Chương 36: Chương 36
Cởi quần áo?
Đột ngột vậy sao?
Hòa Tụng nhất thời chưa phản ứng kịp, ngây người hồi lâu.
Mà phản ứng ấy rơi vào mắt Mạc Khinh Nhiễm lại biến thành chột dạ cộng với trong lòng có quỷ.
Mạc Khinh Nhiễm hỏi:
“Sao? Sợ ta nhìn thấy thứ không nên thấy?”
Nàng tiến gần Hòa Tụng, ép người cao hơn mình nửa cái đầu dựa vào cửa.
“Không muốn cởi? Ta giúp ngươi.”
Hòa Tụng nhìn gương mặt tuyệt sắc gần trong gang tấc, cổ họng căng lên, trái tim đập thình thịch.
Mùi hương ngọt thanh trên người đối phương lan tới.
Da thịt chạm nhau dường như đều nóng bỏng.
“Tôi cởi, tôi cởi còn không được sao?”
Hòa Tụng kéo khóa áo trước ngực xuống, để lộ chiếc áo ba lỗ màu vàng nhạt bên trong.
Tay áo trượt khỏi vai.
Nhưng đúng lúc sắp cởi hẳn, Mạc Khinh Nhiễm lại túm lấy.
Hòa Tụng: ???
“Đến mức này là đủ rồi.”
Mạc Khinh Nhiễm hạ giọng.
Ngón tay thon dài mềm mại chạm vào xương quai xanh Hòa Tụng, sau đó từ từ trượt xuống…
Những nơi ngón trỏ Mạc Khinh Nhiễm lướt qua lập tức trở nên nhạy cảm lạ thường.
Hòa Tụng không nhịn được run lên, khóe môi cong cong như muốn cười.
Căn phòng kẻ ô xám trắng đơn giản dường như đầy bong bóng màu hồng ngọt ngào.
Không khí giữa hai người như ngưng đọng, nóng bỏng phả lên gương mặt Hòa Tụng.
Mạc Khinh Nhiễm ghé bên tai nàng.
Giọng nói nhẹ như gió, kéo theo mùi hương dịu dàng.
“Sao? Sợ nhột?”
Hòa Tụng cảm thấy tim mình hụt một nhịp.
Nàng mím môi nín thở, gật đầu.
“Hơi nhột. Cô đang sờ gì vậy?”
Mạc Khinh Nhiễm thu tay, lùi nửa bước, khoanh tay trước ngực, dùng giọng hỏi tội:
“Không ngờ sức hấp dẫn của Hòa tiểu thư lớn đến vậy. Hoa đào thối đã ra nước ngoài bao năm còn có thể đuổi theo tới tận chương trình tỏ tình với ngươi.”
Khỉ thật.
Nàng biết ngay Bạch Vi nhất định đã nói linh tinh trước mặt Mạc Khinh Nhiễm.
Hòa Tụng kéo lại tay áo, cố giải thích:
“Đều là chuyện quá khứ. Hôm đó cô ta đúng là tỏ tình với tôi, nhưng tôi không đồng ý.”
“Không đồng ý?”
Mạc Khinh Nhiễm cười lạnh.
“Tại sao không đồng ý? Muốn từ chối rồi lại nghênh đón?”
“Nàng ta là ánh trăng sáng bao năm của ngươi. Dưới xương quai xanh chẳng phải ngươi còn xăm một đóa hoa hồng trắng sao? Đêm đó ta nhìn rõ lắm.”
Đêm nào?
Hòa Tụng đương nhiên biết.
Nàng lập tức kéo áo xuống thêm một chút để chứng minh lòng trung thành:
“Không có. Cô nhìn đi.”
“Sau đêm đó tôi lập tức đi xóa hình xăm rồi.”
“Có lẽ trước đây tôi từng rất thích cô ta, nhưng bây giờ tôi thật sự không còn thích nữa.”
“Tôi thích cô bây giờ.”
“Mạc Khinh Nhiễm, không liên quan tới bất kỳ ai khác. Tôi thật lòng thích cô.”
“Là kiểu thích muốn cùng cô đi hết phần đời còn lại.”
Mạc Khinh Nhiễm khẽ hừ, kiêu ngạo quay mặt đi.
“Ngươi có giác ngộ này là tốt.”
“Đã lâu như vậy rồi, hiệu quả của lần đánh dấu tạm thời chắc cũng nhạt đi rồi nhỉ?”
Nghe ra hàm ý chưa nói hết trong câu ấy, Hòa Tụng bước lên, nhẹ nhàng ôm người vào lòng.
Nàng vừa hôn lên cổ Mạc Khinh Nhiễm vừa đưa người về phía giường.
Một đêm không mộng.
Sáng hôm sau, Hòa Tụng vừa tỉnh đã cảm nhận xúc cảm mềm mại trong lòng.
Nàng hé mắt nhìn xuống.
Là gương mặt Mạc Khinh Nhiễm đang ngủ say, hai má ửng hồng.
Nàng ấy vùi đầu vào ngực Hòa Tụng, nửa gương mặt gần như chìm vào đường cong đầy đặn, ngủ rất ngon.
Đêm qua đánh dấu đến khá muộn.
Cả người Mạc Khinh Nhiễm mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực.
Hòa Tụng tắm cho nàng xong, hai người liền ngủ chung một giường.
Chiếc giường rộng một mét rưỡi, hai người phụ nữ nằm cũng không chật.
Hai người kề vai dựa sát nhau, thật sự giống một đôi vợ chồng mới cưới.
Hòa Tụng sảng khoái tinh thần lấy điện thoại bật màn hình.
Tối qua sau khi gửi tin nhắn “Tôi thích cô” cho Mạc Khinh Nhiễm, nàng không xem phần tin nhắn nữa.
Lúc này trên màn hình xuất hiện hai tin mới.
Một tin là:
“Còn phải xem biểu hiện của ngươi.”
Tin còn lại:
“Ngươi từng nói ta là mối tình đầu vĩnh viễn của ngươi, tình yêu không bao giờ phai.”
Hòa Tụng đau đầu xoa trán.
Chuyện Bạch Vi phải giải quyết càng sớm càng tốt.
Giả vô tội, giả yếu đuối đều thành thạo.
Châm ngòi ly gián cũng tiện tay là làm.
Đúng là một phiền phức lớn.
Hôm nay chương trình sẽ theo quay công việc.
Nàng phải tới đoàn phim của Hà Yến báo danh.
May mà trước đó nàng đã trao đổi với Hà Yến.
Hà Yến tỏ ra rất hoan nghênh chương trình hẹn hò theo quay trực tiếp.
Chỉ những cảnh liên quan tới nội dung bí mật của phim mới cấm quay.
Nội dung hôm nay vừa hay có thể quay.
Hòa Tụng lưu luyến hôn lên đỉnh đầu Mạc Khinh Nhiễm.
Bây giờ mới khoảng năm sáu giờ sáng.
Trời còn chưa sáng hẳn.
Không khí bên ngoài cửa sổ mờ sương, xám trắng mông lung.
Nửa đầu bộ phim cần bầu không khí ẩm ướt, u ám như thế này.
Nữ chính bị bạo hành gia đình, vô số lần chạy điên cuồng trên con đường xanh ven biển lúc sáng sớm.
Chỉ khi cảm nhận gió tạt lên mặt, cảm nhận cơ thể được thả lỏng trong lúc chạy, nàng mới ngửi thấy hơi thở của tự do.
Nàng muốn rời khỏi nhà.
Rời khỏi thị trấn nhỏ.
Đến một nơi chẳng ai biết mình, bắt đầu lại cuộc sống.
Nhưng người cha nghiện rượu, ham cờ bạc cùng người mẹ thần kinh bệnh hoạn khiến cuộc đời xám xịt của nàng kéo dài thành dấu ba chấm không có điểm dừng.
Mỗi lần đánh nàng xong, người mẹ lại ôm nàng khóc, vừa xin lỗi vừa than trách cuộc sống nghèo khó chẳng thấy tương lai.
Vẫn còn học trung học, nàng bất cứ lúc nào cũng có thể phải thôi học.
Cũng có thể một ngày nào đó sau khi bị đánh sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Nỗi khổ cuộc sống đè nặng lên An Điềm, khiến nàng gần như không thở nổi.
Còn vai Hòa Tụng diễn không phải nữ chính An Điềm.
Mà là người mẹ lúc điên cuồng phát tác, lúc dịu dàng như nước của nàng.
Đất diễn của nhân vật này không nhiều.
Nhưng lần nào xuất hiện cũng là một cao trào nhỏ, luôn mang theo cảm giác âm u đáng sợ.
Bình thường dịu dàng thân thiện.
Thi thoảng lại trở nên cố chấp, u tối đến mức khiến người ta lạnh gáy.
Có lần Hòa Tụng nhập vai quá sâu.
Đạo diễn hô cắt rồi mà ánh mắt và cảm xúc của nàng vẫn chưa thoát ra được, trực tiếp dọa cô bé đóng nữ chính bật khóc.
Hà Yến đứng bên cạnh vừa cười vừa dỗ, vẻ mặt hài lòng vô cùng.
“Phải có cảm giác biến thái chân thật đến mức đánh lừa người ta như vậy mới đúng.”
“Có diễn xuất của cô chống lưng, không khí áp lực của bộ phim lập tức nổi bật.”
Hòa Tụng gãi đầu.
Sau khi xác nhận mấy lần rằng mình diễn không có vấn đề, nàng mới hỏi:
“Qua kiểm duyệt nổi không?”
Hà Yến chỉnh ống kính, nhìn bối cảnh rồi đáp:
“Có gì mà không được? Không máu me, không bạo lực trực diện.”
“Cảnh đánh người cũng không quay thẳng, chỉ thể hiện gián tiếp.”
“Chỉ có gương mặt nghiến răng oán độc của cô hơi đáng sợ thôi.”
“Nhưng kẻ biến thái chẳng phải nên có gương mặt như thế sao?”
Hòa Tụng: Có cần dùng hẳn hai chữ “oán độc” để hình dung tôi không?
Thật ra lúc diễn nàng cũng không dùng biểu cảm quá phong phú.
Chỉ đờ đẫn.
Bình tĩnh đến lạnh lùng cực độ.
Ánh mắt cũng phẳng lặng không gợn sóng.
Chỉ tới cảnh quay nhân vật đánh người, nàng mới thêm động tác nghiến răng cùng gân xanh nổi lên ở thái dương.
“Cả ngày ngươi chỉ biết nghĩ cách chạy ra ngoài!”
“Y hệt người cha chẳng chịu về nhà của ngươi. Ngày nào cũng mục ở quán mạt chược, vừa về đã biết hỏi ta tiền!”
“Con bé hôm đó đưa ngươi về nhà là ai?”
“Cuối tuần trước ngươi chạy ra biển có phải đi cùng nó không?”
“Sao ngươi không rơi xuống biển chết đuối luôn đi? Còn về làm gì?!”
“Hu hu hu… An Nhiên, mẹ chỉ còn mình con thôi.”
“Con không thể giống cha con được.”
“Mẹ là người yêu con nhất.”
“Mẹ đánh con cũng vì tốt cho con.”
“Con không nghe lời, lúc nào cũng làm mẹ tức giận.”
“Sao con có thể khiến mẹ giận được chứ, An Nhiên! An Nhiên!”
Cuồng loạn.
Một kẻ điên hoàn toàn.
Mỗi lần ấp ủ cảm xúc, Hòa Tụng sẽ đi qua đi lại trong phòng hóa trang.
Vừa cắn ngón tay vừa lẩm bẩm như phát điên, lặp đi lặp lại lời thoại, khắc toàn bộ trạng thái ấy vào cơ thể và đầu óc.
Nhân viên quay trực tiếp nhìn cảnh này cũng thấy sởn tóc gáy, nhưng vẫn tận chức tận trách quay cho khán giả.
【Trời ơi, tên điên này là ai vậy? Hòa Tụng bị bệnh tâm thần à?】
【Đang diễn phim mà. Nghe nói là phim mới Thời Gian Bên Biển do ảnh đế Hà đạo diễn.】
【Vậy Hòa Tụng đóng người điên sao?】
【Đáng sợ quá, tôi phải thoát ra. Nhìn thêm một cái tối nay chắc gặp ác mộng.】
【Đã nhập vai theo luôn rồi…】
【Mong chờ Thời Gian Bên Biển của Hà Yến nhà tôi. Đây là lần đầu hắn làm đạo diễn, mọi người nhớ ủng hộ nhé.】
【Xem Hòa Tụng diễn mà tôi lại hơi rung động. Hà Yến quay nhanh lên, tôi sẽ ra rạp đóng góp doanh thu.】
【Khác biệt thật sự quá lớn. Diễn xuất Hòa Tụng tăng như tên lửa vậy. Rốt cuộc cô ấy học lớp nâng cao nào thế?】
【Ha ha ha, vậy bao giờ phim chiếu?】
【Quay tới cuối năm, chắc tháng hai chiếu? Đến lúc đó chắc có quảng bá.】
【Bạn nào sợ xin mời chuyển sang Phong Hoa Lục. Một Hòa Tụng khác, một Lục Ly khác. Nữ chính vừa mạnh vừa thảm trên con đường trưởng thành báo thù.】
【Hòa Tụng nhà tôi thể loại nào cũng cân được, tự tay xé nhãn bình hoa. Xem fan nhà nào còn muốn kéo xuống châm chọc nữa.】
Một ngày quay phim kết thúc.
Hòa Tụng duỗi lưng, vừa đúng giờ ăn tối quay về Nhà Nhỏ.
Nhưng ở khu vườn nhỏ phía sau, nàng lại nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ.
Dưới đình nghỉ.
Mạc Khinh Nhiễm và Quý Cảnh Ngôn ngồi đối diện.
Hai người đều có vẻ nghiêm túc.
Mạc Khinh Nhiễm thỉnh thoảng nói gì đó.
Quý Cảnh Ngôn thì cau mày suy nghĩ.
Cách đó không xa, trên xích đu, Bạch Vi mặc chiếc váy vàng nhạt, ánh mắt ai oán nhìn hai người.
Hòa Tụng cảm thấy mới lạ.
Tình huống gì đây?
Nàng đứng lại một lúc, nhìn về phía Mạc Khinh Nhiễm.
Đúng lúc đối phương cũng bắt gặp ánh mắt nàng.
Mạc Khinh Nhiễm thấy nàng liền vẫy vẫy tay, tư thế giống như gọi chó.
Hòa Tụng lập tức hí hửng chạy tới, còn không quên tháo tai nghe micro đặt cạnh cửa.
Không có nhân viên quay.
Cũng không có camera.
Nàng hiểu Mạc Khinh Nhiễm và Quý Cảnh Ngôn chắc chắn đang bàn chuyện quan trọng, những chuyện không thể để người khác biết.
Đến gần, Hòa Tụng mới chú ý giữa hai người đặt một tờ giấy trắng cỡ A4.
Bên trên gạch gạch viết tên vài người, còn có mấy tên dự án nàng không hiểu.
“Hai người đang…”
Mạc Khinh Nhiễm nói:
“Ngồi xuống trước. Ta và Quý tổng đang bàn chuyện công ty. Ngươi tới đúng lúc, nghe cùng đi.”
Hòa Tụng nghiêng đầu khó hiểu nhìn Quý Cảnh Ngôn.
Chuyện công ty?
Chuyện gì?
Một kẻ mù mờ kinh tế quản trị như nàng nghe hiểu được sao?
Vẻ mặt Quý Cảnh Ngôn khá vi diệu.
Hắn nhìn Mạc Khinh Nhiễm, rồi đánh giá Hòa Tụng:
“Cô là vợ hợp pháp của Mạc tổng? Trong tay nắm gần sáu phần trăm cổ phần Mạc thị?”
Hắn không thích vòng vo.
Trong thương trường, quyết đoán nhanh chóng nắm rõ tình hình là kỹ năng cơ bản.
Nếu Mạc Khinh Nhiễm không có giá trị hợp tác, hắn không cần ngồi đây lãng phí thời gian.
Hòa Tụng nhìn Mạc Khinh Nhiễm.
Thấy đối phương ra hiệu có thể nói, nàng mới khẽ gật đầu.
Mạc Khinh Nhiễm đan hai tay đặt trên bàn đá.
Trên mặt là vẻ ung dung nắm chắc phần thắng mà Hòa Tụng quen thuộc.
“Nếu Quý tổng không tin, lát nữa tôi có thể bảo trợ lý mang giấy chứng nhận cổ phần tới.”
Quý Cảnh Ngôn suy nghĩ một lúc:
“Thâu tóm một công ty sắp phá sản không khó.”
“Nhưng nếu muốn nuốt cả Mạc thị, tôi sợ Mạc tiểu thư sẽ tiêu hóa không nổi.”
Hắn thậm chí đã đổi cách gọi từ Mạc tổng thành Mạc tiểu thư.
Dù sao hiện tại Mạc Khinh Nhiễm cũng chẳng còn là người cầm quyền Mạc thị.
“Nuốt Mạc thị thế nào là chuyện của tôi.”
“Chỉ cần Quý tổng đồng ý điều kiện, mấy dự án này tôi đều có thể giới thiệu cho Quý tổng hợp tác.”
“Quý tổng cũng biết lợi nhuận trong đó…”
“Giúp cô đồng nghĩa với đối địch Mạc thị.”
Quý Cảnh Ngôn ngắt lời.
“Tuy tôi không sợ họ, nhưng cũng không muốn để lại hậu họa.”
Hắn bực bội dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, đầu óc vận chuyển nhanh chóng, tính toán lợi hại.
Giúp hay không?
Mạc Khinh Nhiễm dường như đã đoán trước hắn sẽ do dự.
“Con át chủ bài của tôi đã lật cho Quý tổng xem.”
“Phần còn lại chỉ xem Quý tổng nghĩ thế nào.”
“Nếu Quý tổng đồng ý giúp, ngày mai chúng ta tới Tập đoàn Thịnh Minh bàn kỹ hơn.”
Quý Cảnh Ngôn mặt không cảm xúc:
“Tôi suy nghĩ xong tối nay sẽ trả lời.”
Chờ Quý Cảnh Ngôn đi rồi, Hòa Tụng mới tò mò hỏi:
“Cô muốn Quý Cảnh Ngôn giúp cô thâu tóm Mạc thị?”
Mạc Khinh Nhiễm chống cằm nhìn bụi oải hương trong vườn.
“Nhà họ Quý căn cơ sâu dày.”
“Ngay cả Mạc gia thời kỳ hưng thịnh nhất cũng phải nhường họ ba phần.”
“Có Quý Cảnh Ngôn giúp đỡ, chẳng khác nào thêm một lớp bảo hiểm cho kế hoạch của ta.”
“Thế Tập đoàn Thịnh Minh là…”
Mạc Khinh Nhiễm hạ mắt.
“Là công ty con cha ta để lại khi còn sống.”
“Vì người đại diện pháp luật là cấp dưới của cha ta, Lý thúc, nên chẳng mấy ai biết nó cũng thuộc Mạc thị.”
“Trước đây ta cũng không biết.”
“Cho tới khi trưởng thành, Lý thúc mới tìm tới ta.”
“Đây là vốn liếng giúp ta nuốt Mạc thị.”
Lúc này Hòa Tụng mới hiểu vì sao trong nguyên tác Mạc Khinh Nhiễm có thể nhanh chóng lật đổ Mạc thị, Đông Sơn tái khởi.
Hóa ra từ sớm nàng đã có sắp xếp, chuẩn bị hai đường.
“Vậy Quý Cảnh Ngôn sẽ đồng ý sao?”
“Khó nói.”
“Bị cuốn vào nội đấu nhà họ Mạc không có lợi cho hắn.”
“Nhưng đổi lại có được một đối tác thương mại lâu dài, quan hệ vững chắc, cũng là cơ hội hiếm có.”
“Xem hắn chọn thế nào.”
Hòa Tụng nhìn đôi mắt sáng ngời của Mạc Khinh Nhiễm.
Trên gương mặt nàng tràn đầy sự tự tin chắc chắn.
Mạc tổng uy vũ quá~
Lời tác giả:
Tác giả: Lại là một ngày bị vợ đẹp trai tới mức choáng váng.
Cảm ơn những độc giả nhỏ đáng yêu đã tặng phiếu và tưới dưỡng chất trong khoảng thời gian từ ngày 6 tháng 6 năm 2022 đến ngày 7 tháng 6 năm 2022.
Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!