Chương 11: Chương 11
Từ một chồng thiệp mời, Tiêu Hằng rút ra ba tấm. Nàng cầm tấm cuối cùng trong tay, do dự một thoáng rồi nhìn về phía Vệ Tu.
"Ngươi ngày thường có thích múa văn nghịch mực không?"
Trên mặt Vệ Tu thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.
"Múa văn nghịch mực thì thôi đi, còn múa đao luyện kiếm ta biết đôi chút."
"Vậy thiệp mời của Thôi gia tiểu thư có lẽ nên từ chối. Thôi tiểu thư tài tình nổi bật, có danh xưng đệ nhất tài nữ kinh đô, mỗi năm đều tổ chức yến ngắm hoa. Trong yến, ngâm thơ đối câu là chuyện không thể thiếu. Có điều, nàng ấy có một phương pháp riêng để ủ rượu gạo, hương vị rất ngon. Nếu ngươi có hứng thú, có thể đến nếm thử."
Tiêu Hằng đặt riêng tấm thiệp mời ấy sang một bên, khiến Vệ Tu không khỏi nhìn thêm mấy lần. Nàng vốn là người thẳng tính, nghĩ gì liền hỏi nấy.
"Vân Tễ, ngươi và vị Thôi tiểu thư này là chỗ quen biết cũ sao?"
"Phải, quen biết đã lâu. Chỉ tiếc là đạo bất đồng."
Tiêu Hằng thừa nhận rất thản nhiên. Đầu ngón tay nàng khẽ đặt lên tấm thiệp tinh xảo, vẻ mặt phảng phất chút hoài niệm, trong giọng nói lại thấp thoáng tiếc nuối.
Vệ Tu nhìn mà không hiểu. Đạo bất đồng là thế nào? Quan hệ giữa hai người dường như chẳng phải tốt, nhưng cũng không giống bất hòa, thật sự có chút kỳ lạ.
Tiêu Hằng không có ý định giải thích thêm, chỉ chuyển sang nói về hai tấm thiệp còn lại. Một tấm đến từ Tạ quốc công phủ, một tấm do Lễ Bộ đưa tới, mời tham dự hoàng gia thịnh yến tổ chức tại Thượng Lâm Uyển vào ngày mùng ba tháng ba.
"Tấm của Lễ Bộ nhất định phải đi. Còn Tạ quốc công phủ, ta nghĩ các ngươi đều xuất thân võ tướng, không khí ở đó có lẽ sẽ khiến ngươi dễ thích nghi hơn."
Tạ quốc công phủ, Vệ Tu từng nghe cha mình nhắc tới. Năm xưa Tạ quốc công có chút giao tình với Vệ gia, làm người ngay thẳng chính trực. Chỉ là hiện giờ, Tạ quốc công phủ dường như thuộc phe Trưởng công chúa...
"Được, ta sẽ suy nghĩ thêm." Vệ Tu hơi khó xử.
Vân Tễ khuyên nàng nên đi, nhưng thật ra nàng không tiện xuất hiện ở đó. Mà lý do không tiện ấy, nàng lại không thể nói ra.
"Ta cũng chỉ thuận miệng nhắc vậy thôi. Ngoại trừ yến ở Thượng Lâm Uyển ngày mùng ba tháng ba, những chỗ khác đều không quá quan trọng."
Tiêu Hằng vừa dứt lời, quản sự trong phủ liền tới mời, nói tiền sảnh đã chuẩn bị xong thức ăn.
Vệ Tu nhìn Tiêu Hằng một cái, vừa định sai người mang đồ ăn vào phòng, đã thấy Tiêu Hằng tự mình đứng dậy.
Nàng vội bước lên hai bước, nắm lấy tay Tiêu Hằng.
"Ta ôm ngươi qua đó."
"Không cần, ta muốn tự mình thử xem."
Tiêu Hằng vịn tay Vệ Tu, chậm rãi nhấc chân đi ra ngoài.
Đây cũng xem như lần đầu tiên Tiêu Hằng và Vệ Tu chính thức ngồi cùng bàn ăn một bữa cơm. Trước đó, Tiêu Hằng phần lớn đều nằm trên giường uống chút cháo, còn Vệ Tu tùy tiện ăn vài món cho no bụng là xong.
Động tác của Tiêu Hằng thong thả, ung dung. Đối diện một bàn đầy món ngon quý giá, nàng chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, dường như chẳng có khẩu vị.
Vệ Tu đang ăn cũng phải dừng lại.
"Vẫn không hợp khẩu vị sao?"
"Không phải, chỉ muốn uống chút trà."
Tiêu Hằng vừa đưa tay định lấy ấm trà, Vệ Tu đã nhanh hơn một bước, rót cho nàng một chén.
"Còn muốn gì nữa không?"
"Không cần. Ngươi ăn tiếp đi."
Đầu ngón tay trắng nõn mảnh khảnh nâng chén trà men xanh. Tiêu Hằng nhấp một ngụm nhỏ, rồi nhìn Vệ Tu dùng bữa.
Vệ Tu ăn khá nhiều, nhưng tướng ăn không hề thô lỗ. Một miếng thức ăn, một miếng cơm, phối hợp rất đều đặn. Chẳng bao lâu, một bát cơm lớn đã sạch. Bát canh bên cạnh vừa đủ ấm, nàng uống hết canh, lại ăn thêm hai chiếc màn thầu bột trắng, cuối cùng mới no.
Nhìn chiếc bát sạch bóng, Tiêu Hằng cũng cảm thấy khá hài lòng.
Đây là lần đầu tiên nàng phát hiện nhìn người khác ăn cơm lại thú vị đến vậy, thậm chí còn thú vị hơn tự mình ăn.
Vệ Tu dùng khăn lau tay, ngẩng đầu lên vừa khéo bắt gặp ánh mắt Tiêu Hằng. Động tác của nàng lập tức chậm lại, vô thức trở nên nhã nhặn hơn một chút.
"Ngươi hẳn rất không quen ăn cơm cùng người như ta nhỉ?"
"Trước kia ta đều ăn một mình. Dù là sơn hào hải vị cũng nhạt như nước ốc. Hôm nay trái lại nếm được chút mùi vị, quả thật có chút không quen, thậm chí còn muốn ăn nhiều thêm một chút."
Tiêu Hằng nói thật. Hôm nay nàng đã ăn nhiều hơn bình thường, chỉ là trong mắt Vệ Tu vẫn còn rất ít.
Nghe vậy, Vệ Tu cuối cùng cũng thở phào, nở nụ cười.
"Nếu vậy, sau này chúng ta cứ cùng nhau ăn cơm. Có phải chuyện gì lớn đâu."
Tiêu Hằng cũng cười, nhưng không nói gì.
Quả thật chẳng phải chuyện lớn.
Nhưng cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Sau bữa cơm, trời đã gần hoàng hôn. Tiêu Hằng không vội trở về phòng, tự mình đứng dậy đi dạo trong sân. Vệ Tu sợ nàng mệt, còn dọn sẵn một chiếc ghế đặt gần đó.
Đi đến cửa viện, Tiêu Hằng nhìn ra hành lang dài bên ngoài, xuyên qua dòng nước và hòn non bộ. Hành lang ấy nối từ chính đường phía trước tới tận hậu viện.
"Muốn ra ngoài đi dạo sao?" Vệ Tu đi cách Tiêu Hằng chừng một bước, luôn để ý thần sắc nàng.
Không hiểu vì sao, nàng cứ có cảm giác chỉ cần mình chớp mắt một cái, người trước mặt sẽ biến mất.
Cảm giác kỳ quái ấy từ đâu mà đến, Vệ Tu cũng không rõ. Nàng chỉ biết mình thật sự không hiểu Tiêu Hằng đang nghĩ gì, nhìn không thấu, đoán không ra.
"Ừ."
Tiêu Hằng nhấc chân, men theo hành lang đi về phía trước.
Tiếng nước róc rách dưới chân, gió lướt qua mặt mang theo hơi ấm đầu xuân, khiến thân thể nặng nề của nàng dường như cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Từng bước đi đến chính đường, Tiêu Hằng lại không vào trong. Nàng chỉ ngẩng đầu nhìn tấm biển "Chí thành báo quốc" treo chính giữa, rồi lên tiếng với Vệ Tu phía sau.
"Vệ gia một lòng son sắt. Vậy lòng trung ấy là dành cho thiên tử, hay dành cho muôn dân Đại Yến?"
"Hả?"
Vệ Tu suýt tưởng mình nghe nhầm.
"Vân Tễ, ngươi vừa nói gì?"
"Ta hỏi Vệ gia ngươi, trung với thiên tử hay trung với muôn dân Đại Yến?"
Lần này nói xong, Tiêu Hằng xoay người nhìn thẳng vào mắt Vệ Tu.
Nàng thấy rõ sự kinh ngạc và nghi hoặc trong đó.
Tiêu Hằng khẽ cười, quay người đi về.
"Ngẫm kỹ câu hỏi ấy đi."
Vệ Tu chớp mắt, nhìn theo hướng Tiêu Hằng vừa nhìn, thấy tấm biển "Chí thành báo quốc" trên cao. Sau đó, nàng lại quay đầu nhìn bóng lưng Tiêu Hằng.
Mảnh mai, đơn bạc, như thể một trận gió cũng đủ cuốn đi.
Sự mờ mịt trong mắt Vệ Tu càng sâu. Nàng nhíu mày.
Vân Tễ rốt cuộc là ai?
Không đợi nàng nghĩ thêm, bóng người đơn bạc phía trước bỗng chao đảo. Bàn tay yếu ớt của Tiêu Hằng vươn về phía cột hành lang nhưng không nắm được gì, cả người nghiêng sang một bên.
Vệ Tu lập tức chẳng còn kịp suy nghĩ.
Thân thể nàng phản ứng nhanh hơn đầu óc, chớp mắt đã đến bên cạnh Tiêu Hằng, vững vàng đỡ lấy nàng.
Tiêu Hằng lại chẳng hề hoảng hốt. Nàng an tâm nằm trong lòng Vệ Tu, mặc cho đối phương ôm mình trở về.
Vệ Tu nhìn Tiêu Hằng đang nhắm mắt dưỡng thần, trong bụng quả thật có cả đống lời muốn hỏi. Nhưng những câu hỏi ấy lăn một vòng nơi đầu lưỡi, cuối cùng vẫn bị nàng nuốt xuống.
Thôi vậy.
Đi nhiều bước như thế, có lẽ nàng thật sự đã quá mệt.
Cứ để nàng nghỉ ngơi trước.
Ngày mai, nhất định mình phải hỏi cho ra lẽ.
Bên ngoài, sắc trời dần tối.
Vệ Tu tự tay cầm đèn, nhờ ánh nến chập chờn mà nhìn người trên giường.
Hô hấp của đối phương đều đặn, dường như đã ngủ. Làn da tái nhợt càng khiến nàng trông mong manh.
Bất kể nhìn thế nào, đây cũng chỉ là một nữ tử yếu đuối đến mức gió thổi cũng ngã.
Nhưng vì sao mỗi khi nàng mở mắt, cất lời, lại như biến thành một người hoàn toàn khác?
Vệ Tu đang suy nghĩ đến xuất thần, cửa phòng bỗng "rầm" một tiếng bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
Tiếng động quá lớn khiến nàng giật nảy mình.
Vệ Tu lập tức nhìn về phía giường.
Quả nhiên Tiêu Hằng đã mở mắt, ánh mắt còn mơ màng, rõ ràng bị đánh thức.
Vệ Tu vội đưa tay khẽ vuốt trán nàng như trấn an, sau đó quay phắt lại trừng kẻ gây họa.
Ngô Tiểu Cửu đang đứng ngơ ngác ngoài cửa, hai tay ôm một bát thuốc cùng mấy gói điểm tâm.
"Lão đại, ngươi trừng ta làm gì? Ta tới đưa thuốc với điểm tâm ngươi bảo mua mà."
"Ngươi không biết gõ cửa sao?"
Tim Vệ Tu vẫn còn đập thình thịch. Nàng lại nhìn Tiêu Hằng một cái, chỉ mong không thật sự dọa người xảy ra chuyện gì.
Ngô Tiểu Cửu đầy vẻ oan uổng.
"Hai tay ta đều bận hết rồi, lấy đâu ra tay gõ cửa? Với lại trong quân doanh chẳng phải vẫn vậy sao? Lão đại, nơi này của ngươi có chuyện gì không thể để người khác thấy à?"
"Không có!"
Vệ Tu lập tức lớn tiếng phủ nhận.
Ngô Tiểu Cửu này ngày nào cũng miệng không giữ cửa. Cái gì mà không thể để người khác thấy?
Nàng Vệ Tu cả đời quang minh lỗi lạc, làm gì có chuyện không thể để người khác thấy?
"Ý ta là ngươi không gõ cửa, cứ 'rầm' một tiếng đẩy vào thế này sẽ dọa người khác giật mình, hiểu chưa?"
"Dọa giật mình?"
Ngô Tiểu Cửu đương nhiên không cho rằng người bị dọa là Vệ Tu.
Ánh mắt nàng chầm chậm dời về phía Tiêu Hằng trên giường, gương mặt lập tức đỏ bừng.
"Ta... ta... lần sau... sẽ gõ cửa..."
Câu còn chưa nói xong, Vệ Tu đã đứng dậy nhận lấy bát thuốc và mấy gói điểm tâm trong tay nàng, sau đó đuổi người ra ngoài, tiện tay đóng cửa.
Vệ Tu trở lại bên giường, đặt thuốc lên chiếc tủ thấp, mở điểm tâm ra rồi đỡ Tiêu Hằng ngồi tựa vào đầu giường.
"Trước đó ta đã bảo quản sự tới cửa hàng Từ Ký mua bánh hạt dẻ thủy tinh. Không hiểu sao hôm nay nhà họ lại không làm, đành mua mấy loại khác về trước. Ngươi xem có món nào hợp khẩu vị không. Ngày mai ta sẽ bảo người sáng sớm đi mua lại."
Tin tức nàng cần truyền đã được truyền đi, bánh hạt dẻ thủy tinh đương nhiên sẽ không còn nữa.
Tiêu Hằng nhìn các loại điểm tâm bên cạnh, rồi tự tay nâng bát thuốc, mặt không đổi sắc uống cạn.
Vệ Tu nhận lấy bát thuốc, lập tức đứng dậy rót trà đưa cho nàng.
Uống trà xong, Tiêu Hằng chỉ ăn một miếng bánh hoa sen màu hồng rồi dùng khăn lau tay, không ăn nữa.
"Ngày mai không cần mua."
"Ngán rồi? Vậy ta bảo người mua thứ khác."
Vệ Tu nhận lấy chén trà và khăn trong tay nàng, tiện thể giải quyết nốt chỗ điểm tâm còn lại.
"Không phải."
Chỉ là ngày mai nàng sẽ không còn ở đây nữa.
Tiêu Hằng nhìn sắc trời bên ngoài đã tối hẳn.
"Ngày mai thân thích của ta sẽ tới đón."
"Ngày mai?"
Vệ Tu suýt nghẹn miếng điểm tâm trong miệng, trợn tròn mắt nhìn Tiêu Hằng.
"Không phải lúc trước nói riêng việc thư đi thư về cũng mất mấy ngày sao? Sao ngày mai đã tới rồi?"
Bức thư mới gửi hôm qua. Nàng nhớ rõ địa chỉ trên đó cũng chẳng gần. Làm sao có thể nhanh như thế?
"Vốn là phải mất mấy ngày. Nhưng bức thư tình cờ được chuyển tới tay một người họ hàng của ta đang ở kinh thành, cho nên mới tới sớm."
Tiêu Hằng nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Vệ Tu, giơ tay phủi vụn điểm tâm nơi khóe môi nàng.
"Đa tạ ngươi mấy ngày qua đã chăm sóc. Xem như báo đáp, sau này ta có thể đáp ứng ngươi một việc. Nghĩ kỹ rồi hãy tới nói với ta."
"Không phải..."
Vệ Tu vốn chẳng hề muốn báo đáp gì.
Nàng chỉ có cả bụng nghi vấn.
Nàng nắm lấy tay Tiêu Hằng, không nhịn được hỏi thẳng.
"Ngươi từ đầu tới cuối đều ở bên cạnh ta, chưa từng ra ngoài. Làm sao ngươi biết được bức thư ấy đi đâu?"
"Ngày mai ngươi sẽ biết vì sao ta biết."
Tiêu Hằng không rút tay lại.
Đến lúc này, nàng đã có chút hiểu biết về Vệ Tu. Còn tối nay Vệ Tu có đoán ra thân phận của nàng hay không, cũng không quan trọng nữa.