Chương 1: Chương 1
Khi Trần Vãn tỉnh lại, trong đầu chỉ còn một cơn đau âm ỉ như bị vật nặng đập vào.
Rõ ràng tối qua nàng chỉ ngủ muộn hơn bình thường một chút, sao bây giờ đầu lại đau như thể vừa bị người ta bổ ra vậy?
Nàng cố nén sự khó chịu trong cơ thể, chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt nàng là một căn phòng đơn sơ mà xa lạ. Bên trong trống rỗng đến mức ngay cả một chiếc giường cũng không có, trên tường còn loang lổ những vệt máu đã khô.
Trần Vãn đảo mắt nhìn quanh.
Ở góc phòng có một người phụ nữ đang ôm một đứa trẻ co mình ngồi sát tường.
Dù kiếp trước đã từng gặp không ít tình huống lớn nhỏ, Trần Vãn cũng chưa từng trải qua chuyện quỷ dị thế này.
Ngủ một giấc rồi tỉnh dậy ở nơi khác?
Nàng dứt khoát nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh, âm thầm đếm từ một đến mười trong lòng.
Ngay sau đó, một âm thanh kỳ quái vang lên trong đầu nàng.
"Hoan nghênh kí chủ liên kết với Hệ thống Nâng cấp Xe Nhà Lưu Động. Hệ thống đang vận hành. Xin hỏi kí chủ có đồng ý liên kết với hệ thống hay không?"
Cùng với giọng máy móc quái dị ấy, trong đầu Trần Vãn xuất hiện hai nút bấm.
"Đồng ý."
"Từ chối."
Kiếp trước Trần Vãn là thành viên đội đặc chiến nữ, thân thủ nhanh nhạy, đầu óc tỉnh táo. Mặc dù mọi chuyện trước mắt đã hoàn toàn vượt khỏi phạm vi nhận thức, nàng vẫn cố giữ bình tĩnh, dùng ngón tay hư ảo nhấn vào nút "Từ chối".
Dù sao trong đầu đột nhiên mọc ra một cái hệ thống, nghĩ thế nào cũng thấy có vấn đề.
Trần Vãn nhấn mấy lần liên tiếp.
Sau đó nàng lúng túng phát hiện nút "Từ chối" chỉ là đồ trang trí, căn bản không bấm được.
Nàng đành đổi sang nút "Đồng ý".
Ngay lập tức, tiếng máy móc vui vẻ lại vang lên.
"Chúc mừng kí chủ liên kết hệ thống thành công. Hệ thống số 111 sắp sửa phục vụ kí chủ."
Trần Vãn suýt bật cười vì tức.
Đây chẳng phải lừa đảo trắng trợn sao?
Nếu đã chỉ có thể chọn "Đồng ý", bày ra hai nút làm gì?
Hệ thống dường như cũng nhận ra bản thân hơi vô liêm sỉ, ho khan một tiếng đầy ngượng ngùng rồi nói:
"Kí chủ vì thức khuya dẫn đến sốc và đột tử. Do tinh thần lực của bản thể vượt qua 99% người bình thường, kí chủ được Cục Sách Vũ Trụ tuyển chọn, trở thành nhân vật cốt truyện trong cuốn 《Ta Dựa Vào Hệ Thống Xe Nhà Lưu Động Tung Hoành Mạt Thế》."
"Do tác giả nguyên tác viết lệch đề, trong truyện hoàn toàn không nhắc tới hệ thống xe nhà lưu động, cho nên kí chủ sẽ chịu trách nhiệm chỉnh sửa cốt truyện chính. Nội dung thay đổi thành thế nào không quan trọng, quan trọng là phải làm nổi bật tầm quan trọng của hệ thống xe nhà lưu động. Đổi lại, kí chủ sẽ có được sinh mệnh thứ hai trong cuốn sách này."
"Vậy chẳng khác nào tôi nhặt không được một cái mạng?" Trần Vãn hỏi. "Thân phận hiện tại của tôi là gì? Có nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành không?"
Ít nhất cũng phải để nàng biết sơ qua tình hình hiện tại.
"Ừm... không kịp giải thích đâu. Nói ngắn gọn thì ở đây cô là một tra A cực phẩm. Hai mẹ con đang co ro trong góc tường đối diện lần lượt là vợ và con gái của cô."
Giọng hệ thống vừa dứt, bên ngoài lập tức vang lên tiếng đập cửa "rầm rầm rầm".
Lúc này đầu Trần Vãn đã bớt đau.
Nàng vừa đứng dậy đã thấy người phụ nữ trong góc phòng nhìn mình chằm chằm, ánh mắt căng thẳng đến cực điểm. Đứa trẻ trong lòng nàng cũng đỏ hoe mắt, sợ hãi nhìn Trần Vãn.
Trần Vãn vốn định đi sang xem tình hình của hai mẹ con, nhưng tiếng đập cửa bên ngoài quá lớn, đành đi mở cửa trước.
Hiện giờ nàng chẳng biết gì cả, chỉ biết mình là một "tra A".
Nhưng rốt cuộc tra A là thứ gì, nàng vẫn chưa hiểu.
"Chậc, Trần Vãn, làm gì mà lâu thế? Ở trong phòng với vợ cô làm gì đấy?"
Đầu Trọc đứng ngoài cửa cười đầy bỉ ổi, ánh mắt lại xuyên qua vai Trần Vãn, không kiêng nể dò xét người phụ nữ trong góc phòng.
Trần Vãn mỉm cười nhưng không nói, lặng lẽ dịch sang một bước, chắn kín tầm mắt của hắn.
"Vừa tỉnh ngủ, đứng dậy gấp quá nên đầu óc còn choáng. Bây giờ vẫn đau đầu."
"Tối qua cô uống nhiều quá chứ gì?" Đầu Trọc cười hề hề. "Tôi chỉ không hiểu sao mình không có phúc như cô. Nếu tôi cũng có một cô vợ xinh đẹp thế này thì tốt biết bao. Chơi chán rồi đưa cho Cường ca, sau đó tôi cứ thế ăn ngon uống ngon đi theo anh ấy hưởng phúc."
Hắn ném cho Trần Vãn một nụ cười đầy ẩn ý.
Ngoài mặt Trần Vãn vẫn cười, nhưng trong lòng đã nổi sóng dữ dội.
Tên Đầu Trọc này vừa nói... mình có vợ?
Thế giới này phát triển đến mức hôn nhân đồng giới đã hợp pháp rồi sao?
Nhưng vấn đề là kiếp trước nàng suốt ngày ở trong đội đặc chiến, là một cô gái thẳng chưa từng yêu đương!
Trần Vãn không biết tên Đầu Trọc là gì, chỉ có thể tạm thời đè xuống những suy nghĩ hỗn loạn, cười nhạt đối phó:
"Muộn thế này còn có chuyện gì sao?"
"À, Cường ca bảo cả nhà cô xuống đại sảnh tầng một một chuyến. Anh ấy muốn hỏi cô suy nghĩ đến đâu rồi, bây giờ phải cho anh ấy một câu trả lời."
Đầu Trọc liếc Trần Vãn bằng ánh mắt khinh thường rồi nói tiếp:
"Mau xuống đi. Cường ca không thích chờ người."
"Được, bọn tôi xuống ngay."
Trần Vãn vừa đáp vừa nhanh chóng phân tích trong đầu.
Từ những lời tên đầu trọc vừa nói, nàng đã đoán được đại khái chuyện gì xảy ra.
Nguyên thân rất có thể định đem vợ mình dâng cho người khác, đổi lấy cuộc sống dễ chịu hơn.
Căn phòng hiện tại nằm ở tầng hai. Nếu chỉ có một mình, Trần Vãn có thể mở cửa sổ nhảy xuống chạy trốn không mấy khó khăn.
Nhưng nếu phải mang theo người phụ nữ kia và đứa trẻ trong lòng nàng, phương án này hiển nhiên không khả thi.
Xem ra không thể dùng sức mạnh cứng rắn ngay được.
Trần Vãn quyết định xuống dưới xem tình hình rồi tính tiếp.
Nghĩ vậy, nàng quay vào phòng, nói với hai mẹ con vẫn đang ngồi dưới đất:
"Chúng ta xuống dưới trước đi. Để tôi bế con cho."
Người phụ nữ lập tức ôm chặt đứa trẻ, không cho Trần Vãn chạm vào.
Nàng nghiến răng, nhìn Trần Vãn bằng đôi mắt lạnh lẽo.
"Thật không ngờ cô lại thật sự làm được chuyện như vậy, Trần Vãn. Dù thế nào đi nữa, hiện tại tôi vẫn là vợ cô. Cô thật sự muốn đem tôi cho người khác sao?"
"Tôi không hề có ý định đem cô cho bất kỳ ai. Chúng ta xuống xem tình hình trước rồi nói. Tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không làm hại cô và con."
Trần Vãn cố khiến giọng mình dịu dàng nhất có thể.
Nhưng sắc mặt vốn đã trắng bệch của người phụ nữ sau khi nghe nàng nói lại càng thêm thê lương.
"Ha." Nàng cười lạnh. "Trần Vãn, cô chỉ là một kẻ vô dụng biết đem vợ mình ra bán đứng. Tôi hận cô."
Nói xong, nàng ôm đứa trẻ đứng lên, bước chân có phần loạng choạng đi xuống tầng dưới.
Trần Vãn nhìn bóng lưng gầy gò ấy một cái rồi vội đuổi theo.
Đại sảnh tầng một hỗn loạn vô cùng.
Mấy alpha ngồi xiêu vẹo quanh bàn đánh bài, bên cạnh còn có không ít beta tụ tập xem náo nhiệt.
Trên ghế sofa chính giữa đại sảnh là một người đàn ông trông khá nho nhã. Hắn cầm một quyển sách, chậm rãi lật từng trang. Bên cạnh còn có hai Omega thỉnh thoảng rót trà, đưa nước cho hắn.
Trần Vãn và người phụ nữ ôm con vừa bước xuống cầu thang, cả đại sảnh lập tức yên lặng trong chốc lát.
Đặc biệt là mấy alpha đang đánh bài.
Bọn chúng huýt sáo lưu manh về phía người phụ nữ, ánh mắt trần trụi không chút che giấu quét khắp người nàng.
Ngón cái Trần Vãn chậm rãi miết qua hổ khẩu.
Nàng cảm thấy nắm đấm của mình đã cứng lại.
Nhưng ngoài mặt nàng vẫn không hề biến sắc, thậm chí khóe môi còn mang theo chút ý cười.
Kiếp trước nàng từng thực hiện không ít nhiệm vụ nguy hiểm, tố chất tâm lý đương nhiên không phải người bình thường có thể so sánh.
Người phụ nữ dường như đã quá quen với phản ứng của đám người này, chỉ lạnh lùng nhìn chúng.
Đầu Trọc thấy ba người đi xuống liền cười:
"Xuống rồi à? Cường ca chờ lâu lắm rồi, mau qua đi."
Tóc Xanh ngồi bên cạnh Đầu Trọc liếc Trần Vãn đầy khinh miệt, chẳng hề kiêng dè, lớn tiếng nói với mấy alpha đang đánh bài:
"Các người nói xem, một kẻ vô dụng như cô ta sao lại có thể có được một Omega như Khương Ngôn Hân chứ? Đúng là phí phạm."
"Ôi dào, cũng chẳng phí."
Đầu Trọc cười dâm đãng.
"Chờ Cường ca chơi chán rồi, Khương Ngôn Hân chẳng phải sẽ thành vợ chung của mọi người sao? Đến lúc đó mấy anh em chúng ta cùng nhau thương yêu cô ấy là được. Chỉ cần đừng mạnh tay quá, không thì chơi chưa được mấy ngày đã hỏng mất."
Cả đám alpha phá lên cười.
Hiển nhiên chúng hoàn toàn không coi Trần Vãn ra gì.
Ngay trước mặt nàng, chúng trắng trợn nói những lời bẩn thỉu về Khương Ngôn Hân.
Nắm tay phải của Trần Vãn siết chặt hơn.
Nhưng nàng không thể tùy tiện ra tay.
Kinh nghiệm chiến đấu từ kiếp trước vẫn còn nguyên, nhưng tố chất cơ thể của nguyên thân thật sự quá kém.
Đánh hai ba người có lẽ không khó.
Muốn một mình đánh cả đại sảnh này?
Cái mạng thứ hai nàng vừa nhặt được chắc chắn sẽ lập tức đi đời.
Trần Vãn theo Khương Ngôn Hân đến trước mặt người đàn ông trên sofa.
Không biết hắn thật sự đang đọc sách hay chỉ cố tình giả bộ nho nhã, từ đầu đến cuối hắn đều chẳng thèm ngẩng đầu nhìn ba người.
Mãi đến khi họ đứng trước mặt hắn gần mười phút, người đàn ông mới như vừa đọc xong một trang, ung dung đặt sách xuống bàn trà.
Khí thế làm màu được hắn bày ra vô cùng đầy đủ.
Trong mười phút ấy, Trần Vãn cố hết sức bắt chước dáng vẻ của nguyên thân trong lời kể của đám người xung quanh.
Nhút nhát, khúm núm, không dám nhìn thẳng người đàn ông nọ.
Khương Ngôn Hân nhìn Trần Vãn bên cạnh, ánh mắt hiện rõ vẻ khinh bỉ.
Tình cảm giữa hai người vốn chẳng tốt đẹp gì.
Sau khi sinh con, vì công việc nên hai người gần như luôn sống xa nhau. Khương Ngôn Hân cũng biết Trần Vãn đã có người mình thích ở bên ngoài, bởi vậy hai người vốn đang chuẩn bị bàn chuyện ly hôn.
Nhưng thủ tục còn chưa hoàn tất thì hành tinh R2 nơi họ sinh sống đột nhiên xảy ra biến cố.
Virus biến dị gây nên một đợt bùng phát tang thi quy mô lớn.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cả hành tinh hoàn toàn rơi vào hỗn loạn.
Khi ấy Khương Ngôn Hân vừa hay ở cùng Trần Vãn.
Hai người đành mang theo con gái chạy trốn.
Ban đầu Trần Vãn còn miễn cưỡng giữ được chút nhân tính, tìm được thức ăn cũng chia cho nàng và con gái.
Nhưng càng về sau, Trần Vãn có gì đều tự ăn trước, chỉ khi còn thừa mới bố thí cho hai mẹ con một chút.
Một tháng trước, ba người đang tìm thức ăn thì gặp đội ngũ của Cường ca.
Cường ca ép họ phải gia nhập.
Ban đầu hắn đối xử với ba người cực kỳ nhiệt tình, rượu thịt đều không thiếu.
Nhưng chưa qua mấy ngày, hắn đã lộ ra bộ mặt thật, nói muốn Khương Ngôn Hân theo hắn.
Khi đó lương tâm của Trần Vãn vẫn chưa hoàn toàn mất sạch nên đã từ chối.
Từ đó trở đi, cuộc sống của ba người ở đây còn không bằng chó.
Trần Vãn không chịu nổi cực khổ, cuối cùng vẫn đi tìm Cường ca.
Sau khi trở về, nàng ta liên tục khuyên Khương Ngôn Hân suốt hơn mười ngày, cả uy hiếp lẫn dụ dỗ đều dùng hết.
Trong khoảng thời gian ấy, Trần Vãn còn vài lần chê đứa trẻ vướng víu, muốn vứt bỏ con, nhưng lần nào cũng bị Khương Ngôn Hân giành lại.
Trật tự thế giới đã sụp đổ.
Một Omega bình thường như Khương Ngôn Hân muốn sống sót vốn đã vô cùng khó khăn, huống chi nàng còn mang theo một đứa trẻ mới ba tuổi.
Nàng hiểu rõ tình cảnh của mình.
Nếu nàng chết, con gái cũng chỉ còn một con đường chết.
Vì con, nàng nhất định phải cắn răng sống tiếp.
Người đàn ông trên sofa đầy hứng thú nhìn ba người một lượt.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng trên người Khương Ngôn Hân, khóe môi cong lên thành một nụ cười khó dò.
Omega bên cạnh thấy hắn chuẩn bị lên tiếng lập tức đứng dậy, quát về phía đại sảnh đang ồn ào:
"Cường ca sắp nói chuyện, tất cả im lặng!"
Quả nhiên, lời vừa dứt, đại sảnh lập tức yên như tờ.
Lý do rất đơn giản.
Không lâu trước đây, có hai beta nam nói chuyện nhỏ trong lúc người đàn ông này đang phát biểu.
Kết quả cả hai đều bị ném ra ngoài làm bạn với tang thi.