Chương 4: Một đường sinh cơ
Mãi đến khi mặt trời xuống núi, nhiệt độ cơ thể Ngu Cửu Chu mới dần trở lại bình thường.
Trì Vãn đã mệt đến toàn thân đầy mồ hôi.
Trong noãn các vừa nóng vừa ngột ngạt, lại thêm tín hương của Ngu Cửu Chu không ngừng lan ra, khiến nàng phải chịu giày vò cả thể xác lẫn tinh thần.
May mà nàng dùng ngân châm phong bế tạm thời khứu giác của mình.
Sau khi tập trung châm cứu, phản ứng trên cơ thể mới giảm bớt.
Không lâu sau, Trịnh thái y còn đưa tới Thanh Lương Hoàn.
Uống vào tuy không thể hoàn toàn khiến cơ thể Trì Vãn mát xuống, nhưng theo quá trình châm cứu, trạng thái Ngu Cửu Chu dần ổn định, tín hương cũng ngừng phát tán.
Đến lúc ấy, Trì Vãn mới thật sự yên tâm chữa trị.
Tập trung châm cứu liên tục hai ba canh giờ, y phục nàng đã ướt đẫm.
Xuân Quy phân phó tỳ nữ bên cạnh:
"Chuẩn bị noãn các cho phò mã tắm rửa, cho người hầu hạ, rồi gọi thái y đến xem."
Noãn các nàng nói là nơi Ngu Cửu Chu thường ngày dùng để tắm.
Xuân Quy là đại nữ quan thân cận bên cạnh Trưởng công chúa, giữ chức Chưởng ấn nữ quan chính ngũ phẩm, địa vị rất cao.
Lời nàng nói ở phủ công chúa thậm chí còn có tác dụng hơn lời của vị phò mã Trì Vãn.
Trì Vãn cũng không từ chối.
Cánh tay nàng đau muốn chết.
May mà không thương đến xương, nếu không nàng chẳng thể chống đỡ lâu như vậy.
Ngâm mình trong nước ấm, Trì Vãn đặt cánh tay lên thành bể, kiểm tra vết thương.
Sâu như vậy, chắc chắn sẽ để lại sẹo.
Nàng chỉ nhìn thoáng qua rồi chẳng để tâm.
Chỉ cần không tổn thương đến xương, không cần phẫu thuật, với nàng đều chẳng phải chuyện lớn.
Hiện giờ quan trọng nhất là phải làm rõ tình cảnh của bản thân.
Rõ ràng Ngu Cửu Chu hận không thể giết nàng.
Người bị phản diện để mắt tới, ngoài nhân vật chính ra gần như chẳng ai sống nổi.
Mà cuối cùng nhân vật chính thắng được cũng phải trả giá cực lớn, đúng kiểu giết địch một vạn, tự tổn tám nghìn.
Năm nay là Thánh Nguyên năm thứ hai mươi bảy.
Bảo An Vương với thân phận một trong những người thừa tự đã vào kinh năm thứ hai.
Nếu theo mốc thời gian trong truyện, hoàng đế chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa.
Nghĩ tới Bảo An Vương, Trì Vãn đột nhiên ngồi bật dậy.
Không phải hắn nói đến bái phỏng sao?
Mấy canh giờ đã trôi qua.
Không biết trong phủ có người tiếp đãi hắn chưa.
Nhưng phủ công chúa còn có trưởng sử, hẳn sẽ đưa ra lời giải thích thích hợp.
Nàng nhớ trong nguyên tác, Bảo An Vương bên ngoài khiêm nhường, nhưng trong lòng cực kỳ kiêu ngạo nhạy cảm.
Ai lạnh nhạt với hắn, hắn đều ghi nhớ, sau này sẽ trả lại gấp bội.
Tác giả vốn muốn xây dựng hắn thành kiểu người ngoài trắng trong đen, kết quả lại viết thành một kẻ cực kỳ thù dai.
Trì Vãn đọc xong truyện vẫn luôn cảm thấy, nếu hắn không phải nhân vật chính thì Ngu Cửu Chu chắc chắn sẽ thắng.
Nhưng nghĩ đến kết cục của vị phò mã cặn bã, bị chém thành nhân trệ, mất cả tứ chi, nhét vào vò rượu chỉ để lộ một cái đầu…
Bình thường bị thương, sát trùng bằng rượu đã đau đến muốn chết, huống hồ cả thân người ngâm trong rượu.
Trì Vãn chỉ tưởng tượng thôi đã tê cả da đầu, gần như sinh ra cảm giác đau đớn giả tưởng.
Dẫu vậy, vẫn có một điều đáng để vui mừng.
Thời điểm nàng xuyên đến, mọi chuyện vẫn chưa hoàn toàn không thể cứu vãn.
Cho dù chỉ là sự khác biệt giữa chín mươi chín phần trăm và một trăm phần trăm, ít nhất vẫn còn một đường sống.
Tắm rửa xong, Trì Vãn mặc áo tắm, chờ Trịnh thái y tới xem vết thương.
Trịnh thái y kiểm tra xong, hài lòng gật đầu.
"Phò mã dùng thuốc thật sự lão luyện. Tôn nữ của lão thần năm tuổi bắt đầu học y, đến nay đã theo nghề mười lăm năm, vậy mà vẫn kém phò mã không ít. Có vài cách dùng thuốc, ngay cả thần cũng tự thấy không bằng."
Người có thể trở thành ngự y, y thuật ở thế giới này đương nhiên thuộc hàng đứng đầu.
Trì Vãn chẳng cảm thấy bản thân giỏi hơn vị thái y già.
"Trịnh thái y quá khiêm tốn rồi. Ta vẫn còn phải học hỏi nhiều."
Trì Vãn cũng bắt đầu theo bà nội học đạo, học y từ khoảng năm tuổi.
Sau này lại được đào tạo hệ thống, cộng lại chắc chắn đã hơn hai mươi năm.
Sau khi xuyên đến, trí nhớ của nàng rõ ràng được tăng cường.
Những phương thuốc từng xem, kiến thức từng học, giờ giống như khắc thẳng vào đầu.
Điểm yếu của nàng là kinh nghiệm thực tế.
Nhưng về lý luận, nàng lại cực kỳ vững.
Trong đại hội y học, cũng chỉ có những danh y lớn tuổi giàu kinh nghiệm mới có thể áp đảo nàng đôi chút.
Trịnh thái y ho khan vài tiếng.
Có lẽ hôm nay quá mệt nên thân thể không chịu nổi.
"Phò mã, lão thần có chút khó chịu trong người. Có thể để tôn nữ của thần băng bó cho phò mã không?"
"Đương nhiên."
Trịnh thái y gọi tôn nữ vào.
Vừa nhìn người tới, Trì Vãn khẽ nhướng mày.
Một Khôn Trạch?
Trịnh thái y dường như không thấy vẻ kinh ngạc của nàng, giới thiệu:
"Đây là tôn nữ của thần, Trịnh Ế. Y thuật của nàng không tệ, nhưng không thể thi vào Thái y viện, chỉ có thể theo thần hành y. Hôm nay phò mã cần một y giả Khôn Trạch, vừa hay nàng lại về nhà."
Thực tế, Trịnh thái y chỉ sợ xảy ra chuyện.
Mạng già của nàng mất thì mất, nhưng không thể liên lụy tôn nữ.
Vừa hay Trịnh Ế không có mặt nên nàng không cho người gọi về.
Trì Vãn gật đầu, đưa cánh tay ra để Trịnh Ế băng bó.
Trên người nàng chỉ khoác một lớp áo tắm.
Trịnh Ế chẳng có phản ứng gì, Trì Vãn cũng không thấy có vấn đề.
Dù sao đều là nữ nhân.
Tuy nàng đã biết thế giới này phân thành Càn Nguyên, Khôn Trạch và Trung Dung, nhưng trên thực tế giữa nữ nhân với nhau, ngoài khác biệt về tín hương thì các phương diện còn lại đều tương tự, còn Trung Dung thì không có tín hương.
Trì Vãn vừa xuyên tới nên vẫn chưa có quá nhiều cảm nhận về Càn Nguyên hay Khôn Trạch.
Huống hồ y giả có lòng nhân.
Bên cạnh còn có Trịnh thái y.
Trịnh Ế có dung mạo hơi mang nét anh khí, vóc người cao khoảng một trăm bảy mươi lăm phân.
Nàng ngồi xuống rất dứt khoát, trên mặt không có biểu cảm thừa thãi, chỉ nghiêm túc băng bó.
Nhìn qua là biết kiểu người thẳng thắn, mạnh mẽ.
Động tác lại rất thành thạo, rõ ràng thường xuyên hành y.
Trì Vãn không khỏi hỏi:
"Thái y viện chẳng phải cũng có y giả sao? Không phân Càn Nguyên hay Khôn Trạch."
Y giả không có phẩm cấp nhưng vẫn có bổng lộc, xem như trợ thủ cho thái y.
Khác biệt đại khái giống người có chức quan chính thức và người chỉ làm việc trong cơ quan mà thôi.
Trịnh thái y muốn nói lại thôi.
Ngược lại Trịnh Ế dùng sức thắt nút lớp vải trắng trên cánh tay Trì Vãn, thản nhiên nói:
"Phò mã chẳng lẽ không biết? Y giả có dung mạo đẹp, bất kể Càn Nguyên hay Khôn Trạch, rất dễ bị quan trên coi thành đồ chơi trong phòng sao?"
Trì Vãn nhíu mày.
Còn có chuyện như vậy?
Chẳng khác nào những chuyện đáng khinh trong các nhà quyền quý.
Trịnh thái y tưởng nàng nổi giận, lập tức quỳ xuống.
"Phò mã thứ tội. Tôn nữ của thần vô lễ, thần nguyện chịu phạt thay nàng."
"Tổ mẫu!"
Trịnh Ế lập tức tức giận.
Trì Vãn vội đỡ người dậy.
"Trịnh thái y không cần như vậy. Ta chỉ là lần đầu nghe chuyện này nên có chút kinh ngạc."
Đến đây nàng mới hiểu.
Hóa ra Trịnh thái y để Trịnh Ế tới băng bó cho nàng, thật ra mang ý muốn đưa người vào phủ công chúa.
Chẳng lẽ Trịnh thái y không biết nàng ở phủ này chẳng có địa vị sao?
Nhưng nếu Trịnh Ế muốn phát huy sở học, phủ công chúa quả thật an toàn hơn nhiều nơi khác.
Trì Vãn hiểu trong lòng nhưng không nói thêm.
Phủ công chúa là của Ngu Cửu Chu.
Nàng không thể thay đối phương làm chủ.
Sau khi Trịnh thái y dẫn Trịnh Ế ra ngoài, Trì Vãn mặc bộ y phục Xuân Quy cho người chuẩn bị.
Trung y đơn giản nhưng cực kỳ mềm mại, mặc sát người vô cùng thoải mái, thậm chí còn dễ chịu hơn quần áo nàng từng mặc đời trước.
Bên ngoài là trường bào cổ chéo màu trắng tinh, thêu hoa văn trúc không nhuộm màu, chỉ dùng chỉ trắng.
Đai lưng cùng màu, bên ngoài thêm một lớp ngoại sam đồng bộ.
Khi mặc lên người vừa hiện vẻ quý khí, vừa có cảm giác thanh lãnh trẻ trung.
Có lẽ vì mất khá nhiều máu lại thêm mệt mỏi, sắc mặt cùng môi Trì Vãn lúc này đều nhợt nhạt.
Trái lại càng khiến nàng trông lạnh lẽo, mong manh.
Giữa mày còn đọng một nét ưu sầu không tan.
Rơi vào hoàn cảnh hiện tại, sao có thể không lo?
Không biết sau khi Ngu Cửu Chu tỉnh lại sẽ xử trí nàng thế nào.
Muốn trốn cũng chẳng trốn nổi.
Đây là kinh thành.
Đường đường phò mã mà bỏ chạy chẳng khác nào tát vào mặt hoàng đế cùng công chúa.
Nếu bị bắt lại thì xong đời.
Mọi chuyện vẫn phải chờ nàng hiểu rõ thế giới này rồi mới tính tiếp.
Thôi vậy.
Trước tiên cứ đi xem Ngu Cửu Chu thế nào.
Hy vọng nàng có thể nể tình mình đã cứu nàng mà tha cho một con đường sống.
……
Khi Trì Vãn trở lại noãn các, bên trong đã được thay mới hoàn toàn.
Tất cả những thứ từng dùng đều được dọn đi.
Ngu Cửu Chu yên tĩnh nằm trên giường, không còn dáng vẻ lạnh lùng hung dữ.
Trì Vãn bắt mạch cho nàng.
Cảm nhận cơ thể đối phương đã thật sự ổn định, lúc này nàng mới yên lòng.
Xuân Quy cho người đưa bữa tối tới.
"Phò mã, bên này đã có thần chăm sóc. Ngươi đi dùng cơm trước đi."
Mặc dù phẩm cấp Xuân Quy cao hơn Trì Vãn, nàng vẫn tự xưng là thần.
Dù sao phò mã cũng được xem như nửa người hoàng thất.
Bụng Trì Vãn quả thật đã trống rỗng.
Nàng gật đầu rồi đi ra.
Không thể không nói, thức ăn của phủ công chúa thật sự rất ngon.
Trì Vãn không biết rằng ngay khi nàng vừa rời đi, Ngu Cửu Chu đã tỉnh.
"Xuân Quy?"
"Điện hạ."
Xuân Quy nhanh chóng bước tới.
"Phương thuốc của phò mã quả thật hữu hiệu."
"Nàng?"
Ngu Cửu Chu nhớ lại những chuyện trước khi hôn mê.
Tức giận cùng khuất nhục trong nháy mắt dâng trào.
Nàng hận không thể lập tức giết chết Trì Vãn.
Đường đường Trưởng công chúa, độc nữ của hoàng đế, không có huynh đệ tỷ muội, từ nhỏ được muôn vàn sủng ái.
Sự nhục nhã này còn khiến nàng khó chịu hơn cả cái chết.
Trùng sinh một lần, nàng càng biết rõ tên phò mã cặn bã kia từng làm những gì.
Ngu Cửu Chu khó nhọc đưa tay nắm lấy cánh tay Xuân Quy.
"Giết nàng! Xuân Quy, giết nàng cho Cô!"