Chương 19: Chương 19
Trần Vãn lạnh lùng nhìn mấy người trước mặt.
"Vật tư trên con phố này vẫn thuộc về mấy người sao?"
Tên đầu đinh đau đến không nói nổi.
Nam Alpha duy nhất còn lại lập tức xuống giọng:
"Không, không phải. Bọn tôi cũng chỉ tình cờ tới đây tìm thuốc thôi. Đồ trên phố cô cứ lấy tùy ý. Mọi người đều là người sống sót, khó khăn lắm mới sống được đến giờ, không cần phải tiếp tục xung đột."
Trần Vãn nhìn bọn họ một lượt, không nói thêm.
Cô vốn không muốn giết người.
Chỉ muốn dạy tên đầu đinh kia một bài học.
Trần Vãn nhận lại túi hành lý từ tay Khương Ngôn Hân, nắm cổ tay nàng đi vào nhà sách.
Cô vẫn còn nhớ phải tìm truyện cho Trần Dương.
Cho đến khi bước vào bên trong, Khương Ngôn Hân vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh.
Nam Alpha kia vừa rồi thật sự muốn dùng dao giết người.
Nếu Trần Vãn không kịp đoạt dao, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Khương Ngôn Hân kéo nhẹ vạt áo cô, nghiêm túc nói:
"Lần sau đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Không cần để ý loại người đó, càng không cần liều mạng với họ. Bây giờ mà bị thương thì không phải chuyện nhỏ."
Trần Vãn nhìn người trước mặt đang nghiêm túc lải nhải với mình.
Trong lòng bỗng dâng lên một chút ấm áp.
Cô một mình xuyên tới thế giới này, cho đến bây giờ mới bắt đầu cảm nhận được chút cảm giác thuộc về.
Hơn nữa, người phụ nữ trước mặt cũng không lạnh lùng như vẻ ngoài.
Ít nhất nàng còn biết quan tâm cô.
"Tôi biết rồi. Lần sau sẽ không kích động như vậy nữa. Xin lỗi, làm cô lo."
Giọng Trần Vãn rất dịu.
Nghe vào tai Khương Ngôn Hân lại có chút kỳ lạ.
Trần Vãn... đang dỗ nàng sao?
Nghĩ đến đó, vành tai Khương Ngôn Hân hơi nóng.
Nàng khẽ ho, vội giải thích:
"Tôi không lo cho cô. Tôi chỉ sợ cô xảy ra chuyện thì con đường sau này của tôi và Dương Dương sẽ khó đi hơn thôi. Cô đừng tự mình đa tình."
"Được, là tôi nghĩ nhiều."
Trần Vãn cười:
"Chúng ta chọn truyện cho Dương Dương đi. Mấy ngày nay tôi còn có thể tự bịa, thêm vài hôm nữa chắc thật sự hết chuyện để kể."
Nói rồi cô bắt đầu lật tìm sách.
Khương Ngôn Hân nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp.
Người này vừa mới đánh nhau sống chết với người khác xong, vậy mà vẫn còn nhớ chuyện Trần Dương thích nghe kể chuyện?
Một cảm xúc kỳ lạ dần quấn lấy lòng nàng.
Tại sao cô lại tốt với Trần Dương đến vậy?
Trong tận thế, rõ ràng sống sót mới quan trọng nhất.
Vậy mà cô còn nhớ cả chuyện nhỏ nhặt như đứa trẻ thích nghe truyện.
Nhưng nếu thật sự có thể bình an sống trong xe nhà như hiện tại, sách vở cũng có ích đối với Trần Dương.
Ít nhất những câu chuyện có thể dạy cho bé rất nhiều điều.
Trong tận thế, những sản phẩm giấy như thế này e rằng cũng sẽ dần trở nên quý giá, không còn được sản xuất nữa.
Nghĩ vậy, Khương Ngôn Hân cũng bắt đầu chọn sách.
Nàng còn nhìn thấy vài quyển mình từng rất thích, có chút muốn mang theo.
Nhưng đã nói là tìm truyện cho Trần Dương.
Nếu nàng lấy sách cho mình, liệu Trần Vãn có cảm thấy nàng quá kiểu cách không?
Đây đã là tận thế.
Sống còn khó khăn, ai rảnh mà đọc sách chứ?
Bên kia, Trần Vãn đã gom được cả chồng truyện thiếu nhi cho Trần Dương.
Thấy Khương Ngôn Hân nhìn mấy quyển sách trước mặt đến ngẩn người, cô đi tới, nhìn theo ánh mắt nàng.
Sau đó liền thấy mấy cuốn tiểu thuyết ngọt ngào bối cảnh ABO.
《Xuyên Thành Tra A Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường》.
《Xuyên Thành Tra A Trong Tiểu Thuyết Cẩu Huyết Cổ Xưa》.
Nhìn tên sách, khóe môi Trần Vãn gần như không giấu được nụ cười.
"Cô thích loại truyện này à? Truyện ngọt sao?"
Sắc mặt Khương Ngôn Hân lập tức lạnh xuống.
Nhưng vành tai đỏ đến gần như nhỏ máu lại phản bội sự xấu hổ của chủ nhân.
Nàng trừng Trần Vãn, lạnh giọng nhưng rõ ràng thiếu khí thế:
"Liên quan gì tới cô? Tôi mới không thích đọc truyện ngọt. Trẻ con chết đi được."
Nói xong nàng lập tức đứng dậy đi tìm truyện thiếu nhi cho Trần Dương.
Trần Vãn cười nhìn bóng lưng nàng:
"Được, vậy cô không đọc thì tôi đọc."
Nói rồi cô gom hết mấy quyển truyện ngọt trên giá, bỏ vào túi hành lý.
Khương Ngôn Hân đương nhiên nghe thấy.
Nhưng nàng không muốn để ý cô, dứt khoát không quay đầu.
Hai người cộng lại lấy cho Trần Dương khoảng năm sáu chục cuốn truyện.
Trần Vãn còn cố ý lấy thêm năm sáu cuốn tiểu thuyết ngọt mà Khương Ngôn Hân vừa nhìn.
Sau đó đem toàn bộ đặt vào cốp xe.
Khi đi ra ngoài, mấy người ban nãy vẫn còn trước cửa hiệu thuốc.
Tên đầu đinh dường như bị gãy xương vùng ngực, đau đến nằm dưới đất, ngay cả sức mắng chửi cũng chẳng còn.
Mấy đồng đội của hắn dù muốn giúp cũng không biết làm sao để xử lý xương gãy.
Trong tận thế, chịu thương nặng đến mức này, kết cục có thể tưởng tượng được.
Trần Vãn không cảm thấy có gì đáng thương.
Tên kia vừa rồi thật sự muốn giết cô.
Nếu cô không có thuộc tính bổ sung từ hệ thống, chỉ dựa vào cận chiến, chưa chắc đã thắng nổi nhiều người bên kia.
Nếu vậy, kết cục của cô và Khương Ngôn Hân chẳng biết sẽ thảm đến mức nào.
Trần Vãn nhìn Khương Ngôn Hân bên cạnh.
Thấy sắc mặt nàng vẫn bình thường, cô nói:
"Đi thôi. Sang khu phố khác tìm thuốc và dụng cụ."
Khương Ngôn Hân gật đầu, đi theo cô, hoàn toàn không có phản ứng gì với tiếng rên đau đớn phía sau.
Trần Vãn mím môi.
Trong lúc mở cửa xe, cô cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
"Cô có cảm thấy tôi quá tàn nhẫn, ra tay quá nặng không?"
Khương Ngôn Hân không ngờ cô sẽ hỏi.
Nhưng nàng vẫn thành thật lắc đầu:
"Không. Trong tình huống vừa rồi, nếu cô nương tay thì người nằm dưới đất mặc người ta xử lý bây giờ chính là hai chúng ta. Tôi không thánh mẫu đến mức đó, cũng sẽ không tùy tiện thương hại người muốn hại mình."
Trần Vãn lập tức thở phào.
Giống như tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Hiện tại Khương Ngôn Hân dù thế nào cũng đã là bạn đồng hành chung xe với cô.
Nếu những việc cô làm không được người bên cạnh hiểu, trong lòng ít nhiều vẫn khó chịu.
May mà Khương Ngôn Hân chẳng hề yếu đuối.
Tính cách này... thật ra khá hợp với cô.
Trần Vãn nhìn nàng cười:
"Vậy thì tốt. Tôi cũng không muốn bị người bên cạnh hiểu lầm."
Hai người đang nói chuyện thì Trần Dương đã lạch bạch trượt khỏi giường, chạy tới, lao thẳng vào chân Khương Ngôn Hân đòi bế.
"Mẹ, sao hai người đi lâu thế? Con đếm rất nhiều cừu nhỏ rồi."
Trần Vãn đặt ba lô xuống, tò mò hỏi:
"Cừu nhỏ gì?"
Trần Dương giải thích:
"Chính là một con, hai con, ba con, bốn con, năm con cừu~"
Khương Ngôn Hân thấy Trần Vãn không hiểu liền giải thích:
"Trước kia Dương Dương sợ đến không ngủ được, tôi dạy con bé đếm cừu. Đếm mệt rồi tự nhiên sẽ ngủ."
Trần Vãn lập tức hiểu bé ở một mình trong xe đã sợ.
Cô dịu giọng:
"Lát nữa mami và mẹ sẽ cố nhanh hơn một chút, để con đếm ít cừu hơn nhé? Chúng ta còn tìm cho con rất nhiều truyện có tranh nữa."
Vừa nói, trong tay Trần Vãn đã xuất hiện một chồng sách thiếu nhi.
Cô mỉm cười với bé:
"Lát nữa mami và mẹ xuống dưới tìm đồ, con ở đây xem sách trước. Tối về chúng ta kể cho con nghe, được không?"
Thấy chồng sách trong tay mami, Trần Dương lập tức tò mò.
Bé thích nghe chuyện động vật nhỏ!
Thế là nhanh chóng gật đầu, ánh mắt hoàn toàn dính vào mấy cuốn sách.
Trần Vãn bật cười, đặt chồng sách lên giường:
"Mami để hết ở đây. Lát nữa con ngoan ngoãn tự xem nhé."
"Vâng~"
Trần Dương gật đầu.
Hai chân ngắn đung đưa, ra hiệu muốn xuống đất.
Khương Ngôn Hân đặt bé xuống.
Trần Dương lập tức chạy lạch bạch đến giường, tự cởi giày rồi khó khăn bò lên, không chờ nổi đã bắt đầu lật truyện.
Khương Ngôn Hân theo sau, ngồi cạnh nhìn bé nghiêm túc dùng bàn tay nhỏ lật từng trang.
Trần Vãn khởi động xe, lái sang một con phố bên cạnh.
Nhưng không biết con phố này từng xảy ra chuyện gì, hầu hết mọi thứ đều bị cháy đen đến mức không nhìn ra hình dạng ban đầu.
Trần Vãn đành tiếp tục chạy về phía trước, đồng thời để hệ thống quét hai bên đường.
Cuối cùng, sau hơn mười phút, cô tìm được một cửa hàng đồ kim khí.
Trong tận thế, các loại dụng cụ này rất có thể sẽ hữu ích.
Cô và Khương Ngôn Hân lấy một phần những thứ dùng được, bao gồm cưa, rìu, xẻng và nhiều dụng cụ khác.
Sau khi cất xong, Trần Vãn lái xe tới cạnh một bệnh viện huyện nằm ở góc đường.
Mấy hiệu thuốc vừa đi qua hoặc đã bị cướp sạch, hoặc đồ đạc bị hư hỏng nghiêm trọng, gần như chẳng tìm được bao nhiêu thuốc dùng được.
Trần Vãn định vào bệnh viện huyện này xem thử.
Chỉ là bệnh viện có kết cấu hình chữ hồi, quy mô không nhỏ.
Tang thi bên trong chắc chắn cũng không ít.
Sau khi dừng xe, Khương Ngôn Hân cũng đã dặn dò Trần Dương xong, đi tới bên cửa chờ cô.
"Trong bệnh viện chắc chắn có rất nhiều tang thi. Tôi lo sẽ nguy hiểm."
Trần Vãn nhìn nàng, hơi do dự.
Khương Ngôn Hân gần như lập tức hiểu ý.
Nàng ngẩng lên:
"Cô không muốn tôi đi sao? Tôi biết mình có thể không giết được bao nhiêu tang thi, nhưng những tình huống thế này sớm muộn tôi cũng phải đối mặt. Tôi không thể mãi trốn sau lưng cô."
Trần Vãn suy nghĩ một lát rồi cảm thấy nàng nói đúng.
Trong tận thế, chỉ biết trốn tránh không thể sống lâu.
Rất nhiều lúc, muốn sinh tồn phải chủ động ra tay.
Nhưng cô cũng biết cấu tạo sức mạnh của thế giới này.
Nam và nữ Omega đều là những giới tính có sức lực nhỏ nhất trong sáu loại giới tính, đồng thời cũng dễ chịu ảnh hưởng bởi tin tức tố của Alpha nhất.
Trần Vãn lập tức hỏi hệ thống trong đầu:
"Người bình thường dùng tinh hạch tăng cường cơ thể, mỗi ngày hấp thu được bao nhiêu?"
"Người bình thường mỗi ngày tối đa có thể hấp thu năng lượng của 10 tinh hạch. Tinh hạch có thể nhanh chóng nâng cao thể lực, sử dụng càng lâu càng có cơ hội tiến hóa thành dị năng giả."
Giọng hệ thống vang lên trong đầu.
Dị năng giả của thế giới này không phải trực tiếp tự tiến hóa, mà cần một lượng lớn tinh hạch làm chất dinh dưỡng.
Dùng càng nhiều tinh hạch, khả năng trở thành dị năng giả càng cao.
Sau khi có dị năng, muốn tiếp tục nâng cấp cũng cần tiêu hao lượng lớn tinh hạch.
Nói trắng ra giống như nạp tiền trong trò chơi, chỉ có điều ở đây biến thành "nạp tinh hạch".
Hỏi xong, Trần Vãn điều động hai mươi tinh hạch, để chúng xuất hiện trong lòng bàn tay đang mở.
Khương Ngôn Hân tò mò nhìn:
"Đây là gì?"
"Là tinh hạch lấy từ trong đầu tang thi. Ăn thứ này có thể tăng thể lực và tố chất cơ thể."
Trần Vãn giải thích.