Chương 16: Chương 16

Chương 16: Chương 16

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~2.337 từ · 11 phút đọc · 16/106

Buổi chiều đang trong giờ làm việc, khu văn phòng người qua kẻ lại, tai mắt quá nhiều, không tiện ôn chuyện cũ. Tống Tân Dư kéo Kiều Ngôn ra hành lang bên ngoài, tránh khỏi những ánh mắt tò mò đang không ngừng dò xét.

Tính ra hai người đã năm sáu năm chưa gặp. Tống Tân Dư của hiện tại thay đổi rất nhiều so với trước kia, gầy hơn, trắng hơn. Cô mặc một bộ Chanel đen ôm eo kiểu dáng đơn giản, kinh điển, chân đi giày mũi nhọn gót thấp. Lớp trang điểm mỏng nhẹ mà tinh tế, mái tóc được chăm chút không một sợi rối, kiểu tóc ngắn ngang vai năm xưa đã đổi thành mái tóc dài xoăn nhẹ màu nâu hạt dẻ đầy vẻ trưởng thành. Ngay cả trang sức trên tai và tay cũng đều có giá không nhỏ, càng tôn lên khí chất dịu dàng, tao nhã của cô. Chỉ đứng yên ở đó thôi cũng đủ khiến người khác phải chú ý.

Quả thật đã thay đổi hoàn toàn, gần như trái ngược với dáng vẻ năm xưa.

Tống Tân Dư trước đây vốn là kiểu người phóng khoáng, chẳng câu nệ bất cứ thứ gì, ngày nào cũng giống một bà chị ngốc nghếch, vô tư. Đừng nói đến chuyện ăn diện, từ bé đến lớn số lần cô mặc váy còn đếm được trên đầu ngón tay, đâu giống bộ dạng hiện tại.

Kiều Ngôn suýt nữa không nhận ra. Lúc mới nhìn thấy người, cô thậm chí còn không dám chắc.

Tống Tân Dư khẽ vén tóc, lại dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên chóp mũi cô.

"Thế nào, xa nhau lâu quá nên không nhận ra tớ rồi à?"

Kiều Ngôn lấy lại tinh thần, phủ nhận:

"Không phải, sao có thể chứ."

Rồi cô hỏi:

"Sao cậu về rồi? Sang đây công tác à?"

Tống Tân Dư đáp:

"Vì công việc. Có chút chuyện cần xử lý, tiện thể về ở một thời gian."

Kiều Ngôn đặt thùng giữ nhiệt xuống.

"Cậu về lúc nào?"

"Tối qua."

"Ở khách sạn à?"

"Không." Tống Tân Dư giải thích, "Vẫn về đại viện Tây Tỉnh."

Kiều Ngôn hỏi:

"Vậy lần này cậu ở bao lâu?"

Tống Tân Dư đáp:

"Chưa chắc. Có lẽ sẽ lâu một chút, ít nhất nửa năm. Dù sao cũng chưa vội ra nước ngoài nữa. Tổng công ty muốn mở rộng thị trường bên này, phát triển thêm nhánh mới, tớ phải ở lại."

Sau khi trở về, Tống Tân Dư không ở đại viện Tây Tỉnh lâu. Sáng sớm cô đã ra ngoài, hàng xóm láng giềng còn chưa ai gặp cô nên tin tức vẫn chưa truyền ra.

Hôm nay Từ Tử Khanh cũng đã nhắn tin cho Kiều Ngôn nhưng không hề nhắc đến chuyện này, chắc hẳn bà cũng không biết, nếu không Kiều Ngôn đã sớm nghe nói rồi.

Hai người bạn nối khố lâu ngày gặp lại, đương nhiên không thể tránh khỏi một hồi hàn huyên.

Khi đối diện với Tống Tân Dư, Kiều Ngôn không giống lúc đối mặt Chu Hy Vân. Quan hệ giữa cô và Tống Tân Dư vẫn luôn rất tốt, bao nhiêu năm qua đều hòa thuận, lần này cũng không ngoại lệ.

Tình cảm nhiều năm không phải giả. Hồi nhỏ, hai người đều là lũ trẻ nghịch ngợm nhất đại viện, đến lúc bị đánh cũng cùng nhau chịu. Rất nhiều lần Tống Tân Dư còn đứng ra dọn hậu quả cho Kiều Ngôn, bảo vệ cô không ít.

Cũng tại Kiều Ngôn khi ấy quá biết gây chuyện, suốt ngày chạy nhảy trên dưới như khỉ, khiến người ta phát bực. Có một khoảng thời gian, cả đại viện chỉ có Tống Tân Dư chịu chơi cùng cô. Những học sinh ngoan như Chu Hy Vân, Hình Viễn đều chẳng ưa Kiều Ngôn chút nào.

Lần này Tống Tân Dư đến Tập đoàn Ích Phong là để bàn chuyện hợp tác, vừa mới họp xong.

Trà chiều hôm nay cũng do Tống Tân Dư trả tiền. Hợp tác đã đàm phán thành công, cô hào phóng mời toàn bộ nhân viên Ích Phong uống đồ uống, còn cố ý đặt một phần đơn trà chiều ở Kafa.

Tống Tân Dư biết hai năm nay Kiều Ngôn đang kinh doanh cửa hàng đồ uống, cũng biết Kafa nằm ở đâu. Chỉ là cô không ngờ Kiều Ngôn sẽ đích thân giao hàng lên đây. Vốn dĩ cô còn định đợi xử lý xong công việc rồi mới đến cửa hàng tìm người.

Bạn bè chăm sóc việc làm ăn của mình, Kiều Ngôn cũng không khách sáo, cong môi cười:

"Lần sau cứ gọi thẳng cho tớ, tớ qua đón cậu."

Tống Tân Dư nói:

"Tớ sợ cậu phải trông cửa hàng, không đi được."

"Hôm nay đúng là hơi bận, đơn khá nhiều."

"Vậy cửa hàng các cậu mấy giờ đóng?"

"Thường khoảng chín giờ đến chín rưỡi, không quá muộn."

Tống Tân Dư hỏi:

"Tối nay cậu còn việc gì khác không?"

"Sao thế?"

"Tớ mời cậu ăn cơm."

Quan hệ giữa hai người vốn đã như vậy, hiểu nhau từ gốc đến ngọn. Tống Tân Dư cũng chẳng vòng vo khách sáo, có gì nói thẳng, không cần suy nghĩ quanh co.

Kiều Ngôn cũng thoải mái đáp:

"Cậu mời tớ làm gì, phải để tớ mời cậu mới đúng."

Tống Tân Dư thuận miệng:

"Cũng được."

Kiều Ngôn bật cười, bỗng dưng cảm thấy vui hẳn.

Tống Tân Dư nói:

"Vậy lần sau tớ lại mời cậu, ăn thêm một bữa."

Kiều Ngôn chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức đồng ý:

"Được thôi."

"Tối nay mấy giờ?" Tống Tân Dư lại hỏi.

Kiều Ngôn suy nghĩ kỹ một chút rồi thoải mái báo một thời gian cụ thể.

Tống Tân Dư trước giờ vẫn chu đáo, sau đó nói sẽ đến đón cô sau khi tan làm, lại hỏi Kiều Ngôn muốn ăn gì.

Kiều Ngôn không cầu kỳ, cũng chẳng thích đến những nhà hàng Tây hay quán món riêng đắt đến chết người, lập tức chọn một quán thịt nướng gần đó, một cửa hàng địa phương có giá khá bình dân.

Chỉ vài câu, hai người đã quyết định xong, hẹn tối muộn sẽ gặp nhau ở cửa hàng trước rồi cùng đi.

Tống Tân Dư không quen đường xá quanh đây, cần Kiều Ngôn dẫn đường.

Cuối cùng, cô cũng không làm phiền Kiều Ngôn buôn bán nữa.

"Giờ vẫn còn sớm, cửa hàng chắc còn cần người. Vậy lát nữa gặp?"

Kiều Ngôn cũng tự biết công việc bên Tống Tân Dư chắc chắn chưa giải quyết xong, bèn đeo lại thùng giữ nhiệt, chào tạm biệt cô.

Đúng lúc này, Dương Dương và những người khác cũng giao xong đồ uống, ra ngoài hội họp.

Kiều Ngôn không nán lại, vẫy tay rồi theo nhân viên trong cửa hàng rời đi.

Tống Tân Dư đứng nguyên tại chỗ một hai phút, nhìn ba người vào thang máy rồi mới quay lại khu văn phòng.

Bên trong Tập đoàn Ích Phong, một vị lãnh đạo vẫn chờ ở đó, rất biết ý không quấy rầy đại diện đối tác trò chuyện với bạn cũ. Đợi Tống Tân Dư quay lại, ông lập tức tiến lên, gương mặt đầy ý cười.

"Ôi chao, Tống tổng, bên chúng tôi đúng là thất lễ quá, sao có thể để cô mời khách được."

Tống Tân Dư thu lại vẻ thân thiết khi nãy, đổi sang thái độ công việc, đúng mực nói:

"Lưu tổng khách sáo rồi, không có gì đâu."

Lưu tổng cười ha hả, dò hỏi:

"Cô gái giao cà phê vừa rồi là...?"

"Bạn từ nhỏ." Tống Tân Dư nói thật, "Lớn lên cùng nhau."

Lưu tổng "ồ" hai tiếng, lập tức khôn khéo nói:

"Cô ấy thường đến chỗ chúng tôi giao đồ, trước đây tôi cũng từng gặp vài lần."

Tống Tân Dư không muốn nói quá nhiều chuyện riêng tư, cũng chẳng tiếp nhận kiểu làm thân này của Lưu tổng, thậm chí thái độ còn hơi lạnh nhạt.

Lưu tổng đầu óc xoay chuyển rất nhanh. Vừa nhìn đã hiểu cô không muốn tiếp tục đề tài này, ông lập tức đổi chuyện, chuyển sang bàn những vấn đề liên quan đến hợp tác.

Tống Tân Dư đi thẳng vào trong, trở lại phòng làm việc khi nãy tìm đồng nghiệp, không nói thêm gì nữa.

Ở văn phòng bên kia, Chu Hy Vân cùng một nhóm người vẫn đang ngồi chờ. Mọi người vừa nghỉ ngơi xong, lúc này lại bắt đầu bàn bạc rôm rả.

Lưu tổng nhiệt tình đi theo phía sau. Đến cạnh bàn, ông còn kéo ghế cho Tống Tân Dư để thể hiện sự chu đáo.

Tiếc rằng Tống Tân Dư không nhận phần nhiệt tình ấy. Sau khi đi tới, cô vẫn đứng, đảo mắt nhìn một vòng rồi hỏi thẳng:

"Xin hỏi mọi người đã cân nhắc xong chưa? Còn chỗ nào cần bàn bạc thêm không?"

Lưu tổng lập tức đáp:

"Không, không còn gì nữa. Đã thống nhất hết rồi, cứ như vậy đi."

Ở đối diện bàn làm việc, Chu Hy Vân đang nói chuyện với một trưởng nhóm. Nghe vậy, cô mới ngẩng mắt, thản nhiên nói:

"Vẫn còn vài chi tiết cần kiểm tra lại, phải phiền Tống tổng giải thích thêm một chút."

Tống Tân Dư nhìn sang, ánh mắt lướt qua gương mặt không biểu cảm của Chu Hy Vân. Một lát sau, cô nói:

"Được, không vấn đề."

Cuộc đàm phán ngay từ đầu đã căng như dây đàn. Hai bên vừa muốn hợp tác cùng có lợi, lại vừa không ai chịu nhượng bộ quyền lợi.

Chu Hy Vân không phải đại diện chính của Tập đoàn Ích Phong, nhưng tiếng nói của cô trong cuộc họp này không hề nhẹ. Cấp trên trực tiếp đặc biệt phái cô đến, ý kiến và định hướng của cô quan trọng hơn Lưu tổng bọn họ rất nhiều.

Chu Hy Vân và Tống Tân Dư vốn quen biết nhau, nhưng sau khi gặp mặt, cả hai đều không biểu hiện ra, cứ như hoàn toàn xa lạ.

Mà thật ra cũng đúng là không thân.

Từ nhỏ hai người vốn chẳng tiếp xúc bao nhiêu.

Nhờ "công lao" của một người nào đó, hai người này chưa bao giờ đứng cùng một phe, trước giờ vẫn nước giếng không phạm nước sông.

Chu Hy Vân không có cảm giác gì đặc biệt với Tống Tân Dư, cũng không hiểu cô ấy lắm, chỉ biết Kiều Ngôn rất thích người này.

Hồi cấp hai, Kiều Ngôn ngày nào cũng mang bữa sáng cho Tống Tân Dư, cứ vài hôm lại chạy theo sau cô ấy. Bị ấm ức, khóc nhè cũng chỉ tìm Tống Tân Dư than thở, thậm chí từng vì người ta sắp ra nước ngoài mà buồn bã, nước mắt rơi không ngừng...

Nói tóm lại, đối với Kiều Ngôn, Tống Tân Dư là một sự tồn tại rất khác biệt.

Cảnh vừa rồi, Chu Hy Vân đều nhìn thấy, cũng nghe được một phần cuộc trò chuyện.

Tình cảm Kiều Ngôn dành cho Tống Tân Dư vẫn chẳng khác năm xưa, thân mật quấn quýt, gần gũi hơn bất kỳ ai bên cạnh.

Chu Hy Vân giấu kín cảm xúc, bình tĩnh mở tài liệu ra.

Công việc là công việc.

Không liên quan đến những chuyện cũ năm nào.

Gặp nhau tình cờ cũng xem như có duyên. Kiều Ngôn chẳng bận tâm quá nhiều đến việc bạn cũ trở về, cũng không để ý những chuyện khác. Giao đơn xong, cô vội trở lại Kafa tiếp tục làm việc.

Cô báo với Dung Nhân chuyện vừa rồi.

"Có lẽ tớ phải về sớm một tiếng."

Dung Nhân hiểu ý, nói:

"Sau bảy giờ là được. Muộn vậy mới đi, không chuẩn bị sớm một chút à?"

"Không cần." Kiều Ngôn mở vòi nước rửa tay, "Làm thế phiền quá."

Dung Nhân cong môi, không hỏi thêm.

Thời gian hẹn là tám giờ rưỡi tối, quán thịt nướng cũng không xa, lái xe năm phút là tới.

Kiều Ngôn mua trên ứng dụng một phần ăn đôi, tiện thể kể chuyện này với Từ Tử Khanh, hỏi Từ nữ sĩ tuần này có muốn mời Tống Tân Dư đến nhà làm khách không.

Trong đám bạn của con gái, Từ Tử Khanh rất hài lòng với Tống Tân Dư. Trước đó không lâu bà còn nhắc đến một hai lần, hỏi Tống Tân Dư có thật sự định định cư ở nước ngoài hay không.

Người Từ nữ sĩ đánh giá cao nhất là Chu Hy Vân, thứ hai chính là Tống Tân Dư. Bà cảm thấy Tống Tân Dư vừa ưu tú vừa xuất sắc, cực kỳ có tiền đồ.

Nếu không phải hồi trước Tống Tân Dư cứ dẫn Kiều Ngôn đi quậy phá lung tung, vị trí số một chắc chắn đã thuộc về cô.

Kiều Ngôn quá hiểu tính mẹ mình, lại gửi thêm một tin, báo rằng cô sẽ mua thức ăn về.

Từ Tử Khanh đồng ý, không phản đối.

Từ nữ sĩ hỏi:

"Lát nữa con có rảnh không?"

Kiều Ngôn gõ:

"Sao thế?"

Từ Tử Khanh:

"Giúp dì Chu của con mua ít đồ."

Kiều Ngôn:

"Thứ gì?"

Từ nữ sĩ làm việc nhanh như gió, lập tức gửi hai tấm ảnh sang bảo cô mua theo, còn nói:

"Không cần mang về đây. Hai đứa ăn cơm xong thì đưa cho Hy Vân là được, để nó tiện đường mang về."

Bà đặc biệt dặn thêm:

"Nhớ đấy. Tối nay Hy Vân tăng ca, lát nữa con đưa đồ đến công ty cho nó, đừng la cà bên ngoài quá lâu."

Mục lục
16 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây