Chương 15: Chương 15
Lạc Tây chỉ chạy đi bình ổn cảm xúc một chút.
Rất nhanh nàng đã quay lại, lúc trở về tâm trạng còn khá tốt.
Đoàn chương trình không nghèo.
Mời được nhiều ngôi sao lớn như vậy, đương nhiên vẫn đủ sức mua vài bộ đồ đấu kiếm.
Mọi thứ chuẩn bị xong, Trình Thanh bảo tất cả thay đồ.
Mấy người hào hứng thay trang phục, sau đó vui vẻ cầm kiếm nghịch.
Trình Thanh ho một tiếng.
Ba người lập tức ngồi phịch xuống bãi cỏ, cả đám ngoan ngoãn xếp chân ngồi ngay ngắn.
Trình Thanh không ngờ mọi người nghe lời đến vậy.
Ấn tượng tốt với những ngôi sao khác trong chương trình cũng tăng lên đôi chút.
Cô ôn hòa giải thích: "Lúc luyện tập nhất định phải mặc đồ thi đấu. Đấu kiếm cũng là môn thể thao tương đối dễ bị thương. Nhưng các cô cậu chỉ luyện sơ qua thôi, không cần quá lo."
Lưu Toa Vũ đội mặt nạ lên.
Mặc đầy đủ toàn bộ trang bị rồi mới phát hiện thật ra khá nặng.
Trình Thanh nói: "Trang phục thi đấu kiếm có tác dụng bảo vệ, làm từ vật liệu chuyên dụng, đủ sức chống lại phần lớn tổn thương trong quá trình đấu kiếm."
Lưu Toa Vũ giơ tay: "Nhưng lần trước ở trường đấu kiếm, người theo kịch bản kia chém Lạc Tây bị thương mà."
Ánh mắt Trình Thanh trầm xuống.
Cô cúi đầu, khẽ cười: "Ừ. Cô ta có chút kỹ thuật. Nhưng các cô cậu sẽ không như vậy, đúng không?"
Lưu Toa Vũ: "Đương nhiên."
Lạc Tây lúc này cũng chẳng chăm chú nghe.
Nàng đang cầm thanh kiếm chém, vươn cổ nhìn mũi kiếm.
Trình Thanh lắc đầu.
Cô bước tới, đưa mũi kiếm trong tay mình đến trước mặt nàng.
Lạc Tây nhìn một cái.
Đầu tiên là bừng tỉnh.
Sau đó lại khựng lại.
Nàng giật khóe môi, ngẩng đầu nhìn Trình Thanh rồi nở một nụ cười lấy lòng.
Vẻ mặt Trình Thanh vẫn ôn hòa.
Cô không giận vì nàng không tập trung, chỉ nhắc: "Nghe cho kỹ. Những lời này tôi chỉ nói một lần."
Lạc Tây lập tức gật đầu liên tục, ngồi thẳng lưng nhìn cô.
Trình Thanh thấy buồn cười nhưng vẫn nghiêm túc giải thích: "Kiếm chém dài một trăm lẻ năm phân, phần thân kiếm dài tám mươi tám phân. Trọng lượng khoảng năm trăm gam. Nếu nhìn theo mặt cắt ngang, thân kiếm có dạng hình thang."
Lưu Toa Vũ và những người khác lập tức cũng vươn cổ nhìn mũi kiếm, tưởng phần mũi cũng có hình thang.
Trình Thanh dùng thanh kiếm trong tay gõ nhẹ lên người anh, nhắc: "Nhìn từ phía đầu kiếm thì mũi tròn."
Lưu Toa Vũ: "…"
"Điểm khác giữa kiếm chém với kiếm ba cạnh và kiếm liễu là nó vừa có thể đâm vừa có thể chém. Phần trên thắt lưng, ngoại trừ đầu, đều là vùng có thể tấn công. Đánh trúng đều được tính điểm. Điều này hình như trước đây tôi đã từng nói với các cô cậu."
Mọi người đồng loạt gật đầu.
Trình Thanh liền bảo họ đứng dậy.
"Bây giờ tôi nói cách luyện tập."
Cô vừa dứt lời, ba người lập tức đứng lên.
Trình Thanh cầm kiếm, tùy ý biểu diễn vài động tác cho họ xem.
Ba người đồng loạt vỗ tay.
Trình Thanh là vận động viên đấu kiếm chuyên nghiệp.
Chỉ tùy ý vung kiếm vài cái cũng đủ khiến họ nhìn đến ngây người.
Đẹp trai quá!
Trình Thanh hoàn toàn không biết ba người chỉ lo nhìn cô thể hiện, căn bản không chú ý cách ra kiếm.
Cô vẫn tiếp tục giải thích: "Đấu kiếm là môn thể thao tốc độ cao, sẽ chịu ảnh hưởng của quán tính. Muốn khống chế tốt thanh kiếm cần sức mạnh và kỹ thuật rất lớn. Điểm này, lúc trước khi Lạc Tây đấu với Chu Mẫn Giai chắc cô đã cảm nhận được rồi đúng không?"
Lạc Tây không phục: "Người theo kịch bản kia bắt nạt người khác. Cô ta là dân chuyên nghiệp, tôi thì không. Lúc đó tôi chưa từng luyện, khống chế không tốt chẳng phải chuyện đương nhiên sao?"
Trình Thanh giật khóe môi.
Nghe mọi người cứ gọi Chu Mẫn Giai là "người theo kịch bản", cô tò mò hỏi: "Sao các cô cậu cứ gọi cô ấy như vậy?"
Có lẽ Lạc Tây vẫn còn giận.
Nàng lập tức đáp: "Người do đạo diễn mời tới để đi theo kịch bản, chẳng phải người theo kịch bản thì là gì?"
Lưu Toa Vũ cũng gật đầu liên tục.
Trình Thanh vẫn giữ nụ cười trên môi, chậm rãi cúi đầu.
Cô hỏi: "Nói vậy thì tôi cũng là người theo kịch bản nhỉ?"
Dứt lời, cô lại ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ: "Tôi là người theo kịch bản số một sao?"
Ba học trò đồng loạt sững người.
Lạc Tây càng cuống.
Nàng lập tức nói: "Cô không giống."
Trình Thanh nghiêng đầu nhìn nàng.
Mái tóc đen vẽ thành một đường cong xinh đẹp trong không khí.
Cô hỏi: "Không giống ở đâu?"
Lạc Tây nghẹn lại: "Bởi vì, bởi vì…"
Vừa cuống lên, đầu óc nàng lập tức ngắn mạch, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Trình Thanh nhìn nàng.
Đôi mắt đen thẳm tràn đầy ý cười.
Cô đang chờ câu trả lời của Lạc Tây.
Thấy nàng cuống đến mức nói không thành lời, Trình Thanh bật cười, dùng mũi kiếm chạm nhẹ lên trán nàng: "Đừng vội. Tôi chỉ đùa thôi. Mấy ngày nay chúng ta ở cùng nhau, tôi cũng tin rằng trong lòng các cô cậu, tôi không phải một người theo kịch bản đơn thuần."
Cô nhìn Lạc Tây: "Đúng không, Lạc Tây?"
Lạc Tây lập tức gật đầu liên tục.
Lưu Toa Vũ giật khóe môi, hỏi: "…Cô giáo, còn dạy kiếm nữa không?"
Trình Thanh gật đầu: "Dạy chứ. Vốn dĩ còn rất nhiều bài huấn luyện thể lực. Nhưng các cô cậu chỉ tự đấu với nhau thôi nên không cần luyện những phần đó."
Ba học trò sững ra.
Không hiểu vì sao lại không cần.
Trình Thanh giải thích: "Đấu kiếm cực kỳ tiêu hao thể lực, vì vậy từ nhỏ phải luyện đủ mọi phương diện. Có rất nhiều người kỹ thuật kiếm rất tốt, nhưng nếu không chống đỡ nổi đến giai đoạn cuối trận thì vẫn có thể thua."
Cô nhìn ba người, hơi do dự: "Nhưng ba người các cô cậu… đến lúc đó chắc đều cùng mệt như nhau?"
Đều không chuyên nghiệp.
Vậy thì thật ra cũng chẳng cần lo vấn đề này.
Lưu Toa Vũ giật khóe môi, rất không phục: "…Dù sao tôi cũng là đàn ông đấy, cô giáo."
Trình Thanh cảm thấy có lý: "Cũng đúng. Vậy tôi luyện với anh. Lạc Tây và San Điệp luyện cùng nhau."
Lưu Toa Vũ lập tức muốn tự tát mình một cái.
Dù sao trước đây Trình Thanh đánh Chu Mẫn Giai là từng kiếm từng kiếm thật sự đánh ra.
Đến giờ Lưu Toa Vũ vẫn còn sợ.
Luyện với Trình Thanh?
Hơi đáng sợ đấy!
Lạc Tây bên cạnh vừa nghe phân chia đã lập tức giơ tay: "Cô giáo, cô luyện với tôi đi!"
Trình Thanh khó hiểu nhìn nàng.
Lạc Tây hoàn toàn không biết xấu hổ: "Kỹ thuật của tôi tệ, cần được dạy riêng."
Lưu Toa Vũ: "…"
Lâm San Điệp: "…Kỹ thuật của tôi cũng khá tệ."
Lạc Tây vừa nghe lập tức khiếp sợ quay sang nhìn Lâm San Điệp.
Trong đôi mắt rõ ràng viết:
Tình địch sao?
Rút kiếm đi!
Trình Thanh thì chẳng để ý: "Cũng được. Vậy tôi dạy cô cách ra kiếm trước. Hai người kia cũng nhìn cho kỹ."
Lạc Tây vừa nghe đã vui hẳn.
Nàng trực tiếp bật dậy, nhảy đến bên cạnh Trình Thanh.
Vì nóng lòng thể hiện, vừa đứng cạnh cô đã lập tức dùng hai chiêu từng học trước đây khoa tay múa chân.
Trình Thanh lắc đầu.
Cô bước tới, nắm tay nàng: "Lạc Tây, như vậy không được."
Vì luyện đấu kiếm lâu năm, ngón tay Trình Thanh có một lớp chai mỏng.
Hoàn toàn khác với đôi tay mềm mại, mảnh mai của Lạc Tây.
Vì thế khi bị Trình Thanh nắm, Lạc Tây luôn cảm thấy hơi ngứa ngáy kỳ lạ, không nhịn được khúc khích cười hai tiếng.
Trình Thanh liếc nàng.
Cô chỉ tưởng nàng cảm thấy thú vị.
Trình Thanh nắm tay Lạc Tây, giữ ổn định mũi kiếm vẫn còn lắc lư, rồi nói: "Nếu cô để mũi kiếm cứ rung như vậy thì làm sao nhắm trúng đối phương? Phải thế này…"
Giọng Trình Thanh vẫn dễ nghe như vậy.
Nhẹ nhàng, không hề có tính công kích.
Nghe vào tai giống như gió xuân thổi tới, khiến người ta thoải mái vô cùng.
Đến mức Lạc Tây nhìn thì rất chăm chú, nhưng thật ra chẳng nghe lọt được bao nhiêu.
"Hiểu chưa?"
Trình Thanh hỏi.
Lạc Tây dùng sức gật đầu: "Ừ."
Trình Thanh buông nàng ra: "Vậy tốt. Thử lại một lần."
Thế là Lạc Tây lại dùng đúng cách sai y hệt vừa rồi, thử thêm một lần.
Hơi thở Trình Thanh khựng lại.
…
Vừa rồi coi như nói vô ích.
Lạc Tây quay đầu nhìn cô.
Gió nhẹ thổi mái tóc xoăn của nàng lay động.
Nàng nở một nụ cười vừa đáng yêu vừa lấy lòng: "Cô giáo, cần cù bù vụng."
Trình Thanh: "…"
Lời tác giả:
Kiến thức về đấu kiếm trong chương này đều được tham khảo từ các tài liệu phổ biến.
Được rồi, hôm nay lại hơi ngắn, nhưng cũng đến giờ ngủ rồi.