Chương 41: Chương 41
Đêm nay trấn Tề Mộc còn náo nhiệt hơn hôm qua. Ngoài đường ồn ào, giờ này vẫn có từng nhóm du khách đi mua sắm, dạo quanh phố lớn ngõ nhỏ, không khí còn náo nhiệt hơn cả ban ngày.
Rèm cửa không kéo. Ánh đèn vàng nhạt hoặc trắng dịu ngoài đường xuyên qua lớp kính trong suốt hắt vào căn phòng tối, yếu ớt soi sáng một đoạn tường gần cửa sổ, nhưng còn cách rất xa vị trí sau cánh cửa.
Khoảng cách quá lớn.
Người đi ngang con đường lát đá cuội dưới cửa sổ, dù ngẩng đầu thế nào cũng không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Thứ duy nhất họ thấy được chỉ là đường viền cửa sổ và màn đêm đen kịt.
Từ trong phòng thì vẫn nhìn ra ngoài được, nhưng tầm nhìn có hạn, chỉ thấy phần trên của những thứ đối diện tầng hai: mái nhà, đèn đường, tán cây...
Kiều Ngôn không xoay người được, đã bị giữ chặt.
Chu Hy Vân chậm rãi cúi đầu, đôi môi ấm áp in lên vai nàng, sau đó men theo đường cong yếu ớt nơi cổ mà hôn dần lên, kiên nhẫn từng chút một, mãi đến bên má.
Mọi thứ xung quanh như ngừng lại, bốn phía im phăng phắc.
Một trước một sau ôm lấy nhau, Chu Hy Vân dán sát Kiều Ngôn, môi gần chạm đến mặt nàng. Khoảng cách gần đến mức Kiều Ngôn nghe rõ cả tiếng thở nhè nhẹ của đối phương.
Kiều Ngôn không nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ trong lòng bàn tay Chu Hy Vân.
Chu Hy Vân lại tiến gần, ghé bên tai nàng.
Kiều Ngôn đứng cứng ngắc, không quen mà rụt vai.
Đợi Chu Hy Vân buông tay, hai người lại hôn nhau lần nữa, tranh thủ trước khi trở về thành phố A mà ôn lại một lượt.
Tấm thẻ kia vốn không phải thẻ phòng, chỉ là một thẻ quà tặng không biết Chu Hy Vân tìm ở đâu ra, sờ vào có cảm giác giống hệt mà thôi. Thẻ phòng thật đã được Chu Hy Vân rút khỏi khe cắm sau khi vào phòng rồi đặt ngay trên tủ đầu giường.
Chỉ vì trong phòng tối om, Kiều Ngôn không nhìn thấy.
Đèn trong phòng không hỏng, vẫn sáng bình thường.
Trước khi khách nhận phòng, chủ nhà trọ đã kiểm tra mấy lần, làm sao có thể đột nhiên hư đúng lúc này.
Cũng tại Kiều Ngôn không suy nghĩ kỹ. Nếu thẻ từ thật sự mất tác dụng, vậy Chu Hy Vân vào phòng bằng cách nào?
Kiều Ngôn lừa người quá nhiều lần, cuối cùng cũng có ngày sẩy chân. Cùng một cái hố mà nàng ngã hai lần, lần nào cũng không có sức phản kháng.
Chu Hy Vân xoay nàng lại đối diện mình.
Kiều Ngôn giơ tay đấm Chu Hy Vân hai cái, định dùng sức đẩy người ra. Nhưng vừa mới động tay, giây tiếp theo nàng đã bị bế bổng lên.
Một trận trời đất đảo lộn, hai người ngã xuống chiếc giường mềm mại.
Trên người cả hai vẫn mặc đồ ướt từ lúc ngâm suối nước nóng. Chỉ cần kéo áo choàng ra là có thể chạm phải một tay đầy nước.
Kiều Ngôn vô cùng có ý thức bảo vệ tài sản công. Nàng đột ngột quay mặt đi, tranh thủ lúc lấy hơi mà kích động nói nhỏ: "Này, này... làm ướt chăn phải đền tiền đấy. Dừng lại, dừng lại..."
Không chỉ chuyện đền tiền. Sáng mai trả phòng, chắc chắn Từ Tử Khanh và mọi người còn hỏi vì sao. Khi ấy biết giải thích kiểu gì?
Đều là người lớn rồi, có phải trẻ con đâu, làm chăn giường ướt thành như thế thì còn ra thể thống gì.
Đến lúc đó, Từ Tử Khanh chắc chắn không chịu nghe Kiều Ngôn nói bừa. Chỉ cần có chút sơ hở là bà sẽ nhận ra ngay, chẳng biết sẽ thành chuyện gì.
Tim Kiều Ngôn đập nhanh hơn. Nàng chẳng lo người đang đè trên mình, chỉ chăm chăm nghĩ đến mẹ ruột.
Nàng liên tục lùi xuống cuối giường, định mềm nhũn chui qua khe dưới cánh tay Chu Hy Vân rồi trượt xuống đất chạy mất.
Chu Hy Vân giữ vai nàng, chặn kín đường lui.
Kiều Ngôn bi tráng nằm ngửa: "Sáng mai mẹ tôi mà hỏi thì cậu chịu hoàn toàn trách nhiệm!"
Chu Hy Vân dứt khoát đáp: "Được..."
Nhưng thật ra chẳng có trách nhiệm gì để truy cứu.
Trên chăn đã được trải sẵn một lớp khăn tắm lấy từ phòng vệ sinh. Hai người lăn mấy vòng là khăn đã hút phần lớn nước trên người.
Chu Hy Vân cởi bộ đồ bơi liền thân ướt sũng của Kiều Ngôn ra, sau đó nhanh tay lấy một chiếc áo ngủ lụa quấn kín nàng, chăm sóc chu đáo đến mức chẳng còn gì để nói.
Áo ngủ lụa mềm mại, mát lạnh phủ lên người. Kiều Ngôn túm cổ áo che kín mình: "Đồ của cậu?"
Chu Hy Vân hỏi ngược: "Không thì của ai?"
Kiều Ngôn làm bộ làm tịch: "Tôi muốn mặc đồ của mình, đổi cái khác."
Chu Hy Vân dùng hành động để thể hiện sự phản đối.
Nàng không thèm nghe đồ phiền phức lắm lời kia nói nhảm, từ chối toàn bộ những yêu cầu làm bộ làm tịch của Kiều Ngôn. Muốn nàng im miệng, cách đơn giản nhất chính là chặn miệng lại.
Kiều Ngôn vặn mình thành bánh quai chèo, tiếp tục thể hiện sự phản kháng.
Dù chẳng có tác dụng mấy, nhưng vẫn phải tượng trưng vùng vẫy vài cái, như thể nàng bị ép buộc bất đắc dĩ.
Đêm nay vẫn là một đêm không người quấy rầy.
Căn phòng tối om vắng lặng, con phố phía xa thâm sâu hun hút.
Đêm khuya như một tấm gương không thể phản chiếu hình ảnh, chẳng để lộ dấu vết nào, nhưng lại khiến những tâm tư giấu kín không còn nơi trốn chạy. Dù muốn né tránh cũng vô ích, cuối cùng vẫn phải nằm yên mà thỏa hiệp.
Ở phòng bên cạnh, Từ Tử Khanh và Chu Tuệ Văn ra ngoài ăn no một bữa, lúc về nhà trọ lên lầu đã qua nửa đêm.
Từ nữ sĩ chưa báo với Kiều Ngôn sáng mai mấy giờ xuất phát. Về đến nơi bà mới nhớ ra, bèn đi đến trước cửa phòng bên này, định gõ cửa nói với con gái một tiếng.
Nhưng phát hiện bên trong hình như đã tắt đèn, bà do dự rồi thôi.
Sáng mai gọi điện đánh thức con gái cũng được. Muộn thế này, Kiều Ngôn và Chu Hy Vân hẳn đã ngủ.
Ban ngày để xem đua thuyền rồng, mọi người chạy khắp nơi từ sáng đến tối mới nghỉ, chắc chắn đều mệt.
Từ Tử Khanh quay người, đi vài bước sang phòng bên cạnh, vặn tay nắm cửa.
Đúng lúc ấy, từ phòng Kiều Ngôn truyền ra một âm thanh rất nhỏ, nghe không rõ đang nói gì.
Từ Tử Khanh khựng lại, theo phản xạ quay đầu.
Nhưng tiếng ấy không vang lên lần thứ hai, chỉ một lần rồi im bặt, giống như ảo giác.
Cho rằng mình nghe nhầm, hoặc nhận sai phương hướng, Từ Tử Khanh nhìn về cuối hành lang, đảo mắt khắp nơi.
Tầng hai nhà trọ vẫn có khách ra vào, thỉnh thoảng cũng có người vừa về lên lầu.
Từ nữ sĩ không nghĩ nhiều, chỉ tò mò nhìn một cái rồi vào phòng, chẳng quan tâm những chuyện linh tinh nữa.
Nửa đêm về sáng, trấn nhỏ phủ một lớp sương mỏng, vạn vật dần chìm vào yên tĩnh.
Buổi sáng trở về, thời tiết lại không được như ý.
Độ ẩm trong không khí rất cao, trời xám xịt u ám. Bảy tám giờ mà trông vẫn giống sáu giờ ngày thường, mãi chưa sáng hẳn.
Dự báo thời tiết trên điện thoại cho biết hôm nay không nắng, có thể nhiều mây rồi chuyển mưa nhỏ.
Điều này khác hẳn những gì họ tìm hiểu trước chuyến đi. Mấy hôm trước còn dự báo hôm nay nắng lớn, nhiệt độ cao, hiện giờ thực tế lại hoàn toàn trái ngược.
Thời tiết thay đổi, thế nên mọi người có thể ngủ thêm. Dù sao hôm nay vẫn còn trong kỳ nghỉ, đến trưa đi cũng được.
Từ Tử Khanh không gọi đánh thức Kiều Ngôn, cũng không mua bữa sáng, để hai người ngủ lâu thêm một chút.
Kiều Ngôn theo thường lệ vẫn mê ngủ. Khoảng tám giờ rưỡi bị Chu Hy Vân gọi hai tiếng, miệng đáp qua loa một câu, đến khi thật sự mở mắt xuống giường đã gần mười giờ.
Tối qua quậy quá lâu, hành lý sáng nay đều do một mình Chu Hy Vân thu dọn. Nếu đợi nàng tỉnh, e rằng mọi chuyện đã muộn. Để Từ Tử Khanh phát hiện, chắc chắn nàng sẽ bị mắng một trận.
Bữa cuối của chuyến đi vẫn ăn tại nhà trọ. Trả phòng, nhận lại tiền cọc xong là có thể lên xe về ngay.
Đường về rõ ràng khó chịu hơn lúc đi.
Suốt quãng đường vào thành phố, Kiều Ngôn trông như quả cà bị sương đánh, tinh thần uể oải. Xe mới chạy được một đoạn nàng đã ngáp liên tục, trong mắt còn nổi tia máu.
Từ Tử Khanh bị quầng thâm dưới mắt nàng dọa cho giật mình, nhìn ra ngay là thức khuya quá mức. Nghĩ đến âm thanh tối qua, bà hiểu lầm rằng Kiều Ngôn hẳn chơi trò chơi đến khuya, thế nên không cho nàng lái xe, tự đổi lên ghế lái, sợ con gái mệt mỏi điều khiển xe sẽ xảy ra chuyện.
Kiều Ngôn chẳng giải thích tối qua rốt cuộc đã làm gì, ngoan ngoãn đổi xuống hàng ghế sau rồi dựa vào vai bà ngoại ngủ gật, đầu nặng như quả dưa lớn.
Bà ngoại vỗ vỗ nàng, lẩm bẩm: "Sao mệt dữ vậy, chẳng phải tối qua con ngủ sớm lắm sao? Đầu lại khó chịu à?"
Kiều Ngôn yếu ớt phủ nhận, nói mình không bệnh, chỉ vì hôm qua chơi quá hăng, tốn sức, về nhà nghỉ một chút là khỏe.
Nàng nào dám nói thật, tuyệt đối không nhắc đến Chu Hy Vân, quyết tâm giấu kín những chuyện hồ đồ hai người đã làm.
Bà ngoại thương cháu, cho rằng tối qua ngâm suối nước nóng rồi trúng gió đêm nên mới thế, nhịn không được lại lải nhải một hồi.
Vốn dĩ bà đã không đồng ý chuyện trời tối còn đi ngâm nước nóng. Trong quan niệm của người lớn tuổi, ban đêm gội đầu cũng dễ nhiễm lạnh, chuyện gì cũng có thể quy về hai chữ cảm lạnh.
Sợ bị liên lụy rồi phải nghe bà ngoại cằn nhằn, Từ Tử Khanh, người đầu tiên đề xuất ngâm suối nước nóng, khôn ngoan im lặng, không tự chuốc họa vào thân.
Hai gia đình về đến đại viện Tây Tỉnh lúc năm giờ chiều, đúng như dự kiến.
Kiều Ngôn vẫn chưa nghỉ đủ, quyết định ở lại đại viện thêm một đêm.
Việc đầu tiên sau khi vào nhà là nằm vật ra giường. Nằm chán rồi mới bò dậy tắm, tiện thể rửa sạch những chỗ bị Chu Hy Vân cắn.
Chu đại tiểu thư ra tay khá ác, còn tặng nàng thêm một dấu răng.
Kiều Ngôn soi gương, nhìn dấu vết thê thảm kia, trong lòng mắng Chu Hy Vân tám trăm lần, tiện thể hỏi thăm đối phương thêm một nghìn lượt.
Chu đại tiểu thư chẳng có lấy nửa phần áy náy. Lúc mang đồ Kiều Ngôn bỏ quên sang, nhìn thấy cũng không hề cảm thấy có lỗi.
Kiều Ngôn khép cổ áo, hận không thể quấn mình thành cái bánh chưng, buồn bực hỏi: "Trong túi là gì?"
Chu Hy Vân đáp: "Quần áo của cậu."
Nàng chậm rãi nhận lấy túi giấy, miễn cưỡng mở ra xem là món nào. Khi phát hiện bên trong là đồ bơi, sắc mặt lập tức sụp xuống.
Kiều Ngôn ai oán trừng Chu Hy Vân một cái, sau đó như kẻ trộm giấu túi ra sau lưng, sợ Từ Tử Khanh bỗng nhiên lên lầu bắt gặp.
Chu Hy Vân nhẹ giọng nói: "Đã giặt và sấy khô rồi."
Giọng điệu bình thản như thể chuyện này hết sức bình thường, chẳng đáng nhắc đến.
Hiếm khi Kiều Ngôn biết xấu hổ, nàng đứng trước cửa như quả bầu không miệng, suýt đỏ cả mặt.
Nàng kéo cửa khép lại một nửa, thẳng thừng từ chối cho người trước mặt vào phòng: "Không cần cậu tốt bụng. Lần sau tôi tự giặt."
Chu Hy Vân đáp: "Ừ."
Kiều Ngôn đóng sầm cửa, trực tiếp nhốt người ngoài hành lang.
Chu Hy Vân rời nhà họ Kiều, Từ Tử Khanh còn khá thắc mắc: "Hy Vân, sao con mới sang đã về rồi? Không phải tìm Kiều Kiều à? Nó không ở trên lầu sao?"
Chu Hy Vân tìm đại một lý do: "Cậu ấy có việc, bây giờ hơi bận."
Từ Tử Khanh nhiệt tình nói: "Rảnh thì lại sang chơi nhé!"
Kiều Ngôn đứng sau cửa sổ phòng tầng hai, nhìn đối phương trở về nhà họ Chu, lập tức kéo rèm kín mít.
Lần này đến lượt nàng không cho Chu Hy Vân nhìn sang đây.
Đến nửa đêm cũng chẳng hé ra một khe, mắt không thấy thì lòng không chột dạ.
Có lẽ vì mệt quá mức, cũng có thể thật sự do ngâm suối nước nóng rồi trúng gió, tóm lại đủ nguyên nhân cộng lại. Sang ngày làm việc mới, Kiều Ngôn xui xẻo phát sốt cao.
Vừa mở mắt đã choáng váng, buồn ngủ. Nàng cố ngồi dậy còn chưa nổi đã ngã ngược xuống, cả thế giới quay cuồng hỗn loạn.
Hậu quả của việc buông thả ập tới dữ dội, chẳng cho nàng thời gian trở tay.
Kiều Ngôn khó nhọc sờ trán, cảm giác mình sắp chết. Trước lúc "lâm chung" vẫn không quên gửi cho Chu Hy Vân một tin nhắn để lại di ngôn:
"Đồ tai họa họ Chu, trả tiền."
Lúc này đã đến giờ làm, đối phương hẳn đang ở tập đoàn Ích Phong, vậy mà Chu Hy Vân vẫn trả lời gần như ngay lập tức:
"?"
Ngón tay Kiều Ngôn chậm chạp gõ từng chữ một để tố cáo:
"Bệnh rồi."
"Đều nhờ phúc của cậu."
"Trả tiền, tôi phải đi bệnh viện."
Cuối cùng còn nghiến răng nghiến lợi đe dọa:
"Nếu tôi chết, thành quỷ cũng không tha cho cậu."