Chương 14: Chương 14
Trò Thật hay thách kết thúc bằng nụ hôn ấy.
Thời gian phát trực tiếp còn chưa đủ ba tiếng nhưng vẫn đột ngột bị tắt.
Khán giả vẫn chưa đã thèm, nhưng dường như cũng đã được thỏa mãn hoàn toàn.
Mọi người trong phòng đồng loạt thở phào.
Có Lưu Toa Vũ mở đầu chơi lớn như thế, nếu tiếp tục nữa không biết sau đó còn ra yêu cầu gì.
May mà Khổng Minh Viêm dường như cũng không định tiếp tục.
Trò chơi kết thúc cực kỳ đột ngột.
Trình Thanh cũng thở phào.
Cô không ngờ trò này dù đang trước ống kính lại vẫn có thể chơi quá trớn như vậy.
Cô chống tay lên bàn định đứng dậy, lại phát hiện Lạc Tây vẫn giữ nguyên tư thế quỳ ngồi bên cạnh.
Mọi người đều đứng lên rồi.
Chỉ có nàng còn ngồi đó, mắt nhìn thẳng phía trước, chẳng khác gì đã nhập định.
Trình Thanh: "…"
Không phải giận đến phát điên rồi chứ?
Cô đưa tay kéo nhẹ ống tay áo Lạc Tây, nhỏ giọng gọi: "Lạc Tây."
Lạc Tây giật mình, lập tức rút cánh tay bị nắm lại.
Nàng giữ vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí không nhìn Trình Thanh, đứng thẳng dậy rồi bỏ đi.
Tay Trình Thanh rơi vào khoảng không.
Trong lòng cô cũng lạnh đi đôi chút.
Nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Tính cách Lạc Tây, cô hiểu.
Nàng là người thiếu cảm giác an toàn.
Vì vậy kể từ khi tới đây, Trình Thanh luôn cố gắng cho nàng sự dịu dàng, thiện ý và cảm giác được bảo vệ.
Nụ hôn vừa rồi là cô xử lý chưa tốt.
Không thể trách Lạc Tây.
Trình Thanh chỉ cười khổ.
Nhưng cô cũng không hối hận.
Nếu Lạc Tây thật sự từ chối, đạo diễn đương nhiên không thể ép nàng.
Nhưng chỉ vì từ chối một trò chơi rồi bị cả mạng xã hội mắng suốt nhiều năm, sau này dù Lạc Tây có kính nghiệp đến đâu chuyện này vẫn sẽ bị lấy ra nhắc lại.
Trong mắt Trình Thanh, hoàn toàn không đáng.
Một người kiêu ngạo đến mức trong truyện chỉ vì bị yêu cầu hôn người khác đã tức giận ném que tre rồi bỏ đi, vậy mà hôm nay trong tình huống không được báo trước, lại bị chính cô hôn một cái.
Có lẽ thật sự tức lắm.
Không biết phải dỗ bao lâu mới nguôi?
Trình Thanh hơi phiền não.
Kẹo sữa có đủ không nhỉ?
Lạc Tây một mình đi vào nhà vệ sinh.
Bởi vì đây là nơi duy nhất ở tầng một không có máy quay.
Vừa bước vào, nàng lập tức đóng chặt cửa.
Sau đó, gương mặt tinh xảo từ từ chuyển từ trắng nõn sang đỏ hồng.
Nàng giơ tay, nhẹ nhàng chạm lên môi mình.
Rồi lại đổi sang sờ nơi vừa được hôn trên trán.
Cảm giác ấy, đến bây giờ nhớ lại vẫn khiến tim nàng rung động.
Nụ hôn của Trình Thanh khiến Lạc Tây đột nhiên nhận ra…
Vừa rồi nàng đã mong chờ.
Mà sự mong chờ ấy chỉ có thể xuất phát từ một loại tình cảm.
Nàng nằm mơ cũng không nghĩ có một ngày mình lại thích một người nhanh như ngồi tên lửa.
Nếu mấy năm trước có ai nói với Lạc Tây chuyện này, nàng chắc chắn sẽ cười đến rụng răng, còn mắng người ta suy nghĩ viển vông.
Thích một người vốn nên là một quá trình rất dài.
Tình cảm cần từ từ bồi đắp.
Cần cả hai bên cùng bỏ công sức và cố gắng.
Mặc dù những người xung quanh đều từng nói với nàng rằng thích một người vốn chẳng cần lý do.
Nếu chỉ cần cố gắng là có thể khiến mình thích ai đó, vậy trên đời này sao còn nhiều người si tình đến thế?
Lạc Tây trước đây không hiểu lời đó.
Bây giờ nàng cũng không hiểu mình rốt cuộc thích Trình Thanh ở điểm nào.
Nàng và Trình Thanh mới quen nhau vài ngày.
Nếu nhất định phải nói đã thích, dường như hơi quá nông nổi.
Nhưng nghĩ kỹ lại…
Nàng thích nụ cười của Trình Thanh.
Thích giọng nói của Trình Thanh.
Thích đôi mắt cong cong mỗi khi Trình Thanh cười với mình.
Càng thích khoảnh khắc Trình Thanh đứng chắn trước mặt nàng, mang tư thế bảo vệ mà nói:
"Xuống đi, để tôi."
Nếu nhất định phải nói…
Chỉ cần được dính bên cạnh cô thôi, nàng cũng cảm thấy vui.
Nếu sự dịu dàng có thể công thành chiếm đất, Lạc Tây cảm thấy trong lòng mình lúc này có lẽ đã bị Trình Thanh xây hẳn một tòa thành.
Nàng ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương.
Đôi mắt hạnh lúc này tràn đầy vui vẻ.
Khi yêu một người, tình cảm trong mắt hoàn toàn không thể giấu được.
Có người từng nói với nàng như vậy.
Nhưng bây giờ nàng vẫn chưa rõ.
Đây thật sự là thích sao?
Thế còn Trình Thanh?
Trong đầu nàng bất giác lại hiện lên mùi hương dễ chịu khi Trình Thanh đến gần lúc nãy.
Cùng đôi môi mỏng gần trong gang tấc.
"Phì."
Lạc Tây không nhịn được bật cười.
Sau đó nàng nghiêng đầu nhìn bản thân trong gương mà cười ngốc.
Nàng giơ một ngón tay, chọc nhẹ vào người trong gương rồi không nhịn được mắng yêu: "Ngốc thật."
"Lạc Tây đâu?"
Khổng Minh Viêm cùng mọi người thu dọn xong, thấy chỉ có Trình Thanh nên lên tiếng hỏi.
Trình Thanh mỉm cười dịu dàng: "Trong nhà vệ sinh. Chắc vẫn đang chỉnh trang."
Khổng Minh Viêm nheo mắt nhưng miệng lại tự nhiên đáp: "Ồ~ Tôi hiểu."
Trò chơi đã kết thúc.
Thời gian tiếp theo, đạo diễn để mọi người theo giáo viên của mình học tập nghiêm túc.
Vì làm bánh và luyện đấu kiếm đều có thể tiến hành trong biệt thự nên không cần di chuyển.
Nhóm đua xe thì buộc phải tới trường đua.
Mỗi người chỉ cần luyện đến cuối cùng để tham gia trận đấu giữa các khách mời chương trình, vì vậy cũng không cần huấn luyện quá nghiêm khắc, chỉ dạy một ít kiến thức cơ bản là được.
Hai học trò của Trình Thanh lúc này đang ở ngoài sân, cầm kiếm chém tùy ý khoa tay múa chân, chơi rất vui.
Trình Thanh ngồi xổm cách đó không xa, kiểm tra từng món dụng cụ xem còn điện hay không, có sai lệch gì không.
Đang bận, trước mắt cô đột nhiên xuất hiện một đôi chân nhỏ mang giày thể thao trắng.
Trình Thanh khựng lại.
Cô còn chưa kịp phản ứng, chủ nhân đôi giày đã ngồi xổm xuống trước mặt.
Người phụ nữ có gương mặt tinh xảo đến mức chỉ dựa vào nhan sắc cũng đủ sống rất tốt trong giới giải trí chống khuỷu tay lên đầu gối, hai tay nâng cằm, cười tít mắt nhìn cô.
Trình Thanh nghẹn lời: "…Lạc Tây? Cô không giận nữa à?"
Lạc Tây cũng sững ra: "Ai nói với cô là tôi giận?"
Trình Thanh lúc này mới thở phào.
Cô lấy một viên kẹo sữa từ túi đưa cho nàng: "Tôi tưởng cô giận, còn lên lầu lấy kẹo cho cô. Nhưng tìm mãi không thấy cô, tôi còn tưởng cô không muốn gặp tôi."
Vì vậy cô mới tự mình chạy ra đây, trốn ở chỗ này kiểm tra dụng cụ đấu kiếm.
Lạc Tây chẳng khách sáo, nhận viên kẹo.
Nàng bóc giấy, cho vào miệng.
Liếm nhẹ một cái rồi hỏi: "Cô sợ tôi giận à?"
Không ngờ Trình Thanh hoàn toàn không né tránh.
Cô cười đáp: "Đương nhiên. Tôi thích nhìn cô cười, cô cười rất đẹp."
Trình Thanh lúc nào cũng như vậy.
Không hề báo trước đã đột nhiên nói ra những câu khiến người khác đỏ mặt tim đập.
Lạc Tây nhờ nụ hôn vừa rồi mới bắt đầu hiểu đôi chút cảm xúc của mình, nhưng thật ra vẫn chưa hoàn toàn sắp xếp rõ ràng.
Trình Thanh vừa nói câu ấy, mặt nàng lập tức đỏ lên mất tự nhiên.
"Miệng lưỡi ngọt xớt."
Nói xong, nàng đứng dậy bỏ đi.
Trước khi đi còn trừng cô một cái.
Trình Thanh lập tức ngơ ngác: "…"
Cô chớp mắt.
Sau đó quay đầu hỏi hai người phía sau: "Không phải, vừa rồi tôi nói gì không ổn à?"
Lưu Toa Vũ nhìn cô bằng ánh mắt vô lực: "…Cô vừa nói lời ngọt ngào đấy."
Trình Thanh càng không thể tin: "Như vậy không tốt sao?"
Lưu Toa Vũ hoàn toàn cạn lời: "…"
Cũng phải xem nói với ai chứ!
Đó là lời có thể tùy tiện nói với bạn bè sao?
Lời tác giả.