Chương 3: Chương 3
"Cô làm gì vậy?"
Khương Ngôn Hân thấy Trần Vãn bế Dương Dương lên lập tức căng thẳng.
Dương Dương là động lực lớn nhất để nàng tiếp tục sống trên đời.
Nếu không có con, có lẽ Khương Ngôn Hân đã sớm không chống đỡ nổi.
Dương Dương cũng mếu máo.
Hai mắt bé đã bắt đầu rơi từng giọt nước mắt lớn, nhưng vẫn cố nhịn không khóc thành tiếng, chỉ dám thút thít khe khẽ.
"Mami đừng vứt Dương Dương được không? Dương Dương sẽ ngoan mà, sẽ không ăn nhiều cơm, cũng không quậy phá. Mami đừng vứt Dương Dương cho quái vật... Dương Dương sợ..."
Sống trong hoàn cảnh này hơn ba tháng, ngay cả một đứa trẻ cũng hiểu không được tùy tiện la hét.
Nếu gây tiếng động lớn, quái vật sẽ kéo tới.
Nguyên thân từng vài lần muốn vứt bỏ Dương Dương nhưng đều bị Khương Ngôn Hân ngăn lại.
Dù vậy, chuyện ấy vẫn để lại bóng ma tâm lý rất sâu trong lòng đứa trẻ.
Bởi vậy vừa được Trần Vãn bế lên, phản ứng đầu tiên của bé chính là nghĩ mami lại muốn vứt mình.
Trần Vãn không ngờ một đứa trẻ nhỏ như vậy lại hiểu chuyện đến thế.
Giọng nàng lập tức mềm hơn.
"Mami không định vứt con. Chỉ là con còn nhỏ, đi chậm quá. Mami sợ lát nữa người xấu đuổi đến bắt chúng ta về. Mami bế con thì sẽ đi nhanh hơn."
Nàng khẽ vỗ lưng Dương Dương.
"Không nói nữa, chúng ta phải mau rời khỏi đây."
Lời này vừa là giải thích cho đứa trẻ, vừa là giải thích cho Khương Ngôn Hân.
Vừa rồi Trần Vãn đã nhận ra Khương Ngôn Hân gần như không còn sức bế con, nên mới chủ động ôm Dương Dương.
Hiện giờ họ đang chạy trốn.
Không thể lãng phí thể lực.
"Đi thôi."
Trần Vãn ôm Dương Dương, nhìn Khương Ngôn Hân.
Khương Ngôn Hân nửa tin nửa ngờ nhìn nàng.
Từ tối nay đến giờ, Trần Vãn thật sự quá khác thường.
Khác đến mức như biến thành một người khác.
Nhưng tình hình trước mắt không cho phép nàng nghĩ nhiều.
Đi theo Trần Vãn có lẽ vẫn còn một con đường sống.
Khương Ngôn Hân vội đuổi theo.
May mắn là khu vực này trước đây từng được người của Trương Cường dọn dẹp tang thi một lần.
Ngoài con vừa gặp, ba người không đụng phải con thứ hai.
Hơn mười phút sau, họ đến trước một tòa cao ốc.
Trên tòa nhà vẫn còn những bảng quảng cáo từ trước mạt thế, lúc ẩn lúc hiện dưới ánh trăng.
Mấy tòa nhà thấp xung quanh phần lớn đã bị đốt chỉ còn trơ khung.
Cũng có vài khu dân cư vẫn nguyên vẹn.
Nhưng nguyên vẹn không có nghĩa bên trong an toàn.
Trước mặt Trần Vãn hiện giờ có hai lựa chọn.
Một là tìm chỗ trốn bên ngoài tòa nhà.
Như vậy sẽ không phải đối mặt với nguy hiểm chưa biết bên trong.
Nhưng bên ngoài quá trống trải, nếu người của Trương Cường đi tìm thì ba người rất dễ bị phát hiện.
Hai là tiến vào tòa cao ốc rồi tìm chỗ ẩn nấp.
Nhưng bên trong có thứ gì, Trần Vãn không biết.
Nàng chỉ suy nghĩ vài giây.
Không có thời gian để do dự.
Rõ ràng đi vào tòa nhà sẽ có cơ hội sống cao hơn, hơn nữa còn có khả năng tìm thấy vật tư.
Trần Vãn lập tức đưa Khương Ngôn Hân vào trong.
Hai người cố hết sức giảm nhẹ tiếng bước chân.
Cả tòa nhà tối đen như mực.
Ngay cả Khương Ngôn Hân cũng bất giác đi sát Trần Vãn hơn, ngón tay khẽ túm lấy một góc áo nàng.
Trần Vãn bật chức năng quét của hệ thống, cẩn thận quan sát xung quanh.
Nàng dẫn Khương Ngôn Hân theo cầu thang thoát hiểm lên tầng bốn.
Trên đường vẫn gặp hai tang thi.
May mà có hệ thống cảnh báo.
Trần Vãn đưa Dương Dương cho Khương Ngôn Hân, khẽ ra hiệu "suỵt", sau đó cầm rìu, chậm rãi áp sát hai con tang thi phản ứng chậm chạp.
Con gần nàng hơn là một nữ tang thi.
Không biết trước khi chết đã gặp phải chuyện gì, cổ nó nghiêng hẳn sang một bên, trên cổ có một vết thương cực lớn.
Tốc độ của nó rất chậm.
Trần Vãn nhắm ngay vào phần cổ vốn đã bị thương, bổ xuống một rìu.
Đầu tang thi lập tức rơi xuống.
Cơ thể cũng mềm nhũn ngã theo.
Nhưng tiếng động khiến nam tang thi cao lớn đang quanh quẩn gần cửa thoát hiểm tầng bốn chú ý.
Nó quay đầu, từng bước tiến về phía Trần Vãn.
May mà chỉ là tang thi cấp thấp, hành động chậm chạp.
Trần Vãn đợi đến khi nó bước xuống khu chiếu nghỉ giữa tầng ba và tầng bốn mới bất ngờ đá mạnh vào ngực.
Đáng tiếc cơ thể hiện tại của nàng thật sự quá yếu.
Cú đá ấy chỉ khiến nam tang thi lảo đảo dựa vào tường.
Trần Vãn lập tức nắm chặt cán rìu bằng hai tay, bổ mạnh xuống cổ nó.
Nhưng con tang thi này da dày thịt cứng.
Một nhát rìu chỉ chém vào được một nửa, lưỡi rìu còn mắc kẹt trong xương sống.
Trần Vãn thử giật ra nhưng không được.
Nam tang thi đã đứng vững trở lại, vươn tay chộp lấy nàng.
Trần Vãn nhanh trí cởi áo khoác, quấn chặt quanh hai cánh tay tang thi.
Một tay nàng dùng hết sức ghì áo, không cho nó thoát ra.
Một chân chống lên ngực tang thi.
Tay phải điên cuồng kéo cây rìu.
Nhờ lực đạp từ chân, cuối cùng Trần Vãn cũng giật được rìu khỏi cổ nó.
Máu thối đen bắn tung tóe khắp nơi, dính đầy lên người nàng.
Trần Vãn cũng mất thăng bằng, ngã phịch xuống đất.
Tang thi tuy chậm, nhưng khoảng cách giữa hai bên quá gần.
Thấy nàng ngã, nó lập tức nhào xuống.
Đến khi Trần Vãn phản ứng lại, cả người đã bị tang thi đè dưới đất.
Mùi tanh thối xộc thẳng vào mũi khiến nàng suýt nôn.
Miệng tang thi há rộng, mắt thấy sắp cắn vào bên mặt nàng.
Lúc này Trần Vãn chẳng còn tâm trí ghê tởm.
Hai tay nàng liều mạng chống vào cằm tang thi.
Nhưng sức tang thi quá lớn.
Dù có rất nhiều kỹ thuật chiến đấu, trong tư thế bị đè thế này nàng hoàn toàn không thể phát huy.
Sức lực trong tay ngày càng cạn.
Khương Ngôn Hân nhìn cảnh Trần Vãn vật lộn với tang thi, tim thắt chặt.
Nàng ghét Trần Vãn.
Nhưng nếu Trần Vãn chết, nàng và con gái có lẽ cũng chẳng sống được bao lâu.
Khương Ngôn Hân đặt Dương Dương vào góc tường cầu thang tầng ba, hạ giọng dặn:
"Dương Dương ngoan, ngồi yên ở đây. Mẹ đi giúp mami."
Nàng biết con gái hiểu chuyện nên không dặn nhiều.
Khương Ngôn Hân tiện tay nhặt một đoạn gỗ gãy ngoài hành lang, nhanh chóng chạy lên khu chiếu nghỉ giữa tầng ba và tầng bốn.
Thấy gân xanh trên cánh tay Trần Vãn đã nổi rõ, nàng hiểu nếu chần chừ thêm, cả ba người rất có thể đều chết ở đây.
Khương Ngôn Hân lập tức giơ gậy lên, dùng hết sức đánh liên tiếp vào gáy và lưng tang thi.
Mạt thế trên hành tinh R2 mới xảy ra ba tháng.
Tang thi hiện tại chỉ mới ở giai đoạn đầu, chưa có trí tuệ.
Con tang thi nam cũng không ngoại lệ.
Bị đánh vào cổ khiến nó hoàn toàn nổi giận.
Nó buông lỏng cánh tay đang ghì vai Trần Vãn, từ từ đứng dậy.
Khương Ngôn Hân lập tức lùi lên mấy bậc thang, đứng từ trên cao nhìn xuống.
Nàng siết chặt đoạn gỗ trong tay.
Khương Ngôn Hân hiểu rõ thứ này chẳng gây được bao nhiêu tổn thương.
Nếu Trần Vãn không ra tay, tình cảnh của nàng tuyệt đối không thể lạc quan.
Mà Dương Dương còn ở cầu thang tầng ba.
Điều đó càng khiến nàng sốt ruột.
Trần Vãn vừa rồi suýt bị cắn.
Toàn thân nàng dính đầy mùi tanh thối, vai cũng đau nhức do bị tang thi bóp.
Nhưng không có thời gian nghĩ nhiều.
Nam tang thi đã bắt đầu bước lên cầu thang.
Mà phía trên, Khương Ngôn Hân đang đứng đó.
Trần Vãn nhặt cây rìu lên.
Nàng chạy vài bước lấy đà rồi bật người lao tới, hai chân đè mạnh xuống eo và lưng tang thi.
Nhân lúc nó chưa kịp phản ứng, Trần Vãn điên cuồng vung rìu chém vào cột sống.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
Bốn nhát.
Đến nhát thứ tư, tang thi dưới chân nàng cuối cùng mới ngừng giãy giụa.
Cả người Trần Vãn đã bê bết máu thối.
Mùi nồng đến mức chỉ cần hít sâu một cái cũng có thể khiến người ta ngạt thở.
Nàng vội đứng dậy, nhỏ giọng nói với Khương Ngôn Hân:
"Chết rồi. Cô đi bế con đi. Người tôi bây giờ nặng mùi quá, sợ làm con khó chịu."
Nói xong, Trần Vãn nhíu mày đi xuống trước, chờ Khương Ngôn Hân ở khu chiếu nghỉ vừa rồi.
Khương Ngôn Hân vẫn chưa hết kinh hãi.
Ba tháng sống trong mạt thế, phần lớn thời gian nàng chỉ biết trốn.
Gặp tang thi cũng chỉ có thể chạy.
Đây là lần đầu tiên nàng thật sự động tay với tang thi.
Đến giờ hai bàn tay vẫn còn run.
Nhưng khắp nơi đều nguy hiểm.
Không biết khi nào sẽ lại gặp con khác.
Khương Ngôn Hân không dám trì hoãn.
Nàng ném đoạn gỗ đi rồi bế Dương Dương lên.
Chỉ là hai tay vẫn run nhẹ.
Nàng và Dương Dương đã mấy ngày không được ăn no.
Để ép nàng khuất phục, đám người kia chỉ cho hai mẹ con thức ăn ôi thiu hư hỏng.
Bây giờ còn bế nổi con hoàn toàn là nhờ ý chí chống đỡ.
Gương mặt nhỏ của Dương Dương đầy nước mắt, nhưng bé vẫn cố không khóc lớn.
Bây giờ được mẹ bế, bé lập tức vùi vào lòng Khương Ngôn Hân, thút thít khe khẽ.
Vừa rồi bé đã nhìn thấy con quái vật xấu xí đè mami xuống, muốn ăn mami.
Bé sợ đến chết khiếp.
Mami từng mấy lần định vứt bé đi.
Nhưng vừa rồi mami vẫn bế bé.
Bé không muốn mami xảy ra chuyện.
Dương Dương cọ cọ vào lòng mẹ rồi nhìn Trần Vãn đang đứng dưới ánh trăng, cả người đầy máu.
Bé nhỏ giọng hỏi:
"Mẹ ơi... sao mami toàn là máu vậy? Mami có chết không? Dương Dương không muốn mami chết..."
"Mami không sao. Máu trên người mami đều là của quái vật. Dương Dương đừng sợ."
Khương Ngôn Hân an ủi con vài câu rồi vội bước lên.
Trần Vãn mơ hồ nghe thấy hai mẹ con đang nói chuyện nhưng không quá để ý.
Việc cấp bách bây giờ là tìm nơi an toàn qua đêm.
Nàng đi lên tầng bốn, nhẹ nhàng mở cửa chống cháy của khu thương mại.
Trần Vãn tự mình bước vào kiểm tra trước.
Không thấy động tĩnh, nàng mới ra hiệu cho Khương Ngôn Hân theo sau.
Tầng bốn của trung tâm thương mại là khu ẩm thực.
Trần Vãn cảnh giác nhìn quanh.
Ở trong bóng tối lâu như vậy, mắt nàng đã dần thích ứng, miễn cưỡng có thể nhìn thấy một vài thứ.
Nơi này quá rộng.
Đi mãi ngoài hành lang rất nguy hiểm.
Cuối cùng Trần Vãn dừng trước một cửa hàng đồ ăn vặt nhập khẩu.
Nàng hạ giọng:
"Tôi vào trong kiểm tra. Cô và con chờ ở đây. Tôi sẽ quay lại ngay."
Khương Ngôn Hân nhìn Trần Vãn bê bết máu, nhỏ giọng đáp:
"Được."
Hai cánh tay nàng đã gần như mất sức.
Nàng chỉ có thể ra hiệu "suỵt" với Dương Dương rồi đặt con xuống đất.
Thấy mami hình như thật sự không chết, bé đã bớt khóc.
Bàn tay nhỏ căng thẳng nắm lấy tay mẹ, ngoan ngoãn đứng chờ.