Chương 12: Thân phận của nàng
Vệ Tu càng không hiểu.
"Còn nữa, chẳng phải đã nói ta sẽ cùng ngươi trở về lấy lại gia nghiệp sao? Ngươi... không cần nữa?"
"Cần. Nhưng ta cho ngươi một cơ hội suy nghĩ lại. Sau ngày mai, ngươi hãy cân nhắc thật kỹ rồi quyết định có muốn giúp ta hay không."
Thấy Vệ Tu còn muốn hỏi, Tiêu Hằng khẽ nâng tay ra hiệu im lặng.
"Ta hơi mệt. Để ta ngủ thêm một giấc thật ngon."
Một câu nhẹ tênh đã chặn hết những thắc mắc còn lại của Vệ Tu.
Đợi Tiêu Hằng nằm xuống, nhắm mắt, Vệ Tu vẫn ngồi bên mép giường, nghĩ thế nào cũng không hiểu những lời vừa rồi.
Nàng nghĩ đi nghĩ lại, càng nghĩ càng không tìm ra manh mối.
Cuối cùng chỉ nhớ tới một điều: ngày mai là ngày hai người phải tách ra.
Mới ở chung vài ngày, theo lý mà nói, đường ai nấy đi đối với Vệ Tu cũng chẳng có gì ghê gớm.
Thế nhưng ánh mắt rơi lên người Tiêu Hằng, vị ngọt của điểm tâm dường như vẫn còn đọng nơi môi răng, trong lòng nàng lại dâng lên một dự cảm mơ hồ.
Sau ngày mai, nhất định sẽ có thứ gì đó thay đổi long trời lở đất.
Mà các nàng cũng không thể tiếp tục giống như hiện tại, ngồi cùng nhau chia một gói điểm tâm nữa.
Ý nghĩ ấy khiến Vệ Tu trằn trọc tới tận nửa đêm.
Chiếc giường đã trải sẵn ở phòng bên hoàn toàn bị bỏ không. Nàng cứ thế ngồi bên mép giường của Tiêu Hằng suốt một đêm.
Thật ra, trong lòng nàng vẫn còn ôm một khả năng khác.
Có khi nào những lời Vân Tễ nói đều chỉ là đùa mình?
Chỉ là nàng muốn chọc mình vui?
Hôm nay căn bản sẽ không có họ hàng nào tới đón nàng, những lời khó hiểu khiến mình bất an ấy cũng đều là giả?
Trong lúc Vệ Tu còn miên man suy nghĩ, chân trời đã dần hiện sắc trắng.
Chim chóc trên cành ríu rít gọi nhau.
Giấc ngủ này của Tiêu Hằng vô cùng yên ổn.
Trước kia nàng vẫn cho rằng mình trời sinh ngủ không ngon, cho nên dù nằm ở đâu cũng rất dễ tỉnh giấc. Chăn đệm có mềm mại đến đâu cũng vô ích, chăn dù nhẹ đến mấy vẫn khiến nàng cảm thấy khó thở.
Nhưng bây giờ nàng mới nhận ra, hóa ra không phải.
Thứ khiến nàng không thể ngủ ngon chưa bao giờ là chiếc giường.
Mà là những âm mưu tính toán không nơi nào không có, là tâm sức bị vắt kiệt không ngừng.
Thứ đè nặng đến mức nàng không thở nổi, chính là giang sơn xã tắc Đại Yến.
Mấy ngày ở bên Vệ Tu là khoảng thời gian hiếm hoi nàng thật sự buông bỏ suy nghĩ.
Tránh khỏi chính vụ nặng nề, tránh khỏi những tính toán chốn triều đình, cả thân thể lẫn tâm trí đều được tạm thời thả lỏng.
Có được mấy ngày nhàn nhã ngắn ngủi như vậy, Tiêu Hằng đã rất thỏa mãn.
Nàng hiểu rõ, mấy ngày mình mất tích đã khiến sự vận hành của triều đình chạm tới giới hạn. Nếu còn kéo dài, chỉ e sau này phải bỏ ra càng nhiều công sức thu dọn cục diện.
Tiêu Hằng khẽ chuyển mắt, nhìn Vệ Tu đang dựa bên đầu giường mình ngẩn người.
Nàng không hề bất ngờ khi Vệ Tu thức trắng một đêm.
Vệ Tu thẳng thắn chân thành, nhìn qua không có tâm cơ, nhưng cũng chẳng phải hạng người ngu ngốc. Trước kia dễ dàng tin nàng chỉ vì ấn tượng ban đầu. Sau những lời hôm qua, cho dù Vệ Tu chưa đoán ra thân phận của nàng, ít nhất cũng phải cảm thấy nguy hiểm.
Có khi còn đang hối hận vì sao lúc trước lại cứu nàng cũng nên.
Tiêu Hằng vẫn còn tâm trạng đoán xem Vệ Tu đang nghĩ gì.
Dù thế nào cũng chẳng ảnh hưởng tới nàng.
Nàng giơ tay định vén chăn ngồi dậy, nhưng không nâng nổi.
Tiêu Hằng lúc này mới chậm chạp cúi đầu, phát hiện tay mình vẫn bị Vệ Tu nắm trong lòng bàn tay.
Phát hiện ấy khiến nàng khựng lại.
Trong mắt hiếm khi xuất hiện chút khó hiểu.
Vệ Tu thức cả đêm không ngủ, nắm tay mình làm gì?
Động tác của nàng cuối cùng cũng đánh thức Vệ Tu.
Vệ Tu buông tay, vừa mở miệng, giọng đã khàn đi vì thức trắng.
"Tỉnh rồi? Ta bảo người chuẩn bị đồ ăn sáng."
Nói xong, Vệ Tu đứng lên như thể xương cốt đã cứng đờ, cử động vài lần mới đi ra ngoài.
Quần áo nhăn nhúm, tóc hơi rối, trông có chút chật vật.
Tiêu Hằng nhìn theo, rồi chậm rãi thu ánh mắt, tự mình đứng dậy thay y phục.
Bữa sáng trôi qua trong im lặng.
Rõ ràng Vệ Tu cũng chẳng có khẩu vị, ăn ít hơn hẳn ngày thường.
Hai người vừa dùng xong, bát đũa còn chưa dọn, quản sự trong phủ đã vội vã chạy vào.
Thần sắc hắn hiếm khi hoảng loạn đến vậy.
"Thiếu tướng quân, Thẩm đại tướng quân tới phủ bái phỏng!"
"Thẩm đại tướng quân?"
Vệ Tu nhíu mày nghĩ một lúc.
"Thẩm Kha?"
"Đúng vậy!"
Quản sự vội gật đầu.
Phải biết Thẩm Kha hiện giờ ở kinh thành là nhân vật có thể hô mưa gọi gió. Chức Đại tướng quân của hắn ngang hàng với Vệ Thương, ngoài ra còn là huynh trưởng của Tiên hoàng hậu, cậu ruột của đương kim Hoàng đế, danh xứng với thực là Quốc cữu gia.
Người như vậy tuyệt đối không nên đắc tội.
Vệ Tu cũng không ngờ một nhân vật như Thẩm Kha lại tự mình tới cửa.
Theo lý mà nói, cho dù muốn thăm dò, nhiều nhất cũng phải là Thẩm Hách tới mới đúng.
Sao lại là Thẩm Kha?
Giữa lúc quản sự còn sốt ruột thúc giục, Vệ Tu nhíu mày suy nghĩ, đang định đứng dậy ra xem chuyện gì thì Tiêu Hằng bên cạnh đã đặt chén trà xuống.
"Để hắn chờ trước đi."
Tiêu Hằng đứng dậy.
Trong đôi mắt mở lớn của Vệ Tu phản chiếu bóng dáng nàng trong bộ hồng y.
Tiêu Hằng khẽ cười.
"Đi truyền lời, bảo Hồng Âm cùng những người khác tới đây. Ta muốn tắm gội thay y phục."
Người phản ứng trước Vệ Tu lại là quản sự.
Hắn đã từng cảm thấy người mà Thiếu tướng quân đưa về nhìn rất quen mắt.
Không ngờ bây giờ...
Lại thật sự là Trưởng công chúa!
Hai chân hắn mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.
"Thảo dân đáng chết! Tham kiến Trưởng công chúa điện hạ! Thảo dân lập tức đi truyền lời!"
Tiêu Hằng xua tay.
Quản sự như được đại xá, vội vàng chạy đi.
Chỉ còn Vệ Tu đứng nguyên tại chỗ, cứng đờ như cọc gỗ.
Tiêu Hằng biết nàng cần thời gian tiêu hóa, nên tự mình ngồi trở lại, rót một chén trà.
Nhìn dòng trà chảy xuống, nàng bất giác thấy buồn cười.
Trước khi bại lộ thân phận, còn có người hầu hạ rót trà.
Bây giờ lộ rồi, lại phải tự tay làm.
Đúng là hiếm lạ.
Chén trà vừa đầy, Tiêu Hằng đặt ấm xuống bàn.
Vệ Tu cuối cùng cũng cử động.
"Ngươi... thật sự là Trưởng công chúa Tiêu Hằng? Rõ ràng ngươi nói mình tên Vân Tễ."
Ánh mắt Vệ Tu dần lạnh đi.
Từ đầu tới cuối nàng chưa từng hoài nghi cái tên ấy dù chỉ nửa phần.
"Họ Tiêu, tên một chữ Hằng, tự Vân Tễ, phong hiệu Thánh Chiêu Trưởng công chúa."
Trên mặt Tiêu Hằng vẫn là nụ cười nhạt.
"Ngươi chỉ muốn hỏi ta chuyện này thôi sao?"
Nhìn bộ dạng chẳng mấy để tâm của Tiêu Hằng, Vệ Tu chỉ cảm thấy lồng ngực nghẹn đến khó chịu.
Sao trên đời lại có người đáng giận như vậy?
Lừa nàng lâu như thế, giờ còn có thể thản nhiên đến vậy.
Từ phía hành lang vang lên tiếng bước chân của một nhóm người.
Hai người không còn thời gian nói thêm.
Chẳng bao lâu, Hồng Âm dẫn theo một đoàn người xuất hiện ngoài cửa viện, mang theo những rương lớn đựng vật dụng thường ngày của Tiêu Hằng.
Sau khi hành lễ, Hồng Âm cùng mọi người lập tức bắt tay làm việc.
Sân của Vệ Tu trong nháy mắt bị trưng dụng.
Đến chính Vệ Tu cũng bị mời ra ngoài.
Cửa gỗ đóng kín.
Vệ Tu chỉ có thể cùng mọi người đứng ngoài cửa viện chờ.
Ánh mắt nàng lướt qua những người xung quanh.
Ai nấy đều mặc phục sức trong cung, thần sắc nghiêm trang, toát lên uy nghiêm hoàng thất.
Trong đầu Vệ Tu chợt nhớ lại từng chuyện xảy ra mấy ngày qua.
Thật ra mọi thứ đều có dấu vết.
Chỉ là đáp án ấy quá hoang đường, nên hết lần này đến lần khác nàng đều vô thức tránh đi.
Đặc biệt là mấy câu Tiêu Hằng nói hôm qua.
"Vệ gia ngươi, trung với thiên tử hay trung với muôn dân Đại Yến?"
Câu nói ấy vang lên trong đầu Vệ Tu như sấm nổ.
Nàng rùng mình, nhìn cánh cửa gỗ đóng kín, ánh mắt càng trở nên phức tạp.
Nàng là Tiêu Hằng.
Là Trưởng công chúa.
Vậy rốt cuộc câu hỏi ấy có ý gì?
Mấy ngày ở bên mình, nàng đã nghĩ những gì?
Câu hỏi chỉ càng lúc càng nhiều.
Nhưng chẳng một câu nào có đáp án.