Chương 10: Người yêu
Quý Bùi ngồi phía sau chiếc xe điện nhỏ của Diệp Văn Trúc, được nàng chở về tận nhà.
Đến dưới khu chung cư, nàng vừa định quét khuôn mặt để vào cửa thì phát hiện phía sau có một cô gái tóc dài mặc áo nỉ đen, cũng theo nàng bước vào.
Quý Bùi không nghĩ nhiều, còn tưởng đối phương cũng là cư dân trong khu.
Nàng lấy điện thoại ra nhắn tin cho Đông Nhật, vừa đi vừa gửi tin nhắn thoại. Vừa gửi xong một tin, phía dưới lập tức hiện trạng thái đã đọc.
Mười giờ tối, xem ra Đông Nhật vẫn chưa ngủ. Vậy thì lát nữa nàng lại có thể về nhà nấu cháo điện thoại rồi.
Cô gái áo đen vẫn luôn đi phía sau Quý Bùi. Nàng rẽ, đối phương cũng rẽ theo.
Quý Bùi lén liếc nàng một cái bằng khóe mắt, càng nhìn càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Người này... hình như đang theo dõi nàng.
Nghĩ đến đây, sau lưng Quý Bùi lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Nàng tăng nhanh bước chân, định nhân lúc rẽ ở góc hành lang để cắt đuôi đối phương.
Đáng sợ quá.
Trước khi lên lầu, Quý Bùi lấy điện thoại ra, chuẩn bị báo cảnh sát.
Không ngờ cô gái phía sau cũng theo nàng bước vào thang máy.
Hai người đứng trong thang máy rộng rãi sáng sủa. Quý Bùi quay đầu nhìn sang, đúng lúc bốn mắt chạm nhau, nàng hơi sửng sốt.
Xinh đẹp đến mức này... sao có thể là một kẻ biến thái chuyên theo dõi người khác được?
Cô gái áo nỉ đen nhận ra Quý Bùi đang quan sát mình, có chút ngượng ngùng kéo vành mũ xuống thấp hơn, siết chặt túi xách trong tay, mím môi chuyển ánh mắt sang nơi khác.
Trái tim đang treo lơ lửng của Quý Bùi cuối cùng cũng hạ xuống.
Nàng thở phào.
Cửa thang máy mở ra, Quý Bùi bước ra ngoài. Không ngờ cô gái áo đen cũng đi theo.
Trái tim nàng lại lập tức treo lên.
Quý Bùi cảnh giác nhìn người phía sau: "Ngươi cũng ở tầng chín?"
Cô gái lắc đầu, nhỏ giọng giải thích: "Ta đến tìm bạn."
Trong lòng Quý Bùi lập tức nổi lên tầng tầng nghi vấn.
Nếu đến tìm bạn, vì sao bạn nàng không xuống đón?
Khu chung cư Quý Bùi ở có hệ thống kiểm soát ra vào, ngay cả thang máy cũng phải quẹt thẻ. Nếu thật sự đến tìm bạn, chẳng lẽ người bạn kia lại mặc kệ nàng đứng bên ngoài?
Quý Bùi hỏi: "Tìm bạn? Bạn ngươi cũng ở tầng chín?"
"Đúng vậy. Trước đây nàng từng nói địa chỉ cho ta, nên ta tự tìm đến."
Quý Bùi vuốt cằm, tiếp tục hỏi: "Nếu đã vậy, sao ngươi không nhắn cho nàng, bảo nàng xuống đón?"
Cô gái lí nhí: "Ta... không có cách liên lạc với nàng."
Khả nghi.
Thật sự quá khả nghi.
Lời cô gái này nói hoàn toàn không thể tin được.
Quý Bùi thề đây sẽ là câu hỏi cuối cùng: "Vậy rốt cuộc ngươi tới làm gì? Ta ở tầng chín, nàng hẳn là hàng xóm của ta."
"Quần áo của nàng để quên chỗ ta. Ta chỉ tới trả lại cho nàng thôi, không có ý gì khác."
Cô gái áo đen cúi đầu nhìn mũi chân, hoàn toàn không chú ý đến tia hóng chuyện vừa lóe lên trong mắt Quý Bùi.
"..."
Áo nỉ đen, mũ lưỡi trai đỏ, cộng thêm câu vừa rồi.
Đích thân mang quần áo tới trả cho một người bạn...
Khó mà không khiến Quý Bùi nghĩ lung tung.
"Người ngươi tìm tên gì? Biết đâu ta lại quen."
Nghe vậy, đôi mắt cô gái lập tức sáng lên.
"Nàng tên Quý Phồn."
Quý Bùi mím môi, suýt bật cười thành tiếng, chỉ đành ho khẽ hai cái.
"Quý Phồn à, ta biết. Ngươi chờ một chút, ta nhắn cho nàng."
"Không... không cần!"
Cô gái lắp bắp: "Ta chỉ đến trả quần áo thôi. Giao cho nàng xong ta sẽ đi. Nàng không muốn gặp ta."
Quý Bùi biết rõ còn cố hỏi: "Không muốn gặp ngươi? Vì sao?"
"Chuyện này... chuyện này..."
Cô gái ấp úng một hồi, cuối cùng đưa túi xách cho Quý Bùi: "Ngươi có thể giúp ta trả quần áo cho nàng được không?"
Quý Bùi tỏ vẻ kinh ngạc: "Ngươi chạy xa như vậy tới đây mà không muốn gặp nàng?"
"Ta không cẩn thận chọc nàng giận. Vẫn nên chờ nàng hết giận rồi gặp lại thì hơn."
Quý Bùi nhận lấy túi: "Được, ta giúp ngươi trả cho nàng."
Cô gái vô cùng cảm kích: "Được, cảm ơn ngươi."
Nói xong, nàng lập tức nhấn mở cửa thang máy. Trước khi bước vào còn liên tục nói cảm ơn.
Đợi cửa thang máy khép lại, khóe môi Quý Bùi cong lên, lộ ra một nụ cười đầy thâm ý.
Xem ra cô gái này chính là đối tượng yêu qua mạng mà hôm qua Quý Phồn đi gặp.
Trong lúc trò chuyện, Quý Bùi đã âm thầm đánh giá nàng từ đầu đến chân.
Dáng người không tệ, eo thon chân dài, khuôn mặt đẹp chẳng khác gì minh tinh. Hỏi gì đáp nấy, lại rất lễ phép, biết chừng mực, trông khá đáng tin.
Nói chung, ấn tượng đầu tiên của Quý Bùi đối với Cố Niên rất tốt.
Nàng xách túi về nhà, nhập mật mã cửa. Dưới ánh đèn, nàng chợt phát hiện chiếc túi Cố Niên dùng để đựng quần áo cho Quý Phồn lại là túi xách Chanel, loại có giá đến mấy chục nghìn.
Quý Bùi khẽ thở dài.
Vừa bước vào phòng khách, nàng suýt bị bó hồng khổng lồ trước mắt dọa giật mình.
Quý Phồn đang ngồi trước bó hoa, chơi trò đập tay với Tuyết Mị Nương.
Thấy Quý Bùi về, nàng lập tức đứng dậy: "Tỷ tỷ, tối nay có người gửi một bó hoa hồng tới. Ta ký nhận giúp ngươi rồi."
"Ai gửi? Có tên không?"
Quý Phồn lắc đầu: "Không biết. Chắc là người ta muốn tạo bất ngờ cho ngươi. Ta sợ Cầu Than bọn nó phá hoa nên mới ngồi đây canh."
"Sao ngươi không gọi cho ta?"
"Đã tặng hoa hồng thì chắc chắn là bất ngờ. Ta gọi cho ngươi chẳng phải sẽ làm hỏng bất ngờ sao?"
Quý Bùi đưa tay chỉ nàng: "Ngươi đúng là..."
Sau đó nàng đưa túi cho Quý Phồn: "Cầm lấy. Có một cô gái nhờ ta đưa cho ngươi. Mở ra xem bên trong là gì đi."
Quý Phồn nghi hoặc nhận lấy.
Khi nhìn thấy chiếc áo khoác quen thuộc, nàng cắn môi dưới, giọng lập tức trở nên cứng nhắc: "Người kia đưa cho ngươi?"
Quý Bùi đứng phía sau nàng: "Cái gì mà người kia? Người ta có tên, gọi là Cố Niên."
Quý Phồn lấy áo ra rồi ném túi lại cho Quý Bùi.
Quý Bùi cúi đầu nhìn, phát hiện bên trong còn có một bức thư, lập tức lấy ra: "Còn cái này nữa. Đừng quên, mau mở ra xem đi."
Quý Phồn giật lấy bức thư, quay người bỏ đi, trong miệng còn nhỏ giọng lầm bầm: "Thời đại nào rồi còn viết thư, quê mùa..."
"..."
Đúng là từ nhỏ đã bị nàng chiều hư.
Quý Bùi lười để ý, đi tới trước bó hồng, phát hiện có mấy bông đã bị tàn phá, không biết bị tên nghịch ngợm nào cắn.
Hai mèo một chó ngoan ngoãn ngồi xổm sang một bên.
Quý Bùi vừa nhìn đã biết ba tên này hẳn đã được Quý Phồn "giáo dục" một trận.
Bó hồng được xếp thành hình trái tim, chính giữa đặt một tấm thiệp.
Người ký tên là Đông Nhật.
Trước đây Quý Bùi từng nhận không ít hoa như thế này, tên người gửi đủ loại, nhưng đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nét chữ đẹp đến vậy.
Rất nhiều người theo đuổi nàng trước kia thường mua hoa ở cửa hàng của Diệp Văn Trúc, mà phần lớn đều nhờ Diệp Văn Trúc viết thiệp hộ.
Mỗi lần như vậy, Diệp Văn Trúc đều lén gọi điện báo trước cho nàng để nàng chuẩn bị tâm lý.
Nhưng lần này...
Quý Bùi lại giống như lần đầu tiên được nhận hoa hồng, trên mặt nở ra một nụ cười hơi ngượng ngùng.
Nàng ngồi trước bó hoa, hai má phơn phớt đỏ, chẳng biết là vì ngượng hay bị màu đỏ rực của những cánh hồng phản chiếu.
Quý Bùi sờ mặt.
Nóng ran.
Nàng lấy điện thoại ra định nhắn tin cho Đông Nhật, nhưng chưa kịp gõ chữ thì điện thoại đã vang lên.
Là Đông Nhật gọi.
"A lô."
Quý Bùi mở tủ lạnh, lấy một chai rượu whisky, đi đến quầy bar nhỏ rồi tự pha cho mình một ly cocktail xanh thẫm.
"Nhận được hoa hồng chưa?"
Giọng Đông Nhật vừa vang lên, toàn thân Quý Bùi như lập tức tê dại.
Nàng nằm bò trên quầy bar, nhìn ly cocktail vừa pha, giọng khàn khàn.
Có lẽ vì hôm nay hát karaoke quá sức.
Cũng có lẽ vì bó hoa hồng kia.
Hoặc vì Đông Nhật ở đầu dây bên kia.
"Nhận được rồi."
Quý Bùi nhấp một ngụm rượu hơi ngọt, chống cằm hỏi: "Nhưng sao ngươi lại tặng hoa hồng cho ta?"
Giọng Đông Nhật mang theo ý cười vui vẻ: "Ta tặng hoa hồng cho người yêu của ta thì không được sao?"
Người yêu.
Da gà trên người Quý Bùi lập tức nổi hết lên.
Nàng mất tự nhiên nuốt nước bọt, ngay cả nhịp thở cũng hơi rối loạn.
Tình trạng hiện tại của nàng chẳng khác gì uống phải rượu giả.
Thở gấp, tim đập nhanh, tay chân tê rần.
Không phải ngộ độc cồn đấy chứ?
Quý Bùi nghiến răng.
Rượu whisky đáng ghét!
Tửu lượng nàng vốn chẳng ra sao, chỉ uống một chút đã lâng lâng.
Quý Phồn đi ra lấy sữa, thấy màn hình điện thoại của Quý Bùi vẫn sáng, còn nàng thì nằm bò trên quầy bar uống rượu một mình, liền nhịn không được đi tới.
"Tỷ tỷ? Ngươi sao vậy? Có người tặng hoa mà trông ngươi như vừa thất tình thế?"
Đuôi mắt Quý Bùi đỏ rực như vừa được quệt một lớp son, trong mắt còn phủ một tầng hơi nước nhàn nhạt.
Nàng liếc Quý Phồn, nghiến răng uy hiếp: "Chuyện người lớn, trẻ con đừng xen vào. Về phòng ngươi đi."
Đông Nhật nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, hỏi: "Ai vừa nói chuyện với ngươi vậy?"
"Muội muội của ta. Chính là đứa xui xẻo hôm qua ta kể với ngươi ấy. Cứ nhất quyết bắt ta đi học thay, cuối cùng chính nó lại trượt môn."
Trong giọng Quý Bùi mang theo ý cười: "Thân ái, ta nói ngươi nghe."
Đông Nhật khẽ đáp: "Ừ."
"Chính là giáo sư môn tự chọn của muội muội ta. Hôm nay ta ăn cơm cùng nàng, phát hiện người này..."
Quý Bùi dừng lại, cố gắng moi ra vài từ thích hợp từ bộ não đã bị rượu hun cho mơ màng.
Đông Nhật hỏi: "Nàng thế nào?"
Giọng đối phương dường như hơi gấp gáp, còn mang chút chờ mong, nhưng Quý Bùi đã ngà ngà say nên không nhận ra.
"Ta không có thẻ, nàng quẹt giúp ta. Người cũng khá tốt."
Đông Nhật: "Nàng quẹt thẻ giúp ngươi?"
"Đúng vậy. Trước khi đi ta còn mời nàng ăn kem. Trợ giảng của nàng bảo nàng không ăn kem, ta mới không tin."
Đông Nhật hỏi: "Vậy bao giờ ngươi cũng mời ta ăn kem?"
Quý Bùi nheo mắt nhìn màn hình điện thoại sáng lên: "Vậy bao giờ ngươi mới chịu cho ta gặp?"
"Gần đây ta khá bận. Tháng sau ta đến tìm ngươi."
"Đây là do chính ngươi nói đấy. Nhất ngôn cửu đỉnh. Tháng sau ngươi mà không tới, ta sẽ thay lòng đổi dạ."
Đông Nhật nghiêm túc nói: "Bây giờ ngươi đã là người có gia thất rồi. Ra ngoài không được quá gần gũi với những nữ nhân khác. Nam nhân lại càng không được."