Chương 5: Chương 5

Chương 5: Chương 5

Đừng Hòng Mơ Tưởng · ~2.286 từ · 11 phút đọc · 5/106

Lời mời kết bạn được thông qua.

Giao diện tin nhắn lập tức xuất hiện thêm một khung trò chuyện.

Trong danh sách của Kiều Ngôn không ghim bất kỳ bạn bè hay nhóm trò chuyện nào.

Vừa chấp nhận xong, Chu Hy Vân lập tức nhảy thẳng lên đầu danh sách, vững vàng chiếm vị trí thứ nhất.

"Bạn đã thêm Chu Hy Vân, giờ có thể bắt đầu trò chuyện."

Kiều Ngôn ngây ra.

Muốn hối hận cũng đã muộn.

Dù sao đã thêm rồi.

Xóa đi cũng chẳng hết tức, hơn nữa không lấy được tiền còn thiệt hơn.

Nàng co được duỗi được, không câu nệ tiểu tiết.

Cân nhắc một lát liền gõ: "Cậu không phải không có tiền à?"

Chu Hy Vân trả lời ngay: "Ừ."

Kiều Ngôn: "?"

Chu Hy Vân ung dung đáp: "Đi vay."

Ngón tay Kiều Ngôn gõ nhanh cả một hàng chữ.

Suy nghĩ rồi lại xóa sạch.

Không nói nhảm nữa, chỉ gọn gàng gửi hai chữ: "Trả tiền."

Không biết đang bận gì hay cố tình câu giờ, Chu Hy Vân không trả lời ngay.

Phía trên màn hình hiện thông báo đối phương đang nhập.

Nhưng một lúc sau lại biến mất.

Mãi chẳng có động tĩnh.

Kiều Ngôn gửi hai dấu chấm than.

Ngay cả hình biểu cảm cũng lười tìm.

Đây là lần đầu tiên trong đời hai người xuất hiện trong danh sách mạng xã hội của nhau.

Trước đây chưa từng có.

Dù sao những năm đầu ứng dụng này còn chưa ra đời, khi ấy điện thoại di động cũng chưa phổ biến.

Về sau ứng dụng nhắn tin mà mọi người thường dùng lại là một phần mềm khác.

Tài khoản của Chu Hy Vân dùng hơn mười năm mà vẫn chưa đạt tới cấp mười sáu, đủ thấy nàng ít hoạt động đến mức nào.

Hồi nhỏ, học bá phần lớn đều mang vẻ không dính khói lửa nhân gian.

Không chơi trò chơi.

Không tán gẫu trên mạng.

Không kết giao bạn bè linh tinh.

Có người thậm chí còn khinh thường việc sở hữu điện thoại.

Nữ thần Chu chính là một trong số đó.

Nàng còn chẳng bước vào quán mạng.

Máy tính và mạng chỉ dùng để mở rộng kiến thức, học tập.

Ngoài tra tài liệu ra thì gần như chẳng làm gì khác.

Nhà họ Chu khi ấy đã có máy tính từ rất sớm.

Từ cuối những năm chín mươi đã mua.

Vào thời đó, máy tính vẫn là đồ mới lạ, một chiếc có giá từ vài nghìn đến hơn chục nghìn, chẳng phải nhà nào cũng sắm.

Máy tính nhà họ Chu là do mẹ ruột Chu Hy Vân, cũng chính là Chu Tuệ Văn, kiếm tiền làm ăn rồi mua.

Sau này còn thay mới vài lần.

Kiều Ngôn từ nhỏ đã ham chơi.

Ngày ấy nhà mình không có máy tính, nàng liền mặt dày ngày nào cũng chạy sang nhà họ Chu dùng ké.

Mỗi lần vào cửa đều ngọt miệng nịnh Chu Tuệ Văn vài câu, sau đó nghênh ngang chạy thẳng vào phòng Chu Hy Vân, lì lợm không chịu đi.

Trời chưa tối tuyệt đối chẳng về.

Nói ra thì tài khoản trò chuyện đầu tiên của Kiều Ngôn cũng được đăng ký trên máy tính nhà Chu Hy Vân.

Khi ấy nàng còn muốn thêm Chu Hy Vân làm bạn.

Đáng tiếc đối phương chẳng thèm nể mặt.

Nhìn nàng đã thấy khó chịu, lập tức từ chối.

Cách nhiều năm như vậy cuối cùng lại thêm nhau.

Kiều Ngôn vẫn hơi không quen.

Chẳng hiểu sao cứ cảm thấy sự tồn tại của Chu Hy Vân trong danh sách bạn bè đặc biệt chướng mắt.

Nàng nghiêm túc suy nghĩ xem sau khi lấy được tiền có nên xóa người này hay không.

Mắt không thấy thì lòng không phiền.

Vốn đã chẳng hợp nhau.

Xóa nhau cũng chẳng sao.

Chặn luôn cũng được.

Kiều Ngôn càng nghĩ càng thấy khả thi.

Nên làm như thế.

Đỡ để lại rồi người nọ suốt ngày xuất hiện gây ngứa mắt.

Nàng lại gửi một dấu chấm than, còn chọc đối phương một cái.

Hai ba phút sau Chu Hy Vân mới giải thích: "Vừa rồi có chút việc, không rảnh."

Kiều Ngôn chẳng quan tâm.

Vẫn chỉ chờ tiền.

Chu Hy Vân tiếp lời lúc trước: "Chưa vay đủ. Giờ không trả được nhiều như vậy."

Kiều Ngôn đương nhiên không tin, lập tức vạch trần: "Bịa tiếp đi."

Chu Hy Vân: "Chỉ có tám trăm."

Kiều Ngôn: "Ồ."

Chu Hy Vân: "Thật sự không có tiền."

Kiều Ngôn gửi một hình biểu cảm, chẳng muốn dây dưa.

Chu Hy Vân gõ một đoạn khá dài: "Trước khi về nước tôi đầu tư một khoản. Gần đây lại cho bạn vay tiền xoay vốn. Chi tiêu thời gian này cũng lớn nên đang thiếu tiền mặt."

Kiều Ngôn hỏi: "Bạn nào?"

Chu Hy Vân đáp: "Hình Viễn."

Hình Viễn.

Kiều Ngôn biết.

Cũng là người lớn lên trong cùng khu.

Nhưng Hình Viễn khá thân với Chu Hy Vân, không quen Kiều Ngôn lắm.

Cùng lắm chỉ là gặp trên đường thì chào nhau.

Dù vậy, Kiều Ngôn vẫn biết ít nhiều về Hình Viễn.

Hai năm nay y quả thật đang kinh doanh.

Chuyện thiếu vốn xoay vòng cũng là thật.

Lần trước trở về khu nhà cũ, nàng còn nghe người nhà Hình Viễn nhắc tới.

Kiều Ngôn hơi do dự.

Tuy vẫn chưa hoàn toàn tin, nhưng tạm thời tha cho Chu Hy Vân một lần.

Nàng thuận theo nói: "Có bao nhiêu trả bấy nhiêu. Phần còn lại ghi nợ."

Chu Hy Vân: "Được."

Kiều Ngôn: "Đừng hòng quỵt."

Chu Hy Vân lập tức chuyển tiền.

Không nhiều không ít, đúng tám trăm.

Kiều Ngôn chẳng mềm lòng.

Có tiền là nhận.

Không trò chuyện thêm.

Khung trò chuyện lập tức yên tĩnh.

Sau đó ai làm việc nấy, không quấy rầy nhau.

Quan hệ giữa hai người chưa thân tới mức có chuyện để nói.

Huống chi tối qua còn xảy ra sự cố như vậy.

Muốn tiếp tục nói nhảm cũng chẳng thể nào bình tĩnh đối diện.

Kiều Ngôn suy nghĩ một lúc, lại nhấn giữ màn hình rồi chọn xóa cuộc trò chuyện, đưa Chu Hy Vân khỏi giao diện tin nhắn.

Đêm đã khuya.

Mười hai giờ mười phút.

Rõ ràng chẳng nói bao nhiêu.

Chớp mắt đã nửa tiếng.

Kiều Ngôn kéo chăn đắp lên người, nằm thẳng xuống.

Nhân tiện bật chế độ im lặng, đặt báo thức rồi thật sự buông điện thoại đi ngủ.

Ngày mai còn phải làm việc.

Hôm nay đã đủ mệt.

Ở một nơi khác, khu nhà Tây Tỉnh.

Gió đêm hơi lạnh, từng đợt thổi qua.

Bụi trúc trong sân nhẹ nhàng lay động, lá cọ vào nhau phát ra tiếng xào xạc.

Căn nhà cũ của họ Chu vẫn sáng đèn.

Cửa sổ căn phòng phía đông tầng hai đóng kín.

Chu Hy Vân chỉ quấn khăn tắm, đang đứng phía sau cửa sổ, một tay dùng khăn khô lau tóc, tay kia cúi xuống xem điện thoại.

Nhà cũ có diện tích rất lớn.

Tường ngoài đã nhuốm dấu thời gian, nhưng bên trong các phòng đều rộng rãi, sạch sẽ, nội thất cũng không tệ.

Máy tính xách tay làm việc trên bàn vẫn đang nhận tệp.

Đã khuya như vậy, Chu Hy Vân vẫn làm việc, xử lý những phần ban ngày chưa hoàn thành.

Nàng vừa ngâm bồn xong.

Tranh thủ lúc chờ tóc khô thì giải quyết chút việc riêng để tránh phải thức quá khuya.

Chu Hy Vân đi tới bàn, đặt điện thoại xuống nhưng không khóa màn hình, sau đó sấy tóc.

Đợi gần khô mới cúi xuống nhìn màn hình thêm lần nữa.

Xác nhận thật sự không có tin nhắn nào mới, nàng mới đẩy điện thoại sang một bên, tập trung làm việc trên máy tính.

Phần còn lại không khó.

Chỉ cần hoàn thiện nốt là xong.

Sau khi nhận đủ tệp, chưa đến hai mươi phút đã xử lý hoàn tất.

Máy tính lại được đóng lại.

Trước khi lên giường, Chu Hy Vân đứng dậy lần nữa, quay về phòng tắm, đem số quần áo đã giặt và sấy khô ra ban công phơi.

Quần áo không nhiều.

Đều là những thứ mặc hôm qua và hôm nay.

Chu Hy Vân không giỏi việc nhà.

Làm những chuyện này hơi chậm.

Đặc biệt khi cầm tới chiếc áo màu xanh, nàng còn nhíu mày, dường như không quen giặt chung quần áo của mình với đồ người khác.

Cuối cùng, chiếc áo xanh được treo ở tận mép ngoài cùng của thanh phơi.

Cách quần áo của chủ nhân căn phòng thật xa.

Ít nhất hơn một mét.

Cố ý phân chia rõ ràng.

Không để lẫn vào nhau.

Làm xong mọi chuyện, Chu Hy Vân mới yên tâm đi ngủ.

Một đêm yên tĩnh trôi qua.

Ngày hôm sau lại là một ngày nắng đẹp.

Ngày mới bắt đầu như thường lệ.

Không khác gì mọi hôm.

Thức dậy, chuẩn bị, lái xe tới công ty, họp buổi sáng rồi chính thức làm việc.

Không khí làm việc tổng thể của tập đoàn Ích Phong khá tốt.

Tất cả nhân viên đều tích cực, có sức sống, xử lý công việc tuyệt đối không qua loa.

Bộ phận đầu tư mạo hiểm không đông người, so với các phòng ban khác thì khá yên tĩnh.

Sáng sớm hầu như chẳng ai nói chuyện.

Mọi người tới nơi là lập tức tập trung làm việc, ai lo việc nấy.

Chỉ lúc cần thiết mới trao đổi.

Nhân viên trong bộ phận thấy Chu Hy Vân đều chào hỏi.

Hoặc nhẹ nhàng lên tiếng.

Hoặc gật đầu.

Không ai coi nàng như không tồn tại.

Chốn công sở có nhiều quy tắc ngầm.

Ai cũng biết địa vị của Chu Hy Vân.

Biết nàng là người cấp trên trực tiếp phải bỏ rất nhiều công sức, trả lương cao mới mời được về.

Vì vậy mọi người đều ngầm đối xử với nàng khách sáo hơn một chút.

Chu Hy Vân chẳng quan tâm đồng nghiệp nhìn mình thế nào.

Nàng không thích những quy tắc xã giao mặc định ấy.

Chỉ làm tốt phần việc của mình, ngoài mặt không có vấn đề là được.

Những thứ còn lại chẳng bận tâm.

Buổi sáng có cả đống việc vụn vặt.

Một khi ngồi xuống là nửa ngày trôi qua.

Đầu giờ chiều, một phó tổng tìm tới, gọi Chu Hy Vân ra ngoài.

Phó tổng bàn với nàng vài việc quan trọng, giao một số yêu cầu khá rắc rối.

Chu Hy Vân ôm một xấp tài liệu dày trở về.

Đến lúc ngồi lại chỗ làm, trên bàn chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện một bó hoa.

Hôm qua là hồng xanh.

Hôm nay kín đáo hơn.

Đổi thành một bó hoa baby nhạt màu.

Đồng nghiệp ngồi cạnh nói với Chu Hy Vân rằng có một nam nhân viên nhờ chuyển hoa tới.

Cụ thể ai gửi thì không biết.

Người kia không nói.

Nhận hoa trong công ty chẳng phải chuyện lạ.

Ích Phong có nhiều trai xinh gái đẹp.

Thỉnh thoảng vẫn có người được đối xử như vậy.

Nhưng Chu Hy Vân dù sao cũng là đồng nghiệp mới, lại vừa xinh đẹp vừa có năng lực.

Nhân viên trong phòng vẫn âm thầm quan sát, dùng khóe mắt nhìn sang.

Không ai bàn tán.

Cũng không tùy tiện suy đoán.

Chỉ đơn thuần tò mò.

Muốn xem náo nhiệt một chút.

Vừa mới vào công ty đã có người theo đuổi, đặt ở phòng ban nào cũng là tin khá đáng chú ý.

Ai cũng muốn xem diễn biến tiếp theo.

Đương nhiên cũng có một số ít người mang tâm tư khác, sợ bị người khác nhanh chân giành mất.

Phản ứng của mọi người xung quanh, Chu Hy Vân đều có thể cảm nhận rất rõ.

Nàng hoàn toàn làm ngơ.

Đối với hành động tặng hoa cũng chẳng rung động, ngay cả nhìn thêm hai lần cũng không hứng thú.

Nàng chỉ chú ý tấm thiệp nhỏ cài trên giấy gói.

Cùng dòng chữ tình tứ được viết trên đó.

Nét chữ của người viết quá đặc biệt.

Từ nhỏ đã giữ nguyên phong cách ấy.

Muốn không nhận ra cũng khó.

Chu Hy Vân nhặt tấm thiệp lên, kẹp giữa những ngón tay thon dài trắng nõn, bình thản cúi mắt đọc:

"Tình yêu nồng cháy là một cơn khát không thể dập tắt."

Kiều mỗ làm ăn thật sự rất có tâm.

Có lẽ sợ tình ý của khách hàng không truyền đạt đủ rõ ràng, nàng không chỉ viết câu ấy cực kỳ đẹp mà còn tự ý vẽ thêm một trái tim nhỏ ở cuối.

Màu đỏ.

Còn đặc biệt đổi sang bút khác để vẽ.

Có lẽ nhằm giúp người nhận dù không hiểu ngoại ngữ cũng biết câu trên là lời tình tứ.

Chu Hy Vân im lặng đọc xong.

Sau đó tùy ý đặt tấm thiệp xuống, không chút dao động cầm bó hoa lên.

Đồng nghiệp quanh đó đồng loạt liếc nhìn.

Chu Hy Vân chậm rãi đi tới cửa, rẽ trái ra cuối hành lang.

Sắc mặt không đổi.

Ném thẳng bó hoa baby vào thùng rác.

Một lần là vào.

Không do dự nửa giây.

Mục lục
5 / 106
‹ Chương trước Chương sau ›
Chế độ nền

Cỡ chữ
Giãn dòng
Độ nhám giấy · 100% = chuẩn 3%
Giảm sáng · đọc trong tối
Kiểu chữ
Bề rộng cột chữ
Tốc độ tự cuộn · điểm ảnh mỗi giây