Chương 17: Chương 17

Chương 17: Chương 17

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~2.280 từ · 11 phút đọc · 17/106

Tuần này Chu Tuệ Văn phải sang thành phố bên cạnh công tác, ngày mai sẽ đi. Bà chợt nhớ ra mình cần mang một phần đặc sản địa phương cho một người bạn ở đó.

Nhưng cửa hàng đặc sản kia không nhận đặt hàng trực tuyến, cũng không nhận đặt trước qua điện thoại, bắt buộc phải đích thân đến xếp hàng mua.

Chu Tuệ Văn tạm thời không rảnh, thư ký và trợ lý bên cạnh cũng đều bận, đành tìm người giúp.

Cửa hàng đặc sản cách Kafa khá gần, nằm ngay trong con ngõ bên cạnh, đi bộ cũng được. Vì thế Từ Tử Khanh mới nhờ Kiều Ngôn, nghĩ rằng chỉ đi thêm một đoạn đường, qua lại cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.

Thật ra chuyện thế này hoàn toàn có thể thuê người mua hộ, không cần mất công như vậy. Nhưng thế hệ trung niên, lớn tuổi vẫn không quá tin tưởng những phương thức mua hộ mới mẻ, luôn cảm thấy nhờ người quen đáng tin hơn.

Kiều Ngôn cũng không để bụng. Cô hiểu sự lo lắng của dì Chu, không ngại chạy một chuyến.

Hai nhà là hàng xóm, giúp đỡ lẫn nhau vốn là chuyện nên làm, huống hồ hai mẹ con nhà họ Chu trước giờ cũng chăm sóc bà ngoại và Từ Tử Khanh không ít.

Hai năm trước khi ông ngoại qua đời, sức khỏe ông đã rất kém, đủ thứ bệnh vặt chồng chất. Khi ấy Kiều Ngôn vẫn còn đi học, không thể lo liệu việc nhà. Rất nhiều chuyện lớn nhỏ đều nhờ Chu Tuệ Văn tốt bụng giúp đỡ.

Có lần nửa đêm bà còn lái xe đưa ông ngoại đến bệnh viện, ngay cả phí khám chữa cũng giúp xử lý.

Kiều Ngôn và Chu Hy Vân không hòa thuận là một chuyện, ân tình giữa hai gia đình lại là chuyện khác. Kiều Ngôn phân biệt rất rõ, không vì chút mâu thuẫn với Chu Hy Vân mà có thành kiến với Chu Tuệ Văn, vẫn kính trọng bà như một trưởng bối trong nhà.

Trên đường ra ngoài, Kiều Ngôn hỏi Từ Tử Khanh có thể đưa đồ cho Tống Tân Dư mang về không. Dù sao tối nay Tống Tân Dư cũng về đại viện Tây Tỉnh, hoàn toàn tiện đường.

Từ Tử Khanh không đồng ý. Bà bảo lỡ sau bữa cơm Tống Tân Dư lại có việc khác thì sẽ gây thêm phiền phức cho người ta.

Đôi khi qua tay quá nhiều người lại càng rắc rối, chuyện nhỏ cũng có thể thành chuyện lớn.

Nghĩ kỹ thì đúng là có lý.

Kiều Ngôn lại liên lạc với Chu Hy Vân, hỏi khi nào cô rảnh, phía mình bất cứ lúc nào cũng có thể đưa lên.

Có lẽ còn đang làm việc, Chu Hy Vân không trả lời.

Một tay Kiều Ngôn xách đồ, tay kia bấm màn hình:

"Tối nay tớ có việc, có thể không có thời gian. Giờ tớ đưa trước cho cậu được không?"

Chu Hy Vân vẫn không trả lời, nửa ngày chẳng có chút động tĩnh.

Kiều Ngôn mất kiên nhẫn, gửi liền hơn chục tấm biểu cảm, hỏi không ngừng:

"Có đó không? Mất tích rồi à?"

Người bên kia vô cùng bình tĩnh, mặc kệ thế nào cũng chẳng thèm để ý.

Cả màn hình chỉ toàn khung tin nhắn màu xanh từ phía Kiều Ngôn, chẳng thấy một tin trả lời.

Kiều Ngôn tiếp tục làm loạn, mặc kệ Chu Hy Vân có đang bận công việc hay không.

"Chu Hy Vân."

"Chu đại tiểu thư!"

"Trả lời tin nhắn, trả lời đi."

"Lát nữa tớ phải ra ngoài, không trả lời là tớ đi đấy."

"Tối nay tớ hẹn người ta ăn cơm, ít nhất cũng phải ăn hai tiếng. Giữa chừng tớ không rảnh quay lại tìm cậu đâu. Giờ cậu không đến lấy thứ này thì lát nữa có phải chờ riêng cũng đừng trách tớ."

Sau đó lại là một tràng ảnh biểu cảm dội sang, phương thức làm phiền của Kiều Ngôn đã thành hẳn một hệ thống, chẳng khác gì niệm chú bên tai.

Rất lâu sau, tận đến khi Kiều Ngôn đã về lại Kafa, Chu Hy Vân mới thong thả xuất hiện, chỉ trả lời đúng một dấu chấm.

Chu Hy Vân:

"."

Ngắn gọn, mạnh mẽ, thừa một chữ cũng không chịu.

Kiều Ngôn lập tức gõ:

"Đồ mua được rồi, giờ tớ mang tới công ty cậu."

Phía trên màn hình hiện lên dòng "đối phương đang nhập...".

Một lát sau Chu Hy Vân mới trả lời:

"Không cần mang. Cứ để chỗ cậu trước."

Kiều Ngôn:

"?!"

Kiều Ngôn:

"Đọc tin nhắn phía trên đi, tớ vừa gửi đấy. Tớ sắp có việc."

Chu Hy Vân trả lời ngay:

"Tớ cũng có."

Kiều Ngôn không muốn nói nhảm, hỏi thẳng:

"Cậu đang ở đâu?"

Chu Hy Vân cũng không giấu:

"Ở ngoài."

"Không ở công ty, có việc phải ra ngoài."

Kiều Ngôn nhanh chóng nghĩ ra cách:

"Vậy tớ mang đến văn phòng cậu, lát nữa cậu quay về thì lấy."

Chu Hy Vân lắm chuyện:

"Tối nay chắc không về công ty, chưa chắc lấy được."

Kiều Ngôn nhíu mày:

"Vậy bao giờ cậu mới về?"

Chu Hy Vân:

"Không biết."

Kiều Ngôn:

"!!!"

"Vậy tối nay nếu tớ không đợi được cậu thì làm sao?"

Chu Hy Vân bình thản như nước:

"Tớ cố gắng qua."

Kiều Ngôn bắt đầu nóng:

"Không được."

Chu Hy Vân:

"Cậu còn việc khác?"

"Không, nhưng cậu không xuất hiện thì chẳng lẽ tớ cứ chờ mãi?"

"Chắc sẽ không quá muộn."

Kiều Ngôn cố giữ bình tĩnh, tạm tin người này một lần. Suy nghĩ một lúc, cô lùi một bước, đề nghị:

"Tớ để ở cửa hàng, cậu xong việc thì qua lấy?"

Chu Hy Vân hỏi:

"Mấy giờ đóng cửa?"

"Khoảng mười giờ."

"Không kịp."

"..."

"Thời gian không cho phép."

Công ty lớn đúng là một đống quy định phiền phức, chỗ nào cũng bất tiện.

Kiều Ngôn hỏi ngược:

"Rốt cuộc mấy giờ cậu mới về?"

Chu Hy Vân nghĩ một lúc.

"Sau mười giờ rưỡi, không quá mười một giờ."

Canh giờ đúng là chuẩn thật. Vừa đủ để Kafa đóng cửa, cũng vừa vào lúc cô gần ăn cơm xong.

Kiều Ngôn gõ một hàng chữ rồi lại xóa, miễn cưỡng nén nóng nảy xuống, cuối cùng chỉ gửi:

"Thôi được, lát nữa tớ chờ cậu."

Chu Hy Vân chẳng khách sáo chút nào, được đằng chân lân đằng đầu. Vừa thấy Kiều Ngôn nhượng bộ, cô lập tức gửi một địa chỉ.

"Mang tới đây."

Đó là một nơi ở khoảng giữa, cách đây chừng hai ba cây số.

Kiều Ngôn nhìn qua rồi cứng rắn trả lời:

"Không đi."

"Cậu tự qua đây. Không đến thì thôi."

Chu Hy Vân:

"Không có thời gian."

Kiều Ngôn kiên quyết:

"Cậu đừng nằm mơ."

Chu Hy Vân tiện tay gửi sang một tấm ảnh phòng họp, chứng minh mình không nói dối.

"Tớ không lái xe ra ngoài, bên này khó gọi xe."

Kiều Ngôn hỏi:

"Xe cậu đâu?"

"Không lái ra."

"?"

"Hết tiền đổ xăng."

Loại lời nói dối đến quỷ cũng chẳng tin này đương nhiên không thể tin được. Nhưng Kiều Ngôn cũng không muốn tính toán với cô. Nể mặt Chu Tuệ Văn, thôi thì bỏ qua.

Cô do dự một lúc rồi cuối cùng vẫn chịu thua.

"Tìm chỗ nào dễ thấy rồi đợi tớ."

Chu Hy Vân vẫn giữ vẻ cao lãnh:

"Ừ."

Kiều Ngôn nói:

"Tớ không chắc lúc nào mới đến. Muộn thì cậu cứ từ từ mà chờ."

Chu Hy Vân:

"Được, tùy lúc nào cậu tiện."

Lười đôi co tiếp, Kiều Ngôn không thèm để ý nữa. Hẹn xong, cô cất điện thoại, xách đặc sản đi vào cửa sau.

Trời vẫn chưa tối, phải tranh thủ làm thêm một chút rồi mới đi, cửa hàng vẫn đang cần người.

Cô vào trong, trước hết cất đồ vào cốp xe, sau đó lên lầu làm nốt những đơn còn lại. Trước khi ra ngoài còn chỉnh trang qua loa hai cái, để mặt mộc nhưng sạch sẽ gọn gàng xuất hiện trước mặt Tống Tân Dư.

Tối nay Tống Tân Dư cũng không lái xe, gặp nhau xong liền ngồi xe của Kiều Ngôn.

Rõ ràng Tống Tân Dư đã dặm lại lớp trang điểm, tóc cũng được chỉnh sửa lần nữa. Cô còn khoác thêm một chiếc áo gió mỏng màu kaki ôm dáng, trông cao ráo, xinh đẹp.

Đêm tháng năm vẫn hơi lạnh, nhiệt độ thường chỉ mười mấy đến hai mươi độ, áo khoác dài gần như là thứ cần thiết.

So ra, Kiều Ngôn trông hơi xuề xòa, không quá chú trọng hình tượng.

Nhìn Tống Tân Dư ăn mặc chỉn chu như vậy, Kiều Ngôn bỗng thấy hơi mất tự nhiên, cảm giác có chỗ nào đó là lạ.

Hồi nhỏ hai người đâu có thế này. Khi ấy làm gì chính thức đến vậy, phần lớn đều mặc sao cho thoải mái, ai lại để tâm đến những tiểu tiết này.

Tống Tân Dư ngồi ghế phụ. Lúc đóng cửa, đúng lúc gió bên ngoài thổi vào.

Kiều Ngôn lập tức ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền trên người cô, đầu mũi bất giác ngứa ngáy, như bị một chiếc lông vũ nhẹ tênh khẽ quét qua.

Kiều Ngôn vô thức thẳng lưng, cả người bỗng hơi cứng.

Tống Tân Dư tự cài dây an toàn, quay đầu nhìn Kiều Ngôn, nhẹ giọng hỏi:

"Tối thế này mà cậu không mặc thêm à?"

Kiều Ngôn khởi động xe.

"Không sao, hình như cũng không lạnh lắm."

"Qua chín giờ sẽ lạnh." Tống Tân Dư dịu dàng nói, "Khu này nhiều ngã ba, gió lớn, đi ngoài đường là bị thổi thẳng vào người."

Kiều Ngôn đầu óc thẳng như ruột ngựa, hoàn toàn không nghe ra ý sâu xa trong lời cô, lập tức đáp:

"Không sao, chỉ ăn một bữa thôi, cũng chẳng đi dạo đâu."

Ý cười hiện nơi khóe mắt Tống Tân Dư. Vốn cô còn có kế hoạch khác, nghe đến đây liền thay đổi, cũng không nói thêm.

"Ừ, ăn xong cũng muộn rồi, về sớm nghỉ ngơi."

Kiều Ngôn nói:

"Ngày mai cậu còn phải làm việc, tớ cũng phải trông cửa hàng."

Tống Tân Dư đồng ý, thuận thế nói đến kế hoạch ngày hôm sau, toàn những chuyện sinh hoạt thường ngày.

Đã qua giờ cao điểm tan tầm, hai người chẳng bao lâu đã đến quán thịt nướng.

Khu này tập trung rất nhiều hàng quán, hiện giờ đúng vào lúc đông khách nhất. Quán thịt nướng phải chờ bàn khoảng nửa tiếng.

Sau khi dừng xe, hai người chia nhau làm việc. Tống Tân Dư xuống lấy số chờ bàn, Kiều Ngôn đi tìm chỗ đỗ xe rồi lát nữa quay lại.

Đỗ xe xong, Kiều Ngôn tiện tay mua hai cốc trà sữa. Cô nghĩ ngồi ngoài chờ không cũng hơi chán, trời lại se lạnh, uống chút trà sữa ấm chắc sẽ dễ chịu.

Cô chẳng hỏi sở thích hiện tại của Tống Tân Dư mà đặt theo thói quen năm xưa: bảy phần đường, nhiều trân châu, thêm một phần bánh pudding.

"Ấm tay một chút, uống trước đi."

Kiều Ngôn cắm ống hút rồi đưa sang.

Tống Tân Dư nhận lấy, khẽ nói:

"Cảm ơn."

Kiều Ngôn chẳng để ý, cúi đầu hút một ngụm lớn cốc còn lại, chẳng mấy chốc đã uống hết gần nửa.

Tống Tân Dư nhìn thấy thì bật cười, không biết đã bị hành động nào chọc trúng.

Có lẽ lúc này chưa khát, Tống Tân Dư không uống bao nhiêu, chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Kiều Ngôn đứng ngoài chỉ chăm chăm chờ nhân viên gọi số. Vào quán rồi lại vùi đầu ăn uống, từ đầu đến cuối chẳng mấy để ý tiểu tiết.

Quán thịt nướng nguyên liệu thật, phần ăn đầy đặn, xứng với mức giá hơn ba trăm tệ một người. Dịch vụ hay hương vị đều không có gì đáng chê.

Kiều Ngôn rất hài lòng, ăn còn nghĩ lần sau có thể dẫn Từ nữ sĩ và mọi người đến thử.

Tống Tân Dư nướng một miếng thịt, gắp vào bát Kiều Ngôn, hỏi ăn xong có thể tiện đường đưa cô về không.

Ăn của người ta thì khó từ chối. Kiều Ngôn do dự một chút rồi đáp:

"Được, không vấn đề."

Tống Tân Dư nói:

"Vẫn về đại viện."

Kiều Ngôn "ừ" một tiếng, giơ tay ra hiệu đã hiểu.

Trà sữa no, thịt cũng no, một bữa cơm chỉ kéo dài hơn một tiếng.

Ăn xong hai người lại ngồi trò chuyện một lúc cho tiêu cơm.

Kiều Ngôn lấy điện thoại xem giờ, nhắn Từ Tử Khanh rằng tối nay cô sẽ về nhà, bảo mẹ chừa cửa cho mình. Cô không mang chìa khóa nhà, nếu không về tới nơi cũng chẳng vào được.

Tin nhắn đến rất nhanh, nhưng người gửi không phải Từ Tử Khanh mà là Chu Hy Vân phiền phức.

Chu Hy Vân gửi một ảnh chụp màn hình điện thoại, chứng minh pin sắp hết.

Lại còn cố tình thêm một câu đáng ghét:

"Không mang tiền mặt."

Hàm ý quá dễ hiểu.

Không còn cách nào khác.

Muốn về thì phải đi nhờ xe của ai đó.

Mục lục
17 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây