Chương 20: Giấc mộng đầy sát ý
Bầu không khí nhất thời trở nên vô cùng lúng túng.
Không ai ngờ rằng trưởng công chúa điện hạ muốn giết phò mã đến mức ngay cả trong mộng cũng nói ra thành lời.
Xuân Quy muốn tìm cách che giấu giúp công chúa, nhưng câu vừa rồi được hét lên quá rõ ràng, hoàn toàn không phải tiếng thì thầm mơ hồ trong giấc ngủ. Nếu chỉ là vài lời ú ớ không nghe rõ thì nàng còn có thể kiếm cớ lấp liếm, đằng này...
Biết phải giải thích thế nào đây?
"Phò mã... điện hạ không có ý đó."
Trì Vãn khoát tay.
"Không cần giải thích, ta hiểu."
Nàng âm thầm tự an ủi mình. Người Ngu Cửu Chu muốn giết là nguyên chủ, không phải nàng.
Im lặng hồi lâu, Trì Vãn mới nói:
"Đưa điện hạ về tẩm thất đi. Noãn các quá ngột ngạt."
Trong noãn các chỉ có một ô cửa sổ, tín hương của hai người lại tràn ngập khắp nơi, nhiệt độ quá cao cũng không tốt.
Xuân Quy lập tức gật đầu.
"Người đâu, nhóm lò trong tẩm thất lên."
"Nhóm lò cũng phải mở cửa sổ."
Trì Vãn dặn thêm một câu, rồi ngồi xuống nhuyễn tháp.
Thân thể nàng vẫn vô cùng khó chịu, nhưng chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn.
Tín hương của Càn Nguyên một khi bị Khôn Trạch khơi động mà không được giải tỏa kịp thời rất dễ gây tổn hại cho cơ thể. Nếu không nhờ nàng dùng ngân châm phong bế huyệt đạo của mình, e rằng nàng đã không thể kiểm soát bản thân, làm ra chuyện gì đó với Ngu Cửu Chu.
Trì Vãn cố nén sự khó chịu, cắn răng theo mọi người sang tẩm thất.
Người nhóm than thì nhóm than, người đốt hương thì đốt hương, còn có người đặt lò sưởi kín dưới chân Ngu Cửu Chu.
Mày Ngu Cửu Chu nhíu chặt, dường như đang gặp ác mộng.
Trì Vãn đưa đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên giữa mày nàng. Chỉ trong khoảnh khắc, đôi mày đang nhíu lại của Ngu Cửu Chu dần giãn ra.
Những người bên cạnh đều bận rộn nên không ai chú ý đến động tác của nàng.
Trì Vãn bỗng nghĩ đến một phương thuốc.
Nếu chế thành dạng cao dán rồi dán lên tuyến thể của Càn Nguyên và Khôn Trạch, hẳn có thể ngăn tín hương thoát ra ngoài ở mức độ rất lớn.
Đến vũ lộ kỳ của Khôn Trạch, chỉ cần dán miếng cao này rồi phối hợp với thuốc do nàng kê, dù không thể ra ngoài thì ít nhất cũng sẽ không quá khó chịu, không cần phải khổ sở nhốt mình trong khuê phòng chịu đựng.
Trước đây, Khôn Trạch trải qua vũ lộ kỳ chủ yếu dựa vào Bình Tức Hoàn và Thanh Lương Hoàn, nếu không thì chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Sau khi thành hôn, họ lại dựa vào dấu ấn của Càn Nguyên.
Nhưng trên thực tế, những thứ như Bình Tức Hoàn hay Thanh Lương Hoàn cũng không phải ai cũng dùng nổi.
Những gia đình quan lại nhỏ, nếu thật sự chỉ sống bằng bổng lộc, không kinh doanh, không tham ô nhận hối lộ, chưa chắc đã có thể coi các loại thuốc ấy như đồ dùng thường ngày.
Họ chỉ có thể dựa vào những thang thuốc thông thường. Gần đến vũ lộ kỳ thì bắt đầu sắc thuốc, mỗi ngày uống ba lần, cứ thế chịu đựng cho đến khi vũ lộ kỳ kết thúc.
Trên đời này vốn cũng có loại cao dán dùng để hạn chế tín hương tỏa ra, nhưng hiệu quả chỉ ở mức bình thường, hơn nữa toàn dùng những dược liệu cực kỳ quý giá.
Phương thuốc lần này Trì Vãn nghĩ ra là sau khi điều trị cho Ngu Cửu Chu, hiệu quả hẳn sẽ tốt hơn loại thuốc thử nghiệm trước đó rất nhiều.
Trì Vãn vốn chưa hiểu sâu về tín hương của thế giới này.
Chỉ đến khi vừa trải qua một lần tín hương bùng phát dữ dội, càn quét khắp cơ thể, nàng mới thực sự hiểu tín hương rốt cuộc là thứ gì.
Nó xuất hiện một cách tự nhiên từ thân thể, hoàn toàn không phải do dược vật kích thích, khác hẳn với việc điều trị xuân dược.
Trong đầu nàng không ngừng hiện lên các phương thuốc liên quan cùng tên những loại dược liệu thích hợp.
Xuân Quy sau khi thu xếp xong liền âm thầm quan sát sắc mặt nàng.
Câu nói trong mộng của công chúa vừa rồi thật sự dọa mọi người một phen. Không ai dám lên tiếng, huống hồ lúc này điện hạ còn cần Trì Vãn chữa trị, càng không ai dám nói gì.
Xuân Quy chỉ sợ Trì Vãn nổi giận, tiện tay dùng một cây ngân châm kết liễu tính mạng điện hạ.
Cho nên khi thấy Trì Vãn ngồi im bất động, không biết đang suy nghĩ điều gì, nàng mới khẽ thở phào.
Chỉ cần phò mã không đột nhiên phát tác thì mọi chuyện đều còn có thể thương lượng.
Ngu Cửu Chu đang nằm trên giường lại mơ thấy những khuất nhục của kiếp trước.
Nàng hận không thể lăng trì Trì Vãn ngàn đao vạn nhát.
Cho dù từng hành hạ Trì Vãn đến chết, những ngày sau đó, chỉ cần nhớ đến người này thôi nàng vẫn cảm thấy ghê tởm đến buồn nôn.
Đó là cơn ác mộng của nàng, cũng là khởi đầu của tất cả bi kịch.
Không ai có thể tha thứ cho kẻ cặn bã đã đẩy mình vào vực sâu.
Có lẽ mấy ngày gần đây gặp Trì Vãn quá nhiều lần, khiến nàng lại nhớ đến những tháng ngày nhục nhã ấy.
Sau khi Ngu Cửu Chu tự móc bỏ tuyến thể, trở thành phế nhân, thái độ của phụ hoàng đối với nàng cũng lạnh nhạt dần.
Có một thời gian nàng từng cho rằng sự lạnh nhạt ấy là vì chuyện này.
Mãi đến sau này nàng mới hiểu, nguyên nhân thật sự chỉ là nàng đã mất đi giá trị lợi dụng.
Từ khi nàng trở thành phế nhân, mẫu hậu cũng hoàn toàn buông xuôi, giao cung vụ cho quý phi, bản thân ngày ngày ở lì trong tẩm cung, không đi đâu nữa.
Phụ hoàng cũng hiếm khi sang thăm.
Mẫu hậu quanh năm u uất, cuối cùng tức chết khi Bảo An vương đăng cơ.
Hậu quả của việc mất tuyến thể đối với thân thể Ngu Cửu Chu là không thể đảo ngược, đồng thời nàng cũng không thể có con nối dõi.
Đối với rất nhiều quan viên mà nói, không có người thừa kế đồng nghĩa với không có tương lai, vì thế bọn họ sẽ không lựa chọn ủng hộ nàng.
Điều đó cũng có nghĩa, chỉ cần nàng chết, thế lực của nàng lập tức tan rã.
Cuối cùng, những thuộc hạ từng theo nàng cũng vì điều này mà phản bội, dẫn đến kết cục cuối cùng của nàng.
Dẫu vậy, nàng vẫn có thể tranh đấu ngang sức ngang tài với Bảo An vương.
Cuối cùng lại thua chỉ vì không có con nối dõi.
Nàng không cam lòng.
Không có tuyến thể, nỗi đau thể xác mỗi ngày giống như cơn đau răng dữ dội không thể nhổ bỏ cũng không thể chữa khỏi.
Ngày nào nàng cũng phải chịu đựng cơn đau ấy, cùng những ánh mắt khác thường từ bên ngoài.
Cho dù nàng là trưởng công chúa, những ánh mắt khiến người ta buồn nôn kia vẫn cứ bám chặt trên người nàng.
Mẫu hậu u uất cả đời.
Còn nàng chịu khuất nhục và đau đớn cả đời.
Kẻ đầu sỏ gây nên tất cả bi kịch ấy chính là Trì Vãn.
Bất kể Trì Vãn làm gì, nàng đều sẽ không tha thứ.
Vĩnh viễn không tha thứ.
Cuối giấc mơ, Ngu Cửu Chu nhìn thấy biển lửa ngập trời.
Nàng tự thiêu trong tông miếu Đại Chu, lấy cái chết làm sự phản kháng cuối cùng.
Trong cơn hoảng hốt, nàng không còn phân biệt nổi đâu là hiện thực, đâu là mộng cảnh, chỉ cho rằng mình lại trải qua tất cả thêm một lần nữa.
Thân thể càng lúc càng nóng.
Cảm giác bỏng rát khiến nàng vô cùng khó chịu.
Ngu Cửu Chu đột ngột mở mắt.
Ánh mắt mơ màng nhìn màn trướng trên giường, ngẩn ra trong thoáng chốc.
Ngay sau đó nàng cảm thấy đầu ngón tay ai đó nhẹ nhàng chạm lên trán mình rồi nhanh chóng rời đi.
Đến khi nhìn rõ, nàng mới phát hiện Trì Vãn đang giúp nàng vuốt giãn hàng mày.
Ánh mắt Ngu Cửu Chu lập tức lạnh xuống.
Nàng nhìn Trì Vãn như muốn dùng ánh mắt hóa thành dao, lạnh giọng quát:
"Cút!"
Nhưng bên tai nàng không hề vang lên tiếng mình.
Dường như nàng vẫn còn ở trong mộng.
Ngu Cửu Chu giãy giụa muốn ngồi dậy, thế nhưng bất kể cố gắng thế nào, cơ thể vẫn không nhúc nhích nổi.
Rõ ràng ý thức vô cùng tỉnh táo, nàng lại không thể điều khiển thân thể.
Giống hệt bị bóng đè.
Nàng há miệng muốn gọi Xuân Quy, nhưng cố mãi vẫn không thể phát ra tiếng.
Ngu Cửu Chu chỉ đành liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi trạng thái quỷ dị này.
Có người nói bóng đè là quỷ áp giường.
Nhưng dù thật sự là quỷ, nàng cũng nhất định phải chiếm thế thượng phong.
Nàng tuyệt đối không cho phép mình mất quyền kiểm soát thân thể.
Không gọi được Xuân Quy, ánh mắt nàng chuyển sang gương mặt gần mình nhất, trong lòng tràn đầy căm hận, cố sức gọi:
"Trì Vãn!"
Ngay sau đó, Ngu Cửu Chu thật sự tỉnh lại.
Lần này mới là tỉnh hẳn.
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Trì Vãn cùng đám tỳ nữ xung quanh, nàng lập tức biết hai chữ vừa rồi mình thật sự đã gọi thành tiếng.
Ngu Cửu Chu: "..."
Nàng cũng nghe thấy giọng mình vừa rồi.
Nghe chẳng khác nào không thể rời khỏi Trì Vãn.
Hoàn toàn không có chút căm hận nào như nàng tưởng tượng, thậm chí còn mang theo vài phần quyến luyến mơ hồ.
Trì Vãn nhướng mày.
Trưởng công chúa điện hạ hẳn không đến mức không thể rời khỏi nàng như vậy chứ?
"Điện hạ, thần ở đây."
Một câu ấy khiến sắc mặt Ngu Cửu Chu lập tức sa xuống.
Ánh mắt sắc như dao.
Nếu ánh mắt thật sự có thể cắt đứt cổ người, e rằng lúc này Trì Vãn đã lạnh ngắt từ lâu.
Nghĩ đến việc mình trong mộng lại gọi tên Trì Vãn bằng giọng điệu triền miên như thế, cảm giác nhục nhã trong lòng Ngu Cửu Chu lập tức bùng nổ.
Nàng không biết cái gì gọi là mất phòng tuyến.
Nàng chỉ biết mình không thể nào chấp nhận nổi việc bản thân gọi tên Trì Vãn bằng giọng như vậy.
"Cút ra ngoài! Tất cả cút hết!"
Trì Vãn bất đắc dĩ lấy ngân châm ra, nhanh tay đâm vào huyệt đạo của Ngu Cửu Chu.
"Dữ như vậy, điện hạ vẫn nên ngủ thêm một lát đi."
Tính tình quá nóng nảy.
Nếu lại kích thích tín hương vừa mới ổn định thì phiền toái lớn.
Quả nhiên, nữ nhân trong thời kỳ đặc biệt thật sự không thể chọc vào.
Xuân Quy cùng mấy tỳ nữ khác kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Có một câu không biết nên nói hay không.