gì muốn ăn không?”
Nguyễn Trầm Dạ chớp mắt.
Thì ra là người nấu ăn.
Nàng ho nhẹ, lặng lẽ giấu món đồ trong tay ra sau lưng.
“Ngươi cứ làm tùy ý. À, làm phần cho hai người. Sau này đều làm hai phần.”
Nghĩ đến việc Rả Rích có thể sẽ tới đây ở, Nguyễn Trầm Dạ bổ sung.
Thời Hồng sửng sốt.
Dù không hiểu, nhưng nghĩ tới chủ nhà trả lương hào phóng, yêu cầu lại ít, công việc còn nhẹ nhàng, nàng lập tức gật đầu.
“Ta hiểu rồi.”
Thừa lúc nữ nhân quay đi, Nguyễn Trầm Dạ vội chạy lên lầu.
“Phương Lăng này cũng thật là, không nói trước cho ta một tiếng.”
Làm nàng còn tưởng có trộm vào nhà.
Nhưng nghĩ lại, có người nấu cơm thật sự giúp nàng nhẹ nhàng không ít.
Nguyễn Trầm Dạ ngáp một cái, lấy quần áo đi tắm cho tỉnh táo.
Khi nàng dọn dẹp xong xuống lầu, Thời Hồng đã rời đi.
Trên bàn là bữa sáng cùng một tờ giấy nhắn.
“Bữa trưa ta sẽ quay lại. Xin lỗi nếu làm phiền ngài. Ngoài ra, muốn hỏi ngài có món gì kiêng không?”
Chữ Thời Hồng rất thanh tú, có phần giống người đọc sách.
Nguyễn Trầm Dạ nhớ lại.
Quả thật khí chất của nàng không giống người thường làm công việc nấu ăn.
Nhưng chuyện riêng của người khác không liên quan đến nàng.
Nguyễn Trầm Dạ lắc đầu, viết lại những món mình và Phong Tiêu không ăn rồi dán tờ giấy trở lại tủ lạnh.
“Được rồi. Bây giờ đến lúc cho Rả Rích một bất ngờ.”
Nguyễn: [Địa chỉ]
Nguyễn: Có một bất ngờ. Muốn tới xem không?
Nguyễn: Đảm bảo ngươi sẽ thích.
Rả Rích: Tỷ tỷ! Ngươi dậy rồi?!
Ngay giây sau, cuộc gọi video tới.
Nguyễn Trầm Dạ giật mình, nhìn quanh rồi vội tìm một bức tường trắng đứng trước.
“Chào buổi sáng, Rả Rích.”
“Tỷ tỷ, sáng sớm ngươi đã ăn mặc chỉnh tề thế này là định ra ngoài sao? Tỷ tỷ không phải lại quên lời hôm qua đấy chứ!”
Phong Tiêu lập tức để ý mái tóc đã chải chuốt và quần áo chỉnh tề của Nguyễn Trầm Dạ.
Nàng hoàn toàn không để ý bức tường sau lưng có chút xa lạ.
Nguyễn Trầm Dạ chớp mắt, nghiêm túc gật đầu.
“Đúng vậy. Phương Lệ vừa gọi bảo có việc rất quan trọng. Ta vừa chuẩn bị xong, định qua đó.”
Phong Tiêu cau mày.
“Chuyện gì quan trọng?”
“Ừm…”
“Không thể nói sao?”
Thấy Nguyễn Trầm Dạ ấp úng, Phong Tiêu cắn môi, vẻ mặt hơi khó coi.
Nguyễn Trầm Dạ gật đầu.
“Tối ta nói với ngươi. Hiện tại ta còn chưa chắc.”
“Được thôi. Tỷ tỷ đi làm việc đi, ta không quấy rầy nữa.”
Phong Tiêu cụp đầu, giọng thấp xuống.
“Được rồi, đừng giận.”
Nguyễn Trầm Dạ cười.
“Ta chuẩn bị quà cho ngươi. Chờ ngươi lấy được quà, chắc ta cũng xử lý việc xong. Thời gian còn lại đều là của ngươi.”
“À đúng, còn có quà.”
Phong Tiêu kéo lên xem lại địa chỉ.
Khoảng cách không xa.
“Tỷ tỷ chuẩn bị gì vậy?”
“Nói trước thì còn gọi gì là bất ngờ?”
Nguyễn Trầm Dạ khẽ cười.
“Mau đi đi. Ta làm xong sẽ gọi video cho ngươi.”
“Ừm. Tỷ tỷ cũng đừng làm việc quá sức. Lát nữa ta đi.”
Phong Tiêu gật đầu, lưu luyến vẫy tay.
Cuộc gọi kết thúc.
Nguyễn Trầm Dạ thở phào.
May mà nàng phản ứng nhanh, suýt nữa lộ mất.
Bây giờ chỉ cần chờ Rả Rích tới “mở” món quà này.
Nhưng…
Quà có phải nên có một cái nơ không?
Nguyễn Trầm Dạ tìm một vòng trong nhà, cuối cùng thấy một dải ruy băng đỏ.
Nàng lấy kéo cắt thành vài đoạn, bắt đầu nghiêm túc buộc nơ lên người mình.