Chương 10: Lời bộc bạch

Xuyên sách thành phò mã Alpha ở rể của Trưởng công chúa · ~2.032 từ · 10 phút đọc · 10/173

Nói ra những lời như vậy, Trì Vãn cũng có chút ngượng ngùng.

Một người đến yêu đương còn chưa từng trải qua như nàng, vừa gặp mặt đã thổ lộ với người ta, lời lẽ còn sến súa đến mức ấy, quả thật khiến một người vốn không giỏi chuyện tình cảm như nàng chỉ muốn tan thành từng mảnh.

Tính cách Trì Vãn thật ra không đến mức hướng nội, nàng chỉ không thích trò chuyện với những người không cùng tần số, lâu dần mới khiến người khác cảm thấy nàng có phần ít nói. Nhưng chuyện thổ lộ thế này, đúng là lần đầu tiên nàng làm.

Lời bộc bạch ấy lại khiến Ngu Cửu Chu buồn nôn.

Một kẻ cặn bã như nàng mà cũng xứng nói những lời này sao?

Thích thì phải bất chấp tất cả để chiếm được, không cần biết người ta có thích mình hay không, cũng chẳng cần biết mình có gây phiền phức cho người ta hay không?

Còn chuyện Trì Vãn nói nàng chỉ là một cô hồn chiếm lấy thân thể của kẻ cặn bã kia, trong khoảnh khắc, Ngu Cửu Chu quả thật từng tin.

Bởi chính nàng cũng là một cô hồn trở về từ cõi chết.

Nhưng rất nhanh, nàng lại cảm thấy Trì Vãn có lẽ cũng giống mình, sống lại một đời. Biết trước kết cục của bản thân, nên sau khi trọng sinh mới nghĩ đủ mọi cách lấy lòng nàng.

Càng nghĩ, Ngu Cửu Chu càng thấy khả năng này hợp lý.

Khi Trì Vãn chết, Bảo An Vương vẫn chưa đăng cơ. Cuối cùng ai ngồi lên hoàng vị còn chưa rõ, đương nhiên Trì Vãn càng không thể biết sau đó nàng và Bảo An Vương sẽ tranh đoạt quyền lực Đại Chu.

Có lẽ Trì Vãn sống lại, không biết kết quả tranh ngôi ra sao, chỉ cho rằng bám lấy nàng, vị trưởng công chúa này, thì sẽ không chết quá sớm.

Người có giá trị lợi dụng mới có thể sống lâu hơn.

Ngu Cửu Chu cho rằng, đây chính là lý do Trì Vãn cố sức lấy lòng mình.

"Hoang đường!"

Ngu Cửu Chu chỉ đáp lại nàng hai chữ.

Trên gương mặt trắng bệch của nàng thoáng hiện một vệt đỏ khác thường. Chắc chắn không phải thẹn thùng, khả năng cao là bị chọc tức.

Trì Vãn lập tức đứng dậy.

"Điện hạ đừng vội, vẫn nên để ta châm cứu cho nàng."

Ngoan ngoãn chịu châm mới có thể khỏe nhanh hơn.

Ngu Cửu Chu lạnh lùng nhìn nàng, bàn tay giấu dưới chăn đã nắm lấy chuôi đao.

"Cút!"

Không biết người này học y thuật ở đâu, vậy mà thật sự dám đem ra dùng trên người nàng.

Trì Vãn đã lùi cách giường hơn một trượng.

"Điện hạ, giấu bệnh sợ thầy không phải chuyện tốt."

Thấy sắc mặt Ngu Cửu Chu càng lúc càng âm trầm, Trì Vãn nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt nàng, cố gắng thể hiện thành ý.

"Ta thật sự không phải kẻ cặn bã kia. Điện hạ tin hay không cũng được, ta sẽ chứng minh cho nàng thấy."

"Ta sẽ không làm nàng tổn thương, không lừa gạt nàng, cũng sẽ không kéo chân nàng."

Bàn tay Ngu Cửu Chu đang siết chuôi đao khựng lại.

Nàng đương nhiên không tin Trì Vãn.

Nhưng bằng kinh nghiệm nhiều năm của mình, nàng nhìn ra được Trì Vãn không hề nói dối.

Dường như trong lòng nàng thật sự nghĩ như vậy.

Sao có thể?

Trừ phi Trì Vãn còn có âm mưu khác.

Ngu Cửu Chu đã làm trưởng công chúa nhiều năm, bản thân lại vô cùng thông tuệ. Trong những cuộc đấu đá hoàng quyền, nàng học được quá nhiều thứ, cũng có cách nhìn riêng về lòng người.

Một kẻ đã xấu tận xương, làm bất cứ chuyện gì cũng chỉ vì lợi ích của bản thân.

Trì Vãn cũng biết, có những chuyện không thể một sớm một chiều mà thay đổi được.

Ánh mắt nàng thoáng lướt qua bàn tay Ngu Cửu Chu đang giấu trong chăn.

Ngu Cửu Chu dám ở riêng với nàng trong noãn các, chắc chắn đã sớm có chuẩn bị.

"Ta biết hiện giờ nàng sẽ không tin ta. Ta chỉ mong nàng cho ta một cơ hội. Dù để ta ở bên hầu hạ nàng cũng được."

Một tiến sĩ đường đường chính chính, xuyên về cổ đại lại phải hầu hạ một nữ nhân, đúng là chẳng còn ai như nàng.

Nhưng Trì Vãn vẫn còn rất nhiều chuyện muốn làm.

Sau khi đến cổ đại, chuyện nàng muốn làm nhất chính là học tập y thuật thời đại này, đối chiếu với những kiến thức mình đã học, tốt nhất có thể giống những tiền bối Đông y năm xưa, dùng y thuật giúp ích cho muôn dân.

Y học truyền thống phát triển hàng nghìn năm, tự có sức hấp dẫn riêng.

Trì Vãn cam tâm tình nguyện cống hiến cả đời cho y đạo.

Nhưng nếu chết, nàng sẽ chẳng làm được gì nữa.

Ánh mắt lạnh như băng của Ngu Cửu Chu lướt qua gương mặt nàng.

"Ta là trưởng công chúa Đại Chu, chẳng lẽ lại thiếu người hầu hạ?"

Trì Vãn nghẹn lời.

"Ta biết y."

"Ta có Thu Lai."

Trì Vãn không biết y thuật của Thu Lai đến mức nào, cũng không thể tùy tiện nói y thuật của mình tốt hơn người khác. Nàng chỉ đặc biệt sở trường phương thuốc, châm cứu và xoa bóp.

Còn gì nữa?

Chẳng lẽ nói thân thể nàng khỏe mạnh, có thể làm hộ vệ?

Hạ Khứ mới là người luyện võ chân chính.

Nghĩ kỹ mới thấy, bên cạnh Ngu Cửu Chu quả thật loại nhân tài nào cũng có.

Vậy ưu thế của nàng là gì?

Trì Vãn rất muốn nói kỹ thuật xoa bóp của mình tuyệt đối thuộc hàng nhất lưu, ai từng thử cũng đều khen ngợi. Xoa một lượt xong, cả người nhẹ bẫng như được tái sinh.

Nhưng chắc chắn Ngu Cửu Chu sẽ không cho nàng chạm vào.

"Ta còn biết ngũ thuật."

Võ thuật?

Ngu Cửu Chu thầm cười lạnh.

Ai chẳng biết kẻ cặn bã này đi đường cũng có thể tự ngã. Mấy hôm trước đánh nhau với người khác, đến một đứa trẻ choai choai cũng không thắng nổi.

Ngũ thuật Trì Vãn nói là sơn, y, mệnh, bốc, tướng của Đạo gia. Nàng chủ tu y thuật, những thứ khác cũng biết đôi chút.

Thấy Ngu Cửu Chu không tin, nàng cũng không giải thích thêm.

Bỗng nhiên, Trì Vãn nhớ ra một tác dụng khác của mình.

"Điện hạ trải qua chuyện lần này, đến vũ lộ kỳ thân thể sẽ càng khó chịu. Ta có thể giúp tín hương của nàng hoàn toàn ổn định."

Nhà ai có Càn Nguyên nào lại đường đường chính chính nói về tín hương của Khôn Trạch như vậy?

Chẳng khác gì giở trò lưu manh.

Ngu Cửu Chu lạnh giọng:

"Cút ra ngoài!"

Trì Vãn ngẩn người.

"?"

"Điện hạ yên tâm, ta nhất định sẽ hầu hạ nàng thật tốt."

Phương pháp để Càn Nguyên giúp tín hương ổn định chính là đánh dấu.

Câu nói ấy càng khiến Ngu Cửu Chu khẳng định Trì Vãn muốn đánh dấu mình.

Khoảnh khắc này, nàng chỉ hận không thể lập tức giết chết kẻ cặn bã kia.

Ngu Cửu Chu cầm gối ném thẳng sang.

Trì Vãn không nói hai lời, xoay người đi ra ngoài.

Đến cửa noãn các, nàng đột nhiên nhớ tới một chuyện, lập tức quay đầu hỏi:

"Ta phải ra phủ một chuyến, điện hạ có thứ gì muốn ta mang về không?"

Thứ đáp lại Trì Vãn chỉ là chiếc gối Ngu Cửu Chu ném tới.

Gối làm bằng ngọc.

Nếu trúng người chắc chắn chẳng nhẹ chút nào.

Người xưa thích dùng gối ngọc, gối gỗ, bảo sao cổ vai gáy lại tốt như vậy.

Trì Vãn nhanh chân rời khỏi noãn các.

Ngu Cửu Chu nhắm mắt, vừa bình ổn cơn giận trong lòng, vừa nhớ lại biểu hiện hôm nay của Trì Vãn cùng những lời nàng đã nói, thần sắc khó dò.

Sau khi Trì Vãn rời đi, Xuân Quy bước vào.

"Điện hạ, phò mã dường như có gì đó rất kỳ lạ. Không những chẳng giống trước kia, nàng vậy mà còn biết y thuật."

Nhưng phò mã trước đây đã làm đủ mọi chuyện xấu.

Để thành thân với công chúa, thủ đoạn ghê tởm nào nàng cũng từng dùng.

Cho dù lần này nàng cứu điện hạ, nhưng vốn dĩ tai họa ấy cũng do chính nàng gây ra.

Xuân Quy còn một chuyện muốn bẩm báo. Vừa rồi đông người nên không tiện nói.

"Hôm qua Bảo An Vương còn mang tới một tin. Có người mượn danh nghĩa công chúa phủ để thôn tính ruộng đất của dân, thậm chí còn ép chết người."

Ngu Cửu Chu nhíu mày.

Chuyện này nàng biết.

Người nhà của nạn nhân sau đó đâm đầu chết trước tường cung, phụ hoàng chỉ có thể hạ chỉ để Đại Lý Tự thẩm tra.

Cuối cùng tra ra chuyện ấy có liên quan đến công chúa phủ.

Nhưng Đại Lý Tự chỉ giết quản sự ở điền trang.

Dù bản thân nàng không bị xử trí, nước bẩn vẫn bị hắt lên người nàng.

Chuyện thật ra do Hoài An hầu phủ mượn danh công chúa phủ mà làm.

Chỉ bởi Trì Vãn là phò mã, cuối cùng toàn bộ tiếng xấu đều rơi xuống đầu nàng.

"Bảo vệ gia đình kia cho tốt, sắp xếp để họ đi báo quan. Ngoài ra, phái hai ám vệ theo sát Trì Vãn. Mọi chuyện của nàng, dù lớn hay nhỏ, đều phải báo lại cho ta."

Nếu đã trọng sinh, Ngu Cửu Chu không muốn tiếp tục bị động.

Mọi thứ vẫn nên nằm trong tay mình mới tốt.

Xuân Quy có chút kinh ngạc.

Trước đây công chúa ghét nhất nghe chuyện liên quan đến phò mã, sao hôm nay lại hạ mệnh lệnh như vậy?

Nhưng nàng không dám hỏi nhiều, chỉ lập tức truyền lệnh xuống.

Lại nhớ tới một chuyện vừa nghe người bên dưới báo, Xuân Quy nói:

"Điện hạ, có người nói phò mã định đến Hoài An hầu phủ."

Hoài An hầu phủ?

Ngu Cửu Chu im lặng một lúc.

"Điều tra xem Trì Vãn trở về Hoài An hầu phủ làm gì."

Nàng đang suy nghĩ, Trì Vãn thật sự là cô hồn đoạt xác, hay chính bản thân nàng sống lại?

Lúc này Trì Vãn đột nhiên trở về Hoài An hầu phủ, rất có thể liên quan đến chuyện thôn tính ruộng dân.

Đời trước, Ngu Cửu Chu từng tra ra việc ấy là do Hoài An hầu phủ gây ra, nhưng khi ấy chứng cứ đã bị tiêu hủy.

Người ép chết dân chúng là thế tử hầu phủ, vốn không liên quan gì tới Trì Vãn.

Thế nhưng lúc ấy Trì Vãn lại đứng ra thừa nhận, nói tất cả đều do nàng nhận lệnh của Ngu Cửu Chu mà làm.

Cũng vì vậy, bên ngoài càng thêm tin tưởng công chúa phủ thật sự thôn tính ruộng dân.

Nếu Trì Vãn cũng sống lại, chắc chắn nàng sẽ trở về hầu phủ để ngăn chuyện này từ trước.

Dù sao việc ấy cũng ảnh hưởng rất lớn tới nàng. Đời trước chỉ vì dựa vào công chúa phủ mới có thể bình an.

Sống lại một lần, đáng lẽ nàng phải hiểu rõ tình thế.

Ngoài thân phận phò mã, nàng chẳng có gì cả.

Đời này dù thế nào cũng không thể tiếp tục đi theo con đường cũ.

Nếu Trì Vãn thật sự trọng sinh giống nàng...

Vậy phải sớm trừ khử người này.

Trong mắt Ngu Cửu Chu thoáng qua một tia lạnh lẽo tàn nhẫn.

Mục lục
10 / 173
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây