Chương 99: Máy định vị dính người Phong Tiêu

Chương 99: Máy định vị dính người Phong Tiêu

Vợ Omega Điên Cuồng Nhất Quyết Bắt Tôi Đánh Dấu [Xuyên Sách] · ~2.903 từ · 14 phút đọc · 99/100

"Thôi, không nói chuyện này nữa."

Nguyễn Trầm Dạ khoát tay.

"Ngươi cũng đừng về nữa."

"Còn hai tuần là Tết Dương lịch. Ở lại chỗ ta qua luôn đi."

"Ta không đi làm bóng đèn."

Mộ Vân trợn mắt.

Nhưng trong lòng vẫn có chút xúc động.

Nàng biết Nguyễn Trầm Dạ lo mình ở một mình cô độc.

Nguyễn Trầm Dạ chớp mắt, bình thản nói:

"Không thành bóng đèn đâu."

"Phong a di cuối năm về F quốc."

"Rả rích cũng theo về mấy ngày."

"Tết Dương lịch chắc chưa kịp trở lại."

Mộ Vân nhướng mày.

"Thì ra ngươi lấy ta giải buồn."

Nguyễn Trầm Dạ cười.

"Thuận tiện bắt ngươi làm việc."

"Ha ha."

Chuyện Phong Tiêu cuối năm theo Phong Niệm về F quốc, lúc Nguyễn Trầm Dạ biết có chút tiếc.

Dù sao Tết Dương lịch với người trong nước cũng xem như một dịp đoàn tụ nhỏ.

Nhưng nghĩ lại, Phong Niệm chắc cũng muốn đoàn tụ cùng rả rích.

Nàng liền tự thuyết phục mình.

Loan An cuối năm lại quá bận.

Nguyễn Trầm Dạ không thể rời đi.

Rả rích cũng không muốn nàng đi theo bôn ba.

Lần này Phong Tiêu trở về F quốc với Phong Niệm còn có chuyện cần giải quyết.

Trong thời gian Nguyễn Trầm Dạ gặp chuyện, Phong Thịnh Thái đã được thả.

Nhưng sau đợt điều tra, Phong gia nguyên khí tổn thương nặng.

Vốn đã chẳng phải gia tộc lớn.

Bây giờ càng tụt xuống cuối hàng.

Phong Thịnh Thái biết Phong Tiêu đang trả thù mình.

Cũng biết không thể trông cậy Phong Linh đi cầu Nguyễn Trầm Dạ.

Hắn dứt khoát bán cổ phần trong tay, định rời đi trước khi sự trả thù của Phong Tiêu tiếp tục kéo tới.

Hắn không biết Phong Tiêu đã biết bao nhiêu chân tướng.

Nhưng biết nàng sẽ không tha cho mình, cũng không tha Phong gia.

Phong Niệm chờ đúng cơ hội này.

Nàng âm thầm sai người dụ Phong Thịnh Thái tới F quốc.

Ở trong nước nàng phải tuân thủ pháp luật.

Nhưng trở về địa bàn của mình...

Nàng có thể không cần cố kỵ nhiều như vậy.

Phong Tiêu biết ý định Phong Niệm liền quyết định đi theo.

Loại chuyện này nàng đương nhiên không muốn Nguyễn Trầm Dạ dính vào.

Nhưng tin Phong Thịnh Thái rời đi cuối cùng Nguyễn Trầm Dạ vẫn biết.

Đặc biệt là khi nghe hắn muốn tới F quốc, nàng im lặng rất lâu.

Cuối cùng chỉ bảo Phương Lệ về sau không cần báo chuyện Phong gia cho mình nữa.

Về đến nhà, Nguyễn Trầm Dạ vừa mở cửa đã bị Phong Tiêu ôm chặt.

"Tỷ tỷ."

Phong Tiêu ôm nàng dụi tới dụi lui.

"Tỷ tỷ hôm nay sao về muộn vậy?"

"Còn không cho ta đi đón."

Nguyễn Trầm Dạ tháo giày.

Nàng muốn cúi xuống đặt vào tủ nhưng bị Phong Tiêu ôm chặt eo, không cúi nổi.

Nàng vỗ đầu Phong Tiêu.

"Buông ra trước."

"Ta cất cho tỷ tỷ."

Phong Tiêu lập tức cúi xuống đặt giày ngay ngắn.

Sau đó còn mang dép ra trước chân nàng.

Mang dép xong, món trang sức cỡ lớn lại lập tức dính trở về.

Nguyễn Trầm Dạ kéo theo Phong Tiêu vào bếp.

Nàng rót nước.

Phong Tiêu cũng ghé tới uống ké một ngụm từ tay nàng.

"Tỷ tỷ còn chưa trả lời."

Phong Tiêu thấy nàng im lặng mãi, đôi mắt đen dần sâu hơn.

Cánh tay vòng eo cũng siết lại.

Nguyễn Trầm Dạ nhướng mày.

"Câu hỏi gì?"

Nàng cố ý giả vờ không nghe.

Phong Tiêu bất mãn nhăn mũi.

"Tỷ tỷ hôm nay vì sao không cho ta đón?"

Nguyễn Trầm Dạ đặt ly xuống.

Nàng quay người đối diện Phong Tiêu.

"Ngươi chẳng phải biết ta đi đâu sao?"

Chuyện Phong Tiêu gắn thiết bị định vị trên người nàng không thể giấu mãi.

Chỉ là thời gian trước Nguyễn Trầm Dạ bận quá nhiều thứ, chưa kịp xử lý.

Sau này có thời gian, mỗi lần hỏi tới, Phong Tiêu lại lảng sang chuyện khác.

Nhưng chuyện này sớm muộn vẫn phải nói rõ.

Nói không tức giận là giả.

Không ai thích mình bị theo dõi.

Nhưng Nguyễn Trầm Dạ cũng hiểu suy nghĩ của rả rích.

Nàng tin rả rích không phải kiểu người dùng định vị để giám sát nàng.

Dù sao ngoài lúc chuẩn bị bất ngờ, Nguyễn Trầm Dạ đi đâu cũng nói cho Phong Tiêu.

Hoàn toàn chẳng có gì cần theo dõi.

So với tức giận, Nguyễn Trầm Dạ muốn hai người nói rõ hơn.

Nhưng rả rích lại tưởng nàng giận, nên cứ né tránh.

Điều đó mới khiến Nguyễn Trầm Dạ bắt đầu bực.

"Ta..."

Phong Tiêu chột dạ.

"Tỷ tỷ, ăn cơm trước đi."

Lại là đổi chủ đề.

Nàng định buông tay đi lấy thức ăn đang giữ ấm trong lò.

Lần này thế công đổi chiều.

Nguyễn Trầm Dạ kéo cổ tay Phong Tiêu, giữ nàng lại.

Đến lượt nàng bám người.

"Rả rích."

"Ngươi thật sự không biết ta đi đâu sao?"

Giọng Nguyễn Trầm Dạ tuy là câu hỏi, nhưng trong mắt lại đầy chắc chắn.

Nàng biết từ lần bị Mộ Tuyết mang đi, cảm giác an toàn của rả rích gần như tụt xuống dưới đáy.

Trước kia Nguyễn Trầm Dạ tiện đường đón Phong Tiêu tan làm rồi cùng về nhà.

Bây giờ Phong Tiêu thà tan sớm, vòng đường xa tới đón nàng.

Chỉ cần Nguyễn Trầm Dạ nghe điện thoại chậm một chút, trả lời tin nhắn trễ một lúc, Phong Tiêu sẽ hỏi người khác.

Cho tới khi xác nhận được nàng an toàn mới thôi.

Những chuyện ấy Nguyễn Trầm Dạ đều nghe Mộ Vân và những người khác kể.

Chính vì biết vấn đề này, hôm nay nàng mới cố ý không cho Phong Tiêu đón.

Còn cố tình vòng qua viện nghiên cứu rồi mới về.

Nàng muốn nhân cơ hội gỡ nút thắt trong lòng Phong Tiêu.

"Tỷ tỷ..."

Phong Tiêu lại muốn né.

"Tỷ tỷ không đói sao?"

"Ăn trước rồi nói."

"Ngươi chắc?"

Nguyễn Trầm Dạ nhìn nàng.

"Rả rích."

"Nhìn vào mắt tỷ tỷ."

Từ khi xác định quan hệ yêu đương, Nguyễn Trầm Dạ không còn xưng "tỷ tỷ" trước mặt Phong Tiêu nữa.

Lần này nàng lại dùng cách xưng ấy.

Đôi mắt xanh xám bình tĩnh như mặt hồ.

Chính sự bình tĩnh quá mức ấy khiến tim Phong Tiêu loạn nhịp.

Nàng biết mình gần đây có vấn đề.

Nhưng nàng không thể khống chế.

Chỉ cần Nguyễn Trầm Dạ chậm trả lời, nàng lập tức nhớ tới chuyện hôm đó.

Nếu lúc ấy nàng phản ứng sớm hơn, tỷ tỷ đã không chịu khổ.

Dù cuối cùng nhân họa đắc phúc, nàng cũng không thể vì có "phúc" mà quên "họa".

Trước đây nàng còn có thể dựa vào lý trí và sự bao dung của Nguyễn Trầm Dạ để tự giữ mình.

Sau chuyện lần trước, lý trí của nàng đã lung lay.

Không thể bình tĩnh bằng lý trí thì chỉ còn cách dựa vào sự bao dung của tỷ tỷ.

Nhưng tỷ tỷ...

Có phải tỷ tỷ đã chán sự dây dưa của nàng?

Có phải không muốn tiếp tục bao dung nàng nữa?

Đôi mắt đen đặc của Phong Tiêu như hòa thêm màu máu.

"Ta..."

Giây sau, hai bàn tay ấm áp nâng mặt nàng.

"Đúng là đồ ngốc."

Nguyễn Trầm Dạ bất đắc dĩ thở dài.

"Ngươi nghĩ ta sẽ vì chuyện này giận rồi bỏ ngươi sao?"

Bàn tay Phong Tiêu giữ cổ tay nàng đột nhiên siết mạnh.

"Tỷ tỷ sẽ sao?"

Nàng hỏi ngược.

Nguyễn Trầm Dạ nhìn đôi mắt đen phản chiếu hình bóng mình.

"Nếu không sao ta lại bảo ngươi là đồ ngốc?"

Phong Tiêu ngẩn ra.

"Khoan nói chuyện ta có giận hay không."

"Ngươi chẳng lẽ không biết dấu ấn ngươi để trên ta tuy không phải đánh dấu chung thân nhưng gần như chẳng khác gì sao?"

"Ta sao có thể không cần ngươi?"

"Ngược lại, ta mới nên lo ngươi không cần ta."

"Ta vĩnh viễn không rời tỷ tỷ!"

Phong Tiêu lập tức nói.

Khi biết phẫu thuật lần này không chỉ làm một lần, mà về sau còn phải tiếp tục đánh dấu Nguyễn Trầm Dạ, trong lòng nàng quả thật từng vui.

Không phải chỉ vì có thể đánh dấu tỷ tỷ.

Mà bởi vì tỷ tỷ không thể hoàn toàn rời khỏi nàng.

Đúng là đồ ngốc.

Trong mắt Nguyễn Trầm Dạ hiện ý cười.

"Trọng điểm là chỗ này sao?"

"Biết rõ ta sẽ giận mà còn không xin lỗi."

"Ngược lại cứ trốn tránh."

"Ngươi nghĩ ta sẽ tự hết giận à?"

Phong Tiêu lắc đầu.

Cuối cùng cũng nhận ra mình đang tự chui vào ngõ cụt.

Vẻ mặt hơi xấu hổ.

"Vậy bây giờ phải làm gì?"

Nguyễn Trầm Dạ hỏi.

"Xin lỗi tỷ tỷ."

Phong Tiêu nghiêm túc cúi đầu.

"Ta không nên gắn thiết bị định vị lên người ngươi."

"Cũng không nên gặp vấn đề là trốn tránh."

"Sau này sẽ không."

"Còn thiết bị định vị..."

Nàng do dự rõ ràng, cuối cùng vẫn cắn răng.

"Ta sẽ tháo."

"Biết chủ động nhận sai là trẻ ngoan."

Nguyễn Trầm Dạ xoa đầu nàng.

"Đưa thiết bị cho ta."

Phong Tiêu dù không nỡ, vẫn không muốn làm tỷ tỷ tức giận hơn.

Nàng đưa tay về phía cổ tay Nguyễn Trầm Dạ.

Tháo chiếc đồng hồ xuống.

"Ở đây?"

Nguyễn Trầm Dạ ngạc nhiên.

"Ngươi gắn từ lúc nào?"

"Không lâu sau khi về nước."

Phong Tiêu thành thật.

"Hơn nữa..."

"Không chỉ cái này."

Nguyễn Trầm Dạ đang tò mò lập tức ngơ ra.

"Còn nữa?"

"Ta thấy tỷ tỷ thường đeo mấy chiếc đồng hồ đó nên gắn hết."

Phong Tiêu lập tức giơ tay.

"Nhưng ta thề."

"Trừ lần trước, trước đây ta chưa từng mở định vị."

"Ta biết."

Nguyễn Trầm Dạ bình thản đáp.

"Ta đi đâu cũng nói với ngươi, có gì để xem."

Nàng cầm chiếc đồng hồ, lắc thử.

"Thiết bị nằm trong này?"

Phong Tiêu gật đầu.

Nguyễn Trầm Dạ kéo khóe môi.

Chẳng trách nàng không phát hiện.

Thật ra nàng đeo đồng hồ chủ yếu để lúc họp có thể lén xem giờ.

Nếu cứ công khai nhìn điện thoại dễ khiến người khác cảm thấy nàng thiếu kiên nhẫn.

Còn đống đồng hồ trong phòng thay đồ, nàng hoàn toàn không hiểu giá trị.

Thường đeo mấy chiếc ấy chỉ vì nhẹ tay.

Hai người tìm toàn bộ đồng hồ có gắn thiết bị định vị ra.

Xếp thành một hàng trên bàn trà.

Nguyễn Trầm Dạ ngồi bên cạnh nhìn Phong Tiêu dùng dụng cụ tháo từng thiết bị.

"Xong."

"Không còn nữa."

Phong Tiêu đặt dụng cụ xuống.

Hai tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối như học sinh tiểu học.

Nguyễn Trầm Dạ chống cằm nhìn nàng.

"Thật?"

"Ừm!"

Phong Tiêu gật liên tục.

Nguyễn Trầm Dạ bỗng cười.

"Vậy hôm nay ngươi biết ta đi đâu không?"

Phong Tiêu khựng lại.

Dưới ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy uy hiếp của Nguyễn Trầm Dạ, nàng thành thật:

"Biết."

Nguyễn Trầm Dạ hài lòng.

Nàng xoa đầu Phong Tiêu.

"Ngoan."

"Rả rích."

"Điều khiến tỷ tỷ tức giận chưa bao giờ là chuyện ngươi muốn theo dõi ta."

"Điều tỷ tỷ quan tâm là vì sao ngươi phải theo dõi."

"Là vì tỷ tỷ chưa cho ngươi đủ cảm giác an toàn?"

"Hay vì ngươi lo cho an toàn của tỷ tỷ?"

"...Cả hai."

Phong Tiêu im lặng một lúc rồi đáp.

Nguyễn Trầm Dạ gật đầu.

"Được."

"Tỷ tỷ hiểu."

Có vấn đề thì giải quyết.

Nguyễn Trầm Dạ đứng dậy, đi tới huyền quan.

Nàng lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung nhỏ rồi quay lại trước mặt Phong Tiêu.

"Mở ra xem."

Phong Tiêu ngẩn ra.

Nàng nhận hộp, mở nắp.

Bên trong là một đôi khuyên tai đính đá đen.

Thiết kế đơn giản, kín đáo.

"Đây là...?"

Phong Tiêu khó hiểu.

Sao tỷ tỷ đột nhiên tặng quà?

Nguyễn Trầm Dạ ngồi xuống cạnh nàng.

Nàng lấy một chiếc đeo lên tai Phong Tiêu.

Sau đó nhìn chiếc còn lại nằm một mình trong hộp, mỉm cười.

"Không đeo cho ta sao?"

Phong Tiêu lại ngẩn ra.

Một đôi khuyên tai, mỗi người một chiếc?

Hơi kỳ lạ.

Nhưng nàng vẫn lấy chiếc còn lại.

Ngón tay hơi run khi chạm vành tai Nguyễn Trầm Dạ.

Nàng cẩn thận đeo lên.

Trên vành tai trắng tuyết của Nguyễn Trầm Dạ xuất hiện một viên đá đen.

Sự tương phản màu sắc khiến món đồ vốn kín đáo bỗng nổi bật.

Nguyễn Trầm Dạ đưa tay vén tóc.

Mái tóc sau đó rơi xuống che khuyên tai, cũng che luôn ánh mắt nóng rực của Phong Tiêu.

Nàng lặng lẽ xoa vành tai đang nóng.

Rồi đối diện Phong Tiêu.

"Khuyên tai này ta cho người gắn định vị."

"Hơn nữa khi hai chúng ta ở gần nhau, nó sẽ rung."

"Giống thế này."

Nguyễn Trầm Dạ đưa ngón tay gõ nhẹ lên khuyên tai.

Phong Tiêu lập tức ngẩn người.

Rung động rất khẽ.

Giống như một nụ hôn rơi xuống thật nhanh.

Chỉ thoáng qua.

Nhưng khiến Phong Tiêu rất lâu không hoàn hồn.

"Còn chức năng khác."

"Ngươi tự nghiên cứu."

"Biết rồi thì nói lại cho ta."

Nguyễn Trầm Dạ lấy trong hộp ra cuốn hướng dẫn nhỏ đưa cho nàng.

"Cảm giác an toàn không có thì từ từ bồi dưỡng."

"Còn vấn đề an toàn..."

"Ta nghĩ lại rồi."

"Chuyện lần trước quả thật ta cũng có lỗi."

"Không xảy ra chuyện nghiêm trọng hơn là do ta may mắn."

"Nhưng không thể vì vậy mà mất cảnh giác."

Nàng đặc biệt cho người làm thêm khá nhiều chức năng.

Như vậy Phong Tiêu có thể dựa vào khuyên tai biết tình trạng an toàn của nàng.

Nguyễn Trầm Dạ cũng có thể biết Phong Tiêu thế nào.

Nếu một người định vị một người khác gọi là giám sát.

Vậy hai người cùng làm...

Có lẽ gọi là quan tâm.

Dù sao nàng cũng lo an toàn của Phong Tiêu.

Nguyễn Trầm Dạ véo má Phong Tiêu.

"Hoàn hồn."

Phong Tiêu bừng tỉnh.

Trong lòng như có bão nổi lên.

Nàng ôm chặt Nguyễn Trầm Dạ.

Dùng tiếng tim đập sát ngực trả lời.

Thình thịch.

Thình thịch.

Nguyễn Trầm Dạ ôm vai nàng.

Cảm nhận nhịp tim dưới cơ thể mình đập nhanh.

Nàng nhắm mắt, cọ nhẹ hõm vai Phong Tiêu.

"Ta biết chuyện lần này làm ngươi lo."

"Nếu đổi lại là ta, ta chưa chắc làm tốt hơn ngươi."

"Cho nên đừng tự trách nữa."

"Rả rích."

"Tỷ tỷ..."

Phong Tiêu nhìn bức tường trước mặt.

Trong mắt dâng lên ham muốn chiếm hữu nồng đậm.

"Ngươi sao lại tốt như vậy?"

"Nếu ta thật sự tốt thì đã không để ngươi lo nhiều ngày như thế."

Nguyễn Trầm Dạ vuốt đầu nàng.

Đột nhiên, khuyên tai rung liên tục.

Khuyên tai Phong Tiêu cũng rung.

Hai người buông nhau, cùng khó hiểu.

"Ngươi xem hướng dẫn đi."

Nguyễn Trầm Dạ đẩy Phong Tiêu.

Phong Tiêu mở cuốn hướng dẫn nhỏ, nhíu mày.

Chữ gì mà bé thế này?

Ai làm hướng dẫn vậy?

Rung động nhanh chóng dừng lại.

Nguyễn Trầm Dạ thấy Phong Tiêu còn đang đọc liền đứng dậy vào bếp.

Nàng lấy thức ăn giữ ấm trong lò ra, bày bát đũa rồi ngồi chờ.

"Tìm thấy rồi!"

Phong Tiêu vui vẻ chạy tới.

"Khuyên tai có thể theo dõi nhịp tim người đeo."

"Vừa rồi vì tim ta đập quá nhanh nên hệ thống phán đoán có khả năng xuất hiện vấn đề, mới chủ động rung."

"Có lẽ để phòng trường hợp người đeo mất khả năng tự cầu cứu."

Nguyễn Trầm Dạ nhướng mày.

"Tiện thật."

Mà hình như còn có thể khai thác vài công dụng khác.

"Ăn cơm đi."

Mấy ngày sau, hai người vẫn không ngừng nghiên cứu chức năng khuyên tai.

Có lúc Nguyễn Trầm Dạ đang họp cũng cảm nhận được khuyên tai rung theo nhịp rất có quy luật.

Giống một loại mật mã.

Nhưng mỗi lần nàng hỏi, Phong Tiêu đều nói chỉ đang thử nghiệm.

Không có ý gì.

Nguyễn Trầm Dạ đương nhiên không tin.

Mật mã đơn giản chỉ có vài kiểu.

Tìm một lúc, nàng quả nhiên giải được.

Ý nghĩa là...

Lão bà.

Lúc này Nguyễn Trầm Dạ mới nhớ.

Lần Phong Tiêu gọi nàng "lão bà" là trong đợt đánh dấu trước.

Ngày thường vẫn gọi "tỷ tỷ" nhiều hơn.

Nàng từng tưởng Phong Tiêu thích xưng hô "tỷ tỷ" hơn.

Hóa ra không phải.

Có lẽ rả rích chỉ lo nàng chưa quen nên ngại gọi thẳng.

Nghĩ đến việc Phong Tiêu chỉ dám lén gọi nàng lão bà bằng khuyên tai, Nguyễn Trầm Dạ không nhịn được bật cười.

Đã muốn gọi lão bà đến vậy...

Sao lại cứ né tránh chuyện hôn lễ chứ?

Đồ ngốc.

Mục lục
99 / 100
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây