Chương 12: Chương 12

Vương gia, cùng thần thiếp sinh một tiểu quận chúa đi · ~3.323 từ · 16 phút đọc · 12/313

Giang Cảnh Kiều mở cửa tẩm điện, gọi một thị nữ lại: "Đi tìm Cao thị vệ lấy một chiếc rìu tới đây."

"Vâng." Thị nữ cúi người lĩnh mệnh rồi rời đi.

Giang Cảnh Kiều quay lại tẩm điện, xắn tay áo lên.

Kiếp trước, sau khi Triệu Thanh Chỉ chết, nàng lâm bệnh một trận, chẳng muốn để ý tới bất kỳ ai.

Ngày nào nàng cũng ôm Tiểu An ngồi bên giường khóc.

Nhưng Tiểu An cứ liên tục đòi mẫu phi, dỗ thế nào cũng không nín.

Cho tới ngày Triệu Tử Du xuất hiện.

Không hiểu vì sao Tiểu An lại đặc biệt quấn quýt nàng ta. Có khi nửa đêm cũng nhất định đòi Triệu Tử Du sang phủ dỗ ngủ.

Triệu Tử Du khi ấy là quả phụ, còn nàng vừa mất vương phi.

Lời đồn lập tức lan khắp kinh thành.

Người mắng Triệu Tử Du càng ngày càng nhiều, lời lẽ cũng càng lúc càng khó nghe.

Sau đó Khang vương tới tận cửa hỏi chuyện, còn khuyên nàng cưới Triệu Tử Du, tránh để danh tiết người ta bị hủy rồi cô độc cả đời.

Khi ấy chính nàng cũng chẳng nhìn thấy hy vọng sống tiếp, căn bản không muốn thành thân lần nữa.

Nhưng nhìn Tiểu An cười vui vẻ trong lòng Triệu Tử Du, nàng đã do dự.

Nàng tìm Triệu Tử Du nói chuyện hơn một canh giờ.

Cuối cùng hai người đồng ý thành thân, nhưng tình cảm cứ thuận theo tự nhiên.

Bọn họ làm phu thê giả hơn bốn tháng.

Cho đến đêm hôm ấy, nàng được thị vệ khiêng từ Khang vương phủ trở về trong tình trạng say đến bất tỉnh.

Tỉnh lại, nàng phát hiện trên giường và đầu ngón tay mình đều có máu.

Giờ nhớ lại, từng bước từng bước đều nằm trong tính toán của Khang vương và Triệu Tử Du.

Đáng buồn là nàng ngu xuẩn đến mức tự chui đầu vào lưới, từng bước đi đúng theo con đường họ đã vạch sẵn, cuối cùng rơi thẳng xuống vực sâu.

Lúc này Cao Thanh Nham bước vào: "Vương gia, rìu tới rồi."

Giang Cảnh Kiều hoàn hồn, liếc hắn một cái, nhận lấy rìu rồi đi tới bên giường.

Vừa định giơ rìu lên, trước mắt nàng bỗng hiện ra hình ảnh Triệu Thanh Chỉ nằm trên chiếc giường ấy chợp mắt.

"Vương gia định làm gì vậy?"

Cao Thanh Nham thấy Tĩnh vương định đập giường thì hoảng hốt, vội bước lên ngăn cản.

Giang Cảnh Kiều lắc đầu, xua hình ảnh Triệu Thanh Chỉ khỏi đầu.

"Chiếc giường này ngủ không yên."

Nói xong, nàng vung rìu bổ xuống mép giường.

Chiếc giường bằng gỗ kim ti nam thượng hạng lập tức nứt ra một mảng lớn.

Giang Cảnh Kiều khẽ thở ra, lại bổ thêm một nhát.

Sau khi chém đứt khung giường, nàng ném rìu lên giường, thở dốc: "Khóa chết tẩm điện này lại. Từ nay về sau bất kỳ ai cũng không được tới gần. Ngoài ra, phái người dọn dẹp thiên điện. Sau này bổn vương sẽ ở đó."

Nói xong, Giang Cảnh Kiều vừa buông tay áo vừa đi ra ngoài.

Cao Thanh Nham đứng ngây tại chỗ, nhìn chiếc giường tan nát rồi lại nhìn bóng lưng Giang Cảnh Kiều.

Hắn cứ cảm thấy vương gia có chỗ nào đó khác trước.

Đang yên đang lành, vì sao lại đập giường?

Lại còn phong tỏa tẩm điện?

Khi Giang Cảnh Kiều bước ra ngoài, trời đã tối.

Nhìn ánh trăng đêm nay, nàng bỗng nhớ đến chuyện kiếp trước mình trèo tường vào Triệu phủ.

Chỉ là hôm nay, nàng sẽ không đi.

Giang Cảnh Kiều không tới.

Nhưng ở Triệu gia lại có người vẫn luôn chờ.

Triệu Thanh Chỉ ngồi bên hồ sen, mắt không rời khỏi đầu tường.

Thời gian từng chút một trôi qua.

Niềm mong đợi trong lòng nàng cũng dần chìm xuống.

Đầu tiên là ý chỉ ban hôn biến thành khẩu dụ tiến cung.

Đến đêm, Giang Cảnh Kiều lại không xuất hiện.

Từng thay đổi liên tiếp khiến trong lòng nàng dâng lên cảm giác mờ mịt cùng sợ hãi.

Sống lại một đời, vì sao mọi chuyện lại càng ngày càng khác kiếp trước?

Chẳng lẽ ông trời đang trừng phạt nàng?

Kiếp trước không biết trân trọng, đời này liền không xứng có được nữa sao?

Đôi mắt trong veo của Triệu Thanh Chỉ phủ một tầng buồn bã.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn trăng.

Kiếp trước vào hôm nay, Giang Cảnh Kiều bị ba ca ca của nàng ném ra khỏi phủ.

Đêm hôm sau lại tự mang thang tới, bị ca ca nàng dùng một tấm lưới lớn trùm lại rồi thả xuống từ đầu tường.

Ngày thứ ba, Giang Cảnh Kiều lại dẫn người tới đào địa đạo bên tường viện nàng.

Tam ca nàng thấy địa đạo sắp thông, liền dắt A Hoàng ngồi chờ ở đầu bên kia.

Vừa đào thông liền thả A Hoàng xuống.

Khi ấy nàng còn không hiểu Tĩnh vương, chỉ thấy đối phương ngang ngược đến đáng sợ, làm gì cũng chẳng theo quy củ, khiến nàng sợ đến mức trốn trong phòng không dám ra ngoài.

Sau khi bị A Hoàng đuổi chạy, Tĩnh vương ba ngày liền không xuất hiện.

Nàng thở phào, dẫn nha hoàn ra sân hóng gió, tình cờ gặp một lão ma ma lưng còng, mặt đầy nốt ruồi.

Hai người còn trò chuyện vài câu.

Mãi tới khi nàng xuất giá vào vương phủ, lúc vén khăn voan, Tĩnh vương tự mình nhắc lại chuyện ấy, nàng mới biết lão ma ma kia lại chính là Tĩnh vương giả trang.

Nhớ tới những chuyện thú vị kiếp trước, Triệu Thanh Chỉ bất giác mỉm cười.

Nhưng khi nhìn về đầu tường tối đen, nụ cười lại dần tắt.

"Tiểu thư, nổi gió rồi, về phòng thôi."

Mộng Thanh khoác áo choàng lên người nàng.

Triệu Thanh Chỉ kéo áo choàng lại, thất vọng đứng dậy.

Vừa đi được một bước, nàng chợt thấy trên cây cầu nhỏ có một bóng người đang vội vã đi qua.

"Đó chẳng phải Mộng Khiết sao?"

Mộng Thanh nhìn theo, gật đầu: "Đúng là Mộng Khiết. Muộn thế này, nàng đi đâu?"

Triệu Thanh Chỉ đứng nguyên tại chỗ.

Nơi nàng và Mộng Thanh đứng được cây cối che khuất, người trên cầu nhỏ căn bản không thể nhìn thấy.

Phòng nàng cũng đã tắt đèn.

Theo lý vào giờ này, Mộng Khiết không nên rời khỏi viện nữa.

Triệu Thanh Chỉ bỗng nhớ lại ngày hôm ấy.

Khi đó nàng dẫn Mộng Khiết ra khỏi phòng.

Sau khi nghe tin bị từ hôn, nàng thất thần đi về.

Giữa đường Mộng Khiết nói muốn đi vệ sinh nên rời đi.

Sau đó nàng liền bị người đẩy xuống hồ sen.

"Mộng Thanh, ngươi đi theo xem nàng đi đâu. Đừng kinh động nàng."

Triệu Thanh Chỉ mím môi, nhìn bóng người biến mất sau nguyệt môn.

Mộng Thanh giật mình.

Tiểu thư đang nghi ngờ Mộng Khiết bất trung sao?

Trong lòng nàng không muốn tin.

Nhưng chủ tử đã dặn, nàng không dám chậm trễ, lập tức đuổi theo.

Triệu Thanh Chỉ vuốt lan can đá bên hồ sen.

Càng nghĩ, nàng càng kinh hãi.

Kiếp trước, Mộng Khiết từng khuyên nàng ra ngoài giải sầu.

Đi rồi lại đi, cuối cùng "tình cờ" gặp Tống Viễn, Tống Tử Du.

Còn ngày nàng chết...

Buổi sáng hôm đó Mộng Khiết xin nghỉ để về thăm phụ thân bị bệnh, vì vậy lúc đến Đào Hoa viên nàng chỉ mang theo Mộng Thanh.

Nếu Mộng Khiết không phải người của đối phương, vì sao lần nào cũng trùng hợp đến vậy?

Gió lướt qua gò má Triệu Thanh Chỉ.

Cũng thổi lạnh trái tim nàng.

Kiếp trước nàng đã hết lòng chăm sóc người nhà Mộng Khiết.

Vì sao nàng ấy lại đối xử với nàng như vậy?

Mộng Thanh nhanh chóng trở về, thở hổn hển: "Tiểu thư... Mộng Khiết... đi tới viện của đại phu nhân."

Chiếc khăn trong tay Triệu Thanh Chỉ rơi xuống đất.

Mộng Khiết là người của đại phu nhân...

Đột nhiên, nàng giận dữ đập mạnh tay lên lan can.

Kiếp trước mẫu thân nàng lâm bệnh, gầy rộc đi, ban đêm rất khó ngủ.

Giang Cảnh Kiều từng dẫn ngự y tới khám, nói thường xuyên dùng phục linh sẽ dễ ngủ hơn.

Thế là mỗi tháng nàng đều chuẩn bị một ít, giao cho Mộng Khiết đưa tới.

Nhưng bệnh của mẫu thân lúc tốt lúc xấu.

Ngay cả ngự y cũng lấy làm lạ.

Cho tới khi nàng chết, bệnh của mẫu thân vẫn không khỏi.

Nếu Mộng Khiết âm thầm động tay chân, quả thật quá dễ dàng.

"Tiểu thư..."

Mộng Thanh muốn nói rồi lại thôi.

Triệu Thanh Chỉ hoàn hồn, nhìn nàng, chậm rãi nói: "Ta biết hai người các ngươi xưa nay thân thiết. Nhưng nàng ấy đã phản bội ta. Nàng ấy và chúng ta hiện giờ đứng ở hai phía đối lập."

Mộng Thanh cúi đầu, trên mặt hiện vẻ bi phẫn.

Nàng không ngờ Mộng Khiết lại làm ra chuyện như thế.

"Chuyện tối nay đừng để nàng biết. Lát nữa nàng trở về, ngươi cứ âm thầm để ý. Ngày mai phải tiến cung, đừng để nàng có cơ hội giở trò."

Triệu Thanh Chỉ lặng lẽ nhìn mặt hồ phẳng lặng.

Nàng cần bình tâm sắp xếp lại những chuyện của kiếp trước.

Những người và những việc khi ấy nàng chưa từng nhìn thấu, giờ phải xem lại từng chuyện một.

"Mộng Thanh hiểu rồi."

Mộng Thanh bỗng thấy lạnh sống lưng.

May mà phát hiện vẫn chưa quá muộn.

Nếu không, chẳng biết ngày nào sẽ bị Mộng Khiết hại mà vẫn không hay.

"Tiểu thư, về phòng đi, tránh để Mộng Khiết trở về phát hiện người không có trong phòng."

Triệu Thanh Chỉ chậm rãi quay người, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay đang run của Mộng Thanh.

"Đừng sợ. Có lòng đề phòng là được. Gặp chuyện thì tùy cơ ứng biến. Từ nay nàng ấy ở ngoài sáng, chúng ta ở trong tối."

Mộng Thanh gật đầu, đỡ Triệu Thanh Chỉ trở về.

Khoảng nửa nén hương sau, nghe thấy cửa nhị phòng có tiếng động, Mộng Thanh liền lặng lẽ ra ngoài.

Nàng chờ trước cửa nhĩ phòng một lúc, thấy bên trong không còn động tĩnh mới quay lại chính phòng trực đêm.

Sáng hôm sau, Mộng Khiết bưng nước rửa mặt vào.

Triệu Thanh Chỉ và Mộng Thanh liếc nhau, sau đó vẫn tiếp tục trang điểm như thường.

Mộng Khiết mở tủ, cười hỏi: "Tiểu thư, hôm nay tiến cung, người muốn mặc bộ nào?"

Tay Triệu Thanh Chỉ đang đeo khuyên tai khựng lại, chậm rãi nói: "Mặc bộ xanh nhạt kia đi."

Mộng Khiết hỏi: "Tiểu thư, có phải hơi thanh nhã quá không? Hay đổi sang bộ váy đỏ thẫm này?"

Triệu Thanh Chỉ nghiêng đầu, chăm chú đeo khuyên tai.

Mộng Thanh vừa cài trâm cho nàng vừa nói: "Mộng Khiết, tiểu thư đã lên tiếng thì cứ nghe theo tiểu thư đi. Nhanh lên, không còn nhiều thời gian nữa."

Mộng Khiết mím môi, lấy bộ y phục ra mang sang một bên là ủi.

Nàng ta quay lưng bận rộn hồi lâu rồi mới xếp ngay ngắn đặt lên giường.

"Mộng Khiết, đi bưng bữa sáng của tiểu thư tới đây."

Mộng Thanh liếc bộ y phục rồi nhìn Mộng Khiết.

Mộng Khiết đáp một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Thấy nàng ta đã đi xa, Mộng Thanh vội nhấc bộ y phục lên, xem trái xem phải nhưng chẳng phát hiện điểm gì khác thường.

Đang định đặt xuống, Triệu Thanh Chỉ đã nhận lấy.

Nàng lật ngược lớp váy trong.

Áo ngoài màu xanh không có vấn đề gì.

Nhưng ở cổ tay áo bên trái của lớp váy trắng bên trong lại lộ ra một đầu chỉ.

Triệu Thanh Chỉ nghi hoặc kéo thử.

Đầu chỉ chuyển động.

Nàng dùng sức kéo mạnh hơn.

Sợi chỉ càng lúc càng dài, đường may bên trong tay áo trắng lập tức bung hẳn ra.

Sắc mặt Mộng Thanh trắng bệch.

Nếu mặc bộ này tới gặp Thái hậu, chỉ cần người có ý xấu kéo nhẹ đầu chỉ ở cổ tay áo, chẳng phải tiểu thư nhà nàng sẽ mất mặt trước bao nhiêu người sao?

Không chừng còn bị Thái hậu định tội thất nghi trước điện.

Sau này muốn nghị thân càng khó.

Triệu Thanh Chỉ khẽ động mắt, tiếp tục kéo.

Nàng phát hiện đường may ở nách cũng bắt đầu lỏng ra.

"May mà rất nhiều váy trong của tiểu thư đều là màu trắng. Chỉ cần đổi một chiếc khác, Mộng Khiết chắc chắn sẽ không nhìn ra."

Mộng Thanh nói rồi nhét chiếc váy trắng đã hỏng vào tủ, lấy một bộ khác ra.

Nàng tháo lớp váy ngoài, đặt lại vào tủ, vừa mở lớp váy trắng mới định mặc cho Triệu Thanh Chỉ thì bị ngăn lại.

"Không. Chỉ đổi váy trong tuy có thể phá mưu kế của nàng ta, nhưng như vậy cũng đồng nghĩa nàng ta biết mình đã bại lộ."

Triệu Thanh Chỉ lắc đầu.

"Giữ nàng ta lại có lẽ sau này còn có ích. Hiện giờ chưa nên đánh rắn động cỏ."

Nàng cầm lớp váy ngoài màu xanh, khẽ cắn môi suy nghĩ.

Một lát sau mới quyết định: "Muốn đổi thì đổi cả bộ."

Ước chừng Mộng Khiết sắp trở về, Triệu Thanh Chỉ xếp lại bộ y phục xanh, đặt ngay ngắn lên giường.

Không lâu sau, Mộng Khiết bưng thức ăn vào.

Triệu Thanh Chỉ cầm đũa: "Mộng Khiết, ngươi tới thư phòng tìm một quyển Phật kinh ta từng chép trước đây. Ta muốn dâng cho Thái hậu."

Mộng Thanh nghe vậy liếc chiếc hộp gấm trên bàn trang điểm.

Phật kinh chẳng phải đang ở trong hộp sao?

Lời thật suýt bật ra khỏi miệng, nhưng nàng lập tức tỉnh táo, vội ngậm miệng.

Mộng Khiết không nghi ngờ, ngoan ngoãn đáp rồi rời đi.

Nàng ta vừa đi, Triệu Thanh Chỉ liền cất bộ y phục xanh trở lại tủ, lấy ra một bộ màu xanh khói.

Sau đó nàng cầm kéo, rạch một đường nhỏ ở đường may tay áo của lớp váy trắng.

Mộng Thanh khó hiểu: "Tiểu thư, vì sao lại cắt? Cắt nữa chẳng phải sẽ giống hệt bộ Mộng Khiết đã động tay chân sao?"

"Đừng lo. Ta sẽ may một nút chết ở gần cổ tay. Cho dù bọn họ tìm thấy đầu chỉ cũng không thể kéo bung."

Triệu Thanh Chỉ lấy kim chỉ, may một nút chết ở phía trên cổ tay áo một chút.

Nàng tự kéo thử.

Thấy không thể kéo được mới đặt kim chỉ xuống.

Mộng Thanh càng khó hiểu: "Tiểu thư, đối phương không có ý tốt. Sao không làm cho bọn họ hoàn toàn không tìm thấy đầu chỉ?"

"Đối phương đã chuẩn bị cho chúng ta một phần 'đại lễ', ta đương nhiên cũng phải trả lại một niềm vui bất ngờ."

Triệu Thanh Chỉ đặt kim chỉ xuống.

"Chỉ cần bọn họ dám kéo, ta sẽ khiến bọn họ phải 'chảy máu' một chút."

Nói xong, nàng mặc lớp váy trắng đã sửa lại, sau đó khoác áo ngoài màu xanh khói, ngồi trước bàn tiếp tục dùng bữa.

Ăn xong, Triệu Thanh Chỉ thong thả nói: "Đi nói với Mộng Khiết rằng Phật kinh đã tìm thấy trên giá sách trong phòng ta, bảo nàng quay lại. Sau khi ta rời đi, ngươi để ý xem nàng còn có hành động gì khác hay không."

"Vâng. Tiểu thư tiến cung cũng phải cẩn thận."

Mộng Thanh có chút lo lắng.

Triệu Thanh Chỉ khẽ gật đầu, đứng dậy cầm hộp gấm đi ra ngoài.

Nàng chờ trong hoa sảnh một lát, thấy Triệu Tử Du cùng mấy người khác đỡ Triệu lão thái thái đi ra liền bước lên nghênh đón.

"Tôn nữ thỉnh an tổ mẫu."

Triệu lão thái thái nhàn nhạt đáp một tiếng.

Hôm qua Thái hậu truyền khẩu dụ, bảo bà dẫn bốn cháu gái tiến cung, bà đã âm thầm suy đoán tâm tư Thái hậu.

Xưa nay, chỉ khi muốn xem xét nữ nhi thế gia, mới gọi tất cả nữ nhi trong nhà cùng vào cung.

Triệu Thanh Chỉ tuy vừa bị từ hôn, bên ngoài danh tiếng cũng chẳng tốt, nhưng không ảnh hưởng đến chuyện gả cho người khác.

Vì vậy bà buộc phải ám chỉ Tôn thị làm chút động tác.

Hôm qua đã vấp ngã một lần.

Lần này nhất định phải khiến nữ nhi nhị phòng hoàn toàn không gả được nữa.

"Thời gian không còn sớm, đi thôi."

Năm người cùng ngồi trên một cỗ xe ngựa lớn, chạy về phía cung môn.

Trong xe, Triệu Tử Oánh mấy lần muốn nhào tới cào Triệu Thanh Chỉ.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của lão thái thái, lại nghĩ lát nữa còn phải gặp Thái hậu, nàng ta chỉ có thể cố nhịn.

Tới cung môn, Triệu Thanh Chỉ bước xuống xe.

Nhìn tám mươi mốt chiếc đinh đồng trên cánh cổng cung, nàng ngẩn người một lúc.

Kiếp trước sau khi gả vào vương phủ, nàng thường xuyên vào cung bồi Thái hậu.

Một phần vì Thái hậu đối xử tốt với nàng.

Một phần khác lại vì muốn tránh Tĩnh vương.

Nàng thật sự không chịu nổi sự nhiệt tình của Tĩnh vương, càng không biết phải chung sống với nàng thế nào.

Đợi một lúc, có thái giám đi ra dẫn mọi người vào cung.

Dọc đường, Triệu lão thái thái cùng Triệu Tử Du đều tinh thần phấn chấn, không ngừng quan sát sự phú quý của hoàng gia.

Triệu Thanh Chỉ lại lặng lẽ đi sau cùng.

Mỗi bước chân nàng đều giẫm lên con đường kiếp trước từng đi cùng Giang Cảnh Kiều.

Tới Trường Thọ cung, tiểu thái giám vào trong bẩm báo.

Không lâu sau liền vội vàng đi ra.

"Thái hậu tuyên Quốc công phu nhân cùng các vị tiểu thư vào yết kiến."

Triệu Thanh Chỉ khẽ thở ra, cúi đầu, theo mọi người bước vào.

Đi tới giữa điện, nàng khẽ nhấc vạt váy quỳ xuống.

"Thần phụ khấu kiến Thái hậu thiên tuế."

"Thần nữ khấu kiến Thái hậu thiên tuế."

"Đứng lên cả đi."

Thái hậu không lộ vui giận, phất tay.

Lập tức có thái giám mang ghế tới.

"Không cần câu nệ, đều ngồi đi."

Nghe giọng Thái hậu, khóe môi Triệu Thanh Chỉ khẽ cong.

Nàng hiểu tính Thái hậu.

Lúc này e rằng bà đang cố bày ra dáng vẻ uy nghi cần có của một vị Thái hậu.

Không biết chừng trong lòng còn đang than thở làm Thái hậu thật khổ.

Mọi người vừa đứng dậy, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng xướng lớn:

"Tĩnh vương yết kiến!"

Triệu lão thái thái cùng mấy người còn lại đành chống gậy, run rẩy quỳ xuống lần nữa.

Triệu Thanh Chỉ nghe hai chữ "Tĩnh vương", tim bỗng chấn động.

Nàng chậm mất nửa nhịp, cứ thế đứng thẳng tại chỗ, quên cả quỳ.

Giang Cảnh Kiều đi tới cửa điện.

Chân phải vừa bước qua ngưỡng cửa, nàng đã nhìn thấy Triệu Thanh Chỉ đang đứng.

Da đầu nàng lập tức tê rần.

Chân trái vẫn còn ở ngoài cửa.

Cả người như hóa đá.

Mục lục
12 / 313
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây