Chương 50: Thẳng
Vệ Chiếu thầm nghĩ, cũng không biết rốt cuộc là ai khi dễ ai.
Sớm biết cứu người phiền toái như vậy, nàng đã không tin mấy câu chuyện trong thoại bản!
Chuyện phải kể từ lúc cánh cửa kết giới màu đen xuất hiện giữa sa mạc.
Vệ Chiếu vừa thấy kết giới mở ra liền vui mừng không thôi.
Trong lòng nàng vẫn luôn nhớ Tống Vi Chi cùng Tống Trí Hạ, hận không thể lập tức lao qua tìm hai người.
Chẳng qua vừa nghe thấy tiếng Chu Thanh Tuyết trong lòng mình, nàng mới nhớ ra còn phải xử lý cây cải trắng phiền toái này.
"Ngươi có thể mang ta đi cùng không? Đây là lần đầu tiên ta tự mình ra ngoài. Người nhà lúc nào cũng coi ta như tiểu hài tử mà cưng chiều. Ta không muốn bóp nát mộc bài trở về, như vậy mất mặt lắm."
Chu Thanh Tuyết vừa nói vừa đỏ hốc mắt, kéo kéo áo Vệ Chiếu.
Giữa hai người lúc này đã không còn bầu không khí giương cung bạt kiếm như trước.
Vệ Chiếu ngược lại có chút không thích ứng, bĩu môi lẩm bẩm: "Thôi được. Phiền thật. Ta đúng là không nên xem đống thoại bản kia, toàn lừa người."
Nói rồi nàng ngồi xổm trước mặt Chu Thanh Tuyết, cõng đại tiểu thư lên.
Kết quả còn chưa đi được mười bước, đại tiểu thư đã lại có ý kiến.
"A, Vệ Chiếu, lưng ngươi cứng quá. Toàn là xương, cộm người. Hơn nữa chỗ ôm chân cũng đau."
Chu Thanh Tuyết nằm trên lưng Vệ Chiếu than thở.
"Vậy ngươi muốn ta làm thế nào? Khiêng ngươi qua đó à?"
Vệ Chiếu tức giận hỏi.
Quả nhiên xen vào chuyện người khác chính là phiền toái.
"Ngươi... ngươi có thể ôm ta qua đó không? Ta là nói... như vậy sẽ không bị cộm."
Ngay cả Chu Thanh Tuyết nói xong cũng thấy hơi ngượng.
Nhưng nàng thật sự không quen được người khác cõng.
Vệ Chiếu hít sâu một hơi, ghét bỏ nhìn Chu Thanh Tuyết một cái.
Nàng lười nói thêm với đại tiểu thư, trực tiếp chặn ngang bế người lên, đi về phía kết giới.
Vì vậy mới có cảnh vừa rồi.
Nghe ca ca hỏi với giọng không tốt, Chu Thanh Tuyết biết hắn hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Không phải như ngươi nghĩ đâu, ca. Vừa rồi trong bí cảnh, Vệ Chiếu đã giúp ta. Ban đầu ta giúp mấy đệ tử kia, kết quả linh lực của mình cạn sạch, những người đó lại bỏ mặc ta. Sau đó vẫn là Vệ Chiếu giúp đỡ nên ta mới bình an đến đây."
Chu Thành Văn lập tức trừng mắt nhìn mấy tu sĩ mà Chu Thanh Tuyết chỉ.
Nhưng nghĩ một lúc vẫn cảm thấy không đúng.
Cho dù muội muội mình cạn linh lực, Vệ Chiếu cũng không cần dùng tư thế chặn ngang ôm ái muội như thế chứ?
Khẳng định là muội muội hắn quá đơn thuần!
Bị Vệ Chiếu chiếm tiện nghi rồi!
"Thanh Tuyết, có phải Vệ Chiếu chủ động muốn ôm ngươi như vậy không? Ta nói cho ngươi, nàng chưa chắc có ý tốt đâu."
Chu Thành Văn càng nghĩ càng tức.
Muội muội hắn từ nhỏ được nuông chiều, vậy mà bây giờ lại bị người chiếm tiện nghi!
Chu Thanh Tuyết lắc đầu phủ nhận: "Ca, ngươi nghĩ cái gì vậy? Là ta bảo nàng ôm ta như thế. Nàng cõng ta cộm khó chịu lắm, ôm vẫn dễ chịu hơn."
Chu Thành Văn nhìn muội muội ngốc bạch ngọt nhà mình, tức đến suýt nghẹn.
Hóa ra là chính ngươi chủ động để người ta chiếm tiện nghi?
Thôi.
Không tức giận.
Không tức giận.
Hắn chỉ có một muội muội này.
Chu Thành Văn hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng ép cơn tức xuống.
Hắn đỡ muội muội tới dưới một gốc cây nghỉ ngơi, lại cho nàng uống mấy viên đan dược khôi phục linh lực, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh.
Rồi hắn phát hiện ánh mắt muội muội vẫn luôn hướng về người tên Vệ Chiếu kia.
Không còn Chu Thanh Tuyết bên cạnh, Vệ Chiếu cả người đều nhẹ nhõm hẳn.
Nàng lập tức chạy đến ngồi bên Tống Vi Chi, kể lại những chuyện xảy ra trong bí cảnh.
Chu Thanh Tuyết nhìn Vệ Chiếu ở xa đang nói chuyện với Tống Vi Chi, không phục lẩm bẩm: "Đối với ta thì chẳng nói được mấy câu, nói với nàng lại nhiều lời như vậy. Hừ, ai thèm để ý chứ? Ta mới không quan tâm loại chuyện này."
Đại tiểu thư ngoài miệng nói không để ý, nhưng ánh mắt vẫn liên tục liếc về phía Vệ Chiếu và Tống Vi Chi.
Chu Thành Văn cũng theo đó nhìn qua.
Càng nhìn càng tức.
Muội muội hắn vào bí cảnh một chuyến, sao ngay cả hồn cũng bị người ta câu mất rồi?
Tống Vi Chi nghe Vệ Chiếu kể mà gần như ngây người.
Nàng vốn cảm thấy mình đã đủ thẳng.
Không ngờ hộ vệ nhà nàng còn thẳng hơn.
Tống Vi Chi dùng ánh mắt một lời khó nói hết nhìn Vệ Chiếu, sau đó tiếp tục canh giữ tiểu cô nương.
Vệ Chiếu chán đến chết, dứt khoát ngồi xuống nghỉ ngơi, chờ Tống Trí Hạ và Triệu Huyền Khôn tỉnh lại.
Qua nửa ngày, Tống Trí Hạ cuối cùng cũng từ từ mở mắt.
Vừa ngước lên liền nhìn thấy Tống Vi Chi.
Nàng nhẹ nhàng kéo vài cái ống tay áo Tống Vi Chi, nói: "Sư tỷ, ta đã khôi phục được ba phần linh lực."
Tống Vi Chi đưa tay kéo tiểu cô nương vào lòng, nhẹ giọng nói: "Tốt. Chúng ta không gấp. Ta vừa nhìn xếp hạng, trong mười hạng đầu đã có bốn người chúng ta. Ba người các ngươi cứ nghỉ ngơi thêm một chút."
Tiểu cô nương nghe Tống Vi Chi nói vậy, lại nhích sát hơn vào lòng nàng.
Nàng ghé bên tai Tống Vi Chi, mềm giọng làm nũng: "Sư tỷ, Hạ Hạ nhớ ngươi."
Khóe môi Tống Vi Chi khẽ cong: "Ta cũng nhớ Hạ Hạ. Xem ra phần sau của bí cảnh, chúng ta không cần tách nhau nữa."
Vừa nói, nàng vừa bóp nhẹ lòng bàn tay tiểu cô nương.
Ánh mắt lại không tự chủ được rơi xuống đôi môi hồng nhạt của nàng.
Nàng có chút muốn hôn tiểu cô nương.
Cùng lúc đó, trên đại điện, Chu Diệp Nhiên và mấy vị trưởng lão đều mang thần sắc khác nhau.
Đầu tiên là Chu Thanh Tuyết và Vệ Chiếu ôm ôm ấp ấp đã đủ khiến Chu Diệp Nhiên tức giận.
Kết quả Tống Vi Chi và Tống Trí Hạ còn quá đáng hơn.
Giữa thanh thiên bạch nhật, vậy mà ôm nhau luôn rồi.
Đương nhiên, mấy người trong bí cảnh hoàn toàn không biết chuyện này.
Chu Thành Văn lấy điểm tâm làm từ linh quả đưa cho muội muội.
Chu Thanh Tuyết chẳng có hứng thú, chỉ cầm trong tay, mắt lại nhìn về phía Vệ Chiếu đối diện.
Bỗng nhiên nàng đứng dậy, bước nhanh về phía Vệ Chiếu.
Tống Vi Chi cùng Tống Trí Hạ ngơ ngác nhìn người đang đi tới.
Chỉ thấy đại tiểu thư làm ra vẻ không thèm để ý, đưa phần điểm tâm trong tay cho Vệ Chiếu: "Đại khối băng, cái này cho ngươi. Cảm ơn ngươi vừa rồi đã giúp ta."
"A? Không cần đâu, thật ra ta cũng không quá thích ăn..."
Vệ Chiếu còn chưa nói xong, liền cảm thấy bên hông bị người nhẹ nhàng nhéo một cái.
Nàng nghi hoặc nhìn xuống.
Là chủ nhân nhéo nàng.
Vệ Chiếu lập tức phản ứng.
Chắc là chủ nhân muốn ăn điểm tâm.
Vì vậy nàng nuốt lời "không thích ăn đồ ngọt" trở vào, đưa tay nhận điểm tâm: "Vậy cảm ơn a, ta nhận."
Nghe Vệ Chiếu nói cảm ơn, khóe môi đại tiểu thư lập tức cong lên.
Nhưng nàng vẫn cố làm ra vẻ mình chẳng quan tâm, tùy ý vẫy tay rồi nhanh chóng chạy về bên cạnh Chu Thành Văn ngồi xuống.
Nàng thậm chí còn không nhận ra vẻ mặt ca ca mình có gì bất thường, ánh mắt vẫn dán về phía Vệ Chiếu.
Vệ Chiếu bóc lớp vỏ bên ngoài điểm tâm, sau đó đưa tới trước mặt Tống Vi Chi: "Chủ nhân, vừa rồi ngươi nhéo ta có phải vì muốn ăn cái này không? Ta vốn định từ chối, ta không thích đồ ngọt lắm."
Biểu tình Tống Vi Chi lập tức trở nên một lời khó nói hết.
Tiểu cô nương trong lòng nàng thì "phụt" một tiếng bật cười.
Tống Vi Chi cảm giác như có người đang nhìn về phía mình.
Quay đầu lại, quả nhiên thấy ánh mắt Chu Thanh Tuyết ở cách đó không xa gần như muốn giết người.
Tống Vi Chi lập tức đẩy điểm tâm về phía Vệ Chiếu, lời nói thấm thía: "Đây là Chu cô nương đặc biệt mang tới cho ngươi. Vệ Chiếu, ngươi tự ăn đi, đừng phụ lòng người ta. Chúng ta không ăn."
Đùa sao.
Nếu các nàng thật sự ăn điểm tâm này, không biết Chu Thanh Tuyết sẽ tức thành bộ dạng gì.
Vệ Chiếu nhìn điểm tâm, lại nhìn chủ nhân, cảm thấy lời chủ nhân nói cũng có lý.
Lãng phí đồ ăn quả thật không tốt.
Vì vậy nàng ngoan ngoãn cầm điểm tâm ăn.
Đối diện, Chu Thanh Tuyết thấy điểm tâm cuối cùng vẫn do chính Vệ Chiếu ăn, sắc mặt lạnh lẽo khi nãy mới hòa hoãn đôi chút.
Trong lòng lại âm thầm phun tào:
Đại khối băng chết tiệt.
Cho ngươi thì ngươi cứ tự ăn đi.
Không thấy Tống Vi Chi đang ôm một cô nương khác trong lòng sao?
Ngươi còn vội vàng đưa đồ cho người ta, đúng là chẳng có chút nhãn lực.
Trước đó sao không thấy ngươi đối tốt với ta một chút!
Chu Thanh Tuyết hoàn toàn không nhận ra sự chú ý của mình đã bị Vệ Chiếu chiếm hết.
Đến mức ca ca ngồi bên cạnh nói chuyện nàng cũng chẳng nghe rõ.
Chu Thành Văn tức muốn chết.
Huống chi linh quả điểm tâm kia còn do mẫu thân tự tay làm!
Hắn còn chưa được ăn miếng nào, đã bị muội muội phá của đem cho người khác!
Đúng là tức chết hắn.
Bất quá bí cảnh chưa yên tĩnh được bao lâu, trên trời đột nhiên mây đen dày đặc.
Chu Thành Văn nhíu mày.
Trước đây hắn từng vào bí cảnh mấy lần, nhưng tình huống này vẫn là lần đầu nhìn thấy.
Theo bản năng, hắn kéo muội muội ra sau bảo hộ.
Tống Vi Chi cũng nhíu mày nhìn bầu trời tối sầm, sau đó đưa tay chạm vào cổ tay tiểu cô nương.
Cảm nhận khí hải trong người nàng đang cuộn trào, Tống Vi Chi nói: "Hạ Hạ, ngươi hình như sắp kết Kim Đan."
Lời này khiến tiểu cô nương ngẩn người.
Nàng muốn kết đan sao?
Nhưng hiện tại trong cơ thể mới khôi phục được ba phần linh lực a.
Triệu Huyền Khôn cùng Vệ Chiếu cũng lập tức vây lại.
Nghe nói Tống Trí Hạ sắp kết đan, Triệu Huyền Khôn không chút do dự lấy toàn bộ phù chú độ lôi kiếp của mình ra.
"Trí Hạ sư muội, những thứ này ngươi cầm trước. Hẳn có thể giúp ngươi chắn một đạo lôi kiếp."
Thấy Tống Trí Hạ cùng Tống Vi Chi không đưa tay nhận, Triệu Huyền Khôn lập tức cuống lên: "Đã lúc nào rồi? Linh lực của Trí Hạ sư muội còn chưa khôi phục, nàng một mình căn bản không đỡ nổi ba đạo lôi kiếp. Chúng ta đều là bằng hữu từng cùng nhau trải qua sinh tử, lúc này đừng khách khí nữa."
Tống Vi Chi gật đầu, nhận lấy phù chú: "Như vậy đa tạ."
Nàng bấm một đạo chỉ quyết, bố trí phù chú quanh người Tống Trí Hạ.
"Hạ Hạ đừng sợ. Những phù chú này có thể giúp Hạ Hạ đỡ đạo lôi kiếp đầu tiên. Hai đạo còn lại theo quy củ cũ, chúng ta mỗi người một nửa."
Hốc mắt Tống Trí Hạ đỏ lên, nàng lắc đầu: "Không cần, ta tự tiếp. Ta không muốn sư tỷ bị thương."
Tống Vi Chi cười khẽ, xoa đầu tiểu cô nương: "Ta nào có dễ bị thương như vậy? Hạ Hạ quên ta có tu vi gì rồi sao? Đừng lo, nghe lời."
Nói xong, Ly Sóc kiếm đã xuất hiện trong tay.
Nàng đứng bên cạnh Tống Trí Hạ, một tấc cũng không rời.
Vệ Chiếu thấy chủ nhân nhà mình đứng đó, biết nàng định chắn lôi kiếp thay tiểu đạo lữ, lập tức chạy tới: "Chủ nhân, ta cũng có thể giúp chắn một đạo."
Tống Vi Chi cười với hộ vệ nhà mình, sau đó nhẹ nhàng vung tay.
Không biết là cố ý hay vô tình, một chưởng này trực tiếp đưa Vệ Chiếu vững vàng rơi xuống bên cạnh Chu Thanh Tuyết.
Giọng Tống Vi Chi không lớn, nhưng tất cả mọi người đều nghe rõ ràng:
"Ngươi cứ ở bên cạnh Chu cô nương, không được qua đây."