Chương 14: Chương 14
Giang Cảnh Kiều nhướng mày nhìn Thường Tiếu.
Bàn tay trong tay áo siết chặt.
Nếu chén trà có vị bình thường kia là do Triệu Thanh Chỉ pha, nàng vẫn còn có thể chấp nhận.
Thường Tiếu cúi người: "Bẩm Thái hậu, bẩm vương gia, chén trà cuối cùng là do tam tiểu thư Quốc công phủ pha."
Đồng tử Giang Cảnh Kiều lập tức co lại.
Cơn giận trong lòng ùn ùn bốc lên.
Nàng chậm rãi quay đầu nhìn Triệu Thanh Chỉ bên dưới.
Trái tim như bị lưỡi dao sắc bén khuấy nát.
Hóa ra người ta không phải không pha được trà ngon.
Chỉ là không muốn pha cho ngươi uống mà thôi.
Giang Cảnh Kiều nhớ lại kiếp trước, khi nàng cười nhạo tay nghề pha trà của Triệu Thanh Chỉ, đối phương chỉ nhàn nhạt mỉm cười.
Giờ nghĩ lại, có lẽ người ta căn bản chẳng thèm tranh luận.
Ngoài mặt bình thản không vui không giận.
Trong lòng không biết chừng còn đang mắng nàng ngu ngốc.
"Vậy sao?"
Giang Cảnh Kiều lạnh mặt.
Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao phóng thẳng về phía Triệu Thanh Chỉ.
"Xem ra lời đồn bên ngoài đều là giả. Hóa ra tam tiểu thư Triệu phủ mới là người tâm linh thủ xảo nhất. Quả thật khiến người ta bất ngờ."
Sắc mặt Triệu Tử Du trắng đi.
Lời này quả thực là tát thẳng vào mặt nàng ta.
Triệu Thanh Chỉ dám cướp hết nổi bật của nàng?
Triệu Thanh Chỉ bị giọng nói lạnh như băng ấy làm giật mình, ngẩng đầu.
Bốn mắt chạm nhau.
Trái tim nàng chấn động.
Trước kia nàng chưa từng thấy đôi mắt Giang Cảnh Kiều lạnh lùng đến vậy.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng bất giác nhớ kiếp trước.
Kiếp trước, mỗi khi Giang Cảnh Kiều nhìn nàng, đôi mắt ấy luôn dịu dàng như nước.
Bao giờ từng lạnh lẽo đáng sợ như thế?
Lòng Triệu Thanh Chỉ càng chua xót.
Tay khẽ run, nàng cúi người: "Vương gia quá lời. Thần nữ hôm nay chỉ là may mắn pha được một chén trà ngon. So với những trà sư có thể dùng trà vẽ ra sơn thủy, thần nữ thật sự không dám nhận bốn chữ tâm linh thủ xảo."
Giang Cảnh Kiều ngạc nhiên.
Trong ký ức, dù bị người ta hiểu lầm, Triệu Thanh Chỉ cũng hiếm khi mở miệng giải thích.
Lúc nào cũng giữ dáng vẻ thanh cao, không tranh không cầu.
Sao đời này lại chịu tự mình biện giải rồi?
"Vậy ý của tam tiểu thư là tâm không linh, tay cũng chẳng khéo?"
Một câu hỏi nửa đùa nửa mỉa khiến cả đại điện lập tức im phăng phắc.
Triệu Tử Du cúi đầu, âm thầm bật cười.
Nàng ta đoán Triệu Thanh Chỉ nhất định đã va chạm Tĩnh vương, khiến vương gia không vui.
Bọn họ còn chưa kịp ra tay, Triệu Thanh Chỉ đã tự đắc tội vương gia.
Xem ra vận rủi của nàng ta tới rồi.
Ai bảo không biết nặng nhẹ, tùy tiện giành nổi bật?
Triệu Thanh Chỉ nghe vậy, một luồng tức nghẹn chặn trong ngực.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Giang Cảnh Kiều, từng chữ từng chữ nói: "Bẩm vương gia, so với những bậc đại sư pha trà, quả thật là vậy."
"Ồ?"
Giang Cảnh Kiều cười, thong thả xoay người nhìn mẫu hậu.
"Ý ngoài lời chẳng phải là so với người không biết pha trà, tam tiểu thư tâm linh thủ xảo hơn nhiều sao?"
Nàng mỉm cười.
"Mẫu hậu, nha đầu này khẩu khí thật lớn, tự nhận mình tâm linh thủ xảo hơn cả người đấy."
Mặt Triệu Thanh Chỉ lập tức trắng bệch.
Từ bao giờ miệng Giang Cảnh Kiều lại thích cưỡng từ đoạt lý đến vậy?
Hay vốn dĩ miệng nàng vẫn độc, chỉ là kiếp trước luôn đem những gì tốt nhất bày ra trước mặt mình?
Nghĩ vậy, trong cơn tức giận của Triệu Thanh Chỉ lại xen thêm vài phần áy náy.
"Thần nữ tuyệt đối không có ý ấy. Xin Thái hậu, vương gia minh giám."
Triệu Thanh Chỉ nhấc vạt váy quỳ xuống.
Thấy Tĩnh vương làm khó nàng, Triệu Tử Oánh vui đến mức chẳng khác nào vừa nhặt được một món hời lớn.
Chẳng phải bình thường rất lanh mồm lanh miệng sao?
Đến trước mặt thiên gia vẫn phải ngoan ngoãn quỳ xuống cầu xin thôi.
Giang Cảnh Kiều nhìn gương mặt nhỏ trắng bệch của Triệu Thanh Chỉ, lòng bỗng thoáng đau.
Nhưng vừa nghĩ nữ nhân này từng vì một đoạn tình cũ mà vứt bỏ nàng và Tiểu An, trái tim mềm xuống lại lập tức cứng rắn.
Thái hậu cười với Triệu Thanh Chỉ đang quỳ bên dưới: "Đừng căng thẳng. Tĩnh vương chỉ đùa với ngươi thôi. Nàng ấy ấy à, càng gặp người đẹp càng thích trêu chọc, chẳng qua muốn khiến ngươi chú ý tới nàng thôi. Mau đứng lên."
Giang Cảnh Kiều kinh ngạc nhìn mẫu hậu.
Nói như vậy chẳng phải giống hệt Triệu Thanh Chỉ đã lọt vào mắt nàng sao?
Thái hậu lạnh lùng trừng nữ nhi, nghiến răng thấp giọng cảnh cáo: "Câm miệng. Nhất định phải phá hỏng bầu không khí mới chịu phải không? Dỗ ai gia vui thì chẳng thấy ngươi đâu, châm ngòi ly gián ngươi lại nhảy ra đầu tiên. Còn gây chuyện nữa, coi chừng ai gia mách hoàng huynh ngươi."
Giang Cảnh Kiều bĩu môi, không nói nữa.
"Thường Tiếu, bảo người dọn ghế đi, mang thực án lên."
Thấy nữ nhi đã yên, Thái hậu lại cười, nói với Quốc công phu nhân: "Sắp đến buổi trưa rồi, mọi người ở lại dùng bữa với ai gia đi."
Triệu lão thái thái khom người: "Được bồi Thái hậu dùng bữa là vinh hạnh của thần phụ."
Tâm trạng bà hôm nay rất tốt.
Triệu Thanh Chỉ quả nhiên vẫn không lên được mặt bàn.
Triệu Thanh Chỉ đứng lên, cụp mắt.
Theo lý mà nói, hôm nay là lần đầu nàng và Giang Cảnh Kiều gặp mặt.
Vì sao đối phương dường như cực kỳ không ưa nàng?
Tối qua không tới.
Hôm nay lại liên tục bắt lỗi nàng.
Rốt cuộc nàng đã đắc tội Tĩnh vương điện hạ ở đâu?
Không lâu sau, từng chiếc thực án nhỏ được cung nhân bưng vào.
Quốc công phu nhân ngồi phía dưới bên phải Thái hậu.
Tiếp theo lần lượt là Triệu Tử Du, Triệu Tử Mạt, Triệu Tử Oánh, cuối cùng mới tới Triệu Thanh Chỉ.
Giang Cảnh Kiều ngồi quỳ ở vị trí đầu bên trái Thái hậu.
Chỉ cần ngẩng mắt là có thể nhìn rõ biểu cảm của mấy người đối diện.
Triệu Thanh Chỉ vừa ngẩng đầu đã thấy Giang Cảnh Kiều đang nhìn Triệu Tử Du.
Trong lòng nàng chợt căng lên.
Nàng khẽ cắn môi.
Giang Cảnh Kiều rốt cuộc đang làm gì vậy?
Triệu Thanh Chỉ bỗng thấy đau đầu.
Đời này nàng tỉnh lại liền muốn bù đắp cho Giang Cảnh Kiều.
Nhưng tới giờ mới phát hiện chuyện này hình như khó hơn tưởng tượng rất nhiều.
Một cung nữ đặt món thịt hấp lên thực án trước mặt Giang Cảnh Kiều.
Nàng khựng lại.
Kiếp trước Triệu Thanh Chỉ rất thích món này.
Nàng còn đặc biệt tìm một đầu bếp biết nấu món ấy vào phủ.
Giang Cảnh Kiều khẽ thở dài.
Một người không thích ngươi, dù ngươi có làm nhiều tới đâu, trái tim nàng cũng chẳng vì ngươi mà dao động một phần.
Nghĩ xong, nàng ngẩng đầu nhìn Triệu Thanh Chỉ.
Bốn mắt chạm nhau.
Một người kinh ngạc.
Một người mặt đỏ lên, vội cúi đầu.
Giang Cảnh Kiều nhướng mày, chậm rãi nói: "Vừa rồi tam tiểu thư cứ nhìn bổn vương không chớp mắt. Là có ý gì?"
Tĩnh vương vừa lên tiếng, mọi người lập tức nhìn Triệu Thanh Chỉ.
Triệu Tử Du khinh miệt liếc nàng.
Vừa bị từ hôn đã vội vàng tìm chỗ dựa mới, cũng không nhìn xem người mình muốn trèo cao là ai.
Hoàng thân quý tộc.
Bào muội của bệ hạ.
Cho dù văn không thành võ chẳng đạt, cũng không phải một nữ tử bị người ta từ hôn có thể mơ tưởng.
Triệu Thanh Chỉ vừa gắp một miếng thịt, còn chưa đưa vào miệng đã nghe Giang Cảnh Kiều hỏi.
Miệng vừa hé ra lập tức khép lại, vô tình cắn trúng đầu lưỡi.
Tĩnh vương này đúng là khắp nơi tìm lỗi của nàng.
Giang Cảnh Kiều vốn vẫn nhìn Triệu Thanh Chỉ.
Khóe mắt chợt thấy Triệu Tử Du đang cười.
Một ánh mắt lạnh lẽo lập tức bắn sang.
Nàng còn chưa rảnh tay thu thập độc phụ này, nàng ta lại dám ngồi bên cạnh cười trên nỗi đau người khác?
Giang Cảnh Kiều nghĩ một vòng.
Nếu nàng làm khó Triệu Thanh Chỉ chỉ khiến Triệu Tử Du vui, vậy chi bằng giải vây cho Triệu Thanh Chỉ.
Triệu Thanh Chỉ ép mình bình tĩnh, đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Giang Cảnh Kiều.
Thấy đối phương mang vẻ trêu đùa, nàng cũng bực bội.
Đường đường một vương gia, cứ nhất quyết bắt nạt một người làm gì?
Trong lúc tức tối, Triệu Thanh Chỉ bỗng nhìn thấy bức thêu phượng hoàng phía sau Giang Cảnh Kiều.
Nàng nhớ tới chuyện từng xảy ra kiếp trước, khóe môi khẽ cong.
Đang lúc Giang Cảnh Kiều khôi phục dáng vẻ phong lưu, định lên tiếng giải vây, Triệu Thanh Chỉ đã mở miệng trước.
"Bẩm vương gia, vừa rồi thần nữ không nhìn vương gia, mà nhìn bức thêu phía sau vương gia. Hình như phần lông phượng bị thứ gì đó chọc thủng một lỗ."
Sắc mặt Giang Cảnh Kiều lập tức thay đổi.
Nàng căng thẳng nhìn mẫu hậu.
Hai tay luống cuống túm lấy vạt áo.
Thái hậu kinh ngạc nhìn bức phượng hoàng treo trong điện, phất tay: "Thường Tiếu, ngươi đi xem."
Thường Tiếu lập tức bước xuống.
Nàng liếc nhanh Giang Cảnh Kiều rồi đi tới trước bức thêu.
Sau đó xoay người quỳ xuống: "Bẩm Thái hậu, quả thật có một lỗ nhỏ."
"Chuyện gì xảy ra?"
Thái hậu đứng bật dậy, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Đồ vật trong cung ai gia bị hư hỏng, vì sao không ai bẩm báo? Hằng ngày là ai phụ trách lau dọn vật dụng trong điện?"
Giang Cảnh Kiều thấy mẫu hậu tức giận, dáng vẻ này rõ ràng muốn tra tới cùng.
Nàng trừng Triệu Thanh Chỉ đang bình thản ngồi đó.
Mới rồi nàng còn định phát thiện tâm giúp nữ nhân này một lần.
Kết quả ngay sau đó đối phương đã đào cho nàng một cái hố to.
Giang Cảnh Kiều thở mạnh hai hơi, đứng dậy.
"Mẫu hậu, là nhi thần không cho cung nhân bẩm báo. Mẫu hậu đừng trách bọn họ."
Thái hậu trừng nàng: "Ngươi làm? Đang yên đang lành, ngươi làm hỏng nó để làm gì?"
Giang Cảnh Kiều cười ngượng: "Hôm đó nhi thần mang Cửu Nương tới. Cửu Nương nhìn bộ lông phượng sống động như thật, có lẽ cảm thấy thân thiết nên... mổ một cái."
Thái hậu nghe vậy, nắm tay dưới phượng bào siết lại.
Bà hít sâu một hơi: "Con vẹt của ngươi trời sinh tính dữ. Ai gia đã nói bao nhiêu lần không cho mang vào cung. Con sáo của ai gia bị nó bắt nạt đến mức chẳng còn biết học tiếng người nữa!"
Giang Cảnh Kiều mím môi.
Làm hỏng đồ mẫu hậu yêu thích, nàng cũng hơi chột dạ.
Vốn định hôm nào tìm cách đưa mẫu hậu đi chỗ khác rồi sai người tới sửa.
Không ngờ hôm nay lại bị Triệu Thanh Chỉ nhìn ra.
Mắt nữ nhân này đúng là tinh thật.
"Nhi thần sau này không mang tới nữa. Mẫu hậu bớt giận. Lát nữa nhi thần tới Thượng Y cục, bảo tú nương giỏi nhất tới sửa cho mẫu hậu."
Nụ cười vừa rồi trên môi Triệu Thanh Chỉ lập tức cứng lại.
Trên mặt thoáng hiện lo lắng.
Kiếp trước, sau khi nàng và Giang Cảnh Kiều đại hôn, chính nàng vào cung sửa bức phượng hoàng này.
Chẳng lẽ đời này, ngay cả người sửa bức tranh cũng thay đổi sao?
Triệu Thanh Chỉ buồn bực liếc Giang Cảnh Kiều.
Vốn tưởng đời này có thể lại gần nhau.
Gặp lại mới biết đối phương không phải người nàng muốn giữ là có thể giữ.
Thân phận hai người giờ cách nhau một trời một vực.
Nàng phải làm sao mới có thể bước vào lòng Giang Cảnh Kiều lần nữa?