Chương 19: Bí mật của hoàng đế
Ôn Linh Vận không biết rằng, rất nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại Lãnh Tễ của giờ phút này, nhớ sự cố chấp nghiêm túc nơi đáy mắt nàng, nhớ từng câu từng chữ nàng ghé bên tai mình nói ra, nhớ dáng vẻ nàng hời hợt dâng cả giang sơn và tính mạng tới trước mặt mình, đều sẽ khiến Ôn Linh Vận đau đến không muốn sống.
Chút rung động âm thầm nảy sinh trong đêm tuyết, đến chính nàng lúc ấy cũng không dám suy xét kỹ, về sau lại trở thành tấm lưới trói buộc nửa đời.
Khi ấy nàng vẫn chưa hiểu.
Lời hứa của đế vương nặng tựa ngàn cân.
Nhưng thân bất do kỷ của đế vương càng có thể nghiền một người thành tro bụi.
Tuyết ngoài cửa sổ vẫn rơi xào xạc.
Ôn Linh Vận đỏ mắt nhìn Lãnh Tễ.
Nàng cũng không hiểu vì sao lúc này mình lại muốn khóc.
Hơi nước vừa dâng lên trong mắt, còn chưa kịp rơi xuống, ánh mắt Lãnh Tễ đã thay đổi.
Vừa rồi còn mang vẻ lười biếng hờ hững.
Giờ đây trong đôi mắt đỏ ngầu lại cuộn trào dục vọng quyết phải có bằng được, giống như thợ săn ẩn mình đã lâu, cuối cùng cũng chờ được con mồi để lộ điểm yếu.
Ôn Linh Vận hậu tri hậu giác muốn trốn.
Nhưng đã muộn.
Dưới sự dỗ dành của vị đế vương trẻ tuổi, đến cuối cùng nàng chẳng còn sức để khóc.
Cũng rất lâu sau này nàng mới biết, hóa ra chỉ cần nàng rơi nước mắt, người kia sẽ lập tức rục rịch.
Tiếng canh ba giờ Dần vang lên nặng nề.
Giọng Lãnh Nhị từ ngoài cửa truyền vào.
"Bệ hạ, nên hồi cung rồi."
Ôn Linh Vận chống cơ thể còn mềm nhũn ngồi dậy.
Lúc xuống giường, đôi chân vẫn hơi run.
Dư vị đêm qua khiến ngay cả nâng tay nàng cũng cảm thấy mất sức.
Nàng lấy cây trâm ngọc trên bàn trang điểm, chuẩn bị búi tóc cho Lãnh Tễ.
Lãnh Tễ nhìn mái tóc đen hơi rối cùng đôi môi đỏ thẫm của nàng, trong mắt lóe lên chút áy náy.
Là tối qua nàng mất khống chế, kéo dài quá lâu, mới khiến Ôn Linh Vận ngay cả đứng cũng không vững.
"Qua đây."
Giọng nàng vẫn mang sự khàn nhẹ khi vừa tỉnh giấc.
Ôn Linh Vận ngẩn ra.
Còn chưa phản ứng, nàng đã bị Lãnh Tễ kéo ngồi lên đùi.
Lãnh Tễ vòng tay ôm eo nàng, cằm tựa nơi hõm cổ, mặc cho những ngón tay mảnh khảnh của nàng xuyên qua mái tóc dài của mình.
Ánh nến lay động.
Quầng sáng ấm áp rơi lên gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Linh Vận.
Hàng mi cụp xuống, tạo nên một mảng bóng nhạt.
Lãnh Tễ nhìn một lúc, bỗng có chút hoảng hốt.
Rất nhiều năm trước, cũng từng có một nữ nhân ngồi trước gương đồng búi tóc cho nàng.
Nhưng chút hoảng hốt ấy rất nhanh tan đi.
Lãnh Tễ siết chặt vòng tay, ôm Ôn Linh Vận sát hơn.
Nàng không phải người kia.
Người kia sẽ không dịu dàng với mình như vậy.
Trâm ngọc cố định mái tóc.
Ôn Linh Vận lại giúp nàng chỉnh đai ngọc bên eo.
Lãnh Tễ vừa xoay người định đi thì bị nàng gọi lại.
"Bệ hạ."
Giọng Ôn Linh Vận rất nhỏ, mang chút ngượng ngùng hiếm thấy của nữ nhi.
"Tối nay người còn tới không? Hay là... cần thần nữ đến điện Dưỡng Tâm?"
Lãnh Tễ quay đầu.
Trên gương mặt tuấn mỹ toàn là nghi hoặc, rõ ràng chưa hiểu ý nàng.
Nhìn đôi mắt mờ mịt ấy, Ôn Linh Vận mím môi.
Lời đến miệng nuốt xuống rồi lại nói ra.
"Kỳ mẫn cảm bình thường ít nhất kéo dài ba ngày."
Lãnh Tễ đầu tiên sững ra.
Ngay sau đó, ý cười lan khắp đáy mắt.
Đó là niềm vui rực rỡ hoàn toàn không che giấu.
Hóa ra nàng đang lo cho mình.
Lãnh Tễ bước tới, đưa tay véo nhẹ gò má đỏ hồng của Ôn Linh Vận, giọng đầy ý cười.
"Tối nay trẫm sẽ trở lại."
Tiếng bước chân dần xa.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Ôn Linh Vận đứng tại chỗ, nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ đến ngẩn người.
Trong lòng lại xuất hiện một nghi vấn.
Vì sao Lãnh Tễ không biết kỳ mẫn cảm kéo dài bao lâu?
Chẳng lẽ nàng thật sự mới trải qua lần đầu?
Nhưng nếu là lần đầu, tối qua sao khí tức của hai người có thể tương hợp đến thế?
Thật kỳ lạ.
—————————
Trên đường hồi cung.
Trong xe ngựa, Lãnh Tễ đang nhắm mắt tựa vào gối mềm nghỉ ngơi.
Giữa mày vẫn còn vài phần lười biếng sau khi thức dậy.
Lãnh Nhị đứng bên cạnh, cúi người nhỏ giọng bẩm báo.
"Bệ hạ, đêm qua Đỗ Trọng uống rượu ở Túy Tiên lâu. Uống đến lúc cao hứng thì xảy ra tranh chấp với người khác, cuối cùng còn bò lên mái cong của tửu lâu rồi lớn tiếng la hét."
"Hắn hét gì?"
Lãnh Tễ không mở mắt.
"Hắn hét rằng: 'Trong thiên hạ ai có thể biết nhiều bí mật bằng ta! Tuyến thể đương kim bệ hạ bị tổn thương, căn bản không thể sinh hạ con nối dõi!'"
Lúc này Lãnh Tễ mới chậm rãi mở mắt.
"Nguyên nhân tranh chấp?"
"Là một thương nhân giang hồ trong Túy Tiên lâu khoe rằng mình đi khắp đại giang nam bắc, biết vô số bí mật thiên hạ. Hai người tranh hơn thua trước mặt một tửu nương nổi tiếng trong lâu, không ai chịu ai, cuối cùng mới náo loạn tới mái hiên."
"Sau đó?"
Lãnh Nhị cúi đầu.
"Sau đó Đỗ Trọng không cẩn thận trượt chân, rơi từ mái hiên xuống, chết tại chỗ."
Lãnh Tễ nghe vậy, khóe môi cong lên.
"Thật là một lần 'không cẩn thận' rất đúng lúc."
Ngón tay nàng chậm rãi gõ lên đầu gối, lại hỏi:
"Lúc đó người có đông không?"
"Bẩm bệ hạ, Túy Tiên lâu nằm ngay giữa phố Trường An. Tối qua phía đối diện còn có một gánh xiếc từ Tây Vực dựng đài biểu diễn, nào nuốt đao phun lửa, nào đi dây leo cột, thu hút vô số người vây xem. Trong tửu lâu lại kín chỗ. Những lời ấy của hắn e rằng nửa kinh thành đều đã nghe thấy. Giờ này chắc tin đã truyền khắp nơi rồi."
Ngón tay Lãnh Tễ khựng lại.
Trong mắt lóe lên tia sáng lạnh sắc bén.
Nàng xoa cằm, như có điều suy nghĩ.
"Ừm... Đỗ Trọng không có đầu óc ấy. Chắc chắn là thủ bút của Đỗ Bách Thảo."
Nàng nhìn cảnh tuyết lướt qua ngoài cửa xe.
Nụ cười nơi khóe môi càng lạnh.
"Rất tốt. Thời gian tính vừa chuẩn, đúng ba ngày."
Giờ Mão, điện Dưỡng Tâm.
Nội thị đang chỉnh y phục cho Lãnh Tễ.
Nàng phất tay.
"Đổi thẳng sang triều phục là được, đừng động vào phát quan của trẫm."
Trong lòng nàng nghiến răng.
Đây là Ôn Linh Vận tự tay búi cho trẫm.
Không thể để người khác làm hỏng.
Nội thị ngẩn ra.
Thấy giữa chân mày đế vương dường như không mấy vui vẻ, hắn không dám nhiều lời, chỉ cẩn thận tránh phát quan rồi thay triều phục cho nàng.
—————————
Trong điện Thái Hòa.
Hương long diên lượn lờ giữa đại điện.
Khoảnh khắc Lãnh Tễ mang triều hài bước vào, văn võ bá quan vốn đang cúi mắt lập tức xuất hiện một hồi xao động cực nhỏ.
Ngự sử Trương Chính cúi đầu, nhưng khóe mắt vẫn không nhịn được liếc lên.
Vừa nhìn, trong lòng hắn lập tức "lộp bộp" một tiếng.
Tinh thần vị đế vương trẻ tuổi nhìn qua cũng không tệ.
Nhưng dưới đôi mắt lại có một tầng quầng xanh nhạt.
Nhìn là biết cả đêm không ngủ!
Trương Chính âm thầm suy đoán.
Bệ hạ đêm qua nhất định vì bí mật bị bại lộ nên không thể nghỉ ngơi.
Những lời đang truyền trong kinh thành rất có thể là thật.
Dẫu sao đó cũng là lời chính miệng ngự y nói ra.
Trong lòng Trương Chính thấp thỏm bất an.
Bàn tay cầm hốt bản đã toát mồ hôi.
Hắn suy nghĩ lát nữa phải khuyên can thế nào mới vừa không chọc giận long nhan, lại có thể đưa chuyện này ra ánh sáng.
Không chỉ một mình hắn.
Quan viên đầy điện ai nấy đều cúi đầu, nhưng cũng ai nấy đều dùng khóe mắt lén liếc về phía ngự tọa.
Cố tình tất cả đều cúi đầu mà nhìn lén, khiến sự xao động ấy càng rõ ràng.
Lãnh Tễ thu hết cảnh tượng vào mắt.
Khóe môi hơi cong, như thể chẳng phát hiện gì, ung dung ngồi lên long ỷ.
"Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Giữa tiếng tung hô vang dội như sóng, Lãnh Tễ hờ hững nâng mí mắt.
Ánh mắt vừa quét qua các bóng người phía dưới, khóe miệng nàng lập tức giật nhẹ.
Hay lắm.
Nàng vậy mà nhìn thấy hai lão già đáng lẽ đang cáo bệnh ở nhà, mấy ngày không thấy bóng dáng.
Thái phó Ôn Triều Hòa.
Còn có Tĩnh An hầu Hạ Chi Chiêu đang được cố định chân bằng nẹp.
Ngón tay Lãnh Tễ lặng lẽ gõ lên tay vịn long ỷ.
Trong lòng âm thầm mắng một câu.
Hai lão hồ ly này rõ ràng ôm tâm tư xem náo nhiệt, cố ý đến đây nhìn trò cười của trẫm!
Môi mỏng nàng khẽ mở, giọng lạnh lùng.
"Bình thân."
Lãnh Tễ lần này thật sự đoán đúng.
Lúc biết tin, Ôn Triều Hòa đang dùng bữa tối trong phủ.
Bát canh vừa đưa tới môi, ông suýt bị một ngụm canh làm sặc đến tắt thở.
Ông lập tức đưa ra phán đoán.
Những gì Đỗ Trọng nói chắc chắn là thật!
Hắn là ngự y thân cận phụng sự hoàng đế và thái hậu.
Tuyến thể tổn thương là bí mật lớn đến mức nào?
Người thường căn bản không thể biết dù chỉ một chút.
Đỗ Trọng tuy chẳng phải thứ có bản lĩnh, nhưng cũng hiểu loại lời này vừa nói ra chính là đại tội tru di cửu tộc.
Nếu không phải say đến mất trí, cho hắn thêm mười lá gan cũng chẳng dám gào lên.
Rượu hỏng việc!
Đúng là rượu hỏng việc!
Sắc mặt Ôn Triều Hòa xanh mét.
Ông lập tức đập bàn ra lệnh, từ nay về sau toàn bộ con cháu Ôn gia không ai được phép uống nửa giọt rượu.
Càng nghĩ ông càng tức.
Đúng là uổng phí đích tôn nữ mà ông khổ công nuôi dạy!
Một Càn Nguyên đã hỏng tuyến thể thì khác gì thái giám vô căn?
Bản thân đã thành ra như vậy còn dám ngang ngược cướp hôn!
Hoang đường!
Thật sự tức chết ông!
Đó là Khôn Trạch đỉnh cấp duy nhất của Ôn gia!
Chẳng trách trước kia ông nhìn Lãnh Tễ thế nào cũng không thuận mắt.
Hóa ra trực giác con người lại chính xác đến vậy.
Cho nên dù bệnh cũ chưa khỏi, thân thể còn yếu, ông vẫn nhất định phải tới điện Thái Hòa.
Chỉ có tận mắt nhìn Lãnh Tễ mất mặt trước văn võ bá quan, thể diện quét sạch, mới có thể giải bớt chút ác khí trong lòng.
Hạ Chi Chiêu cũng chẳng khác bao nhiêu.
Vừa nghe tin tuyến thể của Lãnh Tễ bị tổn thương, hắn lập tức chui vào hầm rượu, đào vò Nữ Nhi Hồng đã chôn hơn mười năm để dành cho đích nữ Hạ Tri Yên, mở nắp uống thỏa thích.
Hả lòng hả dạ!
Đúng là hả lòng hả dạ!
Mối hận Lãnh Tễ ngang ngược cướp hôn, đoạt mất con dâu của hắn dường như trong khoảnh khắc ấy đã được báo đáp.
Dù cuối cùng Ôn Linh Vận vẫn bị nàng cướp đi, nhưng giờ Lãnh Tễ rơi vào tình cảnh này, ít nhất hắn cũng có thể trước mặt văn võ bá quan giành lại vài phần thể diện.
Cho dù hắn uống say mèm, lúc về phòng còn trượt chân ngã một trận, khiến cái chân vốn đã bị thương càng nặng.
Vết thương ban đầu nửa tháng có thể lành, giờ ít nhất phải dưỡng thêm một tháng.
Hắn cũng chẳng tức.
Cắn răng bắt người dùng cáng khiêng mình tới Kim Loan điện, chỉ để tận mắt xem một màn náo nhiệt của Lãnh Tễ.