Chương 7: Chương 7
Không phải Trần Vãn hành động bốc đồng.
Bởi tiếng nhạc từ con hoa hướng dương ở hành lang phía Tây đã tắt.
Có lẽ món đồ chơi kia đã bị đám tang thi giẫm nát.
Ngay sau đó, siêu thị trống trải đột nhiên vang lên tiếng nhạc DJ chói tai.
Trần Vãn chưa từng nghe bài này.
Có lẽ là nhạc thịnh hành trên hành tinh R2.
Nàng không dừng lại thêm.
Trần Vãn lập tức nhảy xuống khỏi kệ rồi điên cuồng chạy về lối phía Đông dẫn xuống bãi xe.
Đám tang thi đều đang tập trung ở hành lang phía Tây, bởi vậy đường phía Đông ngược lại không có tang thi.
Trần Vãn không dám lãng phí một giây.
Nàng đi nhanh đến gần xe tải, đồng thời đảo mắt quan sát các xe xung quanh.
Nàng giơ chuôi dao, đập vỡ kính cửa ghế lái của một chiếc xe con cạnh đó rồi mở cửa.
Huấn luyện đặc chiến trước kia có cả kỹ năng ứng phó trong tình huống khẩn cấp.
Cho dù không có chìa khóa, Trần Vãn vẫn biết cách khởi động xe.
Tiếng kính vỡ không nhỏ.
Nhưng may mắn đám tang thi đều đang bị âm nhạc trong siêu thị thu hút.
Chỉ có vài con chú ý tới phía này.
Mà tiếng kính vỡ cũng chỉ diễn ra trong chốc lát.
Trần Vãn giữ bình tĩnh, nối dây điện khởi động xe, đạp ga cho đến khi đầu xe nhẹ nhàng chạm vào thân chiếc xe tải.
Cú va chạm gây tiếng động khá lớn.
Nhưng tang thi cấp thấp trí lực có hạn, hiện vẫn bị tiếng nhạc trong siêu thị hấp dẫn.
Trong thời gian ngắn có lẽ chưa kịp phản ứng.
Trần Vãn không dám lơ là.
Nàng liên tục lái thêm ba chiếc xe khác đến sát chiếc xe tải.
Ngay khi chiếc cuối cùng tiếp xúc, tiếng hệ thống vang lên.
"Thiết bị cơ bản để tổng hợp xe nhà lưu động đã chuẩn bị hoàn tất."
"Bắt đầu quá trình dung hợp."
"Thời gian dự kiến: năm giờ."
"Có hiệu lực ngay lập tức."
Cùng lúc mệnh lệnh hệ thống được thực thi, chiếc xe tải và bốn xe con lập tức bị bao phủ bởi một lớp kết giới khác biệt hoàn toàn với xung quanh.
Trần Vãn thử bước tới nhưng không thể xuyên qua.
Hệ thống nhận ra thắc mắc của nàng.
"Trong lần dung hợp đầu tiên, hệ thống sẽ tạo kết giới bảo vệ phương tiện."
"Từ lần nâng cấp sau sẽ không cần như vậy. Kí chủ có thể ngồi bên trong xe nhà lưu động chờ nâng cấp hoàn tất."
Trần Vãn hơi yên tâm.
Nhưng chưa kịp thả lỏng, từ hai lối vào Đông Tây đã vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn.
Tim nàng lập tức siết lại.
Có lẽ vừa rồi tiếng khởi động xe đã thu hút chúng.
Trần Vãn nhanh chóng lùi lại, nấp sau một chiếc xe con, yên lặng quan sát.
Vài phút sau, khoảng hơn mười tang thi chậm chạp đi về phía nơi vừa phát ra tiếng động.
Không tìm thấy nguồn âm thanh, chúng bắt đầu lang thang trong bãi xe.
May mà số lượng không nhiều.
Trần Vãn quyết định án binh bất động.
Nàng thật sự đã rất mệt.
Ngồi xuống đất nghỉ trong im lặng, Trần Vãn cảm thấy cả đêm căng thẳng khiến tinh thần lẫn cơ thể gần như kiệt quệ.
Thêm vào đó là thân thể yếu ớt này.
Phần vai bị nam tang thi bóp vừa rồi vẫn còn đau âm ỉ.
Nhưng nàng không dám thả lỏng.
Trong năm giờ tiếp theo, tinh thần vẫn phải luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ.
Cùng lúc ấy, Khương Ngôn Hân và Trần Dương ở tầng bốn cũng nghe thấy động tĩnh dưới lầu.
Cả tòa nhà vốn trống trải.
Tiếng nhạc đột ngột vang lên chói tai, như tiếng thú dữ gào thét phá tan sự tĩnh lặng.
Không chỉ tang thi dưới bãi xe bị hút vào siêu thị.
Tang thi trong toàn bộ tòa nhà cũng đồng loạt di chuyển xuống dưới.
Tim Khương Ngôn Hân đập càng lúc càng nhanh.
Trong tòa nhà này, người sống nàng biết chỉ có ba người họ.
Động tĩnh dưới lầu, không cần nghĩ cũng biết là Trần Vãn gây ra.
Nàng siết chặt cây rìu.
Một mặt hy vọng Trần Vãn thật sự sẽ quay lại đưa hai mẹ con rời đi.
Mặt khác lại không nhịn được nghi ngờ người kia có phải đã quay về đầu hàng Trương Cường, rồi một lần nữa bán đứng mình hay không.
Dù sao đây cũng chẳng phải lần đầu Trần Vãn làm chuyện đó.
Nhưng sâu trong tiềm thức, Khương Ngôn Hân lại cảm thấy Trần Vãn hiện tại không giống người trước kia.
Vô số suy nghĩ chồng chất.
Nàng siết chặt rìu.
Cuối cùng quyết định không thể ngồi chờ chết.
Ít nhất cũng phải tự tranh lấy một cơ hội sống cho mình và Dương Dương.
Khương Ngôn Hân bỏ một ít thức ăn và nước vào chiếc áo khoác, buộc lại thành túi tạm.
Sau đó nàng hạ giọng nói với con:
"Dương Dương, nhân lúc bên ngoài đang ồn, chúng ta đổi chỗ khác."
Bé lộ vẻ khó hiểu.
Vừa rồi mami bảo hai mẹ con chờ ở đây.
Dương Dương nhỏ giọng hỏi:
"Mẹ, mami không phải bảo chúng ta chờ ở đây sao?"
Khương Ngôn Hân xoa đầu con.
Trong lòng lại dâng lên sự chua xót.
Một đứa trẻ đáng yêu thế này, nếu sống trong thế giới bình yên, nhất định sẽ được cưng chiều như công chúa nhỏ.
Có thể khóc, có thể cười, thỉnh thoảng còn được phép nổi giận.
Nhưng con gái nàng hiện tại lại hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.
Cuộc sống như thế mới chỉ bắt đầu.
Khương Ngôn Hân không biết khi nào mới kết thúc.
Càng không biết đến lúc nào nàng và con sẽ lặng lẽ biến mất trong mạt thế.
Nhưng hiện tại không cho phép nàng chần chừ.
Nàng cần tìm một cửa hàng an toàn khác trên tầng này để ẩn nấp.
Như vậy, nếu Trần Vãn dẫn người của Trương Cường quay lại, nàng sẽ không hoàn toàn trở tay không kịp.
Mà nếu Trần Vãn thật sự trở lại một mình để đưa hai mẹ con đi, ở cùng tầng cũng không đến mức bỏ lỡ.
Khương Ngôn Hân nhẹ giọng giải thích:
"Ở đây không an toàn lắm. Chúng ta tìm một nơi an toàn hơn để chờ mami trở về."
Dương Dương ngoan ngoãn gật đầu.
Khương Ngôn Hân cầm đồ, dẫn con ra cửa.
Đến nơi, nàng cẩn thận dời ghế, cố không gây tiếng động.
Sống mấy tháng trong mạt thế, nàng hiểu tang thi nhạy cảm với âm thanh.
Hiện giờ dưới lầu ồn ào như vậy, tang thi tầng này hẳn đã bị kéo xuống.
Khương Ngôn Hân bế con đi thật nhanh.
Nàng chọn một nhà hàng cá nướng nằm chếch đối diện cửa hàng đồ ăn vặt.
Khương Ngôn Hân nhẹ nhàng gõ vài cái lên cửa kính, gây ra chút tiếng động.
Sau đó căng thẳng kéo con lùi lại.
Bên trong hoàn toàn im lặng.
Nàng hơi thở phào.
Khương Ngôn Hân buộc túi đồ quanh eo, một tay nắm rìu, một tay nhẹ nhàng đẩy cửa.
Sợ Dương Dương bị va phải, nàng bế con lên, cẩn thận đóng cửa rồi đi sâu vào trong.
May mắn cho đến khi tới gần cửa sổ trong cùng, vẫn không có động tĩnh.
Khương Ngôn Hân bảo Dương Dương ngồi yên ở khoảng trống cạnh cửa sổ.
Bản thân quay ra cửa lấy mấy chiếc ghế chặn lại.
Nhưng vừa xử lý xong, nàng cầm rìu quay lại tìm con thì nhìn thấy một bóng người xiêu vẹo đang khập khiễng tiến về phía mình.
Khương Ngôn Hân phải nghiến răng mới không hét lên.
Cổ con tang thi bị chém gần đứt, chỉ còn một phần nhỏ xương sống nối lại.
Cái đầu treo lệch sang bên tạo thành góc độ quái dị.
Thịt trên chân trái đã thối rữa từng mảng, tỏa ra mùi hôi khủng khiếp.
Khương Ngôn Hân tự nhủ phải bình tĩnh.
Nếu nàng xảy ra chuyện, Dương Dương thật sự sẽ không còn ai chăm sóc.
Nàng nhớ lại cách Trần Vãn đánh tang thi mấy lần trong tối nay.
Hai tay run rẩy giơ cây rìu lên.
Con tang thi nam thấp bé di chuyển cực kỳ chậm.
Mồ hôi lạnh trên người Khương Ngôn Hân chảy liên tục.
Nàng cảm thấy nếu không ra tay ngay, có lẽ lát nữa ngay cả dũng khí cầm rìu cũng mất.
Nghĩ đến đó, nàng nghiến răng, chủ động bước về phía tang thi.
Khương Ngôn Hân dùng hết sức vung rìu chém vào đoạn xương sống vốn đã đứt một nửa.
Đáng tiếc nhát đầu tiên chưa chặt đứt.
Tang thi vươn cánh tay đầy thịt thối về phía nàng.
Khương Ngôn Hân hít mạnh một hơi, liều mạng rút rìu ra.
Sau đó nhắm đúng vết chém vừa rồi, điên cuồng bổ tiếp.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
Đến nhát thứ ba, đầu tang thi cuối cùng lăn xuống đất.
Máu tanh thối bắn đầy mặt Khương Ngôn Hân.
Sức lực trong tay nàng lập tức biến mất.
Cả người ngồi phịch xuống sàn.
Đây là lần đầu tiên từ khi mạt thế xảy ra, nàng thật sự giết tang thi.
Trước kia nàng và Trần Vãn mang theo Dương Dương chỉ biết trốn.
Khương Ngôn Hân nhìn hai bàn tay mình, gần như không dám tin.
Cho dù chỉ là Omega...
Nàng cũng làm được.
Nàng thật sự tự tay giết chết một tang thi.
Không biết là niềm vui sống sót sau tai nạn, hay vì cuối cùng nhận ra bản thân cũng có khả năng chủ động chống lại tang thi thay vì chỉ ngồi chờ chết, nước mắt Khương Ngôn Hân trượt xuống hai má.
Nhưng nàng biết đây không phải lúc khóc.
Nàng cũng không thể khóc.
Nàng và con gái không có chỗ dựa.
Nàng chính là chỗ dựa duy nhất của con.
Khương Ngôn Hân cởi áo khoác, cố nén buồn nôn lau sạch máu trên mặt.
Mùi thối vẫn còn quanh quẩn trong mũi.
Nhưng hiện giờ không thể kén chọn.
Nàng lau máu trên rìu, vịn bàn ghế khó khăn đứng lên.
Đến lúc này hai chân vẫn mềm nhũn.
Khương Ngôn Hân hít sâu rồi kiểm tra lại toàn bộ nhà hàng.
Phải chắc chắn bên trong tuyệt đối an toàn.
May mà cho đến khi trở lại cạnh Dương Dương, không xuất hiện con tang thi thứ hai.
Có lẽ con vừa rồi di chuyển quá chậm, chưa kịp đi xuống theo tiếng nhạc đã bị nàng gặp.
Dương Dương dè dặt gọi:
"Mẹ..."
Khương Ngôn Hân cả người đầy mùi thối nên không dám ôm con.
Nàng chỉ đưa tay xoa đầu bé, đắp chăn nhỏ lên.
"Ngủ đi. Có mẹ ở đây."
"Ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ ổn thôi."
Dương Dương lo lắng nhìn mẹ.
Cuối cùng vẫn không hỏi.
Bé vốn muốn hỏi nếu mami không quay lại thì hai mẹ con phải làm sao.
Nhưng nhìn vẻ mệt mỏi của mẹ, bé lại thôi.
Dù thế nào đi nữa...
Chỉ cần được ở bên mẹ là đủ.
Không biết đã qua bao lâu.
Tiếng nhạc DJ từ radio dưới lầu đột nhiên im bặt.
"Hệ thống, đã bao lâu rồi?"
"Đã trôi qua hai tiếng rưỡi."
"Xe nhà lưu động còn cần hai tiếng rưỡi để hoàn tất dung hợp."
Trần Vãn nhíu mày phân tích.
Hai viên pin mới không thể hết nhanh như vậy.
Khả năng lớn nhất là tang thi đã bằng cách nào đó phá hỏng chiếc radio treo trên cửa gió.
Sự thật đúng như nàng đoán.
Tang thi không có trí tuệ.
Gần như toàn bộ tang thi trong tòa nhà đều bị tiếng nhạc thu hút vào siêu thị.
Những con phía sau chỉ biết chen về phía nguồn âm thanh, mặc kệ phía trước.
Có con ngã xuống, những con sau lập tức giẫm lên.
Cứ như vậy, chúng chồng lên nhau thành từng tầng, cuối cùng với tới chiếc radio phía trên.