Chương 12: Chương 12
Sau khi xem hết một vòng, Trần Vãn vô cùng hài lòng với chiếc xe nhà.
Không gian bên trong được tận dụng rất hợp lý, diện tích lại rộng rãi, vài người sinh hoạt cũng không cảm thấy chật chội.
Cô mỉm cười, nhìn sang Khương Ngôn Hân và Trần Dương, cố ý trêu bé:
"Xem ra tối nay chúng ta có thể ngủ một giấc thật ngon rồi."
Khương Ngôn Hân thấy Trần Vãn cười với mình và con gái nhưng không có phản ứng gì đặc biệt.
Nàng không biết mục đích của Trần Vãn là gì, càng không biết lần này Trần Vãn có thật sự định mang nàng và Trần Dương theo mãi hay không, vì vậy hoàn toàn không dám buông lỏng cảnh giác.
Ngược lại, Trần Dương thấy mami mỉm cười với mình, dù vẫn còn hơi sợ nhưng cũng dè dặt cong môi cười đáp.
Trần Vãn nhìn mái tóc dài ngắn lởm chởm trên đầu bé, lòng bỗng chua xót.
Một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, nguyên chủ rốt cuộc phải nhẫn tâm đến mức nào mới có thể hết lần này đến lần khác muốn vứt bỏ bé?
Trần Vãn muốn ôm bé.
Và cô thật sự làm vậy.
Cô giơ tay, nhìn Khương Ngôn Hân:
"Tôi có thể ôm Dương Dương một lát không?"
Sau đó cô lại nhìn Trần Dương, mỉm cười:
"Để mami ôm một chút, được không?"
Trần Dương mím đôi môi nhỏ, không dám đáp.
Tối qua mami đã ôm bé chạy trốn mà không vứt bé lại, vì vậy thật ra bé cũng hơi muốn được mami ôm.
Nhưng bé nghe lời mẹ nhất.
Thế nên ánh mắt Trần Dương lập tức chuyển sang Khương Ngôn Hân.
Khương Ngôn Hân gật đầu với con:
"Đi đi, để mami ôm con một chút."
Nàng không thật sự đã làm hòa với Trần Vãn.
Cho tới bây giờ nàng vẫn nghi ngờ người trước mặt đã không còn là Trần Vãn trước kia.
Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, nếu Trần Vãn có thể thích Trần Dương thêm một chút, chí ít con gái nàng tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm.
Nghe được lời đồng ý của mẹ, Trần Dương mới giơ hai tay về phía Trần Vãn.
Trần Vãn ôm bé vào lòng, khẽ nhấc lên mấy cái.
Đứa trẻ mềm mại, ôm vào rất đáng yêu, chỉ là mùi trên người... quả thật chẳng dễ chịu cho lắm.
Trần Vãn ghé sát mặt bé ngửi ngửi rồi bật cười:
"Bảo bối, con cũng giống mami, đến lúc phải tắm rồi. Người thơm quá cơ. Mami đưa con đi tắm nhé?"
Vừa nghe Trần Vãn định tắm cho con, Khương Ngôn Hân lập tức bế Trần Dương trở lại, ngẩng lên nhìn cô rồi giải thích:
"Để tôi tắm cho Dương Dương là được."
Thấy nàng vẫn chưa yên tâm về mình, Trần Vãn chỉ gật đầu.
Cô có thể hiểu.
Dù sao nguyên chủ từng mấy lần muốn vứt bỏ Trần Dương, Khương Ngôn Hân không yên tâm cũng là chuyện bình thường.
"Được, vậy hai người tắm trước đi."
Vừa nói Trần Vãn vừa đưa tay lấy quần áo trong túi hành lý.
Tối qua trời tối, cô cũng chẳng nhìn rõ kiểu dáng, chỉ tiện tay vơ được gì thì nhét vào túi nấy.
Đến thời điểm này, có quần áo sạch để mặc đã là tốt lắm rồi, còn kén chọn kiểu dáng làm gì.
Trần Vãn trước tiên tìm quần áo cho Trần Dương.
Một bộ áo cộc tay và quần đùi in hình dâu tây nhỏ.
Cô đưa cho Khương Ngôn Hân:
"Thay bộ này cho Dương Dương đi. Quần áo trên người bẩn quá rồi, bỏ luôn cũng được. Của cô cũng vậy."
Nói rồi Trần Vãn lấy thêm một chiếc áo phông và một chiếc quần jeans lửng, đưa cho Khương Ngôn Hân.
Khương Ngôn Hân không ngờ cô còn chuẩn bị cả quần áo, hơi nghi hoặc hỏi:
"Những thứ này cô lấy lúc nào?"
Trần Vãn cười giải thích:
"Tối qua lúc xuống tìm xe, bên cạnh tầng hầm là siêu thị của trung tâm thương mại. Tôi dùng đồ chơi phát ra tiếng động và radio dụ tang thi đi chỗ khác, tranh thủ vào siêu thị lấy một ít đồ."
Nhìn Trần Vãn cười nhẹ như thể chuyện đó chẳng có gì đáng kể, lòng Khương Ngôn Hân lại siết chặt.
Rõ ràng là chuyện vô cùng nguy hiểm, vậy mà người này còn có thể cười được.
Tối qua nếu Trần Vãn xảy ra chuyện gì, hôm nay nàng và Trần Dương e rằng lại rơi vào tay đám Trương Cường.
Nhưng với quan hệ hiện tại giữa nàng và Trần Vãn, Khương Ngôn Hân cũng không tiện nói gì.
Nàng đặt Trần Dương xuống đất, nhìn quần áo sạch trong tay.
Trẻ nhỏ không mặc nội y thì cũng không sao, nhưng nàng thì không thể.
Hơn nửa tháng rồi nàng chưa được tắm rửa thay quần áo. Quần áo trên người đã bốc mùi rất nặng, nội y đương nhiên cũng cần đổi.
Khương Ngôn Hân khẽ ho một tiếng, liếc về phía túi hành lý ban nãy, hơi mất tự nhiên hỏi:
"Có nội y không?"
Trần Vãn lúc này mới nhớ ra mình chỉ lo lấy quần áo mặc ngoài mà quên mất đồ bên trong.
Cô lập tức ngồi xổm xuống tìm.
"Có, ban nãy tôi quên lấy."
Lục một lúc, Trần Vãn tìm được một chiếc áo ngực thể thao, lại tìm thấy ba hộp quần lót đã tiện tay lấy tối qua.
Cô đưa cho Khương Ngôn Hân một hộp, sau đó lấy thêm một chiếc quần lót in thỏ hồng cho Trần Dương, đưa cả cho nàng.
Như nhớ ra gì đó, Trần Vãn lại sang túi hành lý khác lấy dầu gội, sữa tắm và khăn mặt.
"Lần này chắc đủ rồi. Hai người đi tắm đi, đợi hai người xong tôi mới tắm."
Khương Ngôn Hân mang dầu gội và sữa tắm đặt lên giá trong phòng vệ sinh, quần áo sạch được đặt ở tầng cao nhất để tránh bị ướt.
Sau đó nàng quay lại bế Trần Dương vào tắm.
Trước khi bước vào phòng tắm, Khương Ngôn Hân còn nhìn Trần Vãn mấy lần, cuối cùng vẫn chẳng nói gì.
Nếu đúng như lời Trần Vãn nói, cả chiếc xe này đều do cô điều khiển, vậy chẳng phải lúc nàng tắm, Trần Vãn cũng có thể tùy ý mở cửa phòng vệ sinh sao?
Nhưng nàng và Trần Dương không còn nơi nào để đi.
Ngoài ở cùng Trần Vãn, họ còn có thể làm gì?
Nói ra chỉ khiến đôi bên khó xử, chi bằng không nói.
Trần Vãn hoàn toàn không biết Khương Ngôn Hân đã nghĩ nhiều đến vậy.
Cô vừa sắp xếp đồ trong ba chiếc túi lớn vào tủ, vừa để ý tiến độ sửa chữa của xe.
Quần áo được xếp vào một ngăn tủ, đồ dùng hằng ngày đặt ở tủ kế bên, còn thức ăn được để vào tủ gần bếp nhất.
Dọn xong, Trần Vãn lại bắt đầu ghét bỏ chính mình.
Mùi trên người cô thật sự quá sức chịu đựng.
Thế là cô ngồi luôn xuống sofa giường, mắt trông mong nhìn về phía phòng vệ sinh, chỉ mong Khương Ngôn Hân và Trần Dương ra sớm một chút.
Tình trạng của hai mẹ con Khương Ngôn Hân cũng chẳng khá hơn là bao.
Tóc Trần Dương đã bị Trần Vãn cắt ngắn nên còn đỡ, nhưng tóc Khương Ngôn Hân nhiều chỗ đã bết thành từng mảng. Nàng phải gội đi gội lại rất lâu mới miễn cưỡng tách được những sợi tóc dính vào nhau.
Cuối cùng, hơn một giờ sau, Khương Ngôn Hân mới tắm sạch cho cả mình lẫn con gái.
Trần Dương ở trong phòng tắm vô cùng vui vẻ, ôm chân Khương Ngôn Hân cười không ngừng, giọng sữa non nớt vang lên:
"Mẹ, tắm thích quá~"
Khương Ngôn Hân nhìn đứa trẻ trắng nõn sạch sẽ trước mặt, mỉm cười xoa đầu bé:
"Tắm sạch rồi, thấy dễ chịu chưa?"
Trần Dương vui vẻ gật đầu, cọ cọ vào người mẹ làm nũng, còn giơ tay bảo mẹ cúi xuống:
"Mẹ, mẹ cúi xuống một chút."
Thấy con gái đáng yêu, Khương Ngôn Hân bật cười, ngồi xổm xuống, ghé tai lại gần:
"Dương Dương muốn nói gì vậy? Bí mật thế sao?"
Trần Dương lén lút khum hai bàn tay thành một vòng, ghé sát tai mẹ thì thầm:
"Mẹ, mami có phải trở nên tốt hơn rồi không? Mami không bỏ Dương Dương nữa, vừa rồi còn ôm Dương Dương."
Nghe con gái hiểu chuyện đến vậy, hốc mắt Khương Ngôn Hân lập tức đỏ lên.
Nàng chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt lưng bé, dỗ dành:
"Có mẹ ở đây. Bất kể mami của con thế nào, mẹ sẽ luôn ở bên Dương Dương."
Trần Dương hơi bĩu môi.
Bé cũng muốn mami thích mình.
Thấy con gái có vẻ buồn, Khương Ngôn Hân vội dỗ:
"Dương Dương đáng yêu như vậy, mami cũng sẽ thích con."
Lúc này Trần Dương mới cọ cọ vào mẹ, trong cái đầu nhỏ bắt đầu suy nghĩ xem mình phải làm thế nào mới khiến mami thích mình hơn một chút.
Khương Ngôn Hân thay quần áo sạch cho con rồi mới đi lấy nội y của mình.
Sau khi mặc áo ngực thể thao, nàng mở hộp quần lót ra.
Bên trong là một chiếc quần lót ren đen, phần vải ít đến đáng thương.
Sắc mặt Khương Ngôn Hân lập tức lạnh xuống.
Cho nên Trần Vãn đưa cho nàng thứ này... là đang ám chỉ điều gì sao?
Nàng lạnh lùng hừ một tiếng.
Bất kể Trần Vãn hiện tại có còn là Trần Vãn trước kia hay không, ít nhất có một điều nàng có thể xác định.
Người này chắc chắn là một kẻ háo sắc!
Đến nước này rồi mà còn nghĩ đến mấy chuyện đó.
Hốc mắt Khương Ngôn Hân hơi đỏ.
Nàng khẽ thở dài, cuối cùng vẫn mặc vào.
Cho dù chỉ vì Trần Dương, nàng cũng không thể không làm vậy.
Nhân lúc Trần Dương không chú ý, Khương Ngôn Hân lấy con dao gọt hoa quả giấu trong túi quần áo cũ, nhét vào túi quần sạch.
Sau đó nàng mới mở cửa, dẫn Trần Dương ra ngoài.