Chương 51: Người trong lòng
"Đói à? Hay chúng ta cùng đi ăn gì đó nhé? Khinh Vũ muốn ăn gì?"
Hướng Thần vừa nói vừa nhìn mấy quán ăn nhỏ đối diện trường, nghĩ tới nghĩ lui đều thấy bình thường, lại quay sang con ngõ chếch bên cạnh: "Hay chúng ta đi ăn lẩu? Quán phía sau ngõ gần đây đang có chương trình..."
Chưa đợi nàng nói hết, Phong Khinh Vũ nghiêng người vỗ vai nàng: "Để hôm khác nhé, bây giờ tớ có chút việc."
"Việc gì? Ăn trước không được à?"
Hướng Thần nhìn Phong Khinh Vũ nói xong liền đi, đưa tay định kéo lại nhưng bị Hướng Vãn giữ lấy.
Nàng khó hiểu quay sang nhìn em gái: "Cậu làm gì vậy?"
Hướng Vãn hất cằm về phía bên kia đường: "Dương Đồng Đồng."
"Dương Đồng Đồng?"
Hướng Thần vừa định hỏi đó là ai, nhìn rõ gương mặt đối phương liền "ồ" một tiếng: "Cô bé đó chính là việc Khinh Vũ nói à? Hửm? Hai người họ có chuyện gì?"
Chẳng phải chỉ từng ăn với nhau một bữa thôi sao?
Sau đó đâu có gặp lại.
Từ lúc nào mà thân lên vậy?
"Ai biết."
Hướng Vãn buông tay nàng ra: "Qua nghe thử không?"
Hướng Thần: "Nghe lén? Không hay lắm đâu?"
Khinh Vũ không gọi hai người tới, chắc chắn là không muốn họ nghe thấy.
"Vậy cậu đứng đây chờ, tớ tự đi."
Hướng Vãn nhìn xe hai bên, một mình băng qua đường, đứng cạnh cây cảnh ven đường, quay lưng về phía hai người rồi không nhúc nhích nữa.
Vừa tan học chưa lâu.
Mười chiếc xe qua lại trước cổng Nhất Trung thì có bảy tám chiếc là tới đón học sinh, tốc độ đều rất chậm.
Xung quanh cũng toàn học sinh mặc đồng phục Nhất Trung đi lại.
Nhưng náo nhiệt thì náo nhiệt, ai cũng bận chuyện của mình.
Chẳng mấy người nhìn đông ngó tây, càng không có ai chú ý tới hai nữ Alpha đang đứng bên đường.
Phong Khinh Vũ tự nhiên dừng trước mặt Dương Đồng Đồng: "Đang chờ tớ à?"
So với việc cẩn thận tìm một góc không người để nói chuyện riêng, nàng vẫn thích trạng thái ẩn mình giữa đám đông thế này hơn.
Không nói đến chuyện có tác dụng hay không, chủ yếu là nó khiến lòng nàng cực kỳ thản nhiên.
Nàng đâu làm chuyện gì không thể để người khác thấy.
Chỉ là nàng nghĩ vậy, người khác chưa chắc nghĩ thế.
Tầm Chu là vậy.
Dương Đồng Đồng cũng vậy.
So sánh ra, hình như chỉ có Đinh Tuyết Dao là cùng tần số với nàng ở điểm này.
Nhìn sự căng thẳng của Dương Đồng Đồng rồi lại nghĩ tới Đinh Tuyết Dao, tâm trạng Phong Khinh Vũ phức tạp thở dài: "Không phải cũng không sao."
Dương Đồng Đồng há miệng muốn nói.
Nhưng từ lúc nhìn thấy Phong Khinh Vũ, cổ họng nàng đã căng đến khó chịu, giờ muốn phát ra tiếng cũng hơi khó.
Nhìn bầu không khí theo sự im lặng của nàng lại chìm xuống giống buổi trưa, Dương Đồng Đồng quay đầu sang chỗ khác, cố hắng giọng hai lần rồi mới quay lại đối diện Phong Khinh Vũ.
"Tớ đúng là đang đợi cậu."
Phong Khinh Vũ hiểu sự mất tự nhiên của nàng, phối hợp đáp một tiếng rồi chờ nàng nói tiếp.
Dương Đồng Đồng cũng không phụ sự chờ đợi ấy.
Sau vài giây điều hòa nhịp thở, nàng miễn cưỡng khôi phục trạng thái lúc hai người mới quen: "Lá thư đó... cậu đọc hết chưa?"
Lần này không chờ Phong Khinh Vũ trả lời, nàng đã tiếp tục: "Tớ biết làm như vậy hơi đường đột, có thể sẽ khiến cậu giật mình. Nhưng từng chữ trong đó đều là lời tớ nghiêm túc suy nghĩ rất lâu mới viết ra. Vì vậy, tớ cũng hy vọng cậu có thể nghiêm túc cân nhắc, cho tớ một cơ hội. Cậu cần bao lâu cũng được, tớ có thể chờ."
Ấn tượng đầu tiên của Phong Khinh Vũ về nàng là một cô bé rất nhiệt tình.
Nhưng hai lần gặp hôm nay, một lần căng thẳng đến im lặng, một lần thấp thỏm lại mang theo chút thiếu tự tin, đều khác hẳn ký ức của nàng.
So sánh như vậy, Phong Khinh Vũ lại nghĩ tới Tầm Chu.
Nhớ tới dáng vẻ nàng khi nghe mình nói thích.
Chậc.
Cái vẻ ghét bỏ đó, dù nghĩ lại vào lúc nào cũng vẫn thấy hơi tổn thương.
Cho dù khi ấy bản thân nàng cũng chẳng thật lòng hay thuần túy đến mức nào.
Điều mình không muốn thì đừng làm với người khác.
Nàng chắc chắn không thể học Tầm Chu.
Thế là Phong Khinh Vũ xoay người, trên mặt lại khôi phục vẻ thân thiện thường ngày khi đối diện bạn học: "Tớ hiểu ý cậu. Nhưng xin lỗi, tớ không muốn lừa cậu. Tớ đã có người mình thích rồi."
"Người đó có thích cậu không?" Dương Đồng Đồng hỏi hơi vội. "Hai người đã ở bên nhau chưa?"
Nụ cười trên mặt Phong Khinh Vũ cứng thêm hai phần.
Dương Đồng Đồng lại hỏi: "Phong Khinh Vũ, có phải cậu để ý chuyện tớ là Alpha không?"
Alpha?
Mi tâm Phong Khinh Vũ khẽ động.
Bên tai dường như lại vang lên lời Tầm Chu từng nói.
Nàng là Alpha.
Tầm Chu không thể thích Alpha.
Alpha thì sao?
Alpha chọc ai rồi?
Phong Khinh Vũ vô cùng không phục.
Trong mắt nàng, khác biệt giữa Alpha và Omega chẳng qua chỉ là chênh lệch thể chất.
Nói Alpha nhất định phải ở với Omega cũng vô lý chẳng khác gì nói trong một cặp nữ nữ thì nhất định phải có một người giống đàn ông.
"Tớ không có cái kiểu kỳ thị giới tính đó."
Phong Khinh Vũ vừa nói vừa lấy phong thư đã được bọc thêm một lớp giấy nháp từ túi ra, đưa lại cho nàng: "Tớ thật sự có người mình thích rồi, không phải lấy cớ để từ chối cậu."
"Vậy tớ có thể hỏi người đó là ai không?"
Dương Đồng Đồng nhìn bàn tay Phong Khinh Vũ. Hai tay xách túi trà sữa vẫn buông bên người, không đưa ra nhận.
Phong Khinh Vũ cũng không gấp, cứ cầm như vậy: "Xin lỗi, không thể."
Dương Đồng Đồng cố kéo khóe môi.
Đôi mắt đã mất tiêu điểm chớp mạnh hai lần, cố nén cảm giác chua xót dâng lên rồi cười: "Được. Vậy... cốc trà sữa này cậu nhận nhé."
"Không cần đâu, buổi tối tớ không uống trà sữa."
Phong Khinh Vũ không nhận túi trà sữa nàng đưa tới, thuận tay nhét phong thư vào chiếc túi xách đang mở: "Tớ đi đây, cậu cũng về nhà sớm nhé."
Hướng Vãn nghe thấy câu này, lập tức hạ thấp người, ngồi xổm giữa chiếc xe đỗ ven đường và cây cảnh, đưa tay siết lại dây giày vốn đã buộc rất chặt.
Giải quyết xong tâm sự, Phong Khinh Vũ cả người nhẹ nhõm thở ra một hơi, đi về phía chiếc xe đang bật đèn cảnh báo, mở cửa ngồi vào rồi trở về nhà.
Nhìn xe của Hùng Khiết rời đi, Hướng Thần hạ cửa kính, nhìn Hướng Vãn đang đi tới hỏi: "Nghe được gì rồi?"
"Chẳng phải cậu không muốn nghe à? Còn hỏi làm gì?"
"Ai nói tớ không muốn nghe? Tớ chỉ không muốn nghe lén thôi." Hướng Thần biện giải.
Hướng Vãn cười lạnh: "Tớ không nói cho cậu."
Hướng Thần: "Này cậu..."
Hướng Vãn mở cửa lên xe, tâm trạng khá tốt chọn một bản nhạc không lời vui vẻ rồi bật lên.
Phong Khinh Vũ về nhà ăn cơm, làm xong bài tập, cầm chiếc điện thoại im lìm xoay qua xoay lại.
Cuối cùng vẫn không nhịn được, lại gọi thoại cho Tầm Chu.
Lát nữa nàng còn phải gọi video với bà nội, thời gian rảnh không nhiều, không chờ lâu được.
Lúc này, Tầm Chu ở nhà cũ thành phố H vừa ăn tối xong, đang ngồi ngoài sân vuốt chú mèo cam mập đã đi chơi cả ngày mới về, tâm trạng rất tốt.
Nghe chuông điện thoại vang lên, nàng lấy ra nhìn.
Ngón tay lơ lửng mấy lần giữa nút từ chối và nhận.
Cuối cùng ngón cái vẫn hất lên, đưa điện thoại tới bên tai: "Có chuyện gì?"
"Không có chuyện thì không được tìm cậu à?"
Giọng Phong Khinh Vũ rất nhẹ, trong lời mang chút oán trách nhàn nhạt.
Tầm Chu đâu có quan tâm chuyện đó.
Nghe ra nàng không vui, ngược lại tâm trạng còn tốt hơn. Đến giọng nói cũng mang theo ý cười: "Tôi nói không được thì cậu sẽ nghe lời à?"
Phong Khinh Vũ lạnh mặt, oán khí trên người càng nặng: "Tầm Chu, cậu ghét tớ đến thế à?"
"Cậu nói xem?"
Tầm Chu vừa nói vừa xoay cổ tay, nâng cằm mèo cam mập rồi nhẹ nhàng gãi vài cái.
Con mèo thoải mái nhắm mắt, cổ họng phát ra tiếng rừ rừ. Cảm giác nàng dừng tay, nó còn bất mãn "meo" một tiếng.
Phong Khinh Vũ nghe tiếng mèo, lập tức lật trang, đổi đề tài: "Này, Tầm Chu, hỏi cậu một chuyện."
Tầm Chu không đáp.
Phong Khinh Vũ coi như nàng ngầm đồng ý, tự nói tiếp: "Cậu bảo Alpha không thể ở bên Alpha, có phải vì cậu thấy quá ít nên mặc định Alpha nhất định phải ghép với Omega không?"
Tầm Chu biết từ miệng nàng chẳng nói được chuyện tử tế gì.
Nhưng nghe câu hỏi này vẫn không vui, môi mím lại: "Phong Khinh Vũ, cậu muốn nói tôi hiểu biết hạn hẹp à?"
"Vậy tại sao cậu phản cảm đến thế?" Phong Khinh Vũ hỏi, "Chuyện gì cũng phải có lý do chứ? Cậu không thích Alpha, chẳng lẽ vì Alpha quá ưu tú?"
Tầm Chu bật cười.
Nụ cười không hề che giấu, như thể vừa nghe được chuyện hoang đường nhất trên đời: "Cậu đúng là không biết xấu hổ. Đổi cách để tự khen mình nữa chứ. Phong Khinh Vũ, cậu chưa từng nghĩ đơn giản là tôi không thích cậu sao?"
Phong Khinh Vũ nghẹn lại: "Ý cậu là vì tớ là Alpha nên cậu mới không thích Alpha, chứ không phải vì cậu không thích Alpha nên mới không thích tớ?"
"Không sai."
Phong Khinh Vũ dựa vào ghế, im lặng.
Cái người Tầm Chu này, mở miệng ra là nói phiền nàng, khép miệng lại là bảo không thích nàng.
Thật sự rất khiến người ta khó chịu.
Tầm Chu chờ một lúc không nghe thấy gì, đang định cúp máy thì nghe Phong Khinh Vũ buồn buồn gọi: "Tầm Chu."
Tầm Chu: "?"
Phong Khinh Vũ nặng nề thở dài vào điện thoại: "Thôi vậy. Cậu không hiểu cậu quan trọng với tớ đến mức nào, tớ không trách cậu."
"???"
Tầm Chu nghe không hiểu: "Cái gì gọi là không trách tôi?"
Đâu chỉ không hiểu.
Nàng hoàn toàn không thể lý giải Phong Khinh Vũ rốt cuộc đang nói gì.
Nói mớ à?
Mơ tới câu nào nói câu ấy sao?
"Không trách cậu cứ kích thích tớ chứ gì."
Phong Khinh Vũ nhìn thời gian: "Được rồi, không làm phiền cậu chơi với mèo nữa. Lát tớ lại tìm cậu."
"Không cần."
Như sợ Phong Khinh Vũ hiểu lầm, vừa dứt lời nàng lập tức bổ sung: "Không cần tìm tôi. Đừng làm phiền tôi. Cảm ơn đã phối hợp."
"Không cần cảm ơn, tớ sẽ không phối hợp đâu."
Cuộc gọi kết thúc.
Phong Khinh Vũ suy nghĩ một chút rồi lại mở ô nhập tin nhắn.
[Mấy ngày không gặp, tớ hơi nhớ cậu.]
"Bộp" một tiếng.
Tầm Chu ném điện thoại lên chiếc bàn vuông bằng gỗ bên cạnh.
Bà nội cầm thanh đồ ăn cho mèo đi ra vừa lúc nhìn thấy cảnh này.
Ánh mắt bà cố ý lướt qua màn hình vừa tối xuống: "Vừa rồi nghe cháu nói chuyện, gọi điện à? Bạn mới sao?"
Tầm Chu nhận thanh thức ăn, xé ra đưa tới miệng mèo cam: "Vâng, bạn cùng bàn."
"Bạn cùng bàn à? Vậy quan hệ hai đứa chắc tốt lắm nhỉ?"
Bà cụ vừa nói vừa vuốt lưng mèo: "Cháu không biết đâu, năm ngoái lúc cháu vừa đi, Tiêu Mạn buồn rất lâu. Mỗi lần gặp bà đều hỏi bao giờ cháu về. À, hai đứa bây giờ còn liên lạc không?"
Tiêu Mạn là người bạn Tầm Chu quen từ năm lớp ba tiểu học.
Tính cách hợp nhau, thành tích cũng tương đương, hai người chơi cùng đến tận khi tốt nghiệp cấp hai, gần như hình với bóng.
Nếu không phải Tầm Chu lên cấp ba tới...
Cũng không thể nói như vậy.
Dù sao Tiêu Mạn cuối cùng cũng không chọn ngôi trường cấp ba hai người từng hẹn.
Cho nên dù Tầm Chu ở lại thành phố H, hai người vẫn không học cùng trường.
Nhớ lại trận cãi nhau vì chuyện chọn trường cấp ba năm đó, Tầm Chu bất lực lắc đầu: "Không."
"Không còn liên lạc à?"
Bà cụ gật gù: "Chắc nhà con bé quản nghiêm quá. Dạo trước bà còn nghe nói nó cãi nhau với bố, hình như vì thành tích giảm hay gì đó. Haiz, bố nó tính nóng quá."
Mí mắt Tầm Chu giật mạnh: "Bố cậu ấy? Cậu ấy bị đánh à?"
"Nghe nói là vậy, bà không gặp người."
Bà cụ càng nghĩ càng cảm thấy không ổn: "Con lớn từng ấy rồi, sao còn có thể động tay? Mẹ nó cũng thật là, chẳng biết ngăn lại."
"Mẹ cậu ấy?"
Tầm Chu nhớ tới người phụ nữ gầy gò kia, sắc mặt trầm xuống.
Nhìn thấy sự thay đổi trên mặt cháu gái, bà cụ vỗ tay một cái mới nhớ ra: "Ôi, nhìn trí nhớ bà này. Mẹ nó như vậy thì làm sao ngăn nổi. Không chừng Tiêu Mạn còn vì mẹ nó mới..."
"Đợi mấy hôm nữa cậu ấy từ trường về, cháu qua thăm một chút."
Tầm Chu nắm tay bà nội, nhẹ nhàng xoa nơi bà vừa tự vỗ xuống.