Chương 52: Lên đường tới thành phố H
Hai ngày còn lại trôi qua đầy gian nan giữa đống bài tập chất cao và những cuộc trò chuyện bằng tin nhắn đúng giờ.
Đến khi Phong Khinh Vũ đeo chiếc cặp nhét đầy bài tập kỳ nghỉ rời trường, bước chân cũng nhẹ hẳn.
Ánh hoàng hôn phủ lên vai nàng, khiến cả người trông dịu dàng hơn hẳn.
Hướng Thần và Hướng Vãn nhìn ra tâm trạng tốt của nàng, siết quai cặp trên vai rồi hỏi: "Cậu đi nhanh thế làm gì vậy?"
"Này, cậu không thật sự định đi chơi đấy chứ? Đi ngày nào? Chúng ta đi cùng nhé?"
Tối qua Phong Khinh Vũ đã xem vé trên điện thoại nhưng không giành được chuyến nào phù hợp.
Sau đó lại nghĩ Hạ Lộ và Phong Sung An tám phần cũng không yên tâm để nàng đi một mình nên nàng không cố nữa.
Bây giờ nghe hai người hỏi, nàng lần lượt trả lời: "Tớ hẹn Mạnh Thanh Oánh đi ăn lẩu. Hai cậu đi cùng không? Kỳ nghỉ dài thế, chắc chắn phải đi chơi rồi. Ngày nào đi thì chưa xác định, nếu các cậu muốn thì đi cùng."
"Ăn lẩu?"
Hướng Thần vui vẻ: "Được chứ! Lần trước tớ cũng muốn đi với cậu. Đi đi đi."
Điểm chú ý của Hướng Vãn lại khác.
Nàng nghiêng đầu nhìn Phong Khinh Vũ: "Nếu chưa xác định ngày nào đi, vậy mai làm bài trước nhé? Bọn tớ tới tìm cậu, hoặc cậu qua nhà bọn tớ?"
Năm nay nhà họ Hướng đặc biệt sửa sang một phòng sách rộng rãi cho hai chị em.
Để tránh hai người tranh nhau, thứ gì cũng có hai phần.
Nhìn từ cửa vào chẳng khác gì một thư viện nhỏ.
Mùa hè vừa hoàn thiện, hai người còn chưa dùng lần nào, Hướng Vãn vẫn luôn muốn đưa Khinh Vũ tới xem.
Ý nghĩ tương tự Hướng Thần chỉ từng có khi mới biết nhà định sửa phòng sách.
Nhưng thi công quá lâu, nàng quên mất từ lúc nào.
Bây giờ nghe Hướng Vãn nhắc mới nhớ, lập tức nói theo: "Qua nhà bọn tớ đi, Khinh Vũ. Phòng sách mới thiết kế xong rồi, bọn tớ còn cố ý làm một cái bàn rất lớn. Cậu tới nhé, ba đứa cùng làm bài."
Phong Khinh Vũ có tính toán riêng.
Nghe lời mời bất ngờ này, nàng suy nghĩ rồi không trả lời thẳng: "Thật à? Hoàn thiện lúc nào vậy? Sao không chụp ảnh gửi tớ xem?"
"Có chứ, chờ chút, tớ tìm cho."
Ra khỏi cổng trường, Hướng Vãn lấy điện thoại mở album: "Đây, muốn tới không?"
Phong Khinh Vũ nhìn giá sách và chiếc bàn dài trên màn hình, mắt sáng lên: "Đẹp thật."
"Vậy mai để tài xế tới đón cậu? Hay phiền chị Hùng đưa cậu sang?"
"..."
Phong Khinh Vũ biết lần này không lảng qua được nữa.
Nàng ngẩng đầu nhìn lá cây rung bên đường: "Mai không muốn làm bài. Để mấy hôm nữa nhé."
Ánh mắt Hướng Vãn trầm xuống.
Hướng Thần lại chẳng để ý, vui vẻ đáp: "Được, ngày nào cũng được."
Ba người gặp Mạnh Thanh Oánh trước cửa quán lẩu rồi cùng lên phòng riêng tầng trên.
Ngày mai bắt đầu nghỉ, hôm nay không ít học sinh ăn uống ở con phố này.
Trên hành lang tầng hai, họ gặp mấy học sinh vừa đi từ nhà vệ sinh ra.
Phong Khinh Vũ cảm nhận được ánh mắt không mấy thân thiện của đối phương, nhìn thêm vài lần.
Không ngờ giữa những gương mặt xa lạ lại có một người khiến nàng thấy quen mắt.
Cửa phòng riêng mở ra.
Hai nhóm lướt qua nhau.
Phong Khinh Vũ đi cuối cùng, tiện tay đóng cửa.
Mạnh Thanh Oánh là người đầu tiên ngồi xuống bàn, cầm điện thoại quét mã: "Bữa hôm nay tớ mời, ai cũng không được tranh nhé."
Phong Khinh Vũ nhìn động tác gọi món thành thạo của nàng, mỉm cười, không phản đối.
Hướng Thần bên cạnh lại không đồng ý: "Sao có thể để cậu mời? Để tớ, để tớ. Đi ăn mà để Omega trả tiền, truyền ra ngoài bọn tớ còn mặt mũi làm người không?"
"Có gì đâu, tớ muốn mời các cậu."
Mạnh Thanh Oánh nghiêm mặt: "Cậu coi thường Omega à? Vậy thế này, bữa này tớ không ăn nữa, tớ đi."
"Này này, tớ đùa thôi. Cậu mời, cậu mời..."
Phong Khinh Vũ nghe hai người nói chuyện, cởi áo khoác đồng phục.
Nhận ra Hướng Vãn đang nhìn mình, nàng nghi hoặc bước về phía nàng hai bước: "Sao vậy?"
Hướng Vãn lắc đầu tỏ ý không có gì.
Đợi Phong Khinh Vũ tới gần, nàng vẫn nói: "Tớ cứ cảm thấy mấy người vừa rồi có gì đó lạ. Hai nam sinh đi sau cùng trông rất quen, nhưng chắc không phải học sinh Nhất Trung đâu nhỉ?"
"Không phải Nhất Trung?"
Phong Khinh Vũ nhớ lại màu đồng phục vắt trên vai bọn họ, đúng là cảm thấy có chỗ nào đó không giống: "Cậu thấy giống trường nào?"
Hướng Vãn: "Đồng phục trường Ngoại ngữ bên cạnh khá giống Nhất Trung. Mấy người phía sau không mặc nên khó so, nhưng tớ cứ cảm thấy không đúng."
Hướng Thần ngồi xuống, thấy ghế trước mặt trống, quay đầu phát hiện hai người đứng cùng nhau nói nhỏ.
Nàng lập tức đứng lên ghé tới kéo người: "Có gì không thể ngồi xuống nói? Bí mật à? Sợ bọn tớ nghe thấy?"
"Không phải."
Phong Khinh Vũ ngồi xuống bàn: "Bọn tớ chỉ thấy mấy người vừa gặp hơi quen mắt, nhưng không nhớ là ai."
"Mấy người vừa rồi?"
Hướng Thần chỉ ngược về phía cửa phòng, "ồ" một tiếng: "Chẳng phải cái người gì đó sao? Lần trước chúng ta dự tiệc nhà họ Triệu từng gặp rồi ấy. Tên là Kiều gì Dã ấy. Hướng Vãn, cậu cũng không nhớ à? Người đi cạnh hắn là anh trai Đinh Tuyết Dao."
Nàng vừa nói, Hướng Vãn và Phong Khinh Vũ đều nhớ ra.
Hướng Thần đột nhiên hứng thú: "Lạ thật, anh trai Đinh Tuyết Dao sao lại đi cùng người họ Kiều? Hai người đó làm sao quen nhau?"
"Quan tâm lắm làm gì."
Hướng Vãn vừa nói vừa nhìn điện thoại Mạnh Thanh Oánh đưa tới, tích chọn hai phần trà thảo mộc.
Hướng Thần không để ý, cười: "Tán gẫu thôi mà."
Hoàn cảnh gia đình Đinh Tuyết Dao so với bọn họ có thể nói là vô cùng phức tạp.
Từ rất lâu trước đây đã có người tò mò bàn tán, đáng tiếc đến giờ vẫn chẳng ai có được đáp án chính xác.
Nghĩ lại cũng khá thần kỳ.
Mạnh Thanh Oánh trước đó đã biết thiết lập thân phận của mình từ Phong Khinh Vũ.
Sau khi về nhà, nàng dùng cách riêng thu thập được không ít thông tin.
Bây giờ nghe tới cái tên Đinh Tuyết Dao, nàng khẽ cười lạnh rồi lấy điện thoại đặt món.
Phong Khinh Vũ liếc Mạnh Thanh Oánh một cái, không lên tiếng.
Hướng Thần và Hướng Vãn trước đây không để tâm chuyện tình cảm của Tầm Chu nên cũng không hiểu rõ lắm.
Nhưng dù sao học cùng trường, cùng một tòa nhà, ít nhiều cũng từng nghe qua, vì vậy rất thức thời không hỏi thêm.
Ăn xong, trời đã tối.
Phong Khinh Vũ đứng trước quán lẩu tiễn Mạnh Thanh Oánh lên xe về nhà.
Lúc quay người mặc áo, nàng thấy Hướng Thần và Hướng Vãn đang đứng trước xe nhìn mình, hoàn toàn không có ý định rời đi.
Nàng ra hiệu cho Hùng Khiết đang bước tới rồi đi qua hỏi: "Còn chưa về à?"
Hướng Thần và Hướng Vãn cùng gật đầu: "Đợi cậu tiễn bọn tớ."
"Được, hay là tớ tự tay mở cửa xe cho hai cậu luôn nhé?"
Phong Khinh Vũ vừa nói vừa kéo cửa xe bên cạnh, chống tay lên khung cửa phía trên: "Lần này được chưa?"
"Được, đương nhiên được."
Hướng Thần và Hướng Vãn liên tục gật đầu lên xe.
Hướng Vãn ngồi bên cửa ngẩng lên nhìn Phong Khinh Vũ, cười: "Cậu về tới nhà cũng nhắn tin cho bọn tớ nhé."
"Ừ, sẽ nhắn."
Đóng cửa xe, Phong Khinh Vũ vẫy tay qua cửa kính rồi quay lại chỗ Hùng Khiết, cúi người lên xe.
Tối nay Hạ Lộ và Phong Sung An có tiệc xã giao.
Phong Khinh Vũ về đến nhà, hai người vẫn chưa về.
Nhưng trên chiếc tủ trước cửa phòng nàng đã đặt sẵn "sự quan tâm" của họ.
Phong Khinh Vũ đặt cặp xuống, nhìn xấp tiền mặt, nhớ tới tin nhắn thoại chưa nghe, bèn lấy điện thoại mở lên.
Giọng Hạ Lộ truyền ra: "Tiểu Vũ, con lớn rồi. Con muốn một mình ra ngoài đi đây đi đó, mẹ với bố con đều hiểu. Nhưng thật sự để con đi một mình thì chúng ta vẫn lo, nên mẹ vẫn hy vọng con có thể đưa Hùng Khiết theo. Như vậy con có người đi cùng, chúng ta cũng yên tâm hơn."
Tin tiếp theo.
"Tối nay bố mẹ có một buổi tiệc, không chắc mấy giờ mới về. Mẹ để ít tiền mặt trên tủ trong phòng con, con mang theo đi. Ngoài ra mẹ cũng chuyển thêm tiền vào thẻ cho con rồi."
"Nếu thật sự định đi ngay tối nay, tới nơi rồi bất kể mấy giờ cũng nhớ báo bình an cho mẹ."
Phong Khinh Vũ mở ô nhập tin nhắn.
Nghĩ rất lâu mà chẳng biết trả lời thế nào, nàng lại thoát ra, trước tiên nhắn cho Hướng Thần và Hướng Vãn.
Dựa lưng vào cửa, ấp ủ thêm một lúc, nàng mới mở lại khung trò chuyện với Hạ Lộ.
Có lẽ vì trước đây chưa từng trải nghiệm kiểu tình thương của mẹ như vậy, mỗi khi đối diện sự quan tâm của Hạ Lộ nàng đều cảm thấy mờ mịt, không biết phải làm sao.
Cắn răng soạn xong tin nhắn, Phong Khinh Vũ nhắm mắt bấm gửi.
Sau đó không dám nhìn thêm lần nào, lập tức vào phòng tắm tắm rửa thay quần áo.
Nàng lại tìm một chiếc ba lô kiểu dáng đơn giản trong tủ, nhét những đồ cần thiết vào rồi xuống lầu.
Hùng Khiết đã sớm chuẩn bị.
Tuy ông chủ trước đó không nói rõ, nhưng tối nay thấy Phong Khinh Vũ đi ăn với bạn, trong lòng cô đã có dự đoán.
Lúc này nhận hành lý bỏ vào cốp, lên xe rồi đi theo địa chỉ vừa nhận, lái xe rời khỏi cổng nhà họ Phong.
Thành phố H nói xa không xa, nói gần cũng chẳng gần.
Lái xe mất hai ba tiếng là ít.
Theo đề nghị ban đầu của Hạ Lộ, đi tàu cao tốc sẽ nhanh hơn.
Nhưng tới nơi rồi muốn đi lại lại không tiện.
Cân nhắc tổng thể, tự lái xe vẫn thuận lợi hơn.
Mười một giờ rưỡi đêm, Phong Khinh Vũ xuống xe, đi cùng Hùng Khiết vào khách sạn.
Trong lúc chờ thang máy, nàng nhắn cho Tầm Chu một tin.
[Ngủ chưa?]
Điện thoại rung.
Là Hạ Lộ vừa nhận được tin báo bình an, gửi lại một đoạn thoại: "Đến nơi là tốt rồi. Mấy hôm nay chơi cho vui, có gì cần thì gọi mẹ bất cứ lúc nào."
[Vâng, muộn rồi, mẹ ngủ sớm đi.]
Hạ Lộ: "Con cũng nghỉ ngơi sớm. Nhớ chụp nhiều ảnh nhé."
Ra khỏi thang máy, Phong Khinh Vũ chủ động nhận đồ của mình rồi vào phòng.
Hùng Khiết ở ngay phòng bên cạnh.
Nàng đóng cửa xong mới nghe thấy tiếng "tít" từ cánh cửa phòng bên.
Được rồi.
Mang cô ấy theo đúng là rất có cảm giác an toàn.
Phong Khinh Vũ đặt ba lô và vali xuống.
Điện thoại bị nàng ném lên lớp chăn mềm, lún thành một vết.
Nàng nhìn vết lõm ấy, lại cúi người nhặt điện thoại lên mở ra xem.
Vẫn không có câu trả lời của Tầm Chu.
Giờ này rồi, chắc phần lớn là ngủ rồi.
Phong Khinh Vũ vừa nghĩ vừa đi tới rèm cửa, kéo ra rồi tiện thế ngồi xuống bên cạnh, nhìn cảnh đêm bên ngoài một lúc.
Nàng không từng đi nhiều thành phố, nhưng cảnh đêm thì đã nhìn không ít.
Đang do dự có nên chụp một tấm làm kỷ niệm hay không, phía trên màn hình đang sáng bỗng hiện lên một thông báo cực ngắn.
Dòng "đang nhập" vừa xuất hiện đã biến mất.
Chưa ngủ?
Giờ này còn chưa ngủ?
Phong Khinh Vũ mím khóe môi, bấm gọi video.
Nhưng chỉ trong chớp mắt lại tắt camera, đổi thành gọi thoại.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên giữa đêm yên tĩnh.
Tầm Chu vừa nhắm mắt định ngủ, bị âm thanh ấy dọa suýt bật ngồi dậy.
Nhìn rõ lại là Phong Khinh Vũ, nàng tức tối đặt điện thoại xuống, không muốn để ý.
Nhưng nghĩ lại thấy mình bị dọa một phen mà cứ thế bỏ qua thì quá thiệt.
Thế là nàng đen mặt bấm nhận.
"Ô, cậu chưa ngủ à? Tớ còn tưởng cậu ngủ rồi."
Giọng Phong Khinh Vũ mang ý cười rất rõ.
Tầm Chu nghe mà bực, giọng lạnh như băng: "Bị cậu đánh thức."
"Thật à? Tớ còn tưởng cậu ngủ sẽ để điện thoại im lặng chứ."
Hai ngày nay, mỗi khi Tầm Chu không muốn để ý nàng đều lấy lý do này.
Phong Khinh Vũ rõ ràng vô cùng kinh ngạc trước chuyện nàng bị mình đánh thức.
"..."
Tầm Chu chẳng muốn nói nữa: "Nửa đêm rồi, cậu có chuyện gì không?"
"Có chứ. Không có chuyện thì gọi cậu làm gì?"
Phong Khinh Vũ vừa nói vừa đứng lên đi tới cửa kính sát đất, nhìn tháp truyền hình không xa rồi cười.