Chương 31: Chương 31
Hòa Tụng vẩy vẩy tay, mất kiên nhẫn nói:
“Bạch tiểu thư, cô có về nước hay không, có tới tìm tôi hay không đều chẳng liên quan gì tới tôi. Tuy trước đây chúng ta từng có một đoạn quá khứ ngắn ngủi, nhưng chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi. Chúng ta cũng đã chia tay, từ nay không quấy rầy nhau nữa, được chứ?”
“Ta hiểu rồi.”
Bạch Vi bĩu môi, nắm chặt góc áo Hòa Tụng, nũng nịu lắc lắc:
“Ngươi đang trách ta đúng không? Ngươi trách ta năm đó chủ động nói chia tay. Nhưng ta phải ra nước ngoài, ta cũng đâu còn cách nào, ta…”
Nói được một nửa, Bạch Vi lại nhỏ giọng khóc lên, khóc đến mức Hòa Tụng đau cả đầu.
“Bạch tiểu thư, cô thu thần thông hở chút là rơi nước mắt lại đi. Chúng ta thật sự không thân. Tôi xin cô tránh xa tôi một chút, từ nay cầu ai nấy đi, đường ai nấy bước, cứ coi nhau như người xa lạ được không?”
Gương mặt trái xoan của Bạch Vi đầy nước mắt, nàng ta ngước đôi mắt long lanh đáng thương nhìn Hòa Tụng.
“Ngươi đừng nói những lời giận dỗi làm ta đau lòng nữa, Úy Nhiên, ta… ta thừa nhận, ta vẫn thích ngươi. Vì vậy đừng nói những lời như thế nữa.”
“Tôi không nói lời giận dỗi. Cô thích tôi, nhưng tôi đã không còn thích cô nữa.”
“Sao có thể? Úy Nhiên, ta không tin. Ta không tin ngươi đã không còn thích ta. Ngươi còn nhớ không, hồi đại học chúng ta còn…”
Hòa Tụng siết chặt nắm tay, thật sự muốn mắng người.
Không hiểu tiếng người sao?
Nàng không muốn tiếp tục dây dưa vô nghĩa với Bạch Vi, bèn bưng khay nước vòng qua nàng ta đi ra ngoài.
Trong phòng khách, thân phận của Kỳ Liên cũng vừa được công bố.
Nghề chính là chủ quán bar, nghề phụ là tay ghi-ta kiêm ca sĩ nhạc rap bán thời gian.
Kỳ Liên nói:
“Ta đã bảo ta không uống rượu rồi. Lái xe không uống rượu, uống rượu không lái xe. Có lẽ lúc từ quán bar qua đây, trên người dính chút mùi thôi.”
Quý Cảnh Ngôn vẫn không chịu buông tha, nheo mắt nhìn y:
“Cả người toàn mùi rượu, lúc vào cửa còn bay sang người tôi.”
Nhưng trên người Kỳ Liên ngoài mùi nước hoa cỏ cây nhàn nhạt thì hoàn toàn không ngửi thấy mùi rượu.
Hứa Nhất Nhất ngồi cạnh y có thể làm chứng.
Kỳ Liên liếc Quý Cảnh Ngôn một cái, không nặng không nhẹ cảm thán:
“Mũi Quý tổng đúng là thính như mũi chó, cái gì cũng ngửi ra được.”
Hòa Tụng đi tới, đặt từng ly nước xuống bàn, giả vờ tiếc nuối:
“Tôi còn tưởng anh là tay đua mô tô. Chiếc áo khoác của anh trông cũng ngầu lắm.”
Kỳ Liên nhún vai:
“Ta có một chiếc mô tô, nhưng chỉ chơi nghiệp dư thôi, chưa đủ trình độ gọi là chuyên nghiệp.”
Sau một vòng đoán nghề nghiệp, người đoán đúng nhiều nhất ngược lại là Giản Lâm, người từ đầu tới giờ chẳng có bao nhiêu cảm giác tồn tại.
Vu Đông Đông cầm một ly nước chanh, trong lòng vô cùng tiếc nuối.
Đáp án của Giản Lâm phần lớn đều theo nàng, nhưng Giản Lâm lại là người duy nhất đoán đúng thân phận tổng giám đốc của Quý Cảnh Ngôn.
Phần đoán nghề nghiệp kết thúc, tiếp theo là phân phòng.
Nhưng đúng lúc này, Bạch Vi mới chậm rãi trở lại, hai mắt đỏ hoe sưng lên.
Ngoại trừ Hòa Tụng, những vị khách còn lại đều kinh ngạc nhìn Bạch Vi, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa nàng ta và Hòa Tụng.
Dù sao vừa rồi tất cả đều tận mắt thấy Bạch Vi đi theo Hòa Tụng vào bếp.
Mới vào chưa được bao lâu, sao người đã bị bắt nạt đến khóc rồi?
Hứa Nhất Nhất chu đáo rút mấy tờ khăn giấy đưa cho Bạch Vi:
“Chị Bạch, có chuyện gì vậy? Chị khóc sao?”
Bạch Vi cảm kích nhận lấy khăn giấy, lau mắt, xua tay nói không sao.
Nhưng dáng vẻ cúi đầu lau nước mắt đáng thương kia, nhìn kiểu gì cũng chẳng giống không sao.
Thế là mọi người lại vô cùng ăn ý nhìn về phía Hòa Tụng.
Hòa Tụng đón lấy những ánh mắt tò mò ấy, đành cứng đầu nói:
“Hình như lúc cắt chanh nước chanh bắn vào mắt. Khóc một lát chắc sẽ hết thôi.”
Cơ thể Bạch Vi cứng đờ, khăn giấy trong tay bị nàng ta siết đến biến dạng.
Nàng ta nuốt cơn giận xuống, khàn giọng nói:
“Là lỗi của tôi. Chị Hòa tức giận cũng là chuyện đương nhiên. Là tôi không đủ tốt, không xứng với chị Hòa. Tôi đảm bảo sau này sẽ không nói những lời như thích chị nữa.”
【!!! Gì vậy? Em gái ngọt ngào tỏ tình rồi sao?】
【Hòa Tụng không những từ chối mà còn mắng người ta khóc?】
【Rốt cuộc tôi đã bỏ lỡ cái gì? Vì sao tổ chương trình không lắp camera trong bếp! Tôi chẳng biết đã xảy ra chuyện gì luôn!】
【Bạch Vi à, Hòa Tụng không đáng để cô thích đâu. Một Alpha cặn bã thôi, đừng bị vẻ ngoài đánh lừa.】
【Em gái ngọt ngào rốt cuộc thích Hòa Tụng ở điểm nào? Tôi thấy anh Quý rất ổn mà. Alpha nam, Omega nữ, tổ hợp siêu ngọt. Anh Quý còn là tổng tài bá đạo tài sản hàng trăm triệu nữa.】
【Nhìn ánh mắt Quý Cảnh Ngôn nhìn Bạch Vi đau lòng chưa kìa, mùi vị của tình yêu đó!】
Hứa Nhất Nhất ngượng ngùng nhìn Bạch Vi rồi lại nhìn Hòa Tụng.
Tuy trước đây cậu từng nghe tiếng xấu của Hòa Tụng, nhưng qua mấy lần trò chuyện, cậu cảm thấy Hòa Tụng không giống loại người như vậy.
Chỉ là Bạch Vi khóc đau lòng đến thế mà Hòa Tụng lại chẳng có lấy chút phản ứng nào…
Kỳ Liên nói:
“Đừng khóc nữa, khóc lem lớp trang điểm thì không đẹp đâu. Nếu ở đây có người khiến cô ghét, ta đưa cô ra sân ngắm sao.”
Bạch Vi sửng sốt, hít hít mũi, cảm động gật đầu:
“Vậy… tôi ra ngoài một lát.”
Thế là Kỳ Liên và Bạch Vi cùng đi ra ngoài.
Trong nhà, sắc mặt Quý Cảnh Ngôn lập tức đen thêm mấy phần, áp suất thấp khiến người ta gần như không thở nổi.
Giản Lâm lên tiếng:
“Quý tổng, nếu bên ngoài có sao để ngắm, hay chúng ta cũng ra… xem thử?”
Sắc mặt Quý Cảnh Ngôn lập tức từ mưa giông chuyển sang nhiều mây, ném cho Giản Lâm ánh mắt “trẻ nhỏ dễ dạy”, rồi hai người cũng đi ra ngoài.
Hứa Nhất Nhất thu dọn những chiếc ly trên bàn, chuẩn bị đi chọn phòng.
Hòa Tụng cạn lời nhìn trời.
Nàng đường đường là một chiếc “điều hòa trung tâm”, sao đột nhiên lại biến thành tai họa khiến người người tránh như tránh tà vậy?
Chỉ có Vu Đông Đông vẫn lắc cánh tay nàng, thân thiết nói:
“Chị Hòa, vậy chúng ta đi chọn phòng trước đi. Tôi muốn làm bạn cùng phòng với chị.”
Hòa Tụng: Hầy, mệt tới mức chẳng còn thiết tha gì nữa.
Nhà Nhỏ Lãng Mạn mỗi phòng hai người, phải tuân thủ nguyên tắc Alpha và Omega nam nữ ngủ riêng.
Beta thì có thể ở cùng Alpha hoặc Omega, bởi Beta không ngửi thấy tin tức tố, dù Alpha hay Omega bước vào kỳ mẫn cảm hoặc phát tình cũng không ảnh hưởng đến họ.
Hòa Tụng biết Vu Đông Đông là Omega giả làm Beta.
Tuy nàng cảm thấy mình có lẽ sẽ không phản ứng quá mạnh với tin tức tố của Vu Đông Đông, nhưng Alpha và Omega ở chung một phòng rốt cuộc vẫn không an toàn.
Chưa kể chứng phụ thuộc tin tức tố của nàng còn không ổn định.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn thấy ở một mình là an toàn nhất.
Hòa Tụng mệt mỏi ngã vật xuống giường, vừa nằm được một lúc đã nhận cuộc gọi video của Mạc Khinh Nhiễm.
“Mạc tổng, Mạc tiểu thư, Mạc Khinh Nhiễm, tham gia chương trình hẹn hò mệt chết đi được.”
Đầu bên kia, giọng Mạc Khinh Nhiễm dịu dàng:
“Vậy sao? Ta thấy ngươi có vẻ hưởng thụ lắm mà. Trái ôm phải ấp, mỹ nữ vây quanh, cảm giác thế nào?”
Vừa nghe là Hòa Tụng biết ngay Mạc Khinh Nhiễm đã xem phát sóng trực tiếp.
“Có gì mà hưởng thụ chứ, tôi sắp ngượng chết rồi.”
“Bọn họ đang ở ngoài ngắm sao, ngươi không đi cùng sao?”
Ống kính phát sóng trực tiếp lúc này đã chuyển sang sân nhỏ.
Hai nam hai nữ đứng trên hành lang gỗ, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao sáng.
Bầu trời sao như vậy rất hiếm thấy ở thành phố S.
Kỳ Liên là người hài hước thú vị, lời ăn tiếng nói khéo léo mà không thất lễ, vô cùng phong độ, mấy lần khiến Bạch Vi cười tươi như hoa, chẳng còn chút đau lòng buồn bã nào ban nãy.
Phía sau, Quý Cảnh Ngôn thì chăm chăm nhìn bóng lưng hai người, dựng tai nghe trộm cuộc trò chuyện.
Giản Lâm vẫn là dáng vẻ “ta không thân với thế giới này”, uống ly nước chanh mang ra ngoài, nheo mắt tận hưởng gió đêm se lạnh lướt qua bên tai.
【Cũng thật có cảm giác năm tháng bình yên. Cặp Kỳ Liên – Bạch Vi tiến lên nào! Tôi chuẩn bị đặt cược rồi.】
【Người phía trước đừng nói sớm vậy. Quý tổng nhà chúng ta kém chỗ nào? Chủ quán bar với tổng tài lạnh lùng, là tôi thì tôi chọn tổng tài.】
【Thực dụng quá rồi đó. Anh Kỳ tốt thế kia, kém Quý tổng chỗ nào? Chẳng lẽ ngày nào cũng muốn nhìn một kẻ tự luyến làm bộ sao?】
【Tôi được.】
【Tôi cộng một.】
…
Hòa Tụng nói:
“Bọn họ ngắm sao của bọn họ, tôi ngắm ngôi sao của tôi.”
Câu tán tỉnh bất ngờ khiến vành tai Mạc Khinh Nhiễm đỏ lên.
Hình như từ sau lần đánh dấu tạm thời trước, Hòa Tụng rất thích thỉnh thoảng lại chọc ghẹo nàng.
Đáng ghét ở chỗ, người đi chọc ghẹo lại chẳng có chút tự giác nào.
Bảo nàng cố ý thì vẻ mặt lại nghiêm túc đến thế.
Bảo vô tình thì cũng chẳng thấy nàng nói với người khác như vậy.
“Cho nên, bây giờ ngươi đang trêu ghẹo ta, đúng không?” Mạc Khinh Nhiễm nhìn sang bằng đôi mắt sâu thẳm.
Hòa Tụng cuộn cuộn đuôi tóc, giả ngu:
“Tôi không biết cô đang nói gì.”
Mạc Khinh Nhiễm: Cứ giả đi. Cứ giả tiếp đi. Ta xem ngươi còn định giả đến bao giờ mới nói rõ.
Mạc Khinh Nhiễm chuyển đề tài:
“Đúng rồi, Bạch Vi trong chương trình là sao? Ngươi mắng nàng ta trong bếp à?”
Hòa Tụng lập tức ngồi bật dậy, giơ tay như thề, vẻ mặt phẫn nộ:
“Không có! Tôi sao có thể mắng cô ta khóc chứ? Bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp có phải đều đang mắng tôi không?”
Bạch Vi lợi hại biết bao.
Xoay tất cả mọi người vòng vòng.
Còn nàng thì xui ở chỗ danh tiếng quá tệ, nói gì cũng chẳng có ai tin.
Trong mắt Mạc Khinh Nhiễm thoáng qua cảm xúc phức tạp, một lúc sau mới hờ hững hỏi:
“Ta thấy nàng ta rất để tâm tới ngươi. Trước đây… quen nhau à?”
Hòa Tụng ngừng thở.
Nàng do dự không biết có nên nói với Mạc Khinh Nhiễm rằng Bạch Vi từng là ánh trăng sáng thời đại học của nàng hay không.
Giang Úy Nhiên thậm chí còn coi Mạc Khinh Nhiễm là thế thân của Bạch Vi.
Nếu nàng nói ra…
“Hòa Tụng.”
Giọng Mạc Khinh Nhiễm nghiêm túc hẳn lên. Trong màn hình, nàng nhìn chằm chằm Hòa Tụng không chớp mắt.
“Ngươi vẫn chọn không nói sao?”
Cảm giác nguy hiểm và bất an mãnh liệt khiến Hòa Tụng liên tục lắc đầu.
“Tôi nói, tôi nói.”
Chuyện lần trước trong thư phòng, nàng suy nghĩ rất lâu mới hiểu được.
Có lẽ lý do Mạc Khinh Nhiễm tức giận chính là vì nàng che giấu.
Trước đây lúc Mạc Khinh Nhiễm lừa nàng rằng mình vẫn ăn uống đầy đủ, nàng cũng từng hơi giận.
Đổi vị trí mà suy nghĩ, nếu Mạc Khinh Nhiễm mắc chứng phụ thuộc tin tức tố, bắt buộc phải cần tin tức tố Alpha của nàng nhưng lại giấu nàng lén uống thuốc…
Được rồi.
Chỉ nghĩ thôi nàng đã đau lòng.
Trước đây nàng chưa từng yêu đương, dây thần kinh trong phương diện tình cảm có lẽ thiếu mất một đoạn.
Quan hệ giữa nàng và Mạc Khinh Nhiễm từ lâu đã chẳng còn đơn thuần.
Hòa Tụng nói:
“Tôi và Bạch Vi trước đây là bạn học đại học. Chúng tôi… ừm, từng có một đoạn tình cảm. Sau đó cô ta ra nước ngoài, chúng tôi chia tay. Chỉ vậy thôi. Nhưng tôi có thể đảm bảo với cô, tôi tuyệt đối không còn tình cảm gì với cô ta.”
“Vậy sao? Ta nhìn phản ứng của nàng ta lại thấy rất muốn nối lại tình xưa với ngươi.”
“Gương đã vỡ rồi, muốn lành lại đâu phải cô ta nói là được. Tôi thật sự chẳng còn chút tình cảm nào với cô ta. Một tháng tiếp theo, tôi sẽ đi vòng tránh xa cô ta.”
“Tại sao phải đi vòng?”
Giọng Mạc Khinh Nhiễm trong trẻo dễ nghe, như một khúc nhạc réo rắt trên đàn vĩ cầm.
“Đương nhiên là phải đối mặt trực diện, để nàng ta biết khó mà lui.”
Hả?
Hòa Tụng không hiểu Mạc Khinh Nhiễm có ý gì.
Mạc Khinh Nhiễm nói:
“Ngày mai ngươi sẽ biết.”
Lời tác giả:
Ngày mai Mạc tổng xuất hiện. Chúc mọi người Quốc tế Thiếu nhi vui vẻ!
Cảm ơn những độc giả nhỏ đáng yêu đã tặng phiếu và tưới dưỡng chất trong khoảng thời gian từ ngày 1 tháng 6 năm 2022 đến tối cùng ngày.
Đặc biệt cảm ơn Giang Nam Viễn Trường An tặng 5 chai.
Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!