Chương 40: Chương 40

Chương 40: Chương 40

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~2.415 từ · 11 phút đọc · 40/106

Mặt nước gợn sóng không ngừng, làn nước ấm trong hồ khe khẽ lay động, mãi vẫn chưa chịu yên.

Hai người quậy đến đủ mức, cứ dính sát vào nhau âm thầm đấu sức, chẳng ai chịu nhường ai nửa bước.

Kiều Ngôn một khi nổi hứng quậy phá là chẳng biết chừng mực, hoàn toàn quên mất bí mật không thể để người ngoài biết giữa hai người. Lúc này vừa đắc ý một chút, nàng lại bắt đầu làm càn. Không chỉ dừng ở mắt cá chân, chẳng bao lâu sau còn lần lên trên, định kéo Chu Hy Vân xuống nước.

Chu Hy Vân tránh được, không để nàng đắc ý.

Kiều Ngôn vẫn không phục, tiếp tục lén lút giở trò.

Chu Hy Vân chọc vào má nàng, nói: "Dừng tay."

Kiều Ngôn chớp chớp mắt, nhanh nhẹn túm nàng một cái, còn được đằng chân lân đằng đầu, giả vờ vô tội, biết rõ còn cố hỏi: "Tôi làm gì cậu đâu? Tôi có làm gì đâu."

Chu Hy Vân giữ lấy gáy nàng, không dùng sức, chỉ khẽ bóp một cái rồi dịu giọng: "Kiều Ngôn, đừng quậy nữa."

Kiều Ngôn mặt dày, tay dưới nước vẫn ngang nhiên làm loạn, ngoài mặt lại bình thản như không, tiếp tục giả ngây: "Tôi quậy cậu chỗ nào? Đừng vu oan người tốt."

Rõ ràng nàng đã quyết tâm gây chuyện, hoàn toàn không có ý định thu tay.

Chẳng qua hoàn cảnh không cho phép, nếu không vị này còn có thể làm ra những chuyện chẳng giống ai hơn nữa.

Có người ngoài ở đây, Chu Hy Vân cũng chẳng làm gì được nàng.

Kiều Ngôn bật cười, quạt nước lùi về sau, bất ngờ hất cả một mảng nước lên nửa người Chu Hy Vân.

Chu Hy Vân theo phản xạ giơ tay che, nhưng vẫn không kịp. Đến khi hoàn hồn, cả người nàng đã ướt sũng.

Thời tiết thế này không lạnh, nước ấm đổ xuống người còn mang theo hơi nóng dễ chịu.

Kiều Ngôn cười ngây ngô. Không đợi đối phương phản kích, nàng đã luống cuống dùng cả tay lẫn chân dịch ra xa, quay người lại rồi hất thêm một vốc nước nữa.

Bản lĩnh gây sự thuộc hàng nhất nhì, cái tính không chịu thiệt bao nhiêu năm vẫn chẳng thay đổi. Vừa "trả thù", nàng còn ào một tiếng đứng bật dậy khỏi nước, định thừa thắng xông lên.

Bản thân Chu Hy Vân cũng không phải kiểu người âm trầm, lúc nào cũng gò ép bản thân. Bị người gây chuyện kéo theo, nàng cũng dần bỏ bớt vẻ nghiêm chỉnh thường ngày.

Hai người qua lại mấy lượt, chẳng bao lâu sau cục diện dần mất kiểm soát, trượt khỏi quỹ đạo yên bình rồi chạy thẳng sang một hướng kỳ quặc nào đó, càng lúc càng biến chất.

"Chu Hy Vân, cậu đừng trốn chứ..."

"Tôi cũng có làm gì đâu."

"Thật mà!"

...

Kiều Ngôn cười hì hì nhào vào lòng Chu Hy Vân, gần như đè cả lên eo đối phương. Cả người nàng giở thói ăn vạ, những lời vừa nói coi như gió thoảng. Một tay nàng còn vòng qua vai Chu Hy Vân, định lôi nàng xuống nước, bám chặt lấy người ta như bạch tuộc.

Chu Hy Vân bị con quỷ đòi nợ này ép đến không còn đường lui, đành túm nàng lại, giữ chặt trong lòng, không cho bất kỳ cơ hội nào.

Kiều Ngôn giật nảy, cuống quýt giật khăn ném về phía Chu Hy Vân.

Đáng tiếc chẳng có tác dụng gì, ném lệch một cái, khăn ngược lại rơi tõm xuống hồ.

Chu Hy Vân thuận thế khóa cả hai tay Kiều Ngôn lại, ôm chặt lấy eo nàng. Kiều Ngôn hừ một tiếng, không chịu thua mà giãy giụa.

Hai người càng đấu càng hăng, dây dưa mãi chẳng phân thắng bại.

May mà họ không chạy loạn khắp hồ, cũng không ảnh hưởng đến những người xung quanh. Hai người vẫn còn biết kiềm chế, chỉ quậy trong khu vực ban đầu mình ngồi, tuyệt đối không lấn sang chỗ của người khác.

Động tĩnh không quá lớn, cũng chẳng gây ảnh hưởng thực tế gì.

Những vị khách xung quanh đang ngâm suối nước nóng cũng không để tâm đến họ. Người thì yên lặng tận hưởng, người thì trò chuyện cười đùa với bạn đồng hành, tổng thể vốn đã khá náo nhiệt.

Trong mắt người ngoài, cách Kiều Ngôn và Chu Hy Vân ở bên nhau lúc này hoàn toàn bình thường, chẳng nhìn ra được bất kỳ đầu mối nào. Thậm chí thoạt nhìn còn khá thân thiện, hòa hợp.

Con gái đùa nghịch với nhau là chuyện hết sức bình thường, chẳng có gì lạ.

Từ Tử Khanh vô tình nhìn sang, thấy con gái mình chẳng giữ hình tượng chút nào, còn quay sang nói với Chu Tuệ Văn: "Con bé này đúng là... càng lớn càng khó quản."

Chu Tuệ Văn cười hiền hòa: "Có gì đâu, hai đứa vui là được."

Từ Tử Khanh lẩm bẩm mấy câu, đại ý đều nói Kiều Ngôn không đúng, cứ bắt nạt Chu Hy Vân, còn bảo về nhà nhất định phải dạy dỗ cho ra lẽ.

Ở trước mặt Chu Tuệ Văn, dù chỉ là nói đùa, bà cũng không thể khen con gái mình được. Là trưởng bối thì ít nhiều vẫn phải giả vờ làm ra vẻ.

Nhưng Chu Tuệ Văn thật sự không để tâm, ngược lại còn cảm thấy như vậy khá tốt.

Chu Hy Vân từ nhỏ vốn không thích hoạt động, có người kéo nàng náo nhiệt một chút cũng chẳng phải chuyện xấu, ít nhất có thể khiến nàng trông cởi mở vui vẻ hơn.

Hai bà mẹ không can thiệp vào chuyện của con gái, nhìn vài lần rồi thật sự mặc kệ, đến một câu răn cũng chẳng nói.

Kiều Ngôn hoàn toàn không biết cuộc trò chuyện bên kia. Quậy mệt rồi, nàng lập tức giơ cờ trắng đầu hàng, túm khăn quơ hai cái, thở hổn hển bám lấy thành hồ: "Dừng, dừng... nghỉ một lát đã..."

Chơi quá hăng, cả người nàng ướt đẫm, ngay cả tóc cũng nhỏ nước tong tong.

Chu Hy Vân cũng hơi chật vật, nước trên mặt chảy dọc theo đường quai hàm, chẳng qua không rũ rượi như nàng.

Chu Hy Vân lau mặt, nhận lấy chiếc khăn trong tay Kiều Ngôn, vắt thật khô rồi ném ngược lên đầu nàng, dịu giọng: "Lau đi. Nổi gió rồi, cẩn thận cảm lạnh."

"Không lạnh." Kiều Ngôn nói. "Đang ngồi trong hồ nước nóng, sao mà bệnh được. Cậu đừng có trù tôi, thật sự xảy ra chuyện thì đều tại cậu."

Chu Hy Vân không tranh cãi, trực tiếp tiến lại gần, nắm hai đầu khăn rồi lau tóc giúp đồ lười kia.

Kiều Ngôn ghét bỏ đẩy nàng: "Không cần cậu, tôi tự làm."

Chu Hy Vân lau qua mặt nàng, ấn đầu nàng một cái: "Ngồi thẳng lên, đừng ngã."

"Đừng nói gở." Kiều Ngôn vặn vẹo đầu, hiếu động như trẻ con. "Tôi mà ngã thì cậu chịu trách nhiệm."

Chu Hy Vân lại bóp gáy nàng, ý bảo mau im miệng.

Kiều Ngôn oán trách: "Đau... nhẹ chút."

Đúng là đồ làm bộ làm tịch hết thuốc chữa. Người ta có dùng sức đâu, lực còn nhẹ hơn cả lúc xoa bóp cho nàng, làm sao có thể đau được.

Dẫu vậy, Chu Hy Vân vẫn không làm thế nữa. Lau xong tóc còn lau cả tai cho nàng, chăm sóc đến nơi đến chốn.

Chẳng bao lâu, Kiều Ngôn im bặt, ngoan ngoãn hưởng thụ sự phục vụ của đối phương.

Chu Hy Vân cũng lau nước trên người mình bằng chính chiếc khăn ấy, không cố tình phân chia. Tuy hai người đều mang đồ dùng cá nhân xuống, nhưng lúc này chẳng cần phân rõ đến vậy, dùng chung một chút cũng không sao.

Còn chiếc khăn rơi xuống hồ ban nãy, về sau vẫn là Từ nữ sĩ và mọi người nhặt lên, tiện thể gom hết đồ đạc mang xuống vào một chỗ để lát nữa dễ cầm đi, tránh bỏ quên.

Suối nước nóng không thể ngâm quá lâu. Những vị khách đến sau phần lớn chỉ xuống góp vui, đa số chưa đầy nửa tiếng đã rời đi, hoặc ra vườn tản bộ, hoặc trở về phòng nghỉ.

Từ Tử Khanh và Chu Tuệ Văn ngâm hơn hai mươi phút mới lên bờ. Hai người thấy đói, muốn ra ngoài mua đồ ăn khuya lót dạ, bèn hỏi Kiều Ngôn và Chu Hy Vân có muốn ăn gì không.

Kiều Ngôn lắc đầu: "Muộn thế này ăn dễ béo lắm, thôi, hai người cứ đi đi."

Chu Hy Vân cũng không ăn, nàng không có thói quen ăn khuya.

Hai bà mẹ vui vẻ khoác tay nhau đi dạo chợ đêm. Trước khi rời đi, Từ Tử Khanh còn dặn Kiều Ngôn: "Nhớ mang đồ lên, đừng làm mất."

Kiều Ngôn đáp: "Vâng."

Chỉ một lát sau, hồ suối nước nóng và khu vực xung quanh vốn náo nhiệt đã chẳng còn mấy người. Đợi cô gái xa lạ cuối cùng cũng quấn khăn tắm đi lên lầu, nơi này chỉ còn lại hai người họ.

Kiều Ngôn vẫn chưa ngâm đủ, không vội đi. Nàng ung dung chống một cánh tay lên thành hồ, buồn chán nghịch nước.

Chu Hy Vân ngồi bên cạnh nàng, chẳng đi đâu.

Ánh trăng đêm nay mờ ảo. Một vầng trăng lưỡi liềm như chiếc móc bạc treo trên trời, ánh sáng nhạt nhòa, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi tắt, hoàn toàn không sáng bằng những ngôi sao xung quanh.

Sân sau được bao quanh bởi bức tường xanh xám cao lớn, ngăn cách thế giới bên ngoài, khiến nơi đây càng thêm yên tĩnh.

Kiều Ngôn gối cằm lên cánh tay. Một lúc lâu sau, nàng nghiêng đầu nhìn Chu Hy Vân.

Lặng lẽ, không nói một tiếng.

Chu Hy Vân cũng nhìn nàng, hỏi: "Nhìn gì?"

Kiều Ngôn không thừa nhận: "Không nhìn cậu. Tôi đang ngẩn người nhìn bức tường phía sau."

Chu Hy Vân nói: "Phía đó không có tường, chỉ có cầu thang."

Kiều Ngôn đáp: "Vậy tôi nhìn cầu thang. Cũng chẳng khác gì."

Chu Hy Vân hỏi: "Có tâm sự?"

"Không." Kiều Ngôn đáp. "Tôi giống kiểu người đó à?"

Chu Hy Vân dịch lại gần một chút, cầm điện thoại lên xem tin nhắn rồi trả lời. Biết nàng không muốn nói thật, Chu Hy Vân cũng không ép.

Kiều Ngôn cũng nhích sang, chạm vai Chu Hy Vân. Do dự một lúc, nàng mới nhỏ giọng hỏi: "Cậu... bắt đầu như vậy từ khi nào?"

Chu Hy Vân hỏi lại: "Như thế nào?"

Kiều Ngôn nhướng đuôi mày, đi thẳng vào vấn đề: "Cậu biết tôi đang hỏi gì mà."

Chu Hy Vân không để tâm lắm, đáp: "Không rõ, chưa từng tính."

Cảm giác câu trả lời hơi qua loa, Kiều Ngôn nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp: "Dì Chu biết không?"

Chu Hy Vân vừa gõ chữ vừa nói: "Mẹ tôi chưa từng hỏi chuyện này."

"Vậy là không biết." Kiều Ngôn suy nghĩ. "Hoàn toàn không biết gì."

Chu Hy Vân vẫn nói câu cũ: "Chưa từng nói về phương diện này."

Kiều Ngôn làm ra vẻ đã hiểu: "Sợ dì ấy phát hiện à?"

Chu Hy Vân đáp: "Không phải."

"Dì Chu suy nghĩ khá cởi mở, cũng tốt." Kiều Ngôn khó khăn lắm mới nói được một câu nghe thuận tai. "Không phải kiểu cổ hủ khó đối phó, tốt hơn mẹ tôi nhiều."

Chu Hy Vân không bàn sâu: "Ừ."

Liếc trộm màn hình điện thoại một cái, Kiều Ngôn cũng không nói nhiều nữa, biết điểm dừng. Có những chuyện buồn bực quá mức cũng chỉ tự tăng phiền não, hiện giờ chưa phải lúc đối diện trực tiếp.

Một cơn gió lướt qua, tiếng cành lá cọ xát vang lên trong không khí.

Mùi hoa sau lúc nở rộ đã bắt đầu phai tàn, mang theo chút hương uể oải, len vào khứu giác.

Mười giờ rưỡi, hai người trở về phòng, chuẩn bị ngủ sớm.

Sáng mai sẽ lên đường về thành phố A. Kỳ nghỉ ngắn lần này xem như kết thúc.

Kiều Ngôn sang phòng bên cạnh thăm bà ngoại trước, đem đồ của Từ Tử Khanh và mọi người đặt ở đó, chậm vài bước mới trở về phòng mình.

Cửa phòng bên này không khóa, chỉ khép hờ, đẩy nhẹ là vào được.

Phát hiện bên trong không bật đèn, Kiều Ngôn còn tưởng Chu Hy Vân không có ở đó, nghi hoặc thò đầu vào nhìn, gọi vài tiếng.

Chu Hy Vân đang đứng cạnh giường. Thấy nàng bước vào, nàng nói: "Hình như đèn hỏng rồi, bật không lên."

Kiều Ngôn theo thói quen đóng cửa, mò mẫm bấm công tắc, quả nhiên không sáng.

Chu Hy Vân nói: "Có thể thẻ phòng không nhạy, bị mất từ tính rồi."

Kiều Ngôn sờ đến khe cắm thẻ, khó hiểu hỏi: "Trống mà, thẻ phòng đâu?"

"Ở đây." Chu Hy Vân đáp, đi tới đưa cho nàng một tấm thẻ. "Cậu thử đi."

Kiều Ngôn nhận thẻ, cắm vào khe mấy lần liên tiếp.

Xui thật, hình như đúng là không được.

"Không phải chứ, hơn một nghìn một đêm mà điều kiện tệ thế này." Nàng bất mãn nói. "Tôi gọi hỏi xem có sửa được không."

Chu Hy Vân đứng sau lưng nàng, không lên tiếng.

Kiều Ngôn hỏi: "Cậu lưu số của chủ nhà chưa, hay phải lên mạng tìm?"

"Chưa lưu."

Điện thoại không ở trên người, nàng đã ném vào túi. Kiều Ngôn định lấy ra, nào ngờ Chu Hy Vân lại nhanh hơn một bước, dùng một tay che kín mắt nàng.

Kiều Ngôn chẳng hiểu chuyện gì, mãi đến khi cảm giác đầu ngón tay nặng nề ấn xuống bên cổ truyền tới, nàng mới chậm chạp nhận ra...

Hình như lại bị lừa rồi.

Đồ đại bịp Chu Hy Vân chẳng có chút thành ý nào, hai ngày lừa nàng hai lần!

Mục lục
40 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây